Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Thi ca (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=30)
-   -   Olga Berggoltz - thơ và cuộc đời (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=603)

butgai 07-05-2008 02:56

Bác USY dịch quá sát nghĩa, nhưng thú thực về thơ thì em thấy thì chưa ổn lắm. Thỉnh thoảng mới thấy có câu vần vần với nhau một tí, cũng chưa nắm bắt được bác sử dụng niêm luật nào.
Hì hì, nói thật mong bác đừng giận nhé:emoticon-0102-bigsm :emoticon-0127-lipss:emoticon-0127-lipss

butgai 07-05-2008 13:11

Riêng cái vụ trái đất... thì em cũng đã hiểu là Trái đất này vẫn tròn không tưởng tượng nổi nên mới bay bướm 1 tí: đã tròn thế thì dù cắt đôi ra, cái vành vẫn tròn. Kiêu như Galileo khẳng định một chân lý Dù sao trai đất vẫn quay. Chân lý đó ở đây là anh đã đúng
Đến khi Bác GEO bảo nó quay làm em cũng bị "quay quay" luôn. hê hê... Sách vở tiếng Nga thì rách nát từ lâu rôi, từ điển cũng chẳng có mà tra. Nhờ có Bác USY cắt nghĩa em mới hết quay quay đấy. Cái cách 5 của tiếng Nga nhiều khi khó cắt nghĩa, giống nhưcánh đồng nhận hay dâng hiến ở trong bài Mùa hồi xuân ấy.
À, mà nếu như Bác Geo bảo dịch là mùa hè phụ nữ nghe "phô" thì sao ta không dùng Mùa hè rớt cho các nàng tiên nữ nghe dễ hiểu hơn là cho những người yếu đuối

USY 07-05-2008 14:40

Trích:

butgai viết (Bài viết 11286)
Bác USY dịch quá sát nghĩa, nhưng thú thực về thơ thì em thấy thì chưa ổn lắm. Thỉnh thoảng mới thấy có câu vần vần với nhau một tí, cũng chưa nắm bắt được bác sử dụng niêm luật nào.
Hì hì, nói thật mong bác đừng giận nhé:emoticon-0102-bigsm :emoticon-0127-lipss:emoticon-0127-lipss

He he, butgai ơi, tớ chẳng bao giờ giận. Nhưng vì butgai cứ thích niêm luật và vần điệu thì mời bạn hoàn thành bài thơ này của một nhà thơ hiện đại Nga là Гуфельд Зэев nhé::emoticon-0102-bigsm

- Скажешь мне "да"?
- Да.
- Скажешь мне "нет"?
- Нет.
- Что там в окне?
- Звезда.
- Что нам с того?
- Свет.
- Вот на стене...
- Тень.
- А в колыбели?
- Дочь.
- Завтра придёт...
- День.
- Ну а пока?
- Ночь.
- Ночью темно.
- Боюсь!
- А рядом со мной?
- Покой.
- Я постарею.
- Пусть.
- Может, и ты.
- С тобой.
- Ты для меня?..
- Звезда.
- Я для тебя?..
- Свет.
- Вместе навек?
- Да.
- Ты меня любишь?
- ...

Butgai ơi butgai, điền vào đi điền vào đi, hì hì:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm

butgai 07-05-2008 19:04

@USY: bác ra đề khó quá, nhưng em sẽ thử ngay bây giờ đây ạ...

butgai 07-05-2008 19:21

Em vừa áp dụng cả trường phái bắc qua, cả trường phái 5 phút, cả trường phái nghiêm túc dịch sát vào đề bài kiểm tra 15 phút này của bác USY đây. Xin các bác chỉ giáo, chỉnh sửa giúp....:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm

<table><tr><td valign="top"><font size="3"><font color="scarlet"><b> </font></font></b>
-
Скажешь мне "да"?
- Да.
- Скажешь мне "нет"?
- Нет.
- Что там в окне?
- Звезда.
- Что нам с того?
- Свет.
- Вот на стене...
- Тень.
- А в колыбели?
- Дочь.
- Завтра придёт...
- День.
- Ну а пока?
- Ночь.
- Ночью темно.
- Боюсь!
- А рядом со мной?
- Покой.
- Я постарею.
- Пусть.
- Может, и ты.
- С тобой.
- Ты для меня?..
- Звезда.
- Я для тебя?..
- Свет.
- Вместе навек?
- Да.
- Ты меня любишь?
- ...
</td><td valign="top"><font size="3"><font color="scarlet"><b> </font></font></b>

Nói với em lời “c ó”
Vâng
Nói theo em lời “không”
Không
Cái gì ngoài cửa sổ
Sao
Ta được gì từ đó
Sáng
Thế còn trên tường kia
Bóng
Ai đang nằm trong nôi
Con
Mai sẽ lại đến rồi….
Ngày
Thế khi nào tạm biệt?
Đêm
Khi đứng trong bóng tối?
Sợ
Thế còn đứng cạnh em?
Yên
Còn khi em già thêm?
Kệ
Cũng có thể, còn anh?
Cạnh.
Anh với em là chi?
Sao.
Em với anh là gì?
Sáng
Cùng bên nhau mãi mãi?

Thế anh yêu em chứ?
……….. ứ
</td></tr></table>

USY 07-05-2008 22:24

Trích:

butgai viết (Bài viết 11343)
Em vừa áp dụng cả trường phái bắc qua, cả trường phái 5 phút, cả trường phái nghiêm túc dịch sát vào đề bài kiểm tra 15 phút này của bác USY đây. Xin các bác chỉ giáo, chỉnh sửa giúp....:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm

-
Скажешь мне "да"?
- Да.
- Скажешь мне "нет"?
- Нет.
- Что там в окне?
- Звезда.
- Что нам с того?
- Свет.
- Вот на стене...
- Тень.
- А в колыбели?
- Дочь.
- Завтра придёт...
- День.
- Ну а пока?
- Ночь.
- Ночью темно.
- Боюсь!
- А рядом со мной?
- Покой.
- Я постарею.
- Пусть.
- Может, и ты.
- С тобой.
- Ты для меня?..
- Звезда.
- Я для тебя?..
- Свет.
- Вместе навек?
- Да.
- Ты меня любишь?
- ...

Bác butgai hiểu sai câu đố của mình rồi - mình đố bạn điền từ nào vào để kết thúc bài thơ tiếng Nga của tác giả cơ mà, chứ có đố bạn dịch ra tiếng Việt đâu! Cái hài hước là ở đó, vì nếu đúng vần diệu thì từ cuối để điền vào dấu hỏi chấm của tác giả đặt ra phải là...."нет" , còn nếu là "да" thì hỏng hết vần điệu bài thơ:emoticon-0102-bigsm!

butgai 07-05-2008 22:26

Hồi sinh viên, thi thoảng em cũng có đọc thơ dịch của các bác tiền bối, nhưng không hiểu sao em vẫn dị ứng với cách mà người ta gọi là "dịch" này. Nó cũng giống như người ta dịch lời bài hát để sao cho dễ hát chứ không cần nguyên bản, chỉ na ná cái nội dung.

Mà như em đã nói, thơ của các bác ấy đi vào lòng người vì chính thơ của các bác ấy hay chứ không phải là dịch hay. Độc giả có mấy ai ngồi so sánh được bản gốc, chỉ thấy thơ nuột thì thích. Những người so sánh thì em tin là đều thắc mắc cả. Người võ vẽ một tí thơ thẩn thì ngồi dịch lại cho đúng, người không biết làm thơ thì chỉ biết than thở. Mà than thì ai nghe: chó cứ sủa, đoàn quân cứ tiến (hình như thơ Maiacovxky).

Vậy là thơ cứ đi vào lòng người mà không biết tác giả bản gốc có khi đang ngồi ...khóc.:emoticon-0102-bigsm

Có một giai thoại thế này: Tác giả của tiểu thuyết Vùng mỏ trong 1 lần đến chơi cùng 1 anh bạn đang học bổ túc nên cũng ngồi vào trong lớp. Giáo viên chỉ đúng cậu học sinh có gương mặt sáng sủa lên phân tích chủ đề tư tưởng của 1 đoạn trong chính tác phẩm 'Vùng mỏ".
Sau khi ông phân tích xong, cô giáo rất giận dữ mà rằng: "nếu các bác cứ học hành thế này thì thà đi làm thêm ca 3 còn có ích cho xã hội hơn, đến lớp làm gì cho phí thời gian, công sức..." Mà đấy là văn xuôi và là tiếng Việt đấy ạ.

Tác phẩm Vùng mỏ đã đi và sách giáo khoa và đi vào lòng người như thế, với cái chủ đề tư tưởng không phải của tác giả mà là của những nhà soạn sách GK, những "dịch giả" văn xuôi từ tiếng Việt ra tiếng Việt

Nhân tiện, em rất thích cách dịch của bác Thúy Toàn, vì nó vừa sát gốc mà vẫn hay. Không biết có phải tất cả các bài của bác ấy đều thế không vì em cũng ít đọc thơ, nhưng những bài em biết bác ấy dịch Pushkin như "K" hay "Một chút tên tôi đối với nàng" thì đều hay và sát

butgai 07-05-2008 22:31

@bác USY: em đã điền ở bản dịch rồi còn gì:
Cùng bên nhau mãi mãi?

Thế anh yêu em chứ?
……….. ứ

Ứ ừ thì cũng là нет đấy thôi

USY 07-05-2008 22:44

He he, xin lỗi hơi kém mắt, nhìn dấu sắc thành dấu huyền!. Nhưng bạn dịch bài này thì có lẽ phải thay đổi anh-em mới hợp lý, con trai gì mà trả lời con gái "ứ ừ"...:emoticon-0100-smile. Với lại từ пока chỉ có nghĩa là "bây giờ" thôi, không phải là "tạm biệt"- "Пока."
Riêng tôi thì chỉ thích đọc bài này cho vui, chứ không thể dịch ra tiếng Việt được. Dịch như bạn butgai cũng cố gắng phi thường rồi ,vậy mà nghe vẫn "sao sao". Chẳng biết có thể dịch "ngon lành" bài này được không nhỉ? Na ơi, Bí ơi, bác Geo à.....:emoticon-0100-smile

butgai 07-05-2008 22:51

Ô, bác USY ơi, em vẫn tạm biệt các bạn Nga là Пока và các bạn ấy cũng chào lại em thế mà. !:emoticon-0102-bigsm

Em cố gắng chơi chữ tiếng Việt 1 tí nên trên để là , dưới là .

Đấy, nhiều khi được nhịp điệu thì mất sắc thái, được sắc thái lại mất ... nội dung. he he

Mà có khi ta quay lại Olga Berggoltz cho đúng chủ đề các bác nhể. Em thấy cả Simonov rồi không chừng lại Pushkin sang đây mất...:emoticon-0107-sweat:emoticon-0102-bigsm

USY 08-05-2008 00:59

@bútgai: mình nói từ poka trong ngữ cảnh cụ thể của bài thơ cơ, nó k0 có nghĩa "tạm biệt", chứ còn ở ngoài thì chỉ toàn nghĩa tạm biệt thôi
(Mai là... ngày/ bây giờ là... đêm)

hungmgmi 08-05-2008 14:24

Hungmgmi xin copy một bài phỏng vấn của báo CAND. Trong bài trả lời, bác Thúy Toàn có nói đến một số nội dung liên quan đến điều mà chúng ta đang quan tâm trong topic này.
Xin mời các bác cùng đọc:

Dịch giả Thúy Toàn: “Tôi không bắt người khác phải theo ý mình”

Ông là người sớm được độc giả biết tiếng, thoạt tiên là với tư cách dịch giả của những vần thơ trữ tình ngọt ngào mà say đắm của đại thi hào Nga Puskin, rồi tiếp đó, trên cương vị Phó Giám đốc NXB Văn học.

Bây giờ, ở tuổi 70, ông lại đang giữ vị thế Chủ tịch Hội đồng văn học dịch (Hội Nhà văn Việt Nam), Giám đốc Trung tâm Văn hóa - Ngôn ngữ Đông Tây. Con người đều đặn có mặt trong dòng chảy của đời sống văn học, dường như không lúc nào bị khuất bóng ấy chính là dịch giả, nhà văn Thúy Toàn.

- Đọc "Nhật ký Nguyễn Huy Tưởng", thấy nhà văn có nhắc tới một "anh bạn trẻ Thúy Toàn". Trong bức ảnh chụp cảnh Nguyễn Huy Tưởng và Nguyễn Tuân đi thực tế ở Điện Biên, cũng lại thấy ghi tác giả ảnh là… Thúy Toàn. Vậy Thúy Toàn nhắc tới trên có liên quan gì với Thúy Toàn - dịch giả của những bài thơ Nga mà bạn đọc vẫn chép trong sổ tay từ nhiều năm nay?

- Đó chính là tôi đấy. Khi chụp bức ảnh (năm 1958), tôi mới hai mươi tuổi, đang là sinh viên khoa Ngữ văn Trường đại học Sư phạm Lênin ở Mátxcơva. Khi ấy, lần đầu tiên trên có chủ trương cho lưu học sinh về thăm quê. Vì có ông anh là Chính ủy của Trung đoàn 174, Sư đoàn 316 đóng ở Điện Biên, tôi lên thăm. Gặp đúng lúc ông Tưởng, ông Tuân, ông Lưu Quang Thuận đi thực tế. Là sinh viên, được gặp các văn nghệ sĩ tên tuổi, tôi vinh dự lắm. Tiện có chiếc máy ảnh Fed của Nga, tôi đã chụp cho các ông ấy một số kiểu. Sau này tôi có rửa ảnh biếu cụ Tuân, cụ Tưởng và gia đình bác Lưu Quang Thuận. Bức ảnh bạn nhắc tới chắc được lấy từ "nguồn" ấy.

- Được biết, ông cũng từng có những kỷ niệm sâu sắc với nhà thơ Xuân Diệu. Kỷ niệm ấy bắt nguồn từ mối quan hệ riêng hay từ công việc? Nghe nói dịch giả Thúy Toàn từng nhiều lần tham gia dịch nghĩa cho những bản dịch thơ tiếng Nga của Xuân Diệu?

- Năm 1962, nhân kỷ niệm 45 năm Cách mạng Tháng Mười, tôi được anh Nguyễn Xuân Sanh mời tham gia tập "Thơ Liên Xô". Có lẽ, đây là trường hợp duy nhất một anh học trò mới tốt nghiệp được tham gia với các bậc cha chú. Tôi gần gũi với các anh từ đó. Tuy nhiên, phải đến khi soạn tập "Thơ Puskin", tôi mới trực tiếp làm việc với Xuân Diệu. Thực ra, bản thảo tập thơ dịch này tôi gửi từ Mátxcơva về từ năm 1960. Nhưng lúc ấy, một tác giả mới khó ra sách riêng lắm. Thế nên năm 1964, khi về phụ trách mảng văn học dịch tại NXB Văn học, tôi phải "kéo" các ông ấy vào.

Ông Thông (nhà thơ Hoàng Trung Thông) thì có những bản dịch thơ Puskin sẵn rồi, còn ông Diệu thì chưa. Để hỗ trợ ông - vì ông chỉ biết tiếng Pháp chứ không biết tiếng Nga - tôi làm nhiệm vụ dịch nghĩa. Sự hợp tác của hai anh em khá là ăn ý. Bài "Ánh mặt trời…" tôi mới chỉ dịch nghĩa, nhưng thấy ông Diệu chuyển thành thơ cũng hay. Ngược lại, bài thơ "Lá thư bị đốt cháy" tôi dịch hoàn chỉnh rồi, Xuân Diệu dịch lại, tôi thấy bản dịch của tôi "thoát" ý hơn, nên khi đưa in tôi cho in cả hai bản để bạn đọc cùng thưởng thức.

Khi Xuân Diệu dịch trường ca "Lênin" của Maiacốpxki, tôi lại dịch nghĩa để giúp ông dịch thơ. Trường hợp thấy ông dịch "xa" nguyên bản quá, thì tôi góp ý và được ông chấp nhận sửa lại. Nói chung Xuân Diệu là người biết mình biết người và biết trân trọng người giúp mình. Nếu khi góp ý, ta đừng dùng lời lẽ thô thiển thì ông sẵn sàng nghe thôi.

- Trong các nhà thơ lão thành, ông đánh giá cao khả năng dịch thuật của ai, nhất là ở mảng thơ Nga?

- Về việc dịch thơ, mỗi người có một thế mạnh. Như dịch thơ Maiacốpxki thì Hoàng Trung Thông dịch đạt chứ. Mặc dù ông dịch qua tiếng Trung Quốc, song cái "thần" vẫn hơn những bản dịch trực tiếp từ tiếng Nga của những anh em trẻ sau này. Nhân đây cũng nói thêm là, người Pháp dịch thơ Nga thường chuyển sang thơ tự do, trong khi thơ Nga cổ điển vần điệu rất chặt chẽ. Điều này làm cho các bản dịch thơ Nga qua tiếng Pháp của các bậc đàn anh nhiều khi chỉ còn là… ngẫu dịch.

- Ông nghĩ thế nào về việc một bài thơ Nga được chuyển sang thể thơ lục bát? Bản thân ông có hay sử dụng thể thơ này khi chuyển ngữ?

- Mình nghĩ thế này: Lục bát là thể thơ rất Việt Nam. Mình không loại trừ có những bài có thể chuyển sang lục bát được, nhưng rất nên hạn chế. Gần đây có người dịch bài thơ "Bức thư gửi người phụ nữ" của Exênhin sang lục bát. Bài này trong nguyên bản vốn có cấu trúc như một bức thư, cũng câu dài câu ngắn, và rất gợi không khí thời đại. Chuyển sang lục bát thế, nó dễ thành vè lắm. Nhất là nó lại là một câu chuyện.

- Nhà thơ Tố Hữu, trong một lần trả lời phỏng vấn đã thốt lên rằng, bài thơ tình hay nhất của đời ông chính là bản dịch bài "Đợi anh về" của Ximônốp. Có nghĩa là ông đã dịch như… sáng tác. Là người thông thạo tiếng Nga và hẳn có dịp đọc nguyên bản bài thơ trên của Ximônốp, ông có đồng quan điểm với nhà thơ Tố Hữu?

- Theo tôi được biết nhà thơ Tố Hữu dịch bài thơ đó trong bối cảnh ông mới lập gia đình, lại đang tham gia “đầu quân” (thời kỳ đầu kháng chiến chống Pháp), nên khi có trong tay bản dịch ra tiếng Pháp bài thơ trên, ông đã nổi hứng dịch ngay. Cho nên bài thơ đã mang đậm cảm hứng của riêng ông. Bài thơ mang giọng điệu Việt Nam và ít nhiều có hơi hướng… tiểu tư sản. Nếu so với nguyên bản tiếng Nga, từng chữ, từng chữ thì thấy có những chỗ chưa chính xác.

Như câu đầu trong nguyên bản rất hùng tráng, vào cái là khẳng định ngay: "Em ơi, đợi anh, anh sẽ trở về". Chuyện trở về là rõ ràng chứ không phải "Em ơi đợi anh về/ Đợi anh hoài em nhé". Đấy không phải là sự khẳng định của bản tiếng Nga. Nhưng dù thế nào thì bản dịch của Tố Hữu cũng là một cái đỉnh. Bao nhiêu người dịch lại đều hỏng hết. Đã có hàng chục bản dịch khác, song không đi vào lòng người.

- Trong số này hẳn không có bản dịch của Thúy Toàn?

- Không! Mình không dám dịch lại, mặc dù có trong tay các bản khác nhau. Văn học nghệ thuật bao giờ cũng chỉ có độc bản. Như trường hợp bài "Xonnê" của ácve. Bản dịch của Khái Hưng "Lòng ta chôn một khối tình/ Tình trong giây phút mà thành thiên thu" từ lâu đã đi vào lòng người. Những người đi sau cố dịch cho sát nghĩa hơn nhưng cũng không ăn thua.

- Như nhiều độc giả khác, tôi rất thích một số bản dịch thơ Puskin của ông, như bài "Gửi…", bài "Tôi yêu em…". Nhưng vẫn băn khoăn một điều: "Tôi yêu em đến nay chừng có thể". Chẳng lẽ một nhà thơ lớn lại dùng đến ba chữ đệm "chừng có thể" như vậy sao? Mấy chữ ấy có đúng như trong nguyên bản không, hay dịch giả thêm vào, kiểu như Thái Bá Tân phải dùng mấy chữ "này, nọ", "kia, đó" để câu trên bắt vần được với câu dưới?

- Không! Không phải. Nguyên bản là "Có thể". Câu ấy nếu dịch chính xác sẽ là "Anh yêu em có thể là". Khi dịch tự nhiên trong đầu mình bật ra chữ "chừng". Sau này có người dịch lại, đã dùng "có lẽ", "có thể là". Thầy Hoàng Ngọc Hiến phê mình dịch thế là không … Việt Nam, nhưng lại có người khen ông này vẫn giữ được cho câu thơ cái chất… Châu Âu. Thú thực là khi dịch, chữ nghĩa tự nhiên bật ra chứ lúc ấy mình có cân nhắc gì lắm đâu.

- Vừa rồi tôi đọc trên mạng thì thấy, dịch giả, nhà văn Ngô Tự Lập có nêu ý kiến là đoạn kết của bài "Tôi yêu em…", trong nguyên bản tinh thần không đúng với những gì ông đã dịch…

- Đoạn cuối bài thơ ấy mình dịch là: "Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng/ Lúc rụt rè, khi hậm hực lòng ghen/ Tôi yêu em, yêu chân thành, đằm thắm/ Cầu em được người tình như tôi đã yêu em". Thú thực đi vào nghiên cứu tiếng Nga mới thấy, tiếng Nga lúc đó và tiếng Nga bây giờ cũng thay đổi nhiều. Theo ý Ngô Tự Lập thì ý của Puskin không như thế mà là: "Chẳng bao giờ có ai yêu em được như tôi nữa đâu". Kiểu nói dỗi.

Nhìn vào toàn bộ con người Puskin, tôi nghĩ ông không có cái kiểu "đểu" ấy đâu. Tình yêu lớn phải vị tha. Không thể ghen theo kiểu "Mày mà có được người tình như tao là may". Nếu đi sâu tìm hiểu tình sử của cái ông Puskin này, thấy cũng rất lạ. Ông yêu một bề, chứ cô kia có để ý gì đến ông đâu. Thậm chí cô ấy coi ông như bậc cha chú.

- Có phải đó là nhân vật trong bài "Ngài và anh, cô và em": "Nàng buột miệng đổi tiếng ngài trống rỗng/ Thành tiếng anh thân thiết đậm đà/ Và gợi lên trong lòng đang say đắm/ Bao ước mơ tràn hạnh phúc reo ca"?

- Đúng, cũng vẫn là cô này. Cô này luôn coi Puskin như bạn của bố. Khi dịch Puskin, mình muốn bám vào cái sự trân trọng của người Nga đối với ông. Theo mình nghĩ, người được nhiều người yêu thì ý nghĩ cũng cao cả, cũng thoáng. Chứ hiểu thế kia rất thô thiển. Tất nhiên, đọc thơ, mỗi người đều có quyền nghĩ theo cách của mình. Ngô Tự Lập nói ông Toàn chưa hiểu hết. Đấy là quyền của Ngô Tự Lập. Tôi không bắt người khác phải theo ý mình.

- Được biết, dịch giả Nguyễn Thụy Ứng khi dịch "Sông Đông êm đềm" của Sôlôkhốp, trình độ tiếng Nga của ông chưa phải đã quá điêu luyện. Vì thế mà ông phải tham khảo thêm bản dịch tiếng Trung. Nhưng khi ông đã rất rành tiếng Nga, và đã có những chỉnh sửa lại bản dịch, thì nghe đâu bản dịch đã mất đi cái nhung tuyết của sự tài hoa thuở ban đầu. Dịch giả Thúy Toàn có ý kiến gì về vấn đề này?

- Có thể lắm. Cũng như tiểu thuyết "Con đường đau khổ" của Alếcxây Tônxtôi, bản dịch trực tiếp bằng tiếng Nga không hay bằng bản dịch từ tiếng Pháp của nhóm Thể Tần. Hoặc cuốn "Sống lại" (tên gọi một cuốn tiểu thuyết của Lép Tônxtôi - NV) chưa chắc đã "qua mặt" được "Phục sinh".

- Bước vào tuổi 70, ông nhìn nhận thế nào về sự nghiệp dịch thuật của mình. Liệu những bản dịch thơ Puskin từ thời trai trẻ, cho đến nay vẫn là những bản dịch tâm đắc nhất của ông?

- Nhìn lại, thấy đời văn của mình hãy còn mỏng lắm. Mỗi tác giả mới tạt ngang được một chút. Như Puskin, bây giờ đọc lại, thấy còn rất nhiều bài hay. Nhưng khi phát hiện ra thì không có điều kiện đi sâu nữa. Thời gian còn ít lắm. Tiếc là mình vẫn chưa dịch hết được những bài tiêu biểu của Puskin.

- Xin cảm ơn dịch giả Thúy Toàn về cuộc trao đổi này

butgai 08-05-2008 21:08

Thôi xin phép các bác, Bútgai lại quay lại OB cho đỡ lạc chủ đề. Đây là 1 bài không đề, Hạnh phúc là do nhà cháu tự đặt

<table><tr><td valign="top"><font size="3"><font color="scarlet"><b>Cчастье</font></font></b>

Я сердце свое никогда не щадила:
ни в песне, ни в дружбе, ни в горе, ни в страсти...
Прости меня, милый. Что было, то было
Мне горько… И все-таки всё это - счастье.

И то, что я страстно, горюче тоскую,
и то, что, страшась небывалой напасти,
на призрак, на малую тень негодую.
Мне страшно... И все-таки всё это - счастье.

Пускай эти слезы и это удушье,
пусть хлещут упреки, как ветки в ненастье.
Страшней - всепрощенье. Страшней – равнодушье
Любовь не прощает. И всё это - счастье.

Я знаю теперь, что она убивает,
не ждет состраданья, не делится властью.
Покуда прекрасна, покуда живая,
покуда она не утеха, а - счастье.

OB1952

</td><td valign="top"><font size="3"><font color="scarlet"><b> Hạnh phúc</font></font></b>

Trái tim mình chưa bao giờ em dè xẻn:
Trong lời ca, tình bạn hay đau khổ, đam mê,
Xin lỗi anh yêu. Việc gì qua thì cũng đã qua
Em cay đắng … Nhưng dẫu sao, đó cũng là hạnh phúc.

Trong những gì đam mê và đắng cay thổn thức,
Em lo âu về bất hạnh chưa trải qua,
Em căm hờn những điềm báo, những bóng ma
Em hoảng sợ… Nhưng dẫu sao, đó cũng là hạnh phúc.

Mặc lệ rơi, mặc sầu lo và trách móc
Quất vào mình như những cành cây khô
Chẳng đáng sợ bằng lãnh đạm thờ ơ,
Tình yêu không thứ tha. Và đó là hạnh phúc.

Giờ em biết tình yêu là hủy diệt,
Không chờ thương hại, không thể bị chia đôi
Khi tình yêu còn tồn tại, còn tuyệt vời
Chưa tàn héo, thì đó là hạnh phúc.

TTN2008
</td></tr></table>

Nina 09-05-2008 18:22

Ái chà, mấy ngày em bận quá không ghé box Thi ca, thấy các bác lạc đề khiếp thật! Tha hồ mà dọn dẹp :)

Nhưng đối với bài thơ của cái nhà anh Гуфельд Зэев thì em xin hàng - toàn kiểu chơi chữ thế, em không dịch được đâu

Nhà thơ Gufeld
Họ là Deiev
Đến Coliseum
Hóa phép
Làm một bài thơ
Chơi chữ phát khiếp
Nina không dịch đâu
Đáng kiếp :)

Hehe, sau một hồi khuân vác bài cật lực em cũng xin spam một tẹo cho phải phép :)

hungmgmi 12-05-2008 09:35

Trích:

Geobic viết (Bài viết 10470)
@ Hungmgmi: theo chỗ Geo được biết thì bác BV chưa tốt nghiệp ĐH. Hình như bác ấy học ở Kiev (Ucraina) và phải về nước vì những ngành KH Xã Hội ngày đó có quá nhiều bất đồng giữa LX và VN. Nếu như bác ấy thành Luật Sư, chưa chắc VN đã có nhà thơ Bằng Việt với tầm cỡ như hiện nay. (Cũng có thể những thông tin mà Geo biết được chưa chính xác).

.

Nhân mới tìm đựoc bài này, post lên để ta hiểu thêm bác Bằng Việt một tí:
Bằng Việt: 'Nước Nga làm phong phú hồn thơ tôi'

(Thơ Trẻ) - Không chỉ nổi tiếng là người dịch thơ hay, nhất là thơ Nga, nhà thơ Bằng Việt còn có nhiều kỷ niệm gắn bó với đất nước xinh đẹp này từ lúc bắt đầu tuổi trẻ, khi ông vừa tốt nghiệp cấp III và sang Nga du học ngành luật.


Sống ở Nga từ năm 1961 đến 1965, về nước Bằng Việt làm nghề luật nhưng vẫn trở đi trở lại nước Nga nhiều lần với những tư cách khác nhau, khi thì dự Hội nghị Á Phi, Hội Hữu nghị các nước XHCN, giao lưu với các nhà văn Xô viết, đi ký hợp đồng, rồi học lý luận văn học cao cấp tại Trường M. Gorky, đi nhận giải thưởng dịch thuật văn học của Quỹ Hòa bình Liên Xô. Nước Nga là một phần không thể thiếu trong cuộc đời cũng như hồn thơ của ông.

- Ông nhớ gì về những ngày tháng sống và học tập ở nước Nga xa xôi?

- Ở một ngày còn nhớ, huống chi tôi đã sống ở đó 5 năm. Bây giờ cuộc sống bận rộn cứ cuốn mình đi, ngồi nhớ lại mới thấy những ngày tháng ấy đã trôi rất xa rồi. Tôi còn nhớ lần đầu đặt chân đến nước Nga, tôi chỉ mơ một ngày nào đấy Việt Nam cũng đẹp, cũng văn minh như thế. Đấy là một thế giới khác hẳn đối với chàng thanh niên quen sống trong nghèo khó. Cuộc sống ở Nga rất dễ chịu, xã hội hài hòa, bản chất của người Nga là nhân hậu, bao dung, con người luôn biết sống vì cộng đồng lớn. Thêm vào đó, thiên nhiên rất tuyệt vời, những thảo nguyên ngựa chạy chồn chân, chim bay mỏi cánh. Đó là một thế giới riêng. Văn hóa Nga có tầm quan trọng đặc biệt với nhân loại bởi những tên tuổi không ai thay thế được như Puskin, Tolstoy, Tchaicovxky.

- Những ngày tháng sống và học tập tại Nga có tác động thế nào đến cuộc đời ông?

- Nước Nga đã có tác động rất lớn đến cuộc đời tôi. Những năm 60 của thế kỷ trước là thời kỳ hoàng kim của nước Nga. Tôi gọi nước Nga là gia đình quốc tế bởi nước Nga luôn mở rộng cửa đón các sinh viên thế giới, có cả trường đại học của các dân tộc trên thế giới. Tôi chơi với sinh viên của tất cả các nước, được giao tiếp với nhiều dân tộc, nhiều nền văn hóa khác nhau, điều này cũng khiến tôi say mê học ngoại ngữ Anh, Pháp, Đức, Tây Ban Nha... Họ rất yêu Việt Nam và thích học tiếng Việt nên tôi đã dạy tiếng Việt cho họ qua tiếng Nga. Có những sinh viên Cuba cứ muốn được tình nguyện sang Việt Nam tham gia chiến tranh bởi mối quan hệ thắm thiết giữa hai nước. Tôi ở ký túc xá với một sinh viên người Nga, cậu ấy rất tốt, mỗi lần về quê lại xách bao nhiêu thịt cá lên để hai đứa cùng ăn, thỉnh thoảng lại mời tôi về quê chơi. Sống ở Nga mới thấy người Việt Nam mình được bạn bè quốc tế đánh giá cao, đi đến đâu cũng được yêu mến, trọng thị. Người Nga cũng được giáo dục là phải yêu các dân tộc chống đế quốc. Nếu sống trong một môi trường khác thì tôi không thể có được những kiến thức, những suy nghĩ có giá trị như sống ở đây.

- Tại nước Nga, ông đã viết bài thơ "Bếp lửa", cho đến nay vẫn được đánh giá là bài thơ hay nhất của Bằng Việt. Điều gì ở nước Nga đã khiến ông sống nhiều cho thơ hơn là luật?

- Đó là một buổi sáng mùa đông lạnh giá ở Kiev - một thành phố cổ, thành phố mẹ của các thành phố Nga, tôi đi ra xe buýt để đến trường. Sương mù giăng như khói, lá vàng bay ngập đường gợi cho tôi không khí những ngày thu xa xưa của thời chống Pháp. Lúc ấy, tôi ở Ba Vì với bà nội, cùng ngắm lá vàng, sương phủ trên mặt sông. Tình cảm sâu nặng với bà trỗi dậy trong tôi khiến tôi viết Bếp lửa. Thực ra, ngày còn bé, tôi luôn thích văn học, yêu thích những giá trị tinh thần và luôn ước mơ trở thành nhà thơ. Song nước Nga đã làm phong phú hồn thơ tôi. Sống ở Nga, tôi làm khoảng hai trăm bài thơ cho riêng mình, phần lớn chưa từng công bố. Một cô gái Cuba đã gợi ý cho tôi nên đổi tên Nguyễn Việt Bằng thành Bằng Việt nghe có thanh điệu hơn.

- Chia tay nước Nga, điều gì làm ông nhớ nhất?

- Tôi nhớ tất cả những gì đã trở thành thân quen với mình, nhất là phong cách sống phóng khoáng mà mình đã nhanh chóng thích nghi. Nhớ các thầy cô giáo luôn coi mình như con, ngày lễ tết thường mời mình đến nhà ăn cơm. Về nước rồi, tôi vẫn thường liên hệ với các thầy cô để xin tài liệu. Tôi chơi thân với nhà thơ Eptusenco, một nhà thơ nổi tiếng của Nga thời kỳ đó. Lúc tôi sắp về nước, ông mời tôi uống bia tại Hội Văn học Nghệ thuật Liên Xô và tặng tôi một chiếc cà vạt. Ông bảo, sẽ có ngày ông sang Việt Nam và năm 1972 ông đã sang. Sau này, tôi trở lại nước Nga cả chục lần với nhiều tư cách khác nhau nhưng cũng ít có cơ hội gặp lại tất cả bạn bè. Năm 1983, tôi được giải thưởng về dịch thuật của Quỹ Hòa bình Liên Xô, tiền thưởng cũng khá nên tôi dành dụm để đi thăm các thầy cô, lúc ấy mới hay nhiều thầy cô mình đã mất. Đến năm 1987, lần cuối cùng tôi đến Nga thì cuộc sống đã thay đổi nhiều. Từ đó trở đi, tôi cũng bị cuốn theo cuộc sống nên không còn gặp lại hay liên hệ được với những người cũ nữa. Chỉ một lần được nói chuyện với nhà thơ nữ Rimma Karacova qua cầu truyền hình đầu tiên ở Việt Nam.

- Ông đã dịch nhiều thơ, văn của các nước có đời sống văn học đa dạng, phong phú, theo ông văn học Nga có đặc điểm gì riêng so với thế giới?

- Văn học Nga là nền văn học lớn của thế giới, có tính nhân bản, nhân loại, gần với trái tim thế giới. Họ có cách nghĩ đan xen giữa phương Tây và phương Đông, có sự cảm nhận sâu sắc, vẻ đẹp đôn hậu, sẻ chia tình cảm. Từ thời xưa, văn học Nga đã có tính lý tưởng, khát vọng tự do, nhân ái khác với tính thực dụng trong văn học Mỹ. Văn học Nga không có nhân vật nào có tác phong như Scarlet, có lẽ chính điều này tạo nên sự giàu có và phồn vinh cho xã hội Mỹ. Người Nga thì chừng mực, yếu đuối, mạnh về suy nghĩ và triết lý hơn hành động.

- Vậy thơ ca Nga có sức hút đặc biệt thế nào với ông?

- Thơ Nga có cấu trúc chặt chẽ, giàu cảm xúc, triết lý, thanh âm và tiết tấu hài hòa. Điều này cũng ít nhiều ảnh hưởng đến thơ tôi. Mới sang đấy học, tôi đã bắt đầu dịch thơ, một trong những bài đầu tiên tôi dịch là Chiều đông của Puskin. Sau đó, tôi dịch cả tập thơ của Olga Bergon vì bắt gặp một sự đồng cảm, nhất là khi bị bao vây trong chiến hào ở Leningrad. Tôi dịch một lúc mấy bài mà không cần phải chữa, bây giờ đúng là không làm nổi. Thơ của Olga gần với chất phương Đông, tinh tế, tĩnh lặng, có sức lay động nội tâm. Thực ra, trước khi sang Nga học, tôi đã thích Olga Bergon khi đọc tập truyện Những ngôi sao ban ngày của bà viết về miền Trung nước Nga, bà viết văn xuôi mà như thơ. Khi tôi học ở Nga, bà cũng đã già rồi, tôi cũng không có dịp được gặp bà, đó cũng là một sự tiếc nuối.

Nguồn: Người Lao Động

butgai 12-05-2008 10:57

@bac Hungmgmi: Thế cuối cùng bác BV có tốt nghiệp luật không bác Hùng ơi. Chỉ thấy nói là ở Nga 5 năm và về nước hành nghề Luật. Trong khi nếu bình thường thì còn phải học "podfuck" thêm 1 năm là 6.
Em phiên âm cái từ "dự bị" không biết đã chuẩn chưa nhể:emoticon-0102-bigsm

Geobic 13-05-2008 09:39

Thêm thông tin về Bằng Việt:

+ "Giải thành tựu trọn đời" của Hội Nhà văn Hà Nội (2005) cho cuốn Thơ trữ tình thế giới thế kỷ XX, với nhận xét: "Nhiều bài đã trở nên quen thuộc với các thế hệ người yêu thơ trong bốn thập kỷ qua, mang dấu ấn tâm hồn và nét sang trọng, tinh tế của người chuyển ngữ. Giải trao cho nhà thơ Bằng Việt để ghi nhận thành tựu trọn đời của một dịch giả tài hoa có nhiều đóng góp trong hoạt động giới thiệu văn chương nước ngoài".

+ Bằng Việt tên thật là Nguyễn Việt Bằng, nguyên quán xã Chàng Sơn, huyện Thạch Thất, tỉnh Hà Tây nhưng ông sinh tại thành phố Huế và học trung học tại Hà Nội. Sau khi tốt nghiệp khoa Pháp lý, Đại học Tổng hợp Kiev vào năm 1965, Bằng Việt về Việt Nam, công tác tại Viện Luật học thuộc Uỷ ban Khoa học Xã hội Việt Nam. Đến năm 1969, ông chuyển sang công tác ở Hội Nhà văn Việt Nam. Năm 1970, ông tham gia công tác ở chiến trường Bình Trị Thiên, với tư cách là một phóng viên chiến trường và làm tại Bảo tàng truyền thống cho đoàn Trường Sơn. Năm 1975, ông công tác ở Nhà xuất bản Tác phẩm mới.

+ Theo một nguồn thạo tin, BV chưa kết thúc khóa học ở ĐH Kiev (thuộc Ucraina, không phải Nga như một số người hay nhầm), phải về nước do bất đông quan điểm giữa 2 ĐCS ngày ấy (vụ Xét lại). Nhưng sau ông vẫn được cấp Bằng tốt nghiệp (không rõ của LX hay của VN - Ngày ấy hoc “trọn gói” phải 6 năm, trong đó có 1 năm ngoại ngữ).

Geobic 20-05-2008 09:08

EM KIẾM ĐƯỢC ANH TRONG ĐỜI
 
<table><tr><td valign="top"> Ты у жизни мною добыт

Ты у жизни мною добыт,
словно искра из кремня,
чтобы не расстаться, чтобы
ты всегда любил меня.

Ты прости, что я такая,
что который год подряд
то влюбляюсь, то скитаюсь,
только люди говорят...

Друг мой верный, в час тревоги,
в час раздумья о судьбе
все пути мои дороги
приведут меня к тебе,
все пути мои дороги
на твоем сошлись пороге...

Я ж сильней всего скучаю,
коль в глазах твоих порой,
ласковый, не замечаю
искры темно-золотой,
дорогой усмешки той —
искры темно-золотой.

Не ее ли я искала,
в очи каждому взглянув,
не ее ли высекала
в ту холодную весну..

</td><td valign="top"> Em kiếm được anh trong đời

Em kiếm được anh trong đời
Như bật từ đá ra tia lửa
Để rồi mình không rời nữa -
Anh yêu em mãi không thôi.

Tha lỗi cho em, nghe anh
Vì em, tháng năm dài đó,
Khi yêu khi chạy lang bang,
Hứng chịu bao lời bóng gió...

Anh tin yêu của em ơi
Những khi lo lắng, ngậm ngùi,
Những lúc ngẫm về thân phận,
Thì mọi con đường lại dẫn
Bước chân em về bên anh,
Mọi lối mòn em tha thẩn -
Lại tụ về cửa nhà anh ...

Đôi khi em buồn biết mấy
Khi nhìn vào mắt, anh yêu,
Chẳng thấy tia lửa vàng sẫm,
Đôi khi em tìm, hụt hẫng -
Nào thấy ánh giễu thân quen
Của tia lửa em từng nhen...

Chẳng phải em đã tìm nó
Trong từng cặp mắt người dưng,
Chẳng phải em chớp được nó
Vào một mùa xuân giá băng?...

1936
</td></tr></table>

USY 26-05-2008 13:27

Em tìm được một nguồn giải thích khá rõ về Mùa hè rớt đây, mời các bác tham khảo.

Бабье лето - 1. Погожие, теплые дни начала осени.
2. Возраст женщины 40-45 лет.
Существует несколько версий этимологии этого сочетания:
1. Связывается с тем периодом в жизни крестьян, когда заканчивались полевые работы и женщины принимались за домашние дела: мочили лен, трепали его, ткали.
2. Бабье лето, бабьи дни, бабьи холода - все эти сочетания распространены у разных народов и в старину имели смысл, основанный на суеверии: женщины обладают силой возвращать назад времена года и вообще влиять на погоду.
3. Бабье лето - тонкая, легкая паутина, летающая по полям и в лесах и предвещающая сухую осень. Эта паутина ассоциируется с едва заметными седыми прядями волос у женщин, а время теплых и погожих дней - с ее возрастом, который предшествует пожилому и характеризуется относительным расцветом.
4. Исходное значение - "пора, когда на осеннем солнце еще могут погреться старые женщины". Прежде самый жаркий период до 12 июня.
5. Лето было самым тяжелым временем для женщин - они работали в поле и дома. Осенью, после страды, женщина могла некоторое время отдохнуть.

butgai 03-06-2008 13:48

<table><tr><td valign="top"><font size="3"><font color="scarlet"><b> Ты у жизни мною добыт </font></font></b>

Ты у жизни мною добыт,
словно искра из кремня,
чтобы не расстаться, чтобы
ты всегда любил меня.

Ты прости, что я такая,
что который год подряд
то влюбляюсь, то скитаюсь,
только люди говорят...

Друг мой верный, в час тревоги,
в час раздумья о судьбе
все пути мои дороги
приведут меня к тебе,
все пути мои дороги
на твоем сошлись пороге...

Я ж сильней всего скучаю,
коль в глазах твоих порой,
ласковый, не замечаю
искры темно-золотой,
дорогой усмешки той —
искры темно-золотой.

Не ее ли я искала,
в очи каждому взглянув,
не ее ли высекала
в ту холодную весну..

Ольга Берггольц 1936
</td><td valign="top"><font size="3"><font color="scarlet"><b> Anh đã hiện diện bên đời em</font></font></b>

Anh đã hiện diện bên đời em
Như tia lửa bật ra từ đá
Để rồi luôn yêu em từ đó
Để rồi mình chẳng thể lìa xa

Em vậy đó, anh hãy thứ tha,
Vì những tháng năm qua thường nhật
Em khi yêu, lúc thì phiêu bạt,
Nhưng chỉ là đồn đại mà thôi…

Khi lo âu, người bạn thủy chung ơi,
Hay khắc giờ ngẫm về số phận
Thì mọi ngả, mọi con đường dẫn,
Đều sẽ đưa em thẳng đến bên anh
Thì mọi ngả, mọi con đường dẫn,
Đều đã đưa đến ngưỡng cửa bên anh

Nhưng điều em buồn nhất trong lòng,
Khi nhìn anh sâu trong ánh mắt,
Thân yêu đấy mà không còn thấy được
Những tia lửa sẫm một ánh vàng,
Ôi ánh mắt thân thương hài hước-
Những tia lửa sẫm một ánh vàng.

Chẳng phải đó là cái em tìm,
Trong cuộc đời giữa bao ánh mắt,
Chẳng phải em đã từng có được
Vào một mùa xuân lạnh giá kia.

TTN 5/2008
</td></tr></table>

butgai 26-06-2008 15:07

@bác Geo: trong bản dịch bài "Em đã hiện diện bên đời em", Butgai em đã thắc mắc và rất tâm đắc khi phát hiện điểm khác biệt vì sao tác giả lặp lại 1 ý và lại làm cho khổ thơ bị "lồi" ra 2 câu: Đó là thời của động từ, một câu dùng quá khứ và 1câu dùng tương lai. 1 dùng ngoại động từ và 1 dùng nội động từ

все пути мои дороги
приведут меня к тебе,
все пути мои дороги
на твоем сошлись пороге...

Có vẻ như tác giả muốn nhấn mạnh: đã như thế và sau này vẫn thế, khách quan hay chủ quan thì mọi con đường của em đều chỉ đưa em đến bên anh!?

Bản của em thì thể hiện được thời, còn nội-ngoại chưa thể hiện rõ ràng bằng bản của bác dù đã bỏ bớt chữ em ở câu sau.

Nina 28-06-2008 19:15

Em có cảm giác 2 câu thơ đầu của Olga Berggoltz chưa được truyền đạt đúng lắm...

Trích:

Ты у жизни мною добыт,
словно искра из кремня,
Theo em, hai câu này là so sánh 2 việc khác nhau, nhưng giống nhau ở chỗ cùng rất khó khăn, cực nhọc ...

Tất nhiên là ở đây có vấn đề về vần điệu nữa - một bác đã lấy vần lửa, một bác thì lấy vần đá, để xem em có nghĩ ra vần nào khác nữa không nhé...

Nina 28-06-2008 19:52

<table> <tr> <td valid="top">
Ты у жизни мною добыт
------------------------------------
Ты у жизни мною добыт,
словно искра из кремня,
чтобы не расстаться, чтобы
ты всегда любил меня.

Ты прости, что я такая,
что который год подряд
то влюбляюсь, то скитаюсь,
только люди говорят...

Друг мой верный, в час тревоги,
в час раздумья о судьбе
все пути мои дороги
приведут меня к тебе,
все пути мои дороги
на твоем сошлись пороге...

Я ж сильней всего скучаю,
коль в глазах твоих порой,
ласковый, не замечаю
искры темно-золотой,
дорогой усмешки той —
искры темно-золотой.

Не ее ли я искала,
в очи каждому взглянув,
не ее ли высекала
в ту холодную весну..

Ольга Берггольц 1936
</td> <td valid="top">
Trong đời em đã có được anh
---------------------------------------------------
Như khi đập đá tìm ra lửa
Trong đời em đã có được anh
Để không bao giờ chia rẽ đôi mình
Để anh luôn yêu em, mãi mãi...

Em xin lỗi, vì em là như vậy
Đã bao năm liên tục vậy rồi
Hết đắm say lại lãng du đưa lối
Mà người đời vẫn nói đấy thôi...

Người bạn trung thành của em, anh hỡi
Trong phút âu lo, nghĩ suy về số phận cuộc đời
Mọi con đường của em mọi nẻo
Lại dẫn em về với anh thôi
Mọi con đường của em mọi nẻo
Đều gặp nhau bên ngưỡng cửa anh thôi...

Còn em thì buồn nhất là những lúc
Trong đôi mắt anh đằm thắm, dịu dàng
Có đôi khi em không nhận thấy
Tia lửa kia đen sẫm, rực vàng
Và nụ cười ngạo nghễ yêu quý ấy -
Của tia lửa kia đen sẫm rực vàng

Ôi có phải em tìm tia lửa ấy
Khi nhìn vào cặp mắt mỗi người qua
Hay chính em đánh ra tia lửa ấy
Trong cái mùa xuân lạnh lẽo đã xa ...

Olga Berggoltz, 1936
</td> </tr> </table>

Tulip 25-02-2009 21:48

Em mới dịch bài này, khó quá, nhiều chỗ dịch... tầm bậy. Mong các bác góp ý:


Я тайно и горько ревную
Ольга Берггольц

Я тайно и горько ревную,
угрюмую думу тая:
тебе бы, наверно, иную -
светлей и отрадней, чем я...


За мною такие утраты
и столько любимых могил!
Пред ними я так виновата,
что если б ты знал - не простил.


Я стала так редко смеяться,
так злобно порою шутить,
что люди со мною боятся
о счастье своем говорить.


Недаром во время беседы,
смолкая, глаза отвожу,
как будто по тайному следу
далеко одна ухожу.


Туда, где ни мрака, ни света -
сырая рассветная дрожь...
И ты окликаешь: "Ну, где ты?"
О, знал бы, откуда зовешь!


Еще ты не знаешь, что будут
такие минуты, когда
тебе не откликнусь оттуда,
назад не вернусь никогда.


Я тайно и горько ревную,
но ты погоди - не покинь.
Тебе бы меня, но иную,
не знавшую этих пустынь:
до этого смертного лета,
когда повстречалися мы,
до горестной славы, до этой
полсердца отнявшей зимы.


Подумать - и точно осколок,
горя, шевельнется в груди...
Я стану простой и веселой -
тверди ж мне, что любишь, тверди!

1947
Em ghen tuông lặng thầm và cay đắng

Olga Berggolts


Em ghen tuông lặng thầm và cay đắng
Dấu tận đáy lòng u ám thẳm sâu:
Có lẽ rồi anh sẽ yêu người khác
Vẻ vui cười và rạng rỡ, hơn em....


Sau lưng em chỉ toàn là mất mát
Và bao nhiêu tình yêu cũ vùi chôn!
Trước những người xưa em là người có lỗi
Anh biết điều này - chẳng thứ tội em đâu...


Em trở nên ít mỉm cười đến thế
Và đôi khi lại cay độc giỡn đùa
Để đến nỗi người ta sợ hãi
Không dám bàn về hạnh phúc riêng tư.


Chẳng phải ngẫu nhiên em chợt ưu tư
Giữa cuộc luận bàn mắt nhìn xa vắng
Như thể là em, một mình im lặng
Em đi về miền bí ẩn vời xa...


Về nơi bóng đêm và ánh sáng nhạt nhòa
Run rẩy buổi bình minh ẩm ướt...
Và anh gọi: "Nào, em đâu rồi nhỉ?"
Ôi giá mà anh biết, gọi từ đâu!


Anh chưa biết đâu, sẽ đến thời khắc ấy
Đến những phút giây, từ vời vợi xa xôi
Anh gọi em, em sẽ chẳng trả lời
Em sẽ chẳng bao giờ về bên anh được nữa.


Em ghen tuông lặng thầm và cay đắng
Nhưng anh hãy chờ, đừng quay gót ra đi.
Có lẽ là em, hay người khác anh yêu
Người chẳng hay đâu những miền hoang dại:
Khi anh và em đã một lần gặp lại
Giữa mùa hè cái chết cận kề bên
Đến niềm vinh quang trong cay đắng triền miên
Đến mùa đông xé tim mình một nửa...


Suy nghĩ vậy thôi- và như là mảnh vỡ,
nỗi đớn đau trong lồng ngực cồn lên...
Em sẽ lại giản đơn và vui vẻ hồn nhiên-
Anh nhắc dùm em, rằng yêu em, anh nhé!


-Cơm Nguội dịch-

dangkiena3 28-02-2009 21:57

các bác dịch thơ Nga hay quá, cháu rất thán phục. Mong các bác có thêm nhiều bài dịch để những kẻ ngoại đạo như cháu được chiêm ngưỡng và cảm nhận ạ

Nhưng cháu có 1 kiến nghị nho nhỏ: các bác khi dịch thơ có thể đăng luôn phần dịch nghĩa để những người như bọn cháu có thể dễ dàng so sánh được không ạ. Cảm ơn các bác nhiều ạ

dangkiena3 01-03-2009 21:03

Dạ thưa các bác, cháu xin góp một bản dịch tập tọng của cháu, hay dở mong các bác các cô các chú các anh nhận xét ạ:


Matxccơva vừa độ vào thu
Những đàn sếu tránh rét bay vội vã
Sương bay bay và khói đâu lan toả
Sẫm ánh vàng trên vòm lá, hàng cây
Trên đại lộ những tấm biển treo đầy
Nhắc người đi qua dù có đôi có lứa
Hay vẫn còn cảm thấy cô đơn quá
"Cẩn thận mùa thu, lá rơi dày"
Ôi trái tim cô độc của tôi
Giữa chốn thị thành xa lạ quá
Buổi chiều từng cơn mưa giăng buốt giá
Qua cửa sổ sáng đèn bỗng run lên
Tôi vì ai mà tôi đang ở đây?
Cô đơn quá, ai làm tôi vui được nhỉ?
Tại sao lúc nào tôi cũng luôn suy nghĩ
"Cẩn thận mùa thu, lá rơi dày"
Bây giờ nếu tôi không còn cần gì nữa
Thì tức là chẳng còn gì để mất đâu
Anh chẳng phải người thân, người bạn tâm đầu
Hay chỉ bạn bè quen biết thôi cũng không phải nốt
Thế thì vì sao tôi cứ thấy buồn thổn thức
Khi nghĩ mình xa cách mãi từ đây
Anh- người chẳng có hạnh phúc tràn đầy
Người không được cuộc đời ban may mắn
Thiếu sự cẩn trọng ư? hay chỉ nực cười
Nhưng thôi, chờ đợi thời gian sẽ xoá nhòa tất cả
Cơn mưa rơi nhẹ nhàng mà chịu đựng sao khó quá
Sự dịu dàng của giây phút chia ly
Mưa sầm sập nhưng ấm áp thế kia
Sấm chớp nhập nhoà mưa vẫn giăng đều đặn
Hãy vui lên anh, dù xa cách hẳn
Hãy nghĩ rằng hạnh phúc cũng như mưa
Một mình tôi lặng lẽ đến sân ga
Chỉ một mình thôi không cần ai tiễn biệt
Tôi chưa nói cùng anh cho đến hết
Nhưng bây giờ tôi không nói nữa đâu
Con ngõ nhỏ, bóng tối chiếm từ lâu
Những tấm biển dọc đường kia vẫn nhắc
Người đi qua-những con người đơn độc
"Cẩn thận mùa thu, lá rơi dày"

001 15-03-2009 01:48

Trích:

Geobic viết (Bài viết 11020)
...
Nhưng dù có thể có vài sơ suất nào đấy, bài "Mùa lá rụng" vẫn là một trong những bản dịch xuất sắc của Bằng Việt, của làng thơ VN.

MÙA LÁ RỤNG
Mùa thu ở Mátxcơva người ta thường treo những tấm biển trên các đại lộ, với dòng chữ: "Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng"

Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.
Matxcơva lại đã thu rồi!
Bao khu vườn như lửa chói ngời,
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ
Những tấm biển treo dọc trên đại lộ
Nhắc ai đi ngang dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trong đời:
"Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng"

Ôi trái tim, trái tim một mình tôi
Đập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên bên khung cửa sổ sáng đèn
Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình?
Tôi có thể yêu ai? Ai làm tôi vui sướng?


Nếu không có gì ao ước nữa trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất
Anh từng ở đây, từng là người thân nhất
Sao phút này làm người bạn cũng không?
Tôi chẳng hiểu vì sao cứ ngùi ngẫm trong lòng
Rằng sẽ phải xa anh vĩnh viễn
Anh - con người không vui, con người bất hạnh
Con người đi đơn độc quá trong đời
Thiếu cẩn trọng chăng? Hay chỉ đáng nực cười?
Thôi, hãy biết kiên tâm, mọi điều đều phải đợi

Diu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi!
Mưa thầm thì rơi mãi lúc chia ly
Mưa tối rầm nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy trong sáng ngời chớp loá...
Anh hãy cố vui lên dù con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc bình yên trong ấm áp cơn mưa!...
Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, chẳng cần ai tiễn biệt
Tôi không thể nói cùng anh đến hết
Và bây giờ còn biết nói gì thêm!
Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống:
"Tránh đừng động vào cây,
mùa lá rụng..."


Em cảm nhận bài thơ không chỉ đẹp trong từng từ ngữ mà còn rất sâu sắc

"Tránh động vào cây mùa lá rụng " hay còn có 1 cách nói khác " đừng rắc muối lên những vết thương lòng"

Cái câu "Tránh động vào cây mùa lá rụng" được nhắc lại nhiều lần trong bài thơ, thấy trong đó cả một sự bao dung, yêu thương..

("Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng" -
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi! )

Dù đang trong nỗi đau vừa chia tay với ngừoi yêu, một mình lang thang trong cơn mưa giá , nhưng lạ lùng thay ngừoi phụ nữ ấy lại thấy cái ấp áp trong con mưa mùa thu lạnh lẽo

("Mưa tối rầm nhưng ấm áp nhường kia ")

không tuyệt vọng, vẫn luôn nhìn thấy được rằng cuộc đời vẫn tiếp tục dù tình yêu đã tan vỡ
..(Anh hãy cố vui lên dù con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc bình yên trong ấm áp cơn mưa!..)..

Quả thật là một ngừoi phụ nữa đầy nghị lực và "kiên tâm"

..(Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, chẳng cần ai tiễn biệt)..

Geobic 19-03-2009 15:25

Trích:

fantasygirl_rus viết (Bài viết 26460)
Em cảm nhận bài thơ không chỉ đẹp trong từng từ ngữ mà còn rất sâu sắc

"Tránh động vào cây mùa lá rụng " hay còn có 1 cách nói khác " đừng rắc muối lên những vết thương lòng"

Cái câu "Tránh động vào cây mùa lá rụng" được nhắc lại nhiều lần trong bài thơ, thấy trong đó cả một sự bao dung, yêu thương..

Cảm ơn fantasygirl, với những cảm nhận thật tinh tế, và liên tưởng tới
"đừng rắc muối lên những vết thương lòng" rất chuẩn xác.

Nhận xét trên của bạn góp phần vào những tranh luận về câu thơ kể trên qua bản dịch của nhiều tác giả đấy.

hungmgmi 19-03-2009 15:38

Trích:

Geobic viết (Bài viết 26730)
Cảm ơn fantasygirl, với những cảm nhận thật tinh tế, và liên tưởng tới
"đừng rắc muối lên những vết thương lòng" rất chuẩn xác.

Nhận xét trên của bạn góp phần vào những tranh luận về câu thơ kể trên qua bản dịch của nhiều tác giả đấy.

Mời các bác nghe bài "Đừng rắc muối lên những vết thương lòng"-"Не сыпь мне соль на рану" do Viacheslav Dobrynin sáng tác và biểu diễn:

Nina 19-03-2009 15:38

Ồ, theo em thì bạn fantasygirl_rus cảm nhận bài thơ trên qua bản dịch của Bằng Việt bác Geobic ạ. Bản dịch đó rất hay, bạn fantasygirl_rus thân mến, nhưng không phải là một bản dịch trung thành...dù là nó rất hay...

Geobic 19-03-2009 15:54

Trích:

Nina viết (Bài viết 26733)
Ồ, theo em thì bạn fantasygirl_rus cảm nhận bài thơ trên qua bản dịch của Bằng Việt bác Geobic ạ. Bản dịch đó rất hay, bạn fantasygirl_rus thân mến, nhưng không phải là một bản dịch trung thành...dù là nó rất hay...

Thì Geo có hiểu sai đâu, bạn ấy cảm nhận qua bản dịch của BV. Và trên diến đàn NNN chúng ta đã nói nhiều đến các phong cách dịch khác nhau mà. Và phong cách dịch của Bằng Việt được đánh giá cao trong làng dịch thuật VN đấy, ít ai có những bản dịch O. Bergon hay như của ông... Và cũng chưa thấy ai dịch O.B. theo kiểu phóng tác như ông mà thành công như thế...
Theo Geo được biết, tuyển tập O. Bergon của riêng Bằng Việt sắp ra mắt độc giả.

dangkiena3 23-03-2009 08:17

Cháu nghe bác Phạm Bá Chiểu nói, dịch thơ phải đảm bảo 3Đ: tức Đúng Đạt Đẹp
Bác Bằng Việt dịch quả là hay, quá hay là đằng khác, nhưng có lẽ theo cháu chưa đạt được 3Đ.
Tuy nhiên, cháu vẫn rất hâm mộ các bản dịch của bác ấy. Quá hay!
Âu dịch thơ cũng như một cô gái: đẹp thì không trung thành mà trung thành thì không đẹp.

Geobic 23-03-2009 15:51

Đúng đấy Dangkien à, bác Bằng Việt dịch O. Bergon thì không đạt 3D đâu. Nhưng hay thì ai cũng công nhận. Vấn đề là ở chỗ bác ấy nắm được cái thần của tác giả bài gốc, và với tâm hồn thi sỹ, bác ấy đã sáng tạo ra một bản phóng tác được đánh giá là tuyệt diệu. Ít ai làm được như vậy.
Cũng có người muốn làm đấy, nhưng do tài năng, do không nắm được cái thần của bài thơ gốc, lại do kiêu căng nữa, nên sản phẩm là một thứ gì đó kỳ quặc, không chấp nhận dược... Có trường hợp bản dịch còn ngược hẳn với tinh thần của tác giả bài gốc nữa.
Do vậy, với những người bính thường, tập dịch như mình, tốt nhất là bám sát gốc mà dịch. Được một phần nào trong cái 3Đ cũng quý, đúng không?
Chúc thành công.

htienkenzo 09-11-2010 08:26

OLGA BERGGOLTZ-"Xuân Quỳnh" của nước Nga.
 
Một bài viết khá chi tiết về nữ Thi sỹ Nga-Olga Berggoltz. Xin chia sẻ cùng mọi người!

http://www.chungta.com/Desktop.aspx/...g_lich_su_Nga/

Nina 09-11-2010 11:04

Em chưa đọc, nhưng thấy cái tên bài đã làm mât cảm tình rồi. Sao lại đi so sánh Olga Berggoltz với Xuân Quỳnh nhỉ, vì Olga Berggoltz là nhà thơ xuất hiện trước Xuân Quỳnh rất nhiều cơ mà.

hungmgmi 09-11-2010 11:59

Mình cũng có quan điểm giống Nina. Có thể họ có những sự tương đồng nào đó, nhưng so sánh một bậc tiền bối với một bậc hậu sinh là khập khiễng về mặt logic. Đó là chưa nói về tầm vóc, chiều kích tác phẩm của 2 nữ nhà thơ trên cũng có sự chênh lệnh.
Cũng tương tự, sẽ hết sức vô lý nếu ta so ai ông "bậc thang" với nhau: Maiakovski-một "Trần Dần" của thi ca Nga.
Hay nhà văn Nguyễn Công Hoan, trong một chừng mực nào đó, có lúc có nơi được coi như một A.Tchekhov của Việt Nam. Nhưng sẽ khập khiễng nếu viết rằng: A.Tchekhov-một "Nguyễn Công Hoan" của tầng lớp thành thị Nga.
Đơn giản là người đem ra so sánh là bậc tiền bối, và tầm cỡ thì còn xa người sau mới đạt được như người trước.
Nhân tiện nhắc đến nhà thơ Olga Berggoltz xin giới thiệu với cả nhà một tập thơ dịch của bạn Thụy Anh mới xuất bản:
Cây ngải đắng của thi ca Xô viết

(Đọc Olga Berggoltz của tôi, Nhà xuất bản Trẻ)
http://1.bp.blogspot.com/_KLwaP636fR...Olga-front.jpg

TT - Đây là một tập thơ dịch, nhưng tên sách không phải là “Thơ Olga Berggoltz” hay “Olga Berggoltz - thơ” mà là Olga Berggoltz của tôi. Đặt tên như vậy, dịch giả bộc lộ cả một tấm tình yêu mến, đồng cảm của mình đối với nhà thơ mình chọn dịch.
Olga Berggoltz (1910-1975) đã được bạn đọc Việt Nam yêu văn học Nga, yêu thơ Nga biết đến từ lâu qua những bản dịch thơ say đắm cảm xúc của Bằng Việt, như Bài thơ cuộc đời, Mùa hè rớt, Kể chuyện mười năm trước hay Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng: Có một mùa trong ánh sáng diệu kỳ/ Sắc nắng êm ru, màu trời không chói/ Mùa hè rớt cho những người yếu đuối/ Cứ ngỡ ngàng như sắp mới vào xuân; Thiếu cẩn trọng chăng hay chỉ đáng mỉm cười/ Thôi hãy kiên tâm mọi điều phải đợi/ Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi... Bao người đã ngân nga, đã thuộc nằm lòng, đã sống với những câu thơ Nga trong vần điệu Việt của Bằng Việt.

Có lẽ trong nền thơ Xô viết trước đây, Olga Berggoltz không hẳn là gương mặt thơ nổi trội, nhưng khi đến Việt Nam bà đã trở thành một nhà thơ được truyền tụng và yêu mến.

Vẻ đẹp tâm hồn, nỗi buồn cuộc sống, sự cô đơn thân phận của người phụ nữ Nga, của người đàn bà làm thơ, của một con người dám sống và biết sống cho mình và cho những điều mình quý trọng đã làm nên gương mặt Olga Berggoltz trong lòng độc giả Việt Nam, dẫu thơ bà chưa được dịch nhiều, chưa được in thành tập.

Giờ đây, thơ Olga Berggoltz lần đầu tiên xuất hiện bằng tiếng Việt qua một tập sách riêng với đầy đủ chân dung, tiểu sử và thơ qua những chặng đường số phận của bà. Người đồng hành của Olga Berggoltz trên đất Việt là dịch giả Thụy Anh - người đã được thơ bà quyến rũ, dẫn dắt đến với cuộc đời bà để sẻ chia cuộc sống, đồng cảm tâm hồn, khát khao tình yêu.

Thụy Anh học ở Nga, nắm vững tiếng Nga, làm thơ và dịch thơ, nhưng trên hết và trước hết chị đến với Olga Berggoltz bằng sự đồng điệu. Olga Berggoltz của tôi, như vậy, là của Thụy Anh, khi chị đã dày công đọc các sách của Olga và về Olga để viết nên một bài tiểu luận đầy đủ, sâu sắc về nhà thơ “cây ngải đắng của nền thơ ca Xô viết”, khi chị đã nhập thân hòa mình vào từng tiếng thơ Olga, lắng nghe và cảm nhận từng mạch đập tâm hồn của nhà thơ để đem lại những bài dịch tinh tế.

Những bài thơ như những trang đời lật ra cho người đọc thấy một nhà thơ chấp nhận số phận mình cùng số phận đất nước, nhân dân, kiêu hãnh trong cô đơn, không khuất phục khổ đau, giữ vững phẩm giá làm người.

Dịch giả không chỉ cố gắng truyền đạt tinh thần của bài thơ, chị còn giúp người đọc biết hoàn cảnh bài thơ ra đời để cùng thấu hiểu hơn tâm trạng, cảm xúc của nhà thơ.

Cuốn sách trình bày đẹp, nên thơ, vừa là tập thơ dịch, vừa là một nghiên cứu về tác giả - có thể nói vậy, xứng đáng là món quà ý nghĩa nhân kỷ niệm 100 năm sinh Olga Berggoltz mà dịch giả Thụy Anh mang tặng người đọc Việt Nam hôm nay.

PHẠM XUÂN NGUYÊN

USY 09-11-2010 13:17

Trước đây mình đã có topic "Mùa lá rụng và các bài thơ khác của Olga Berggoltz", hay là BQT gộp cả mấy bài trong topic này vào đó, để dành riêng cho nhà thơ tài hoa và thân thiết đối với độc giả VN này một topic riêng với tiêu đề "Olga Berggoltz - Cây ngải đắng của thi ca xô-viết" hay "O.B.- Không ai bị quên lãng, không điều gì bị lãng quên" ? Đã tròn một thế kỷ kể từ khi bà chào đời...

BelayaZima 09-11-2010 14:16

Trích:

USY viết (Bài viết 71337)
Trước đây mình đã có topic "Mùa lá rụng và các bài thơ khác của Olga Berggoltz", hay là BQT gộp cả mấy bài trong topic này vào đó, để dành riêng cho nhà thơ tài hoa và thân thiết đối với độc giả VN này một topic riêng với tiêu đề "Olga Berggoltz - Cây ngải đắng của thi ca xô-viết" hay "O.B.- Không ai bị quên lãng, không điều gì bị lãng quên" ? Đã tròn một thế kỷ kể từ khi bà chào đời...

http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=603

Topic đó đây bác ạ. Có lẽ topic này không nên để riêng, càng không nên để tên topic như vậy. BZ luôn yêu thơ của Xuân Quỳnh, nhưng không nên sự ví von thế này được.
BZ xin ngoài lề một chút. Sự ví von này tựa như ngày trước một số nhà báo nước ta và hình như cả bây giờ cũng "dám" gọi Thanh Lam là "Người đàn bà hát" giống Alla Pugachiova. Quên khẩn trương đi nhé, Thanh Lam mà đòi bén gót với Alla Pugachiova ấy hả. Nhắc đến lại thích nghe Песенка про меня- Hát về cuộc đời tôi!

Hoa May 10-11-2010 08:00

Cảm ơn bạn Htien đã giới thiệu links. Ở đó là tổng hợp và đăng khá nhiều bài phân tích, dịch thơ Olga Becgon hay của tác giả Thụy Anh, Bằng Việt và những dịch giả có tiếng khác.

Nhưng HM cũng đồng ý với ý kiến bác HungGMI và phần lớn các có ý kiến ở đây, rằng tên bài viết và sự so sánh thế là khập khiễng, thậm chí sai lầm.

HM nghĩ, đồng tình hay phản đối cũng nên thận trọng lựa lời. Bản thân nhân vật chính (như Xuân Quỳnh, Thanh Lam) không có lỗi. Đừng nên giễu cợt thiếu tôn trọng kiểu này.

Trích:

BelayaZima viết (Bài viết 71341)
Sự ví von này tựa như ngày trước một số nhà báo nước ta và hình như cả bây giờ cũng "dám" gọi Thanh Lam là "Người đàn bà hát" giống Alla Pugachiova. Quên khẩn trương đi nhé, Thanh Lam mà đòi bén gót với Alla Pugachiova ấy hả.

Dù sao ca sĩ Thanh Lam cũng là Diva Việt Nam có tên tuổi. Và cô ấy (hình như) đã là .. bà ngoại.

Hoa Pion 10-11-2010 23:10

Em chào các anh chị! Ui lâu quá mới vào được NNN, em bị mất pass. Cảm ơn bạn admin đã cho lại pass mới.
Nhân đọc được bài tổng hợp nói trên về Olga, em cũng muốn bày tỏ sự...bất bình vì cách so sánh khập khiễng, không có cơ sở của người tổng hợp tin. Mà cách tổng hợp tin của bác ấy cũng lộn tùng bậy cả lên, bài của người này, trích của người kia cứ râu ông nọ cắm cằm bà kia hết cả. Hic.
Em cảm ơn anh Hùng đã có lời giới thiệu cuốn sách về Olga của em. Mong các anh chị cho phép em gửi vài cuốn biếu Nuocnga.net cho tình cảm. Dù gì đây cũng là cuốn sách mang nhiều tâm huyết và tình yêu của em.
Chị Nina nhận cho em một cuốn nhé? :)


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 19:13.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.