Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Các chủ đề khác (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=22)
-   -   NHỚ VỀ HÀ NỘI (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=5216)

NISH532006 17-12-2011 07:22

Bác Mỳ sưu tầm được nhiều ảnh hay và đẹp nhỉ!

htienkenzo 18-12-2011 05:35

Ngày này 39 năm trước - 18/12/1972
 
Đêm 18/12/1972, Mỹ đã mở màn cho cuộc không kích B52 tàn phá, hủy diệt các thành phố lớn ở Bắc Việt Nam: Hà Nội, Hải Phòng... hòng "đưa Việt Nam trở về thời kỳ đồ đá" (lời Tổng thống Nixon). "Chiến dịch 12 ngày đêm" thất bại, Mỹ đã buộc phải bước vào bàn ký kết Hiệp định Paris - 27/01/1973.


http://i964.photobucket.com/albums/a...hvinBchMai.jpg
Bệnh viện Bạch Mai.


http://i964.photobucket.com/albums/a.../PhKhmThin.jpg
Phố Khâm Thiên - phố bị tàn phá nặng nề nhất.


http://i964.photobucket.com/albums/a.../CuLongBin.png
Cầu Long Biên.


http://i964.photobucket.com/albums/a...nzo/BovHNi.jpg
Lực lượng pháo cao xạ - phòng không bảo vệ Thủ đô Hà Nội.


http://i964.photobucket.com/albums/a.../images1-1.jpg
Xác B52 rơi xuống hồ Hữu Tiệp - Ngọc Hà - Ba Đình - Hà Nội.


http://i964.photobucket.com/albums/a...o/images-1.jpg
"Điện Biên Phủ trên không" như một biểu tượng.

Lúc ấy, em đang ở Hải Phòng. Theo lời mẹ em kể lại, em được mẹ gửi cho người trông coi ở tầng hầm Nhà hát Lớn Hải Phòng. Mẹ em kể, một bữa ăn phải 3, 4 lần bỏ dở để chui xuống hầm trú ẩn ở khu vực phố Ga (Lương Khánh Thiện). Có lần chui xuống hầm, chưa kịp kéo theo giỏ đựng tem phiếu, sổ gạo... Sau đợt oanh kích, thế là tài sản không còn gì cả - đã có kẻ xấu cướp giựt ngay lúc đó. :emoticon-0106-cryin

nqbinhdi 18-12-2011 19:43

Trích:

htienkenzo viết (Bài viết 100873)
Đêm 18/12/1972, Mỹ đã mở màn cho cuộc không kích B52 tàn phá, hủy diệt các thành phố lớn ở Bắc Việt Nam: Hà Nội, Hải Phòng... hòng "đưa Việt Nam trở về thời kỳ đồ đá" (lời Tổng thống Nixon). "Chiến dịch 12 ngày đêm" thất bại, Mỹ đã buộc phải bước vào bàn ký kết Hiệp định Paris - 27/01/1973.

Không phải Nixon là người nói cái câu đưa miền Bắc (chứ không phải cả Việt Nam) về thời kỳ đồ đá.

Trên trang vietnamwar.net, phần Vietnam War Quotations thấy có câu này của tướng Curtis LeMay:

Tell the Vietnamese they've got to draw in their horns or we're going to bomb them back into the Stone Age.
--Gen. Curtis LeMay, May 1964

Ngay từ hồi còn chiến tranh leo thang (chiến tranh phá hoại lần thứ nhất 1965-1968), tôi đã nghe nói đến câu này rồi mà hồi đó thì Nixon vẫn còn chưa là tổng thống Hoa Kỳ. Nixon thì đặc biệt diều hâu (cuối năm 1953, khi mới nhận chức phó tổng thống Mỹ, ông ta đã tới tận Điện Biên Phủ thị sát và là người đã từng có ý định muốn ném bom nguyên tử xuống Điện Biên Phủ khi quân Pháp sắp thất thủ), tuy vậy, không phải ông ta nói câu này.

nqbinhdi 18-12-2011 23:28

Trích:

htienkenzo viết (Bài viết 100873)
Đêm 18/12/1972, Mỹ đã mở màn cho cuộc không kích B52 tàn phá, hủy diệt các thành phố lớn ở Bắc Việt Nam: Hà Nội, Hải Phòng...

Ngày này 39 năm trước chúng tôi đang đóng quân tại Huyện Yên Lạc, Vĩnh Phúc (lúc bấy giờ là Vĩnh Phú).

Buổi tối ngày 18, lúc 21 giờ thì đại đội phát lệnh báo động chống biệt kích đổ bộ - hẳn người ta vẫn chưa quên vụ biệt kích Mỹ năm trước đổ bộ xuống thị xã Sơn Tây bên kia sông Hồng, cách chỗ chúng tôi đóng quân chỉ vẻn vẹn chừng chưa đầy 10 km đường chim bay. Tổ ba người của chúng tôi gồm anh Tuấn mốc - b trưởng, lính cựu 7 năm trong chiến trường B về học - Bình Dương (sau năm thứ nhất thì đi học ở LX, sau về làm tổng GĐ của Cty gì đó liên doanh VN-Nga) và tôi có nhiệm vụ vận động ra đầu làng chặn cái cầu từ ngoài đường liên huyện vào làng, vũ khí chỉ có 1 khẩu AK của tôi và 1 CKC của Bình Dương, thêm một khẩu trung liên RPD do Sơn cùng tiểu đội tăng cường. Sau chừng 30 phút thì ban chỉ huy đại đội đã chia nhau rảo đi kiểm tra các chốt và phát lệnh báo yên. Chỉ là tập phản xạ và tập bài tổ chức phòng ngự khu vực đóng quân đánh địch đổ bộ đường không thôi nên xong thì về mà chuẩn bị mà đi gác đêm, ai còn bài vở thì chong đèn lên mà học nốt chứ vạ vật ngoài cầu ngoài bãi giữa đêm đông lạnh giá làm gì (năm đó rét sớm và rét khá đậm).

Tôi có phiên gác khu lớp học - căng lều bạt gần sân đình làng làm lớp học - nên cùng với một anh trong tiểu đội (tên là Liễu song vẫn được gọi là Liễu cuội vì ông này chuyên tưng tửng nói tếu) vác chăn chiên và màn + súng đạn ra ngoài đó gác đêm. Cũng chả phải gác xách gì mà chỉ ngủ ngoài đó cho trộm khỏi cắt lều bạt của bộ đội thôi, chứ gác khu bếp ăn và giếng nước thì phải gác ra trò vì vớ vẩn có đứa nào vào trộm đồ nấu bếp thì hôm sau đại đội có mà ăn bốc à, quá quắt nữa là có đứa phản động nào đánh bả giếng nước thì có mà toi. Một bận gác khu bếp ăn như thế, suýt nữa tôi đã bắn phải a trưởng của mình - nửa đêm ông a trưởng lù lù đi kiểm tra gác, trời thì tối đen như hũ nút, tôi chỉ thấy một cái dáng thù lù như một con gấu lừng lững đi vào, hô mật khẩu thì không thấy trả lời, vừa kéo cơ bẩm đẩy đạn lên nòng và quát Dừng lại không tôi bắn! thì anh ấy mới mở miệng bảo tao đây, tiện tay túm nòng AK đẩy chếch lên trên. Tôi cáu lắm, nghẹn họng gào không thành tiếng: anh đi kiểm tra gác cái kiểu gì mà lạ vậy, hỏi mật khẩu không trả lời, tẹo nữa là em bóp cò thì anh có là bằng sắt cũng chết! Ông ấy chỉ hềnh hệch cười rồi lôi thuốc lá ra hai anh em cùng hút phì phèo, một lúc thì a trưởng biến - về mà ngủ chứ điên sao mà ngồi lại để mai lên lớp lại ngủ gật.

Bọn tôi gác ngoài lớp, chỉ mới đặt người xuống ngủ được chừng một tẹo (ngủ chưa đẫy giấc thì bao giờ mà chả thấy như chỉ mới ngủ được một tẹo chứ, tuổi 17-20 hồi ấy còn đang sức ăn sức ngủ ghê lắm, đâu như bây giờ ngủ được 2-3 tiếng một đêm đã thấy như ngủ được lâu lắm) thì sấm chớp nhoáng nhoàng cả lên. Trời đất như sáng bệch ra và tiếng tên lửa nổ như sét đánh. Rồi là tiếng bom nổ rung chuyển, chen lẫn tiếng đạn pháo, tên lửa rền rĩ từng đợt kéo dài cả 20-30 phút một. Hai thằng chồm dậy, từ trên bàn học kê sát lại làm giường, cả chăn cả chiếu cuộn theo lăn xuống đất và từ nền lớp thì trườn như rắn xuống giao thông hào đào quanh lớp. May mà hào tháng 12 khô ráo và trời thì rét nên cũng chẳng có rắn rết quỷ sứ gì, chứ vớ vẩn có một anh cạp nong hay cạp nia thu lu dưới đó thì bom chả chết lại hóa ra có khi chết vì rắn cắn chứ chẳng chơi.

Uỳnh oàng liên hồi như thế, cứ ngớt một tý lại thấy rộ lên, mãi tới 3-4 giờ sáng mới ngưng hẳn. Sau này mới biết, đêm đầu và đoạn đầu là bọn cường kích và tiêm kích đánh các sân bay và trận địa phòng không, sau mới đến bọn B52 vào rải thảm.

Ngớt hẳn tiếng bom, tôi bảo anh Liễu: Anh ở đây trông lán nhé, tôi ù về xem binh tình thế nào, nhỡ có lệnh chuyển quân còn về mà chuẩn bị cho kịp chứ. Khổ, ông kễnh lính người Quảng Bình đã từng là lính cao xạ 37 ly chiến đấu trên đường 15 từ Ngã Ba Đồng Lộc lên Trường Sơn, mình đồng da sắt, trùng trục như một con trâu cày mà dứt khoát không chịu. Bảo rằng để tao về, mày ở lại trông. Tôi mới cự rằng thằng nào về chả thế thì bố ấy mới lộ ra: Nhưng mà tao sợ ma lắm, ở lại một mình đâu có được! Thật là vừa bực, vừa buồn cười đến chết mất, đành để ông ấy về trung đội thám thính, mình thì thu lu, co ro trong đống chăn chờ sáng. Mà hay thật, bố này về đến trung đội, thám thính xong là không quay lại, rúc ngay vào chăn của thằng khác ngủ được mới lạ, không thèm thông báo gì cho mình cả - chắc lại sợ ma chết khiếp nên mới không quay lại.

Sáng rõ mặt người thì tôi về đến trung đội, ăn sáng xong thì có lệnh báo nghỉ học, cả đại đội tập trung đi đào hầm, trước là cho chuyên gia Liên xô của nhà trường, sau là cho chính mình. Suốt mấy ngày, bên đám gò hoang đồng Quạ sâu phía trong đầm làng, bọn chúng tôi hì hục làm các nhà âm, gồm cả phòng ngủ - tường căng bạt, trên che mái tăng - lẫn phòng làm việc, kiên cố lắm, cứ như thể các chuyên gia chuẩn bị sẽ về ở đấy cả tháng cả năm vậy. Được 1-2 hôm thì thấy đoàn chuyên gia từ HN lên, bác nào cũng phờ phạc cả. Trong trung đội tôi có anh Lân (sau này làm GĐ sở du lịch HN) trước học sửa máy bay 3 năm bên LX nên nói được tiếng Nga, với lại mấy đứa HS phổ thông mới vào lính bọn tôi đứa nào cũng bập bẹ được đôi chút, bèn nhân những lúc nghỉ giải lao lân la bắt chuyện với các bác chuyên gia - quân hàm cao nhất thì có một bác đại tá, PTS., từ trường Công binh Quy-by-sev sang. Hỏi cảm tưởng về chuyện bị đánh dưới HN thì chỉ lắc lắc đầu bảo kinh khủng lắm, xong còn đế thêm rằng Đêm qua lên đây ngủ dưới hầm mới đỡ kinh - chưa bao giờ lại ngủ ngon giấc đến thế! (bom B52 Mỹ ném vào Khâm Thiên sát ngay gần khu chuyên gia Kim Liên nên làm gì mà chả khiếp).

Được chừng 3-4 ngày thì xong hầm cho chuyên gia, bọn tôi quay ra đào nhà âm cho chính mình dù mỗi người đã có một hố cá nhân đào từ dạo cuối tháng 9 khi mới đến thôn. Nhà âm là một cái hố rộng 1.4m, dài 2m, sâu 0.6m (đất đào lên đắp thành một cái lũy nhỏ bên trên nữa nên coi như sâu 0.8m, sâu nữa thì có nước mạch mất) đào trong vườn nhà dân, trên căng tăng lính, dưới lót ni-lông đi mưa và rải rơm, 3 anh em chung một hầm như thế ngủ các đêm trong suốt những ngày sau đó, ấm và an toàn phải biết, chỉ sợ nhất là vô phúc đang ngủ ngon giấc mặc B52 và tên lửa gào rú, lại có mảnh đạn cao xạ rơi trúng thì coi là cả đáo đúng lỗ, chết tốt (đêm nào cũng thấy mảnh cao xạ rơi loạt sọat khắp các bụi bờ trong vườn - may mà chẳng có mảnh nào trúng lỗ cả, hô hô, trúng hả, thời còn ngồi gõ phím bây giờ được sao? - thằng cu là mình hốt chết nên cứ xuống nhà âm ngủ là trùm chăn chiên kín mít đầu, lại còn cuộn cái màn đơn của lính phủ lên đầu nữa chứ - giữ cho chắc gáo chả phải là cái câu cửa miệng mấy bố lính cựu vẫn dạy đấy sao).

Hm, thấm thoắt thế mà đã 39 năm rồi đấy, nhanh thật. Tất cả vẫn còn mới nguyên trong đầu như chỉ mới năm ngoái hay năm kia thôi chứ lâu la gì. Những anh em năm ấy sau khi ra trường mỗi người mỗi ngả, khắp các mặt trận, nhiều người đã không bao giờ trở về trong các cuộc chiến tranh chống Polpot hay trên biên giới phía Bắc 10 năm sau đó, nhiều người cũng đã mất vì bệnh tật hay tai nạn của đời thường. Tất cả bọn lính HS phổ thông mới vào bộ đội năm ấy, ngày ấy còn rất trẻ, má chỉ lún phún lông măng, có đứa mấy ngày đầu B52 dội bom còn sợ đến són cả đái ra quần (ô hô, cứ cãi rằng tại hố cá nhân có nước làm thằng cu là mình phải tức tốc lấy đèn pin chạy ra soi, he he, tháng 12 thì hố cá nhân khô cong, lấy đâu ra nước chứ! - mấy mươi năm sau gặp lại, mừng mừng tủi tủi, hỏi thì y mới thú nhận là có són tí chút ra quần thật), thế mà nay đều đã lên ông lên bà cả rồi.

Siren 19-12-2011 10:26

Hôm nay là ngày 19/12, cảm ơn htienkenzo đã nhắc lại sự kiện "ĐBP trên không". Chợ 19/12 không còn nữa nhưng Phố Khâm Thiên vẫn còn đó. Con phố đã gắn liền với 1 thời trẻ con của Siren. Con phố mà mỗi khi nghe bài “...nhớ phố thâm nghiêm rợp bóng cây” là lại muốn hát chệch đi thành phố Khâm Thiên…Đơn giản là vì ở đó có nhà ông nội.
Khi B52 rải thảm 39 năm trước, nhà Siren đã đi sơ tán ở một nơi rất xa Hà Nội. Lúc ấy còn bé nên cũng không nhớ nhiều, chỉ nhớ cảm giác rất sợ mỗi khi bom nổ, bố mẹ và các cô chú ở trong lán nhắc bịt chặt tai lại.
Nhưng nhớ nhất lại là khi đã học cấp 1, năm nào hè về cũng được bố mẹ cho về thăm ông, các bác và anh chị. Nhớ những lúc lang thang cùng tụi trẻ con trong Ngõ chợ đi nhặt hoa đại ở Bia Căm Thù kết lại thành dây cổ, vòng đeo tay hay dính ve sầu trong sân trường Trung Phụng, đến chui vào ngõ 12 “vùng sâu” sát đê La Thành rút dây tơ hồng trên hàng rào cúc tần về tết tóc cho búp bê…Buồn cười nhất là khi nghe người lớn dặn “Có đi lạc ở đâu thì cứ nhớ cái mốc Bia Căm thù mà tìm về nhà”, em liền cự lại “ Thế nếu đi lạc ra ga Hàng Cỏ cũng phải tìm về bia CT rồi mới ra nhà ông ạ?” làm cả nhà cười phì vì nhà ông ở đoạn giữa Ga và bia CT.
Còn cả cái vụ cứ chiều chiều lên sân thượng ngắm diều nữa. Hồi ấy, toàn diều tụi con trai tự làm nhưng rất chắc chắn và đẹp, có 1 vài lần diều của chúng nó bị đứt dây, rơi mắc trên giàn hoa giấy nhà ông nội, con bé Siren là em thoăn thoắt trèo lên gỡ xuống chưa kịp ngắm kỹ cái cánh diều cong vút dán rất khéo bằng giấy pô-luya mầu tím than thì đã có 1 lũ rầm rập chạy đến trước cửa nhà gọi ông em cho xin lại diều.
Sau này có một tên bạn cứ thắc mắc “sao tôi thấy bà rất quen như gặp ở đâu rồi?” “Hì hì, ông không học cùng tôi phổ thông, không học cùng đại học, không liên quan gì đến công việc, làm sao mà quen được”!!! Nhưng có một bí mật mà bây giờ em vẫn chưa nói với đồng chí ấy là trong số cái đám trẻ con trùng trục mắt trố trố chạy rầm rập ở ngõ nhỏ vào nhà ông em những mùa hè mấy chục năm trước có tên ấy!

Hà Nội thật nhỏ bé và bình yên ngày xưa. Em thích mê khi hồi ấy có cuốn “Đội thiếu niên tình báo Bát Sắt”- những góc phố, con đường, những cậu bé như Chức lém, Thân bột…cả những tiếng rao “Ai bánh khúc nóng ơ..” “Lạc rang húng lừu nóng ròn đơ..” “Bà lang trọc mới hồi cư, thuốc cao chính cống ơ…” thật gần gũi và thân thuộc. Những lúc không thích đi chơi thì lại ngồi nhặt thóc (gạo hồi bao cấp lẫn nhiều thóc, sạn và hạt kê bé xíu..” và nghe ông em kể chuyện ngày xưa. Cái món phở bò thơm ngào ngạt hoa hồi thảo quả và hành gừng nướng thỉnh thoảng em vẫn diễn tập lại là học mót của ông em ngày trước ạ. Nhớ những chiếc máy nước công cộng chảy ri rỉ chẳng cần biết đến hàng xô chậu xếp hàng dài dằng dặc… Vậy nên em cứ ngủ sớm rồi đến đêm dậy đi xách nước giúp bác, lúc đó không phải xếp hàng và nước chảy cũng mạnh hơn. Cũng thấy sợ sợ mỗi khi có tiếng động gì đó, nhưng chắc chắn không phải người xấu phải đề phòng nên cứ nghĩ đấy là ma thì lại thấy bớt sợ…

Topic của bác Mì rộng quá, nó có thể chia làm mấy nhánh nói hàng tháng không hết chuyện. Hay em mở quán trà cho mọi người ngồi hóng chuyện Hà Nội ngày xưa của các bác nhỉ?
Nói thế thôi, cuối năm nhiều việc quá, lại phải chạy vắt chân lên cổ, chẳng được ngồi mơ màng chuyện nhớ về ngày xưa nữa. Tiếc thật, tiếc thật!!!

phuongnn 19-12-2011 13:30

Trích:

Siren viết (Bài viết 100896)
...là lại muốn hát chệch đi thành phố Khâm Thiên…Đơn giản là vì ở đó có nhà ông nội.

Quái nhỉ, thế mà cứ tưởng nhà ông nộiMù Cang Chải! :emoticon-0136-giggl

Trích:

Siren viết (Bài viết 100896)
Hà Nội thật nhỏ bé và bình yên ngày xưa. Em thích mê khi hồi ấy có cuốn “Đội thiếu niên tình báo Bát Sắt”- những góc phố, con đường, những cậu bé như Chức lém, Thân bột…cả những tiếng rao “Ai bánh khúc nóng ơ..” “Lạc rang húng lừu nóng ròn đơ..” “Bà lang trọc mới hồi cư, thuốc cao chính cống ơ…” thật gần gũi và thân thuộc.

:emoticon-0150-hands Bánh dày Quốc Việt nữa chứ:

Bánh dày Quốc Việt vệ sinh sao
Miếng miếng kèm thêm chả quế vào
Còn khách sành ăn, còn Quốc Việt
22 Hàng Nón thú thanh tao...

micha53 19-12-2011 16:48

3 hôm nay Mì không vô "nhậu, nhậu..." được, bực quá phải cầu cứu VR.
Mong gặp các Bác ngày mai để lói về "Hà lội".

(Nhà iem ra duyệt nghị sự cho Cụ Lí và Anh Gà nên không thể đợi đến cuối tuần).

daquen 19-12-2011 22:02

Trích:

Siren viết (Bài viết 100896)
Nhớ những chiếc máy nước công cộng chảy ri rỉ chẳng cần biết đến hàng xô chậu xếp hàng dài dằng dặc… Vậy nên em cứ ngủ sớm rồi đến đêm dậy đi xách nước giúp bác, lúc đó không phải xếp hàng và nước chảy cũng mạnh hơn. Cũng thấy sợ sợ mỗi khi có tiếng động gì đó, nhưng chắc chắn không phải người xấu phải đề phòng nên cứ nghĩ đấy là ma thì lại thấy bớt sợ…

Đọc đoạn này của bác Siren làm em nhớ nghề xách nước :emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm. Ngày em bé tẹo, nhà em ở gần máy nước công cộng, nhiệm vụ hàng ngày của em là ra canh nước giúp bà, khi nào đầy về gọi bà ra xách về :emoticon-0102-bigsm. Cũng xếp hàng như ai, nhưng em đanh đá lắm, cô chú nào định nhanh chân vượt qua em là em gào toáng lên, khóc ỏm tỏi, hiii thế là lại theo hàng. Nhờ cái võ la làng quyền này mà em ngăn chặn được nhiều bà cô đanh đá ở khu phố đấy :emoticon-0136-giggl :emoticon-0136-giggl :emoticon-0136-giggl. Em nổi tiếng đến mức mà khi lớn lên gặp lại nhiều người không tin đó là con bé đanh đá ngày trước :emoticon-0111-blush:emoticon-0111-blush. Sau tinh khôn hơn một chút là em rình lúc vắng người, đem xô ra đặt vào cái vòi nước công cộng, chưa có nước đâu, nhưng mà cứ chờ, Ấy thế là lại có nước :emoticon-0100-smile.

htienkenzo 20-12-2011 11:16

Trích:

Phạm vi khu vực và các không gian nghiên cứu của htienkenzo:

http://i964.photobucket.com/albums/a...bandoHaNoi.jpg

...

Tái tạo "sức khỏe" và tăng "sức sống" cho ô phố.

Hôm nay em xin tóm tắt một phần của giải pháp tôn tạo, tu bổ ô phố trong "Khu phố cũ 36 phố phường".

Thực trạng, các căn nhà ở "khu phố cũ" đã xuống cấp nặng nề. Các tiện nghi về điều kiện và môi trường sống đã bị chính chủ nhân ở đây tước bỏ. Di sản của Hà Nội và của thế giới không có được sự bảo tồn và phát triển đúng mực. Tất nhiên, giải quyết bài toán chứa đựng những nghịch lý giữa bảo tồn và (tồn tại) phát triển là vấn đề nan giải. Nhưng không có nghĩa là không thể làm được.
Trong một ô phố, những căn nhà thường có chiều rộng từ 2m đến 3m, trong khi chiều dài đến 30, 40m. Trước đây, trong mỗi ô phố đều có khoảng trống - không gian sinh hoạt cộng đồng, nhưng bây giờ không còn nữa. Chỉ còn vài ô phố còn tồn tại nhưng cũng không đúng nghĩa với chức năng của nó. Dựa vào khảo sát thực tế của các nhà chuyên môn (kiến trúc sư, nhà quản lý...) trên cơ sở mô hình của sinh viên đề ra, có thể phục hồi lại 1 hay vài khoảng trống bên trong một cách mềm dẻo nhất. Các lối tiếp cận vào bên trong dựa trên cơ sở những ngõ/ ngách hiện hữu để chỉnh trang.
Khi ấy, về tổng thể của ô phố, cư dân ở đây có thể sử dụng phần mặt phố để kinh doanh. Phần bên trong là không gian sống và sinh hoạt.
Với từng căn nhà, cần phải có giải pháp cải tạo, nâng cấp, thậm chí là xây mới. Nhưng phải tuân theo một quy định, quy chế riêng của khu vực và phải tuân thủ theo hồ sơ tư vấn thiết kế của đơn vị có uy tín về chuyên môn - văn phòng Kiến trúc. Đây là điều kiện bắt buộc. (Không gian, hình dáng, màu sắc, vật liệu...)
Song song, các nhà quản lý phải có kế hoạch giãn dân và chính sách tái định cư hợp lý. Bởi, không thể mãi để khu phố này trở thành "khu phố nén" được.

http://i964.photobucket.com/albums/a...nkenzo/6-1.jpg
Mô hình giải pháp sắp xếp lại ô phố.



http://i964.photobucket.com/albums/a...nkenzo/5-2.jpg
Mặt cắt trích đoạn ô phố.


P/s: Hồ sơ nghiên cứu đề tài này đã bị thất lạc khi em bán nhà ở Sài Gòn và chuyển hẳn về ngoài này ở. Em sẽ dành thời gian để nhớ và minh họa lại trong thời gian tiếp theo. Cảm ơn sự theo dõi của mọi người! :emoticon-0150-hands

phuongnn 23-12-2011 08:39

Chiều chiều mô-kích bay dạt phố
 
Trích:

Gà mờ viết
Nó ở Tây về có máy khâu
Ra đường ăn mặc đúng mốt Âu
Chiều chiều mô-kích bay dạt phố
Hàng phố (thiên hạ) nhìn theo kháo nó giàu

Bài ca dao hiện đại này thể hiện đúng hình ảnh của một anh thanh niên đi Đức về. Cái xe SIMSON đầu nó nhẹ bâng bâng, máy hai kỳ lại bốc, chạy nhanh hầu như tiếng bô rất khẽ… nên cái hình ảnh bay dạt phố, nghe đã đúng chất SIMSON – mokick rồi. Mấy anh đó thường diện kèm mũ cát két, quần bò, quần nhung thụng, áo khoác gió cánh dơi và giày thể thao Đức, như Adida's, Puma… nhìn chung là thôi rồi Lượm ơi.

Em nhặt thêm bài thơ của bác Gà, sửa chữa đôi chút, phốt lên ở đây, cám ơn đ.c Gà lần nữa :emoticon-0150-hands

hongducanh 23-12-2011 09:11



Nhà hát lớn của Hà Nội sau 1/2 năm giải phóng.

htienkenzo 23-12-2011 10:19

Trích:

phuongnn viết (Bài viết 101166)
Bài ca dao hiện đại này thể hiện đúng hình ảnh của một anh thanh niên đi Đức về. Cái xe SIMSON đầu nó nhẹ bâng bâng, máy hai kỳ lại bốc, chạy nhanh hầu như tiếng bô rất khẽ… nên cái hình ảnh bay dạt phố, nghe đã đúng chất SIMSON – mokick rồi. ...

Hồi ấy em cũng thích 2 con: con Xim - Xoancon Min - khơ. Dưng em lại thích Xim - Xoan hơn vì khói ống pô của nó phọt ra trông rất đẹp! :emoticon-0136-giggl Tiếng nổ của nó từ xa đã nhận ra rồi.
Con Min - khơ trước đây ở Mũi Né, Phan Thiết được dân xe thồ ưa chuộng. Khi đó, đường từ Mũi Né về Phan Thiết khoảng 22Km không được đẹp như bây giờ đâu. Chỉ toàn là cát và đường cấp phối kết hợp với đường nhựa lởm chởm từ thời chế độ Sài Gòn còn lại. Thế mà con Min - khơ chở ít nhất là 5 mạng mà cứ chạy phà phà. Nó leo dốc, bò qua cát khỏe thật! Các tay lái lụa khi ấy vào số không phải bằng chân mà bằng... tay. Cứ như là cần số của ô tô! :emoticon-0136-giggl Sau này cánh ấy dạt vào vùng Bà Rịa - Vũng Tàu rồi.

micha53 25-12-2011 09:53

Nhớ về Hà nội chắc chắn phải nhớ ngày:
“Trùng trùng quân đi như sóng
Lớp lớp đoàn quân tiến về..”


Mời các bạn ngắm lại những khuôn mặt làm nên chiến thắng Điện biên Phủ ở Quảng trường Đông kinh nghĩa thục

http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a001-1.jpg

http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a002-1.jpg

KHU VỰC CA QUẬN HOÀN KIẾM (BÓT HÀNG TRỐNG)

Từ KS Phú gia đi tiếp theo đường Hàng trống là dãy phố cao cấp ngày xưa với Cửa hàng giao tế - chuyên phục vụ CB cao cấp và chuyên gia ngoại quốc; Cửa hàng ăn uống “Bốn mùa”…

http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a003-1.jpg

http://i212.photobucket.com/albums/c...hoa53/a004.jpg

http://i212.photobucket.com/albums/c...hoa53/a005.jpg

Và đến trụ sở CA quận Hoàn kiếm, góc ngã tư các phố Hàng trống, Hàng khay, Tràng thi và Bà Triệu ( trước đây là phố dài nhất Hà nội )

http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a006-1.jpg
Ngày xưa

http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a007-1.jpg
Tiếp quản

http://i212.photobucket.com/albums/c...hoa53/a009.jpg
Ngày nay

Khi Mì nhỏ, các bảng thông tin này vẫn còn bên phía đường Tràng thi
http://i212.photobucket.com/albums/c...a53/a010-1.jpg

Nhắc về Đồn CA này thì Mì cũng có kỉ niệm.

Đó là 1 trưa chủ nhật hè 1977, khi từ công trường ( BV Phụ sản "Hữu nghị" ) về nhà ngang qua đây, thấy 1 chuyên gia LX đang đứng ngơ ngác giữa đường, Mì dừng xe đạp hỏi thăm, mới biết: Bạn đi Cửa hàng Giao tế, lúc ra xe đưa đón từ Kim liên lên đã chạy mất nên đứng giữa đường đợi.

Yên tâm, Mì thong dong đạp theo đường Hàng khay thì có 2 xe đạp khác ép Mì vô vỉa hè trước hiệu ảnh “Quốc tế” sau đó dẫn giải vô CA Hoàn kiếm. Tại đây Mì phải khai báo lí lịch, tại sao lại nói chuyện với người nước ngoài, nghe bài giảng về cảnh giác cách mạng… và ngồi chờ xác minh. Vừa đói, vừa mệt, tới 5 giờ chiều mới được ra.
Chuyện của Mì làm đội ngũ Phiên dịch ( hơn chục người) cứ nhìn thấy “quân ta” ngoài phạm vi công trường là "né".

Hè sau, đưa chuyên gia tới chợ Cồn bằng cái “Hải âu” của Đoàn 12 (chuyên phục vụ người nước ngoài của Bộ CA), cũng bị CA Đà nẵng giữ gần 1 tiếng.

Kể lại để nhớ tới 1 thời “ấu trĩ”.

micha53 26-12-2011 13:18

Mì mới trốn rét về đã thấy nhớ “Hà nội – Đất và Người”.

Gởi các bạn mấy tấm hình lượm được trên mạng mang đậm chất Hà nội để cùng “bình loạn”

Vui vẻ

http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/006-2.jpg

http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/001-2.jpg

Cẩn thận

http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/007-3.jpg

http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/004-3.jpg

http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/003-2.jpg

coi chừng

http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/002-2.jpg

biến

http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/005-2.jpg

http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/008-2.jpg

hongducanh 26-12-2011 14:16

Trước khi bình loạn các bức ảnh của bác Mì - Xin mời các bác thưởng thức giọng ca một thời của cố nghệ sĩ trẻ Ngọc Tân hát về Hà Nội: Hà Nội ngày trở về.

http://www.youtube.com/watch?v=UAbCVGmqb_w


Và: Hà Nội và tôi.


http://www.youtube.com/watch?feature...&v=Eoy96GMoETc


Và đặc biệt bài: Nỗi nhớ mùa đông của nhạc sĩ Phú Quang.


http://www.youtube.com/watch?v=G9pZI...eature=related

Old Tiger 26-12-2011 15:15

Trích:

micha53 viết (Bài viết 101349)

Cảm ơn những bức ảnh rất ... nhộn của bác Mì.

Em thích nhất tấm ảnh trên. Đầy chất thời sự, nhưng sao chưa thấy gã họ Nông cồ-mèn nhỉ?

Em chỉ hơi băn khoăn: Không buộc thì chắc chắn để xe ở đâu đó bình chữa cháy dễ mất trộm. Mà buộc chặt như thế này nhỡ cháy thì có kịp gỡ ra mà dập lửa không?

Và nói dại: nó mà vừa cháy vừa nổ bình thì... phí nhỉ! :emoticon-0136-giggl

minminixi 26-12-2011 15:39

Trích:

hongducanh viết (Bài viết 101352)
Trước khi bình loạn các bức ảnh của bác Mì - Xin mời các bác thưởng thức giọng ca một thời của cố nghệ sĩ trẻ Ngọc Tân hát về Hà Nội: ...
Và: Hà Nội và tôi.

http://www.youtube.com/watch?feature...&v=Eoy96GMoETc
...

Nhà em vừa nghe xong phần lời đây ạ:

Nơi tôi bia: Hà lội
http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/006-2.jpg

Ngày tôi lỡ sinh: một ngày lửa kế hoạch cháy
http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/001-2.jpg

Ngõ nhỏ xế nhỏ…bình con dập cháy
http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/007-3.jpg

Xong tậu em Ja rí (Yaris)… xế tân thời đại bi
http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/004-3.jpg

Có ngày… tôi lang thang… trên tắc xì “cứ từ từ - Hà lội…”
http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/003-2.jpg

Gặp một ông … thùng không cho lại gần
http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/002-2.jpg

Gặp một anh… đội giao thông thứ nhất (số 1)
Bảo kê… mát tơ (master) Điên dạy đàn
http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/005-2.jpg

Núi rác nào…cũng đành … chạy mà thôi….
http://i212.photobucket.com/albums/c...oa53/008-2.jpg

Hai bác tung hứng ăn ý ghê hề!

phuongnn 26-12-2011 20:59

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 101357)
Cảm ơn những bức ảnh rất ... nhộn của bác Mì.

Em thích nhất tấm ảnh trên. Đầy chất thời sự, nhưng sao chưa thấy gã họ Nông cồ-mèn nhỉ?

Em chỉ hơi băn khoăn: Không buộc thì chắc chắn để xe ở đâu đó bình chữa cháy dễ mất trộm. Mà buộc chặt như thế này nhỡ cháy thì có kịp gỡ ra mà dập lửa không?

Và nói dại: nó mà vừa cháy vừa nổ bình thì... phí nhỉ! :emoticon-0136-giggl

Hắt xì, hắt xì, họ Nông đây. Cô bé này nó đi mua cái bình cứu hỏa về, chứ nó có định mang theo phòng xa cho con E-bờ-lết của nó đâu mà bình mới chả loạn. Hổ già nhiều chuyện quá à!

Mà lão Hổ già này thật đấy, nếu cháy thật, nó cần quái gì gỡ ra, cứ thế rút chốt cho phun bung bét lên trời, bọt phun lên rồi rơi xuống, phủ kín cái xe, lửa tự tắt. Đây là một kỹ thuật phun bình cứu hỏa mới, chưa phòng, Sở CS PCCC nào kịp tập huấn, bây giờ mới được cô bé này áp dụng lần đầu.

Từ chuyên môn người ta gọi là chữa cháy kiểu phôn-tan. Hổ già là TS ngôn ngữ học, còn lâu mới biết :emoticon-0136-giggl

Cái này trong luật gọi là hình phạt bổ sung kèm theo hình phạt chính, he he

nqbinhdi 26-12-2011 21:28

Trích:

Cái này trong luật gọi là hình phạt bổ sung kèm theo hình phạt chính, he he
Không biết cái gì mà cũng cười hí lên như trống choai được.

Cái nớ gọi là luật Thủ Đô. Thủ Đô có luật riêng. Ở Bắc Kạn nhà anh HNĐ (xem trên báo Bắc Kạn thấy hoành tráng lắm - á à, cái gì mà tốt nghiệp tận Bu-đa-pét-sờ-tờ), đổ rác bậy phạt 100 tình đã sạt papa nó nghiệp nhà người ta roài. Thủ Đô hở: phạt gấp đôi, còn khuyến mại thêm cho túi rác vào mặt nữa nhé.

phuongnn 26-12-2011 21:55

Trích:

nqbinhdi viết (Bài viết 101378)
Không biết cái gì mà cũng cười hí lên như trống choai được.

Hé hé, trống choai lại hí tiếp. Bác là trống cụ, em là trống già, bọn 8x nhà ta là trống choai, đùng cái, bác cho em xuống trống choai, biết ơn quá xá! :emoticon-0102-bigsm :emoticon-0150-hands

Trích:

nqbinhdi viết (Bài viết 101378)
Cái nớ gọi là luật Thủ Đô. Thủ Đô có luật riêng. Ở Bắc Kạn nhà anh HNĐ (xem trên báo Bắc Kạn thấy hoành tráng lắm - á à, cái gì mà tốt nghiệp tận Bu-đa-pét-sờ-tờ), đổ rác bậy phạt 100 tình đã sạt papa nó nghiệp nhà người ta roài. Thủ Đô hở: phạt gấp đôi, còn khuyến mại thêm cho túi rác vào mặt nữa nhé.

Em không đồng ý cách giải thích pháp luật của bác cái túi rác đó là khuyến mại, mà:
hoặc, như em đã giải thích trên đây (1)
hoặc, nó là kiểu cưỡng bức khắc phục hậu quả (2) :emoticon-0136-giggl

Em vẫn nghiêng về phương án (1).

Rất tán thành bác Dị về tư tưởng, Luật thủ đô là phải tăng nặng cho cư dân sống Thủ đô, từ các loại phí, lệ phí, phạt, cho vỡ đầu luôn đi, đảm bảo không dám ùn ùn đổ về Thủ đô làm phì đại cái thành phố đáng thương của cả nước này.

Cũng nên áp dụng tư tưởng đó cho Sài Gòn. Ai ở đâu, về đấy. Ông Mì chả, về Dung Quất... đại khái thế.

Bàn thêm: cái ông viết chữ RÁC này chuẩn ra phết. Ối nơi, người ta viết to đùng trên tường, CẤM ĐỔ DÁC hí hí... lại nhớ tối qua, 24/7 VTV viết: Ông Falco Goetz bị xa thải...

Old Tiger 27-12-2011 11:26

Trích:

micha53 viết (Bài viết 101349)

Em cũng khoái tấm ảnh trên. Hê hê!

Cách đây không lâu tại Cần thơ có anh Nguyễn Hùng Dũng đúng là dũng cảm: Trong thiệp mời đám cưới con mình ảnh ghi rõ chức danh: Trưởng ban chỉ đạo thành phố về chống tham nhũng, chắc là với thông điệp: Thằng nào không đi đám cưới con ông thì hãy coi chừng, ông thù ông khui ra bằng sạch chúng mày bòn rút của dân như thế nào!

Giờ lại có kiểu "cảnh báo", "quảng cáo" trên với thông điệp như nào các bác?

Chắc là: các chú lính vàng chớ có dại mà đụng vào xe ông, ông mách anh ông cho mày ngồi bán giấy thì cứ gọi là rã họng! :emoticon-0102-bigsm

Và có thể nữa là: Thằng nào không đăng ký học nhạc ông, ra đường anh mách anh ông thổi phạt cho trắng máu! :emoticon-0102-bigsm

Trích:

phuongnn viết (Bài viết 101381)
....đảm bảo không dám ùn ùn đổ về Thủ đô làm phì đại cái thành phố đáng thương của cả nước này.

Cũng nên áp dụng tư tưởng đó cho Sài Gòn. Ai ở đâu, về đấy. Ông Mì chả, về Dung Quất... đại khái thế.
...

Mấy cha ở Thủ đô cứ tinh tướng: tưởng nghĩ ra ý tưởng hay lắm ấy. Hic! Ở Đà Nẵng người ta đã làm lâu rồi!

http://danviet.vn/70909p1c24/da-nang...he-nhap-cu.htm

ninh 27-12-2011 14:36

Trích:

phuongnn viết (Bài viết 101377)
Hắt xì, hắt xì, họ Nông đây. Cô bé này nó đi mua cái bình cứu hỏa về, chứ nó có định mang theo phòng xa cho con E-bờ-lết của nó đâu mà bình mới chả loạn. Hổ già nhiều chuyện quá à!

Tôi bỏ phiếu theo bác Hổ, bình chữa cháy của phụ nữ này dành riêng cho con xe. Không những thế, đôi bốt cũng là để phòng tránh cháy bàn chân, chứ phụ nữ này quen mang guốc cao gót, khi chuyển sang bốt thì bàn chân phải kiễng lên mới quen :emoticon-0136-giggl

micha53 27-12-2011 15:55

Trích:

phuongnn viết (Bài viết 101381)
Cũng nên áp dụng tư tưởng đó cho Sài Gòn. Ai ở đâu, về đấy. Ông Mì chả, về Dung Quất... đại khái thế.

...

Trong danh sách "luân chuyển" về Quảng ngãi cho gần gia đình với chức danh mới thấy có:

Phươngnn - Giám đốc Sở KHĐT
Hongducanh - Giám đốc Sở GTVT (trước dự định bố trí Giám đốc Sở Lâm nghiệp nhưng rừng không còn).
USY - Giám đốc Sở VHTT

Old Tiger 27-12-2011 16:22

Trích:

micha53 viết (Bài viết 101441)
Trong danh sách "luân chuyển" về Quảng ngãi cho gần gia đình với chức danh mới thấy có:

Phươngnn - Giám đốc Sở KHĐT
Hongducanh - Giám đốc Sở GTVT (trước dự định bố trí Giám đốc Sở Lâm nghiệp nhưng rừng không còn).
USY - Giám đốc Sở VHTT

Em thấy danh sách này còn dài bác ạ, ví dụ:
Bác Mì Chả: Giám đốc ý quên Cố vấn cấp cao cho Sở Công nghiệp
Htienkenzo: Giám đốc Sở Quy hoạch Kiến trúc.

Còn mấy bác nữa em quên béng. :emoticon-0107-sweat

htienkenzo 27-12-2011 16:30

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 101448)
Em thấy danh sách này còn dài bác ạ, ví dụ:
Bác Mì Chả: Giám đốc ý quên Cố vấn cấp cao cho Sở Công nghiệp
Htienkenzo: Giám đốc Sở Quy hoạch Kiến trúc.

Còn mấy bác nữa em quên béng. :emoticon-0107-sweat

Ke!... Ke!...
Chức "to vật vã" như thế em không dám... từ chối đâu! :emoticon-0136-giggl Dưng mà em vẫn thích chức "bé tin hin" như làm "Thị trưởng" thành phố Vạn Tường chẳng hạn. Cho nó máu! :emoticon-0136-giggl "Đầu chuột còn hơn đuôi voi"!

phuongnn 27-12-2011 20:43

Trích:

micha53 viết (Bài viết 101441)
Phươngnn - Giám đốc Sở KHĐT

Ui xùi ui, có mà dở hơi mới đề bạt em, rồi lại phản thùng cho coi!

Trích:

micha53 viết (Bài viết 101441)
Hongducanhtrước dự định bố trí Giám đốc Sở Lâm nghiệp nhưng rừng không còn...

Bác cứ làm như còn rừng thì bổ nhiệm được ấy, không phải ai học cùng họ Nông là đi làm lâm nghiệp được đâu! Làm nông nghiệp thì có thể. Muốn làm về rừng, bây giờ phải là họ Lâm kia!

Trích:

micha53 viết (Bài viết 101441)
Hongducanh - Giám đốc Sở GTVT

Được, duyệt đề xuất của đồng chí! Đồng chí Hồng Đức Anh, nguyên là cánh lái xe chuyên nghiệp, bạ xe nào cũng đòi lái, từ La-xờ-ti ngõm ngọ sang Y-ả-rịt đến Xê-rờ-vê; chắc chắn sẽ hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ!

Mà chuẩn bị sáu sọi rồi, quy hoạch sao được nữa. Rút! :emoticon-0136-giggl

htienkenzo 27-12-2011 20:52

Trích:

phuongnn viết (Bài viết 101465)
Ui xùi ui, có mà dở hơi mới đề bạt em, rồi lại phản thùng cho coi!
...

Đúng đấy! Chứ KHĐT thì lại... "vạch ra rồi để đó" thì có mà toi! :emoticon-0136-giggl

phuongnn 27-12-2011 21:06

Trích:

htienkenzo viết (Bài viết 101466)
Đúng đấy! Chứ KHĐT thì lại... "vạch ra rồi để đó" thì có mà toi! :emoticon-0136-giggl

He he, thày vạch hết tim đen tim đỏ của mỗ ra, mỗ thù cho hết đời! :emoticon-0116-evilg

hongducanh 27-12-2011 21:44

Đã 39 năm trôi qua, song ký ức của người dân Hà Nội và cả nước vẫn không thể quên những ngày cuối tháng 12, khi Hà Nội bị đế quốc Mỹ dùng bom B52 rải thảm. Dù trong bom đạn, chết chóc, người dân thủ đô vẫn anh dũng chiến đấu trong suốt 12 ngày đêm lịch sử (từ 18 – 30/12/1972). Đặc biệt đêm ngày 26/12 giặc Mỹ đã điên cuồng dùng B52 rải thảm Hà Nội - Ngôi nhà tôi đang ở cũng bị sập mái. Khi đó, chúng tôi đang hành quân đêm trên đất Quảng Bình mà lòng như lửa đốt...



Phố Khâm Thiên sau đêm 26/12/1972 (Ảnh: TL)



Nhân dân thắp hương tưởng nhớ các nạn nhân sáng 26/12/2011

Sau đây là bài thơ của Lưu Quang Vũ đã viết về vụ thảm sát đó:


Khâm Thiên


Những người chết trong đêm thân gãy nát
óc chảy ròng trên gạch
những các vùi đẫm máu dưới cầu thang
tay chân vặn vẹo thịt xương
lòng ruột mắc trên dây điện
phố Khâm Thiên sụp đổ
tiếng người la khủng khiếp xé đêm dài

mặt trời lên trên bãi thây người
mặt giập vỡ ngực trần thủng hoác
những đống tóc gân đầu mình lẫn lộn
những xác tím bầm lạnh buốt sương đêm
bốn phía tiếng gào tiếng khóc tiếng rên
tiếng xẻng cuốc bới người trong gạch vụn
phố đông đúc thành bãi bằng đổ nát
không nhận ra những vỉa hè quen
xác người nằm ngồn ngang
báo đậy mặt, ruồi đậu bàn chân xám
bé ngẩng đầu ngơ ngác
bên xác anh xác chị xác mẹ cha
tôi đi như mù loà
đỡ em gái đập đầu ngã ngất
bà cụ phát điên vật mình ôm mặt
người mất tích đang tìm, người chết chẳng kịp chôn
xe nối xe sừng sững chở quan tài
đóng vội bằng mặt bàn, cánh cửa
phấn run rẩy ghi tên người xấu xố
lên nắp quan tài xộc xệch chẳng bào sơn
quan tài trẻ thơ như những chiếc hòm con
những bát đĩa tủ giường tan vỡ
quần áo nát, gạo dầu ngùn ngụt lửa
sách vở dép giày vùi dưới hố sâu
tấm màn trắng xoá
xé chia nhau chít vội lên đầu
cả khu phố già đi hàng chục tuổi
những bó hương bên đường nghi ngút khói
những bó hương châm nát cả bầu trời
người trồng rau, chữa khoá, vá may
người nhặt củi, quét đường lam lũ
từ nay chung buổi giỗ
Bạch Mai Yên Viên Vọng Láng An Dương
phố đầy khăn tang
đêm không đèn tối mịt
chúng tôi ngồi bên nhau chờ cái chết
người gác ô lên nằm ngủ vườn hoa
gió cuối mùa xót xa
thổi xoã tóc đoàn người chạy giặc
những dòng người kéo đi xé ruột
đội chiếu, ôm chăn, đeo làn, vác bọc
chút gia tài nghèo cực địu trên lưng
bao gia đình dắt díu chị bồng em
những quần áo khói bom lấm rách
những cụ già vịn nhau dò dẫm
máu ròng ròng trên những chiếc cáng thương

năm 72! Có thể thế được chăng
hãy mở mắt ra trông
vụ thảm sát xưa nay chưa từng có
năm trái đất phóng bao tầu vũ trụ
không nơi nào không nói đến tình thương
Ghéc-ni-ca cũng chẳng thê thảm bằng
vô nghĩa hết, Thánh kinh và máy tính
những pho sách, những dàn giao hưởng
ích gì đâu, khi bể máu dâng đầy
Ôi xấu xa, đê nhục lắm con người
hãy đứng ra đây
các bà mẹ Mỹ
những dòng sữa nào đã nuôi bầy đồ tể
lời ru nào đã dạy chúng lớn khôn
những Kít-xinh-giơ và những Ních-sơn
ta nguyền rủa chúng mày cho đến chết
những kẻ nào đã gây ra tội ác
những kẻ nào để tội ác gây ra
những chính khách, những nhà thơ
những bộ óc chế súng bom huỷ diệt
các tư tưởng cầm quyền các nước
lãnh tụ tối cao của mọi đảng trên đời
các ông kêu: vì hạnh phúc con người
nay con người chết đi
cái phúc ấy ai dùng được nữa!
chục chiếc B-52
không đổi được một trẻ nghèo Ngõ Chợ
không thể nhân danh bất-cứ-cái-gì
bắt máu vạn dân lành phải đổ
không thể chắp bình minh
bằng xương thịt những mặt người vỡ nát
ai tự xưng môi kề răng lạnh
ai khoác tặng chúng tôi vinh dự đẹp
các anh đón đưa nâng cốc chúc hoà bình
các anh quyên thuốc men các anh đi biểu tình
rồi thanh thản trồng hoa và câu cá
và tìm thấy lương tâm mình yên ả
trong nỗi đau quằn quại của chúng tôi
ta oán giận các người, đồ dối trá
loài người chung vai nhận tội ác này
anh và tôi, vâng, tôi nữa, cả tôi
chúng ta đã ngu dốt đến nỗi
không che chở được mẹ già em dại
khỏi quả bom tàn bạo tự trời cao

muốn kết thúc thơ mình
bằng những lời tốt đẹp
nhưng lòng tôi làm sao tươi sáng được
khi máu bầm khắp nơi
dưới bát cơm trên trời trong cốc nước
đêm qua tôi đã chết
vơớ hàng ngàn mạng người
từ than bụi tôi hiện hình trở lại
mang đau thương đến trọn cuộc đời
tôi sẽ xông vào mọi cuộc vui
mọi buổi lễ uy nghiêm
mọi bài ca lừa dối
mọi quên lãng mọi nụ cười dễ dãi
để nói về những xác chết cháy đen
để nói về
những xác chết cháy đen

kẻ làm chứng trung thành
trước phiên toà lịch sử
giữa tuột cùng đau khổ
đâu dám ngồi trau chuốt mỗi câu thơ
nhân danh cuộc sống, nói về cái chết
nhân danh niềm vui, nói về nước mắt
nhân danh tình yêu, tôi mãi mãi căm thù

phuongnn 27-12-2011 21:54

Điện Biên Phủ trên không, em mới được có mấy tháng.

Đáng nhẽ ra, phải tự gắn mình với những trang lịch sử hào hùng của dân tộc.

Năm sau, tròn 40 năm sự kiện lịch sử này.

Nhưng tại sao không muốn nhắc đến những chuyện đau thương đó, và cả nghe cũng e ngại. Chẳng phải muốn xóa nhòa ranh giới địch - ta. Chẳng phải muốn sổ toẹt những đau thương của dân tộc.

Đơn giản là cần nhìn về tương lai, cần làm cho tâm hồn bớt đen tối.

Dừng chuyện bom Mỹ rớt trên mái nhà ở đây được không các bác?

Chân thành cảm ơn.

daquen 27-12-2011 22:16

Trích:

phuongnn viết (Bài viết 101475)
Điện Biên Phủ trên không, em mới được có mấy tháng.

Đáng nhẽ ra, phải tự gắn mình với những trang lịch sử hào hùng của dân tộc.

Năm sau, tròn 40 năm sự kiện lịch sử này.

Nhưng tại sao không muốn nhắc đến những chuyện đau thương đó, và cả nghe cũng e ngại. Chẳng phải muốn xóa nhòa ranh giới địch - ta. Chẳng phải muốn sổ toẹt những đau thương của dân tộc.

Đơn giản là cần nhìn về tương lai, cần làm cho tâm hồn bớt đen tối.

Dừng chuyện bom Mỹ rớt trên mái nhà ở đây được không các bác?

Chân thành cảm ơn.

Chúng ta đang "Nhớ về Hà Nội" "Một thời đạn bom, một thời hòa bình" mà. Nhìn lại những ngày đạn bom, em thấy chúng ta thật may mắn khi được sống trong hòa bình và cũng cầu mong cho con cháu chúng ta luôn được sống trong hòa bình. Nhìn lại những ngày gian khó, em thấy chúng ta thật may mắn khi đã thoát khỏi cảnh cơ hàn, nghèo khó và cũng cầu mong cho tương lai đất nước để con cháu chúng ta được "Sánh vai với cường quốc năm châu" :emoticon-0116-evilg :emoticon-0116-evilg :emoticon-0116-evilg

htienkenzo 27-12-2011 22:17

Trích:

phuongnn viết (Bài viết 101475)
...
Nhưng tại sao không muốn nhắc đến những chuyện đau thương đó, và cả nghe cũng e ngại. Chẳng phải muốn xóa nhòa ranh giới địch - ta. Chẳng phải muốn sổ toẹt những đau thương của dân tộc.
...

Không chừng bác lại muốn mọi người quên cả những tày trời đầy tráo trở của 32 năm trước và cả suốt dọc 1000 năm trước? :emoticon-0107-sweat

nqbinhdi 27-12-2011 22:28

Từ ngày còn rất trẻ cho tới tận bây giờ, tôi vẫn rất thích cái bài thơ (vốn chẳng phải là thơ) của John Donne, được Ernest Hemingway trích làm lời đề tựa cho cuốn tiểu thuyết nổi tiếng và rất hay của ông For whom the bell tolls (Chuông nguyện hồn ai). Tìm trên mạng thì thấy nguyên văn của nó như sau:

No man is an island,
Entire of itself.
Each is a piece of the continent,
A part of the main.
If a clod be washed away by the sea,
Europe is the less.
As well as if a promontory were.
As well as if a manor of thine own
Or of thine friend's were.
Each man's death diminishes me,
For I am involved in mankind.
Therefore, send not to know
For whom the bell tolls,
It tolls for thee.


Lời Việt được dịch (ngay đầu tiểu thuyết Chuông nguyện hồn ai) thế này:

"Không có một người nào là một hòn đảo, tự bản thân là một thể hoàn chỉnh hết thảy; mỗi người là một mảnh của đại lục, một phần của đất liền; và nếu sóng cuốn xuống biển một mỏm đá ven bờ, thì Châu Âu sẽ bé đi, cũng như là nếu nó cuốn mất một mũi đất hay phá đổ nhà bạn anh hay nhà anh vậy; cái chết của bất cứ con người nào sẽ làm chính tôi bé đi, vì tôi là một thể thống nhất với toàn nhân loại, do đó, đừng bao giờ hỏi chuông nguyện hồn ai, chuông nguyện chính hồn anh đấy."



Những hồi chuông nguyện những đêm tháng Chạp 1972, chẳng chỉ nguyện cho nhà hàng xóm, mà thực tế, nguyện cho chính nhà của ta nữa. Và nhắm mắt với quá khứ, ta liệu thấy được gì ở tương lai?

phuongnn 27-12-2011 22:38

Trích:

htienkenzo viết (Bài viết 101478)
Không chừng bác lại muốn mọi người quên cả những tày trời đầy tráo trở của 32 năm trước và cả suốt dọc 1000 năm trước? :emoticon-0107-sweat

Chẳng ai quên cả, và nếu em có muốn, cũng chẳng bắt người khác quên được nếu người đó muốn nhớ.

Đơn giản là em có quan điểm khác về cuộc chiến tranh đất nước ta đã trải qua, cũng như em không ủng hộ gọi 30/4 là Ngày Giải phóng miền Nam, mà em muốn đề xuất gọi là ngày Thống nhất đất nước. Đến nay đã rõ là ai giải phóng ai rồi.

Chiến tranh đã qua lâu rồi, kẻ thù xưa đã là bạn. CCB Mỹ sang đã được tiếp đón trọng đãi còn hơn CCB Xô-viết. Post lên một bài thơ óc chảy nhày nhụa trên đường, thây người gãy nát như bác Hồng Đức, e rằng không còn hợp thời, chỉ tạo nên sự ghê rợn. Kêu gọi căm thù với kẻ thù thời đó không còn phù hợp nữa. Bác Hồng Đức là người tốt, siêu tốt là khác. Nhưng trong chuyện này, quan điểm của em cho rằng, bác chưa sâu sắc. Xin đừng nghĩ em không trân trọng lịch sử chiến đấu hào hùng của bác, nhưng em không đồng tình với việc khơi dậy lòng căm thù khi không cần thiết, dù vô tình hay hữu ý.

Kể cả là Lưu Quang Vũ, cũng có những thời ấu trĩ. Lôi bài thơ của Ông ra vào ngày nay, cũng chẳng khác mấy việc báo chí khai thác quá đà những vụ Nguyễn Đức Nghĩa, Luyện... chỉ khơi dậy cái ác trong mỗi con người.

Theo Phật pháp thì mỗi người ra đi, sớm hay muộn và bằng cách nào, do nghiệp của người đó quyết định. Khơi dậy cái ác trong con người, cũng là một cách tạo nghiệp vậy.

phuongnn 27-12-2011 23:05

Trích:

nqbinhdi viết (Bài viết 101480)
Những hồi chuông nguyện những đêm tháng Chạp 1972, chẳng chỉ nguyện cho nhà hàng xóm, mà thực tế, nguyện cho chính nhà của ta nữa. Và nhắm mắt với quá khứ, ta liệu thấy được gì ở tương lai?

Những lý luận như của bác, vâng, em đã từng nghe - nếu anh bắn vào quá khứ một viên đạn súng lục... - và trên diễn đàn, nhất là NNN ta, rất dễ tìm được sự đồng tình. Ngược lại, những lý luận của em, dễ làm gai mắt số đông.

Em mang con mèo về để bắt con chuột, phù hợp với quy luật tự nhiên, và em không đánh bả, đặt bẫy để giết nó. Vì thế, em không có ý định nhấn cảm ơn cái manh-xờ-lam của bác. Em không thấy có khoái cảm trong chuyện nhìn thấy những giọt máu nó để lại trên bàn. Đó là điểm khác nhau rất lớn trong chúng ta, và em nghĩ, việc tranh cãi tiếp tục là không cần thiết.

Trích:

nqbinhdi viết
Lấy cái manh-xơ-lam bẻ gãy đôi như kiểu thợ cắt tóc giờ vẫn làm mỗi khi chuẩn bị cạo mặt cho khách vậy, nhét vào giữa cặp dây điện xoắn kia, xong cứ yên chí bỏ màn, tắt điện nằm chờ. Tất nhiên là bọn chuột chả coi cái trò ấy là cái gì sất, vẫn từ từ theo dây tụt xuống sục sạo khắp mấy mét vuông của cái buồng vừa là phòng ngủ lẫn cả phòng làm việc, kiêm cả phòng ăn lẫn nhà bếp của chúng tôi, tiếng chân chạy rinh rích rình rịch nghe rất rõ trong đêm tối. Thế là mỗ vớ cái thùng lương khô đã cất sẵn trong màn gõ loạn xì ngầu. Bọn chuột giật bắn mình, thi nhau phi lên. Bật đèn lên thì ô hô, trên mặt bàn anh V. Khùa chỉ thấy lấm tấm mấy giọt máu. Cha chả là sướng ạ.

(trích ở đây)

P.S. Năm 1972, quả bom Mỹ có thể phang vào phố Huế chỗ nhà em ở, và chẳng còn thằng phuongnn nào hết, để ngồi đây hầu chuyện các bác. Đã có lúc nào đó hắn coi đó là bi kịch khủng khiếp. Còn nếu bây giờ chuyện như vậy xảy ra, hắn chỉ thấy tiếc là đã không đủ thời gian và giành đủ sức lực để sám hối mà thôi.

htienkenzo 28-12-2011 05:33

Trích:

phuongnn viết (Bài viết 101482)
Chẳng ai quên cả, và nếu em có muốn, cũng chẳng bắt người khác quên được nếu người đó muốn nhớ.

1, Đơn giản là em có quan điểm khác về cuộc chiến tranh đất nước ta đã trải qua, cũng như em không ủng hộ gọi 30/4 là Ngày Giải phóng miền Nam, mà em muốn đề xuất gọi là ngày Thống nhất đất nước. Đến nay đã rõ là ai giải phóng ai rồi.

2,Chiến tranh đã qua lâu rồi, kẻ thù xưa đã là bạn.
...
Theo Phật pháp thì mỗi người ra đi, sớm hay muộn và bằng cách nào, do nghiệp của người đó quyết định. Khơi dậy cái ác trong con người, cũng là một cách tạo nghiệp vậy.

Bắt tay đồng ý với bác phát!

1, Đã từ lâu, em không nhớ là khi nào, em cũng không gọi là ngày Giải phóng miền Nam mà thay vào đó là ngày Thống nhất đất nước. Thời gian trôi qua, quá khứ đã đi vào dĩ vãng, một sự hiểu biết nhất định nào đó của mình đã làm cho em có được nhìn nhận và nhận thức khác. Đất nước đã trải qua những thời kỳ "sông Gianh", sông "Bến Hải". Và ắt hẳn những ai ở thời điểm đó đều cảm nhận rõ những nỗi đau của sự chia cắt. Gia đình em cũng có cả những người thân thích ở "phía bên kia". Em nhớ, sau 30/04/1975, ba em có đi công tác từ Hà Nội vào Sài Gòn, được hưởng niềm hân hoan, vui mừng khi anh em được gặp lại nhau - đoàn tụ. Từ đấy trở đi, gần như không có "ranh giới" nào trong ý niệm của gia đình em về những khái niệm "bên này", "bên kia".
2, Vào mùa Hè năm 1992, em có dẫn những người bạn Mỹ (lớn hơn em gần 10 tuổi) về nhà chơi. Những người Mỹ đó là giáo viên dạy Anh ngữ ở Osaka, Nhật Bản. Ba mẹ em đón tiếp họ rất nồng hậu. Mẹ em còn cố gắng tìm mua cho được một nải chuối Hương và vài quả Thanh long về nhà đãi khách. Những người Mỹ ấy quả là "nhập gia tùy tục", rất lễ phép, văn hóa: biết bỏ giày để vào nhà, vòng tay cúi đầu chào ba mẹ em, cầm đĩa chuối mời ba mẹ em trước tiên... Và tất nhiên, sau đấy họ ăn rất thật tình. Anh Steve - người chồng, khi nhìn thấy Huân chương treo trên tường, hỏi rằng ba em có phải là lính của ông Vo Nguyen Giap. Em cũng có nói với họ rằng, Chiến tranh đã trôi qua 17 năm rồi, đó là những điều khủng khiếp mà thế hệ của các bạn và tôi sau này không ai muốn nó xảy ra. Chúng ta cần phải nhìn về phía trước. Cả ba mẹ em và họ đều nói chuyện (em dịch lại) rất tự nhiên và chân thành. Chia tay, họ tặng cho 2 anh em mỗi người một đồng xu 5 yên và chụp những tấm ảnh lưu niệm. Khi về lại Nhật Bản, họ và em cũng thường xuyên trao đổi thư từ. Thậm chí họ còn gửi tặng cho em những tài liệu tiếng Anh để em có điều kiện tự học tốt hơn nữa. Và nhiều, nhiều nữa...

Không biết em nhớ có nhầm không, hồi còn học phổ thông, em có nghe câu của Bác Hồ rằng, kẻ thù trước mắt là ai? Kẻ thù sau lưng và lâu dài là ai?...

Chúng ta nhìn về phía trước, nhưng không có nghĩa là không ngoái lại để nhìn về quá khứ, cho dù quá khứ đó như thế nào. :emoticon-0150-hands

phuongnn 28-12-2011 07:07

Trích:

htienkenzo viết (Bài viết 101497)
Bắt tay đồng ý với bác phát!

Chúng ta nhìn về phía trước, nhưng không có nghĩa là không ngoái lại để nhìn về quá khứ, cho dù quá khứ đó như thế nào. :emoticon-0150-hands

Định chỉ nhấn Cảm ơn không thôi, nhưng đọc đến câu cuối, lại muốn viết mấy dòng.

Hàng năm, cứ dịp xuân sang, nhiều nơi có Lễ hội chọi trâu. Người người nô nức đi xem, đây là một lễ hội truyền thống của dân tộc, em không có gì phản đối. Chen nhau vào mua mấy cân thịt trâu "quán quân" về chén lấy may. Về nhà hứng chí, bốt lung tung ảnh chọi trâu máu me, bốt cả lên NNN, cảnh này đã diễn ra rồi, em là em tránh thật xa, không vào xem.

Cái này, Phật pháp gọi là tập khí có hại cho tâm từ bi, cần phải sớm trừ bỏ.

Em cảm ơn bác về việc chia sẻ quan điểm không xóa nhòa ranh giới địch - ta (như em đã viết ngay sau bài của bác Hồng Đức), nhưng em cũng muốn nói lên một điều rằng, dù căm thù những kẻ đến xâm lược đất nước yêu quý của chúng ta đến mấy (em không tin điều đó trong em ít hơn ở các bác đã và đang phản đối em trên đây) cũng không nên tiếp tục nuôi dưỡng cái tâm ác của mỗi người.

Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa... là vậy :emoticon-0150-hands :emoticon-0100-smile

minminixi 28-12-2011 07:24

Câu chuyện chiến tranh thì muôn thuở, nhưng nó khác nhau xa lắm, cũng không phải cứ ai bảo vệ nhà mình thì luôn đúng. Kẻ khác đến thì có nhiều lý do, không phải luôn luôn để chiếm nhà mình, tư tưởng và lời nói đôi khi gây chiến nặng hơn nhu cầu kinh tế. Thế giới người ta đi từ CHIẾN TRANH LẠNH sang THẾ GIỚI PHẲNG, còn ta thì cứ chia MÀY-TAO, cứ là NGÀY CHIẾN THẮNG nghe mới oai, còn bao ngày thất bại, bao điều thất bại thì bỏ lơ để phục vụ mục đích CT, chung quy cũng chỉ là cái ghế danh vọng. Tại sao tìm kiếm tử sĩ lại không màng đến phía bên kia? hay họ không phải người Việt? Kiếm tử sĩ Mỹ được nhiều tiền nhất, kiếm LIỆT SĨ được vinh danh nhất, thế kiếm ra Tử sĩ của chính thể NVT thì có gì? tại sao? Cái ý thức hệ nó bám dai dẳng, níu kéo đến thế vẫn... níu kéo cả tư tưởng và nguy hiểm hơn cả: níu nền kinh tế tụt gần xuống đáy thiên hạ. Chỉ người hưởng lợi từ tình trạng này mới bằng lòng và hô các khẩu hiệu...
Với Hà nội, có nhắc ai đó những ngày đau thương để mang lại nỗi buồn hay tự hào? Ai đọc và học sử cũng có thể hiểu và tưởng tượng ra, chứ một bài thơ giống hệt phim kinh dị thì đố ai thấy hay, nếu không có xảo thuật như phim... Hà nội kẹt xe, loạn kiến trúc... đó mới cần nhớ để sửa.
Người Mỹ có khi còn rộng rãi hơn ta, có ai thấy họ gọi ta là "bọn này bọn nọ" không nhỉ? Họ đứng trước tội ác của họ thì luôn tỏ thái độ sám hối, còn ta ? chẳng lẽ vô tội?
Nhà em nghĩ không nên bàn chuyện này nhiều!

micha53 28-12-2011 08:58

Trích:

hongducanh viết (Bài viết 101471)
Đã 39 năm trôi qua, song ký ức của người dân Hà Nội và cả nước vẫn không thể quên những ngày cuối tháng 12, khi Hà Nội bị đế quốc Mỹ dùng bom B52 rải thảm. Dù trong bom đạn, chết chóc, người dân thủ đô vẫn anh dũng chiến đấu trong suốt 12 ngày đêm lịch sử (từ 18 – 30/12/1972). Đặc biệt đêm ngày 26/12 giặc Mỹ đã điên cuồng dùng B52 rải thảm Hà Nội - Ngôi nhà tôi đang ở cũng bị sập mái. Khi đó, chúng tôi đang hành quân đêm trên đất Quảng Bình mà lòng như lửa đốt...

Cám ơn Anh bạn già thêm cái nữa.
Những ngày đó Mì học năm nhất ở Kharcov, mong ngóng tin tức hàng ngày qua đài, thư từ, qua những người mới qua...rồi cùng tụ tập làm đơn xin về nước...
Lần nữa Cám ơn những người đã chặn không cho đưa Hà nội về "thời kì đồ đá".

hongducanh 28-12-2011 22:09

Trích:

phuongnn viết (Bài viết 101475)

Đơn giản là cần nhìn về tương lai, cần làm cho tâm hồn bớt đen tối.

Dừng chuyện bom Mỹ rớt trên mái nhà ở đây được không các bác?

Chân thành cảm ơn.

Cho tôi hỏi phuongnn: Chiến tranh vệ quốc một chuyên mục đã được phuongnn bỏ ra nhiều công phu sưu tầm và cả những bản dịch dài nhiều trang để làm gi???

Trích:

phuongnn viết (Bài viết 101482)
Đơn giản là em có quan điểm khác về cuộc chiến tranh đất nước ta đã trải qua, cũng như em không ủng hộ gọi 30/4 là Ngày Giải phóng miền Nam, mà em muốn đề xuất gọi là ngày Thống nhất đất nước. Đến nay đã rõ là ai giải phóng ai rồi.

Đừng hiểu cuộc chiến vĩ đại của dân tộc ta bằng một cụm từ "đơn giản"!Không có hàng triệu người phải hy sinh thân mình chiến đấu để giải phóng miền Nam thì làm sao Việt Nam có được ngày thống nhất?


Nếu phuongnn cho rằng post những chi tiết lịch sử cụ thể mà "mang" một tâm hồn đen tối thì tôi và phuongnn sẽ không còn là bạn nữa rồi (thoại bất đồng tâm bán cú đa)! Đáng tiếc!.


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 20:30.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.