Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Thi ca (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=30)
-   -   Êxênhin - Đời và thơ (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=145)

Geobic 18-05-2008 07:37

Trích:

Nina viết (Bài viết 11965)
Hihi, chỗ này là em suy diễn mà bác :). Nghĩa địa thì chắc chắn là chôn ... người (hình như ở Nga không phổ biến nghĩa trang súc vật", vậy xương ở nghĩa địa chắc là ... :D

Còn góp ý của bác về từ "chết cứng" thì bác để em suy nghĩ và trả lời sau nhé, bây giờ em cũng không hiểu tại sao em lại dùng từ này (nói chính xác là chả hiểu em tra những cái từ điển gì mà tìm ra chữ đó).

Как кладбище, усеян сад
В берез изглоданные кости.

Theo Geo, chuyển tải đúng nghĩa "Như nghĩa trang, trong khu vườn giờ đây rải rác xương (trắng) bach dương" là ổn, cho chữ "người" vào nghe rờn rợn...:emoticon-0102-bigsm. Geo chưa tìm hiểu được chữ изглоданные.

Nina 18-05-2008 07:58

Bác Geobic ơi, "изглоданный" là tính động từ, xuất phát từ động từ изглодать.

Trích:

Толковый словарь живого великорусского языка Владимира Даля viết

ИЗГЛАДЫВАТЬ, изглодать что, обгладывать в разных местах; || обглодать или сглодать вовсе, без остатка, изгрызть Изгладываться, изглодаться страдат. быть изгладываему; || измаяться глодая, огрызая что. Изглодыш, изглодок м. изглоданная, изгрызенная вещь; корка, мосол и пр.

ГЛОДАТЬ, гладывать что, огрызать, объедать или выедать около чего. Наехали гости глодать кости. Голой кости и собака не гложет. Пошел в гости глодать кости. Зазвал гостей глодать костей. Звали гостей, да посадили глодать костей. И рад бы глодал, да глодала не стало. Лежит, не может, и кости не гложет. Гложа волк свои бока, говор., подкладывая камень под горшок, чтобы волк не съел коровы. || Бранить, грызть голову, беспрестанно журить. Просвету не дает, все гложет. *Совесть гложет. —ся, быть огладываему; браниться, грызться друг с другом. Свои собаки гложись, а чужие не вяжись. Гложись, да не изъедаясь мирись. Выглодать кому глаза. Догладывай остатки. Заглодалась мышь в сыр. Изглодал зубы. Наглодался досыта. Надглоданная кость. Оглодал вве кости. Отглодал что ли? Отгложи кусок, откуси. Погложи немного. Стойка подгложена. Переглодав что есть, да опять за то же. Вся семья переглодалась, перегрызлась. Зубы приглодались. Проглодав корки, обрадуешься мякишу. Разглодались насмерть, разбранились. Что было, все сглодали. Глодание, гложенье ср. длит. глод м. глодка ж. об. действие по знач. глаг. Глодырь, глыдарь м. глодырка ж. южн. сварливый, бранчивый, кто гложется, бранится; глодун, кто гложет, огрызается; лошадь глодун, лошадь с прикуской; она грызет ясли, дышло и что ни попало. Глодва? ж. арх. нора стрижа, в обрыве берега, для гнезда. Глодень? м. арх. (глодать? или голодать?) замерзший труп. На Новой земле и на Груманте глодни лежат много лет.

Do đó em hiểu - ở đây là những khúc xương đã bị gặm, chỉ còn trơ xương ra thôi. Có lẽ là lúc này anh Esenin đang trong tâm trạng u tối, nên nhìn hàng bạch dương mà lại nghĩ - đó là những khúc xương đã bị gặm hết, nghe rợn quá đi chứ hả bác. Vì vậy, em nghĩ rằng em cho thêm chữ người vào sau chữ xương là không vượt quá tầm rờn rợn của bản gốc :)

Trích:

Толковый словарь русского языка Ушакова viết

ОМЕРТВЕ'ЛЫЙ, ая, ое.
Утративший чувствительность, гибкость, омертвевший. Омертвелые ткани.

Còn đây là căn cứ để em dịch chữ Омертвелый thành chết cứng bác ạ.

Geobic 18-05-2008 10:53

Trích:

Nina viết (Bài viết 12075)
Bác Geobic ơi, "изглоданный" là tính động từ, xuất phát từ động từ изглодать.

Do đó em hiểu - ở đây là những khúc xương đã bị gặm, chỉ còn trơ xương ra thôi. Có lẽ là lúc này anh Esenin đang trong tâm trạng u tối, nên nhìn hàng bạch dương mà lại nghĩ - đó là những khúc xương đã bị gặm hết, nghe rợn quá đi chứ hả bác. Vì vậy, em nghĩ rằng em cho thêm chữ người vào sau chữ xương là không vượt quá tầm rờn rợn của bản gốc :)

Còn đây là căn cứ để em dịch chữ Омертвелый thành chết cứng bác ạ.

Ở đây, Geo hiểu Nina muốn dịch thật sát, như Butgai vẫn chủ trương. Nhưng Geo lại không theo trường phái ấy, nên mới có ý làm "mềm hoá", cho hợp với người Việt hơn (ví dụ chữ "cô quạnh" người Việt dùng gần đồng nghĩa với trạng thái "đông cứng" của tâm hồn"). Cũng vì vậy Geo rất thích những bản dịch của Bằng Việt, tuy nó không sát gốc bao giờ.

Lần trước USY góp ý cho Geo rất xác đáng, không thể dùng "cây bạch dương di động" được, tuy như thế chẳng sai với bản gốc.

butgai 19-05-2008 09:56

Trích:

butgai viết (Bài viết 10880)
Nhà cháu xin phép a dua với bác Tikva bản dịch này nhé

<table><tr><td valign="top"><font size="3"><font color="scarlet"><b> Мне грустно на тебя смотреть</font></font></b>

Мне грустно на тебя смотреть,
Какая боль, какая жалость!
Знать, только ивовая медь
Нам в сентябре с тобой осталась.

Чужие губы разнесли
Твое тепло и трепет тела.
Как будто дождик моросит
С души, немного омертвелой.

Ну что ж! Я не боюсь его.
Иная радость мне открылась.
Ведь не осталось ничего,
Как только желтый тлен и сырость.

Ведь и себя я не сберег
Для тихой жизни, для улыбок.
Так мало пройдено дорог,
Так много сделано ошибок.

Смешная жизнь, смешной разлад.
Так было и так будет после.
Как кладбище, усеян сад
В берез изглоданные кости.

Вот так же отцветем и мы
И отшумим, как гости сада...
Коль нет цветов среди зимы,
Так и грустить о них не надо.

Eceнин
</td><td valign="top"><font size="3"><font color="scarlet"><b> Ta buồn rầu lặng lẽ ngắm nhìn Em</font></font></b>

Ta buồn rầu lặng lẽ ngắm nhìn Em*
Ôi nỗi đau và xót thương da diết
Chỉ còn lại sắc đồng thôi, có biết
Sắc vườn thu tháng Chín giữa hai ta.

Những bờ môi ai đó đã mang xa
Bầu nhiệt huyết và nồng nàn hơi ấm.
Tựa như có mưa phùn bay lấm tấm
Tự cõi lòng ta lạnh giá lắm thay.

Vậ̣y thì sao! ta chẳng sợ điều này
Mở ra trong ta một niềm vui khác.
Đã chẳng còn gì giờ đây để mất
Ngoài ẩm ướt và vàng úa sầu lo.

Đến thân mình ta cũng chẳng đắn đo
Dâng cho nụ cười, cho đời tĩnh lặng.
Vậy mà khi đời mới trôi vài chặng
Nhân gian sao đã thấy lắm sai lầm.

Cuộc sống nực cười và thật nhẫn tâm
Đã như thế và sau này vẫn thế.
Như một nghĩa trang, khu vườn dương thế
Đầy lá vàng, xương cốt bạch dương rơi.

Ai cũng vậ̣y, lúc hơi thở buông lơi
Sẽ lặng câm, đến khu vườn làm khách
Hoa mùa đông không đơm xin đừng trách
Và đừng buồn, đời vẫn thế người ơi.

*”Em” ở đây là một khu vườn đang vào đông,
cây lá xác xơ -(Butgai).
</td></tr></table>

Bản dịch này "né" được 2 chỗ mà bác Geo góp ý trong bản của bác Nina. Rất mong bác "mổ xẻ" giúp những chỗ khác để nó hoàn thiện hơn. Kiểu gì thì được cái "lọ" chắc phải mất cái ...chai (được cái nọ mất cái kia:emoticon-0102-bigsm) phải không bác!?

Jan 17-06-2008 20:40

@ : Câu "Nước Nga vàng cánh đông màu đỏ thắm" là ở trong bài thơ nào ạ ?

Nina 18-10-2008 15:15

Trích:

Geobic viết (Bài viết 1676)
... bài thơ sau đây, thực sự là một bài khó hiểu, nhất là đoạn cuốI, Geobic dịch liều thành:



Ôi, đàn gió, ngươi thật là quỷ quyệt
Dưới những thanh âm réo rắt của ngươi
Không chỉ một niềm vinh quang bất khuất
Đã biến tan như chưa từng có trong đời.
Эх, гармошка, смерть-отрава,
Знать, с того под этот вой
Не одна лихая слава
Пропадала трын-травой.


Mem nào có cách lý giải nào hợp lẽ hơn thì cho biết nhé.

* * *
Rừng nhỏ. Thảo nguyên rộng bao la.
Ánh trăng tràn khắp nẻo gần xa.
Bỗng đâu vẳng tiếng dàn lục lạc
Nức nở đêm trăng trắng nhợt nhoà.

Đây con đường khấp khểnh quanh co,
Tình yêu muôn thuở chẳng phai mờ,
Trên nền đường đó còn in rõ
Điệp điệp trùng trùng dấu chân Nga.

Ôi, xe trượt tuyết! Xe trượt tuyết!
Tiếng rừng dương lạnh buốt vang ngân.
Cha tôi - một nông dân thuần khiết,
Còn tôi - con của một nhà nông.


Tôi chẳng thiết lẫy lừng danh tiếng,
Cũng không ham làm một nhà thơ.
Bao năm trời tôi chưa gặp lại
Mảnh đất quê nghèo khó, mộng mơ.

Dù chỉ một lần, ai từng được thấy
Miền quê tôi - đất nước, khói sương
Hẳn kẻ đó sẽ mừng vui biết mấy
Muốn ôm hôn từng thân trắng bạch dương.

Hỏi làm sao tôi lại không xúc động,
Trong tiếng reo hò, giữa những vòng hoa,
Khi đám thanh niên của đồng ruộng nước Nga
Vui tụ họp, trong giá băng, ca hát.

Ôi, đàn gió, ngươi thật là quỷ quyệt
Dưới những thanh âm réo rắt của ngươi
Không chỉ một niềm vinh quang bất khuất
Đã biến tan như chưa từng có trong đời.

1925

* * *

Мелколесье. Степь и дали.
Свет луны во все концы.
Вот опять вдруг зарыдали
Разливные бубенцы.

Неприглядная дорога,
Да любимая навек,
По которой ездил много
Всякий русский человек.

Эх вы, сани! Что за сани!
Звоны мерзлые осин.
У меня отец - крестьянин,
Ну, а я - крестьянский сын.

Наплевать мне на известность
И на то, что я поэт.
Эту чахленькую местность
Не видал я много лет.

Тот, кто видел хоть однажды
Этот край и эту гладь,
Тот почти березке каждой
Ножку рад поцеловать.

Как же мне не прослезиться,
Если с венкой в стынь и звень
Будет рядом веселиться
Юность русских деревень.

Эх, гармошка, смерть-отрава,
Знать, с того под этот вой
Не одна лихая слава
Пропадала трын-травой.

1925

Hehe, tự dưng hôm nay thấy bài này của bác Geobic - chắc bác đang làm hồ sơ nhà giáo nhân dân chăng nên lâu không thấy ghé NNN :) Em ngẫu hứng dịch như sau


Мелколесье. Степь и дали.
Свет луны во все концы.
Вот опять вдруг зарыдали
Разливные бубенцы.

Неприглядная дорога,
Да любимая навек,
По которой ездил много
Всякий русский человек.

Эх вы, сани! Что за сани!
Звоны мерзлые осин.
У меня отец - крестьянин,
Ну, а я - крестьянский сын.

Наплевать мне на известность
И на то, что я поэт.
Эту чахленькую местность
Не видал я много лет.

Тот, кто видел хоть однажды
Этот край и эту гладь,
Тот почти березке каждой
Ножку рад поцеловать.

Как же мне не прослезиться,
Если с венкой в стынь и звень
Будет рядом веселиться
Юность русских деревень.

Эх, гармошка, смерть-отрава,
Знать, с того под этот вой
Не одна лихая слава
Пропадала трын-травой.

1925
Cánh rừng thưa. Thảo nguyên xa tít tắp
Ánh sáng trăng soi sáng khắp nơi
Và bỗng đâu lục lạc rung réo rắt
Nức nở tràn đầy, hỡi ai ơi

Con đường này nhỏ bé, bình thường lắm
Nhưng được mến yêu mãi mãi, đời đời
Có nhiều người đi trên đường này lắm
Những người Nga ở khắp mọi nơi

Hỡi xe trượt tuyết! xe lạ quá!
Tiếng chuông vang lạnh giá rừng dương
Cha tôi là nông dân, xe trượt ạ
Còn tôi là con trai người nông dân

Ta nào cần đâu vinh quang, danh vọng
Ta nào cần thành thi sĩ trong đời
Vùng đất nghèo cỗi cằn nhỏ bé
Đã bao năm ta chưa gặp lại rồi.

Dẫu ai kia chỉ mới thấy một lần
Vùng quê này và thảo nguyên xanh thắm
Thì tâm hồn người ấy bao say đắm
Vui mừng hôn mỗi một gốc bạch dương

Có thể nào tôi lại không xúc động
Khi bao thanh niên những làng xóm nước Nga
Rộn rã tiếng chuông, rực rỡ lá hoa
Vui sướng quanh ta, chẳng kể gì giá rét

Đàn gió hỡi, là thuốc độc hay cái chết
Ngươi biết chăng, trong tiếng ngươi gào thét
Nào chỉ có một vinh quang kiêu hãnh
Đã tan biến đi, như không có gì hết

1925

Nina 18-10-2008 20:10

Trích:

rung_bach_duong viết (Bài viết 1695)
Thú thực với bác Geobic từ bé đến giờ RBD chưa hề có một "fan" nào cả. Nay lần đầu tiên trong đời có một "fan" làm cho em nghẹn ngào quá! Very Happy . Qua bác cho em gửi lời trân trọng cảm ơn đến "fan" VTN đã có bài dịch "Cây Bạch Dương" của Exenhin. Nhân đây kính đề nghị Quý Bác Geobic từ nay trở đi không được "click" nhà cháu giữa forum như thế này nhá, ngượng lắm Very Happy

Có một bài thơ nữa của Exenhin, em cũng không nhớ nhà mình đã dịch chưa. Nếu chưa, em mời mọi người dịch nhé.

* * *

Я помню, любимая, помню
Сиянье твоих волос.
Не радостно и не легко мне
Покинуть тебя привелось.

Я помню осенние ночи,
Березовый шорох теней,
Пусть дни тогда были короче,
Луна нам светила длинней.

Я помню, ты мне говорила:
"Пройдут голубые года,
И ты позабудешь, мой милый,
С другою меня навсегда".

Сегодня цветущая липа
Напомнила чувствам опять,
Как нежно тогда я сыпал
Цветы на кудрявую прядь.

И сердце, остыть не готовясь,
И грустно другую любя.
Как будто любимую повесть,
С другой вспоминает тебя.
1925

Hehe, chả hiểu tại sao hồi đó em lại không dịch (không dịch được?) bài này. Nhân một ngày xấu trời ...


* * *

Em yêu quý, anh vẫn còn nhớ mãi
Mái tóc em lấp lánh ánh hào quang
Nào anh có vui, mà cũng chẳng nhẹ nhàng
Khi buộc phải rời xa em, em hỡi

Những đêm thu, giờ đây anh vẫn nhớ
Tiếng thì thầm những chiếc bóng bạch dương
Ôi giá ban ngày khi đó ngắn hơn
Và những đêm trăng giá được dài hơn nhỉ

Anh nhớ, khi ấy em đã nói
"Rồi sẽ trôi qua những năm tháng biếc xanh
Và anh sẽ quên, anh yêu quý, quên nhanh
Bên người khác anh quên em mãi mãi"

Hôm nay cây lipa hoa nở rực
Lại nhắc về những tình cảm một thời
Khi dịu dàng anh rắc cánh hoa tươi
Lên những lọn tóc xoăn mềm mại

Và trái tim chưa hề mong nguội lạnh
Và dẫu yêu người khác vẫn buồn
Như ta nhớ câu chuyện bao thương mến
Dẫu bên người, tim vẫn nhớ em luôn

1925
* * *

Я помню, любимая, помню
Сиянье твоих волос.
Не радостно и не легко мне
Покинуть тебя привелось.

Я помню осенние ночи,
Березовый шорох теней,
Пусть дни тогда были короче,
Луна нам светила длинней.

Я помню, ты мне говорила:
"Пройдут голубые года,
И ты позабудешь, мой милый,
С другою меня навсегда".

Сегодня цветущая липа
Напомнила чувствам опять,
Как нежно тогда я сыпал
Цветы на кудрявую прядь.

И сердце, остыть не готовясь,
И грустно другую любя.
Как будто любимую повесть,
С другой вспоминает тебя.

1925

USY 19-10-2008 20:53


* * *

Я помню, любимая, помню
Сиянье твоих волос.
Не радостно и не легко мне
Покинуть тебя привелось.

Я помню осенние ночи,
Березовый шорох теней,
Пусть дни тогда были короче,
Луна нам светила длинней.

Я помню, ты мне говорила:
"Пройдут голубые года,
И ты позабудешь, мой милый,
С другою меня навсегда".

Сегодня цветущая липа
Напомнила чувствам опять,
Как нежно тогда я сыпал
Цветы на кудрявую прядь.

И сердце, остыть не готовясь,
И грустно другую любя.
Как будто любимую повесть,
С другой вспоминает тебя.

1925
* * *

Anh nhớ, em yêu, anh nhớ,
Tóc em lấp lánh ánh vàng.
Buộc lòng xa em đâu dễ,
Không sướng vui, chẳng nhẹ nhàng.

Anh nhớ những đêm thu lạnh,
Bóng rừng xào xạc bạch dương,
Giá như ngày thu ngắn lại,
Hẳn đêm trăng mình dài hơn.

Anh nhớ, em từng đã nói:
"Tháng năm xanh thắm sẽ qua,
Anh yêu, bên người thương khác,
Sẽ quên em hẳn thôi mà".

Hôm nay hoa gia bừng nở
Nhắc anh ký ức ngày xưa,
Cánh hoa dịu dàng anh rắc
Lên mái tóc quăn hững hờ.

Trái tim chưa quen nguội lạnh,
Yêu người lòng vẫn rưng rưng.
Tim anh bên người yêu khác,
Vẫn nhớ về em vô cùng.

1925


Đành lỗi 1 câu gần cuối không dịch đủ ý của tác giả - vì chọn thể thơ ngắn quá:emoticon-0111-blush

BelayaZima 19-10-2008 21:36

Đọc bản dịch của các bác, BZ đi tìm hoa lipa- hoa gia. Và đúng là như lời thơ " cánh hoa dịu dàng" thật :emoticon-0155-flowe


Nina 23-10-2008 01:54

Chậc chậc, hôm nay đọc câu "bạch dương di động" của bác Geobic mà buồn cười quá. Nhưng phải nói là em dịch bài này rất không thành công, anh Esenin này chơi khó quá


Ta là ai? Chỉ là người mơ mộng
Ánh mắt xanh ta đánh mất trong sương
Đời đang trôi, mà ta đứng bên đường
Chẳng qua tồn tại cùng bao người khác.

Và ta lại hôn em, theo thói quen
Vì ta đã hôn nhiều người trước đó
Và nói những lời yêu thương như gió
Cũng quen thuộc như quẹt lửa que diêm:

“Em thân mến” “người yêu hỡi» «đời đời»
Nhưng tâm hồn trống rỗng vẫn hoàn không
Nếu đụng đến đam mê trong lòng
Thì sự thật ta nào đâu thấy được

Vậy nên hồn ta không hề khô đắng
Chẳng mong chờ, chẳng đòi hỏi lửa hồng
Tạo hóa cho ta và nhiều kẻ ngắm chung
Dáng dấp em – cây bạch dương mảnh dẻ

Nhưng khi luôn tìm tâm hồn thân thuộc
Và dẫu trong tù ngục chịu khổ đau
Ta không hề ghen em, em ạ
Cũng không bao giờ nguyền rủa em đâu

Ta là ai? Chỉ là người mơ mộng
Ánh mắt xanh ta đánh mất trong sương
Em ơi, ta đứng hờ hững ven đường
Và chỉ yêu em cùng bao người khác

Кто я? Что я? Только лишь мечтатель,
Синь очей утративший во мгле,
Эту жизнь прожил я словно кстати,
Заодно с другими на земле.

И с тобой целуюсь по привычке,
Потому что многих целовал,
И, как будто зажигая спички,
Говорю любовные слова.

"Дорогая", "милая", "навеки",
А в душе всегда одно и тож,
Если тронуть страсти в человеке,
То, конечно, правды не найдешь.

Оттого душе моей не жестко
Не желать, не требовать огня,
Ты, моя ходячая березка,
Создана для многих и меня.

Но, всегда ища себе родную
И томясь в неласковом плену,
Я тебя нисколько не ревную,
Я тебя нисколько не кляну.

Кто я? Что я? Только лишь мечтатель,
Синь очей утративший во мгле,
И тебя любил я только кстати,
Заодно с другими на земле.


USY 23-10-2008 13:55

Bài này tôi tự thấy mình dịch không được, nhưng cũng đưa lên đây, coi như trong chốc lát chia sẻ tâm trạng "sống mòn" của nhà thơ. Trong bài dịch có nhiều từ trùng lặp, về cả nội dung và nghệ thuật đều kém cỏi, nhưng bất giác cảm thấy mình hiểu được thơ ông (theo cách của mình:emoticon-0100-smile), nên kệ, cứ "phang đại", các bác thứ cho nhé!


Кто я? Что я? Только лишь мечтатель,
Синь очей утративший во мгле,
Эту жизнь прожил я словно кстати,
Заодно с другими на земле.

И с тобой целуюсь по привычке,
Потому что многих целовал,
И, как будто зажигая спички,
Говорю любовные слова.

"Дорогая", "милая", "навеки",
А в душе всегда одно и тож,
Если тронуть страсти в человеке,
То, конечно, правды не найдешь.

Оттого душе моей не жестко
Не желать, не требовать огня,
Ты, моя ходячая березка,
Создана для многих и меня.

Но, всегда ища себе родную
И томясь в неласковом плену,
Я тебя нисколько не ревную,
Я тебя нисколько не кляну.

Кто я? Что я? Только лишь мечтатель,
Синь очей утративший во мгле,
И тебя любил я только кстати,
Заодно с другими на земле.
Ta là ai? Là gì? Người cõi mộng,
Ánh quang trong mắt mờ rồi,
Ngày trôi thì ta cũng sống
Tình cờ như kẻ khác thôi!

Hôn em cũng là quen nếp,
Vì môi đã chạm bao người,
Lời yêu đầu môi chót lưỡi,
Thường như châm thuốc mà thôi.

Ca lời yêu thương thề thốt
Mà trong hồn thấy rỗng không.
Nếu tơ lòng mà chạm được
Liệu sự thật còn thấy không!

Vậy nên lòng không khe khắt
Chả ham, chả thiết lửa hồng,
Em - cây bạch dương uyển chuyển
Cho ta và người ngắm chung.

Là ai? Là gì? Người cõi mộng,
Ánh quang trong mắt mờ rồi
Yêu em chỉ là tiện thể
Cùng bao kẻ khác mà thôi.

USY 23-10-2008 14:30

Thêm một bài nữa của Esenin, bài lâu lắm rồi, tự dưng đọc và dịch, mà lại vẫn thể thơ ngắn - chả hiểu sao tôi thấy dường như trong dạng thơ ngắn ngủi đó tâm trạng buồn càng cay đắng hơn:
(Nhưng mà dịch "phóng tác" kiểu này bác Geo, Nina, Butgai mà thấy chắc hẳn sẽ "послать" ngay sang trường phái Trung Quốc hoặc lại tống ra chợ Bắc Qua thì gay! Thôi xin các bác bỏ quá cho, em chỉ dịch thế này lần này nữa thôi)

Ты плакала в вечерней тишине,
И слезы горькие на землю упадали,
И было тяжело и так печально мне,
И все же мы друг друга не поняли.

Умчалась ты в далекие края,
И все мечты увянули без цвета,
И вновь опять один остался я
Страдать душой без ласки и привета.

И часто я вечернею порой
Хожу к местам заветного свиданья,
И вижу я в мечтах мне милый образ твой,
И слышу в тишине тоскливые рыданья.

1913
Em khóc trong chiều tĩnh lặng,
Lệ rơi cay đắng làm sao,
Lòng tôi nặng nề buồn bã
Vậy mà vẫn chẳng hiểu nhau.

Em đi về nơi xa lắm,
Mơ hoa cũng héo cả rồi,
Chỉ còn mình tôi ở lại,
Hồn đau trong nỗi đơn côi.

Đôi chiều tôi về chốn cũ
Dạo nơi hò hẹn ngày xưa,
Nhìn thấy dáng em thân thiết
Vẳng nghe nức nở trong mơ.

1913

FORYTCHIA 23-10-2008 15:13

Trích:

USY viết (Bài viết 18867)
Thêm một bài nữa của Esenin, bài lâu lắm rồi, tự dưng đọc và dịch, mà lại vẫn thể thơ ngắn - chả hiểu sao tôi thấy dường như trong dạng thơ ngắn ngủi đó tâm trạng buồn càng cay đắng hơn:
(Nhưng mà dịch "phóng tác" kiểu này bác Geo, Nina, Butgai mà thấy chắc hẳn sẽ "послать" ngay sang trường phái TQ hoặc lại tống ra chợ Bắc Qua thì gay! Thôi xin các bác bỏ quá cho, em chỉ dịch thế này lần này nữa thôi)

Ты плакала в вечерней тишине,
И слезы горькие на землю упадали,
И было тяжело и так печально мне,
И все же мы друг друга не поняли.

Умчалась ты в далекие края,
И все мечты увянули без цвета,
И вновь опять один остался я
Страдать душой без ласки и привета.

И часто я вечернею порой
Хожу к местам заветного свиданья,
И вижу я в мечтах мне милый образ твой,
И слышу в тишине тоскливые рыданья.

1913
Em khóc trong chiều tĩnh lặng,
Lệ rơi cay đắng làm sao,
Lòng tôi nặng nề buồn bã
Vậy mà vẫn chẳng hiểu nhau.

Em đi về nơi xa lắm,
Mơ hoa cũng héo cả rồi,
Chỉ còn mình tôi ở lại,
Hồn đau trong nỗi đơn côi.

Đôi chiều tôi về chốn cũ
Dạo nơi hò hẹn ngày xưa,
Nhìn thấy dáng em thân thiết
Vẳng nghe nức nở trong mơ.

1913

USY dịch theo cách của chị lo gì bị "послать" đi sang đâu.
Anh ấy viết ngắn em nghĩ là do đau buồn bị nén lại cật lực nên độ cay đắng của buồn càng " khốc liệt" hơn. Riêng em chờ chị dịch nữa đến kỳ cùng đó.:emoticon-0100-smile

CCB 24-10-2008 11:46

Tôi đã đọc hêt 7 trang các Bác Viết-Nhờ Các Bác dịch Hộ Tôi Bài thơ này-Cám ơn các Bác

СЛЕЗЫ

(Из цикла "Больные думы")

Слезы... опять эти горькие слезы,

Безотрадная грусть и печаль;

Снова мрак... и разбитые грезы

Унеслись в бесконечную даль.



Что же дальше? Опять эти муки?
Нет, довольно... Пора отдохнуть
И забыть эти грустные звуки,
Уж и так истомилася грудь.

Кто поет там под сенью березы?
Звуки будто знакомые мне -
Это слезы опять... Это слезы
И тоска по родной стороне.

Но ведь я же на родине милой,

А в слезах истомил свою грудь.

Эх... лишь, видно, в холодной могиле

Я забыться могу и заснуть.



<1915>

Trăng Quê 24-10-2008 14:44

Em đã khóc
http://halinh.vnweblogs.com/gallery/...d06[1].jpg

Em đã khóc trong chiều tĩnh lặng
lệ đắng cay nhỏ xuống đất lành
nỗi buồn nặng chịch lòng anh,
cả hai ta đều không chịu hiểu

Em đã đi đến miền xa xôi lắm
giấc mơ tàn héo không hoa
chỉ còn ta với một mình ta
Hồn quên lãng không lời thăm hỏi.

mỗi chiều ta trở về chốn cũ
Đi lang thang nơi hò hẹn ngày xưa,
dáng em lướt nhẹ trong mơ,
tiếng khóc nghẹn ngào trong chiều vắng.


@chị USY, bài thơ chị dịch rất hay, em rất thích từ chiều tĩnh lặng của chị. Đặc trưng thơ của bác Ê là rất dịu dàng man mác như chị dịch. Đọc rất thích:emoticon-0155-flowe
Tuy nhiên khi đọc bài này em lại bị hút vào chữ mà tác giả dùng nhiều lần. Nó thực sự làm bài thơ rất nặng nề. Mở đầu là tiếng khóc của người yêu, và khi bài thơ đóng lại vẫn là tiếng nức nở ấy. Bao năm qua rồi, cái chiều vắng mà em khóc ấy cứ quay lại :emoticon-0107-sweat, tự nhiên thấy buồn quá

Tulip 03-11-2008 19:17

Cơm Nguội vừa thấy bản dịch bài Я помню, любимая, помню của bạn Nina. Cũng xin gửi một bài cho thêm phần hương sắc:

Anh nhớ mãi, em dấu yêu, nhớ mãi
Trên mái tóc em vẻ lấp lánh rạng ngời
Phải xa em, anh chẳng còn thanh thản
Anh chẳng còn vui được nữa, em ơi


Anh vẫn nhớ những đêm mùa thu ấy
Tiếng xạc xào trong bóng rặng bạch dương
Ngày dạo ấy giá ngắn hơn chút nhỉ
Để những đêm trăng soi chúng mình dài hơn.


Anh vẫn nhớ những lời em đã nói
“Những ngày xanh rồi sẽ chóng trôi qua
Anh dấu yêu ơi, rồi sẽ phôi pha
Bên người khác anh quên em, quên mãi.”


Và hôm nay bóng cây gia hoa nở
Gợi trong anh niềm xúc cảm xa xôi
Là khi anh đã dịu dàng đến thế
Trên tóc em nhẹ rắc cánh hoa rơi.


Và trái tim, chưa bao giờ nguội lạnh
Vẫn u buồn, dù người khác kề bên
Như nhớ lại câu chuyện nào thương mến
Dẫu bên người, vẫn mãi hướng về em…

Tulip 03-11-2008 21:03

Em lại a dua theo các bác một bài nữa. (Bài này em dịch khá lâu rồi, nãy giờ ngồi gõ lại)

Ты плакала в вечерней тишине,
И слезы горькие на землю упадали,
И было тяжело и так печально мне,
И все же мы друг друга не поняли.

Умчалась ты в далекие края,
И все мечты увянули без цвета,
И вновь опять один остался я
Страдать душой без ласки и привета.

И часто я вечернею порой
Хожу к местам заветного свиданья,
И вижу я в мечтах мне милый образ твой,
И слышу в тишине тоскливые рыданья.


Em đã khóc trong thinh lặng ban chiều
Và nước mắt đắng cay rơi đầy mặt đất,
Và trĩu nặng lòng anh và u sầu chất ngất,
Và dẫu thế chúng mình vẫn chẳng thể hiểu nhau.

Em vội vã đi về miền xa thẳm
Và mơ ước đã tàn mà chưa kịp trổ hoa
Và lại chỉ một mình anh thinh lặng xót xa
Vò xé tâm hồn không ai đoái tưởng.

Và thảng hoặc khi ánh chiều buông xuống
Anh đi về nơi hò hẹn ngày xưa
Và thấy em yêu kiều trong những giấc mơ
Và vọng tiếng than sầu trong im vắng.

Tulip 03-11-2008 21:09

Hô hô, được cảm ơn là sao thế các bác? Và làm thế nào để cảm ơn người khác nhỉ?

Tulip 03-11-2008 21:29

СЛЕЗЫ

(Из цикла "Больные думы")

Слезы... опять эти горькие слезы,

Безотрадная грусть и печаль;

Снова мрак... и разбитые грезы

Унеслись в бесконечную даль.



Что же дальше? Опять эти муки?
Нет, довольно... Пора отдохнуть
И забыть эти грустные звуки,
Уж и так истомилася грудь.


Nước mắt… lại là giọt nước mắt đắng cay
Nỗi muộn phiền và u sầu chan chứa
Bóng tối lại bao trùm… và mộng xưa vụn vỡ
Tan biến vào nơi xa tắp nghìn trùng.


Rồi sẽ sao đây? Lại nỗi đau xưa cũ?
Không, đủ rồi… Đã đến lúc nghỉ ngơi
Và lãng quên đi những tiếng vọng buồn thôi,
Rồi thì để nỗi buồn này lịm tắt.


(Góp trước với các bác hai đoạn. Cơm Nguội có việc phải đi, hẹn bác tí nữa!)

Tulip 03-11-2008 23:37

Trích:

CCB viết (Bài viết 18927)
Tôi đã đọc hêt 7 trang các Bác Viết-Nhờ Các Bác dịch Hộ Tôi Bài thơ này-Cám ơn các Bác

СЛЕЗЫ

(Из цикла "Больные думы")

Слезы... опять эти горькие слезы,
Безотрадная грусть и печаль;
Снова мрак... и разбитые грезы
Унеслись в бесконечную даль.


Что же дальше? Опять эти муки?
Нет, довольно... Пора отдохнуть
И забыть эти грустные звуки,
Уж и так истомилася грудь.

Кто поет там под сенью березы?
Звуки будто знакомые мне -
Это слезы опять... Это слезы
И тоска по родной стороне.

Но ведь я же на родине милой,
А в слезах истомил свою грудь.
Эх... лишь, видно, в холодной могиле
Я забыться могу и заснуть.



<1915>

Cơm Nguội tí toáy xong, mong bác CCB chỉ giáo:

NƯỚC MẮT

(Trích trong tập “Những khúc bi ca”)
Nước mắt… lại là giọt nước mắt đắng cay
Nỗi muộn phiền và u sầu chan chứa
Bóng tối lại bao trùm… và mộng xưa vụn vỡ
Tan biến vào nơi xa tắp nghìn trùng.

Rồi sẽ sao đây? Lại nỗi đau xưa cũ?
Không, đủ rồi… Đã đến lúc nghỉ ngơi
Và lãng quên đi những tiếng vọng buồn thôi,
Rồi thì để nỗi u sầu lịm tắt.

Dưới bóng bạch dương có ai đang hát?
Thanh âm này dường như thật thân quen-
Lại nước mắt sao…. Lại chính là nước mắt
Và nỗi u buồn nghiêng mãi về em.

Nhưng mà ta giữa miền quê yêu dấu,
Đã khóc tàn hơi trong những giọt lệ này.
Ôi... chỉ là, trong mộ địa rồi đây
Ta được lãng quên và ngàn năm yên giấc.

Nina 05-11-2008 09:45

Bác Tulip ơi, (hay là chị Tulip cho nó trẻ nhỉ?), nút Cám ơn ở NNN là để tránh các bài kiểu - Hay quá, tuyệt vời cám ơn ấy mà. Nếu ai đó thấy bài viết của bác có chất lượng tốt, đem lại thông tin bổ ích chẳng hạn thì họ sẽ nhấn vào nút Cám ơn để ... cám ơn bác thôi. Thực sự mà nói, lâu lắm rồi NNN mới thấy một dịch giả mới dịch thơ sát nghĩa và hay như thế... Mong bác tiếp tục phát huy cảm hứng nhé!

Trích:

Tulip viết (Bài viết 19642)
Hô hô, được cảm ơn là sao thế các bác? Và làm thế nào để cảm ơn người khác nhỉ?


USY 05-11-2008 21:59

СЛЕЗЫ

(Из цикла "Больные думы")

Слезы... опять эти горькие слезы,
Безотрадная грусть и печаль;
Снова мрак... и разбитые грезы
Унеслись в бесконечную даль.

Что же дальше? Опять эти муки?
Нет, довольно... Пора отдохнуть
И забыть эти грустные звуки,
Уж и так истомилася грудь.

Кто поет там под сенью березы?
Звуки будто знакомые мне -
Это слезы опять... Это слезы
И тоска по родной стороне.

Но ведь я же на родине милой,
А в слезах истомил свою грудь.
Эх... лишь, видно, в холодной могиле
Я забыться могу и заснуть.
<1915>
Nước mắt
(Trích chùm thơ "Những suy tư đau đớn")

Nước mắt... Lại đắng cay lệ ấy,
Sầu khôn nguôi, buồn cũng vô cùng,
Lại bóng tối... và mộng mơ vỡ vụn
Trôi mãi vào nơi vô tận xa xăm.

Gì nữa đây? Hay lại đau khổ nữa?
Thôi đủ rồi.... Đã đến lúc nghỉ ngơi
Và quên hết những thanh âm buồn bã
Lòng ta đây thôi đã đủ đau rồi.

Ai hát đó dưới bạch dương tỏa bóng?
Vọng lời ca như ta có quen thân
Lại nước mắt... Lại lệ tràn bất giác,
Và nỗi buồn nhớ đất Mẹ hằng mong.

Sao ta đứng ngay quê hương yêu dấu
Mà lệ rơi nghẹn lồng ngực nặng nề
Chắc có lẽ chỉ dưới mồ lạnh giá
Ta mới đắm mình, mà thiếp giấc mê.
1915

CCB 06-11-2008 20:53

Có lẽ là đợt nước ngập ở Hà nội bắt đầu từ ngày 1/11 đến ngày 4/11/2008
Và những đắng cay ,mất mát của những người dân Hà nội trong đợt lũ lụt

Đã làm Dịch giả Cơm nguội và USY dịch mấy bài thơ của Ê xê nhin (trong đó có bài Nước mắt) có hồn hơn.
(Tôi đã xem ảnh của nhiều tác giả post lên diễn đàn NNN chụp Hà nội của chúng ta ngập nước)

Thì ra “nước mắt” thời nào cũng vậy.Vì đau đớn quá mà nhỏ lệ

Mà không ai làm thơ ,thì biết nỗi đau cách đây mấy chục năm như thế nào?

Ê xê nhin còn có bài thơ này nữa

ЧТО ПРОШЛО - НЕ ВЕРНУТЬ
(Сергей Есенин)

Не вернуть мне ту ночку прохладную,

Не видать мне подруги своей,

Не слыхать мне ту песню отрадную,

Что в саду распевал соловей!


Унеслася та ночка весенняя,

Ей не скажешь: "Вернись, подожди".

Наступила погода осенняя,

Бесконечные льются дожди.

Крепким сном спит в могиле подруга,

Схороня в своем сердце любовь.

Не разбудит осенняя вьюга
Крепкий сон, не взволнует и кровь.



И замолкла та песнь соловьиная,
За моря соловей улетел,
Не звучит уже более, сильная,
Что он ночкой прохладною пел.

Пролетели и радости милые,
Что испытывал в жизни тогда.
На душе уже чувства остылые.
Что прошло - не вернуть никогда.

<1911-1912>
(Mong các dịch giả bớt chút thời gian dịch -cám ơn các dịch giả)

Tulip 10-11-2008 11:51

Trích:

CCB viết (Bài viết 19902)
Có lẽ là đợt nước ngập ở Hà nội bắt đầu từ ngày 1/11 đến ngày 4/11/2008
Và những đắng cay ,mất mát của những người dân Hà nội trong đợt lũ lụt

Đã làm Dịch giả Cơm nguội và USY dịch mấy bài thơ của Ê xê nhin (trong đó có bài Nước mắt) có hồn hơn.
(Tôi đã xem ảnh của nhiều tác giả post lên diễn đàn NNN chụp Hà nội của chúng ta ngập nước)

Thì ra “nước mắt” thời nào cũng vậy.Vì đau đớn quá mà nhỏ lệ

Mà không ai làm thơ ,thì biết nỗi đau cách đây mấy chục năm như thế nào?

Ê xê nhin còn có bài thơ này nữa

ЧТО ПРОШЛО - НЕ ВЕРНУТЬ
(Сергей Есенин)

Не вернуть мне ту ночку прохладную,

Не видать мне подруги своей,

Не слыхать мне ту песню отрадную,

Что в саду распевал соловей!


Унеслася та ночка весенняя,

Ей не скажешь: "Вернись, подожди".

Наступила погода осенняя,

Бесконечные льются дожди.

Крепким сном спит в могиле подруга,

Схороня в своем сердце любовь.

Не разбудит осенняя вьюга
Крепкий сон, не взволнует и кровь.



И замолкла та песнь соловьиная,
За моря соловей улетел,
Не звучит уже более, сильная,
Что он ночкой прохладною пел.

Пролетели и радости милые,
Что испытывал в жизни тогда.
На душе уже чувства остылые.
Что прошло - не вернуть никогда.

<1911-1912>
(Mong các dịch giả bớt chút thời gian dịch -cám ơn các dịch giả)

Rịch rả Cơm Nguội xin thử:

Không trở lại cùng ta đêm xưa se lạnh
Bạn gái thân yêu bóng dáng đã nhạt nhòa,
Khúc hát ngày nào chẳng còn vang vọng nữa,
Giữa vườn nhà rộn tiếng họa mi ca!

Đêm xuân ấy đã trôi về quá khứ
Đừng kêu lên : “Hãy đợi, hãy quay về”.
Tiết trời thu chuyển mùa sang rồi đấy
Những cơn mưa dài bất tận dầm dề.

Một giấc ngủ sâu nàng ngủ nơi đáy mộ,
Giữ mãi tình yêu trong trái tim mình.
Bão tuyết mùa thu sẽ không đánh thức
Máu buồng tim không động giấc phiêu linh.

Và khúc hát họa mi bây giờ lịm tắt
Họa mi bay về phía cuối chân trời
Chẳng còn vang ngân bài ca mạnh mẽ
Đêm sương thu họa mi hát bên đời.

Cũng đã bay đi những niềm vui nhẹ nhõm,
Những gì ta trải nghiệm giữa cuộc đời.
Những xúc cảm tâm hồn giờ cũng nhạt
Điều đã qua – không trở lại bao giờ.


Kính bác CCB: Cơm chưa vừa ý câu cuối khổ 1 và khổ cuối, mong bác cho ý kiến. Thanks bác.:emoticon-0150-hands

CCB 10-11-2008 18:59

Thưa dịch giả Cơm Nguội

Tôi chỉ đọc hiểu nhưng chưa dịch thơ, thấy bạn nhắc thì

Tôi hiểu thế này:

Khổ đầu tiên

Не вернуть мне ту ночку прохладную,

Не видать мне подруги своей,

Не слыхать мне ту песню отрадную,

Что в саду распевал соловей!

Không trở lại với Tôi những đêm mát mẻ
không còn gặp người bạn gái thân thương
Không còn nghe bài hát hân hoan
Do chim họa mi nhảy nhót trong vườn hát

Khổ cuối

Пролетели и радости милые,
Что испытывал в жизни тогда.
На душе уже чувства остылые.
Что прошло - не вернуть никогда.

Những niềm vui trìu mến từng cảm nhận
Trong cuộc đời ..Nay đã bay đi
Trong Tâm hồn chỉ còn là ..vô cảm
Những điều đã trôi… không lấy lại được bao giờ

(Tiếng Nga Tôi không còn nhớ gì cả- Có gì sai mong ai đó đọc thông cảm)

Sunny 10-11-2008 20:00

11-10-2008. Anh CCB. Tình cảm nguội lạnh.
 
- Dạ, anh CCB hiểu đúng hết rồi đấy ạ. Anh cứ viết vui vậy chứ thực ra không những nghĩa đen của từ ngữ đã đành. Mà "hồn" bài thơ anh cũng đã rành (tâm trạng của tác giả,...) :) ;
- Về từ "остылые" : Theo em nghĩ từ "vô cảm" là từ mới của thời hiện nay. Chứ thời của tác giả, làm gì có khái niệm phổ biến (quá) như thế :emoticon-0127-lipss ;
- Em hiểu là tình cảm đã "cơm nguội", à tức là đã nguội lạnh ấy mà. Không còn "iu" được (cô) nữa. Vì trong tâm trí tác giả chỉ có một hình bóng cô (bạn) kia thôi... :)

Tulip 10-11-2008 21:46

Trích:

CCB viết (Bài viết 20145)
Thưa dịch giả Cơm Nguội

Tôi chỉ đọc hiểu nhưng chưa dịch thơ, thấy bạn nhắc thì

Tôi hiểu thế này:

Khổ đầu tiên

Не вернуть мне ту ночку прохладную,

Не видать мне подруги своей,

Не слыхать мне ту песню отрадную,

Что в саду распевал соловей!

Không trở lại với Tôi những đêm mát mẻ
không còn gặp người bạn gái thân thương
Không còn nghe bài hát hân hoan
Do chim họa mi nhảy nhót trong vườn hát

Khổ cuối

Пролетели и радости милые,
Что испытывал в жизни тогда.
На душе уже чувства остылые.
Что прошло - не вернуть никогда.

Những niềm vui trìu mến từng cảm nhận
Trong cuộc đời ..Nay đã bay đi
Trong Tâm hồn chỉ còn là ..vô cảm
Những điều đã trôi… không lấy lại được bao giờ

(Tiếng Nga Tôi không còn nhớ gì cả- Có gì sai mong ai đó đọc thông cảm)

Dạ, em cũng hiểu sơ sơ thế đấy ạ, vì thế em mới không hài lòng câu cuối khổ một, người không đọc nguyên bản sẽ không hiểu cái bài hát ở câu 3 là bài hát của chim họa mi, còn câu cuối khổ cuối em không hài lòng vì nó ... không vần với câu 2, lẽ ra phải vần ... ơi/ời/ợi. Còn chữ đã nhạt mà em dùng ở câu 3 khổ này là em khoái lắm đấy ạ, mặc dù bác Sunny nói chính xác nó là đã cơm nguội.:emoticon-0136-giggl Em chả biết sửa thế nào!

Nina 11-11-2008 00:40

Chị Tulip ơi, остылый xuất phát từ động từ остывать (theo các từ điển, chứ không phải theo suy nghĩ của ai). Cho nên Nina nghĩ rằng không nên dịch nó là vô cảm hay cơm nguội gì cả. Thậm chí Nina thấy chữ đã nhạt ở đây thì mới nói lên được một khía cạnh thôi... Theo Nina hiểu, ở đây tác giả Esenin dùng nghĩa bóng của từ này - Ставший скучным, надоевший, постылый.

USY 11-11-2008 07:38

остывать - em thấy trong từ điển và cũng nôm na hiểu nghĩa trực tiếp là "đã nguội" , thế thì hay là ta cứ dịch thẳng như thế chăng:
"Những xúc cảm tâm hồn giờ đã nguội...."
Chỉ còn lời thơ hâm nóng diễn đàn:emoticon-0102-bigsm

Tulip 13-11-2008 16:48



Мне грустно на тебя смотреть

Сергeй Алексaндрович Есeнин

Мне грустно на тебя смотреть,
Какая боль, какая жалость!
Знать, только ивовая медь
Нам в сентябре с тобой осталась.

Чужие губы разнесли
Твое тепло и трепет тела.
Как будто дождик моросит
С души, немного омертвелой.

Ну что ж! Я не боюсь его.
Иная радость мне открылась.
Ведь не осталось ничего,
Как только желтый тлен и сырость.

Ведь и себя я не сберег
Для тихой жизни, для улыбок.
Так мало пройдено дорог,
Так много сделано ошибок.

Смешная жизнь, смешной разлад.
Так было и так будет после.
Как кладбище, усеян сад
В берез изглоданные кости.

Вот так же отцветем и мы
И отшумим, как гости сада...
Коль нет цветов среди зимы,
Так и грустить о них не надо
.
Ta buồn rầu lặng ngắm vườn thu

Sergei Aleksandrovich Esenhin - Cơm Nguội dịch

Ta buồn rầu ngồi lặng ngắm vườn thu
Ôi nỗi xót thương và niềm đau khôn xiết!
Tháng chín rồi, ngậm ngùi ta biết
Chỉ còn mầu đồng liễu rủ với ta thôi.

Những đôi môi xa lạ lấy đi rồi
Hơi ấm nồng nàn, tấm thân rạo rực.
Dường như cơn mưa nhỏ buông từng hạt
Rơi tự hồn ta, chết lặng rã rời.

Có sao đâu! Ta chẳng sợ mưa rơi.
Dành cho ta đã có niềm vui khác.
Thì đã chẳng có gì còn lại hết,
Có chăng là ẩm ướt với vàng phai.

Mà cả thân ta ta cũng không gìn giữ
Cho nụ cười, cho phẳng lặng đời ta.
Chỉ mấy chặng đường ít ỏi ta qua,
Mà không biết bao nhiêu là lầm lỗi.

Đời quả nực cười, bất hòa sao hài hước.
Đã thế từ xưa, và sẽ thế sau này.
Khu vườn thu tựa như là mộ địa
Xương trắng bạch dương tan tác phủ đầy.

Và cũng thế thôi, chúng ta rồi tàn lụi
Như khách qua vườn, lặng tiếng im hơi, …
Nếu giữa mùa đông chẳng còn hoa nở
Thì có cần chi mà buồn tủi ngậm ngùi!


Cơm Nguội muốn hỏi các bác, thế nào đúng hơn:

Mà cả thân ta ta cũng không gìn giữ
Cho nụ cười, cho phẳng lặng đời ta.
Chỉ mấy chặng đường ít ỏi ta qua,
Mà không biết bao nhiêu là lầm lỗi.

Hay là
Mà cả thân ta ta cũng không dành lại
Cho nụ cười, cho phẳng lặng đời ta.
...
(Lưu ý: Dành chứ không phải giành)
Cơm thấy cách thứ 2 đúng hơn! Mong các bác cho ý kiến

Tulip 13-11-2008 17:02

Huhu, Cơm nhặt bài này bên nhà chị Trăng Quê, hì hụi dịch nãy giờ (Khó muốn die :emoticon-0107-sweat) Rồi hí hửng post lên đây, ai dè đi một vòng thấy mọi người dịch rồi, dịch hay quá thể! :emoticon-0155-flowe, nhất là bản dịch của Nina rất hợp ý Cơm! Thank kiu mọi người!:emoticon-0150-hands

Nina 25-11-2008 20:31

Đang đi tìm những vần thơ mùa đông, bỗng lại gặp Esenin. Đúng là bài thơ này đỡ tuyệt vọng nhức nhối như những bài cuối đời ...

http://zhurnal.lib.ru/img/c/chuksin_...y_07/fe_18.jpg



ПОРОША

Сергей Есенин

Еду. Тихо. Слышны звоны
Под копытом на снегу.
Только серые вороны
Расшумелись на лугу.

Заколдован невидимкой,
Дремлет лес под сказку сна.
Словно белою косынкой
Повязалася сосна.

Понагнулась, как старушка,
Оперлася на клюку,
А под самою макушкой
Долбит дятел на суку.

Скачет конь, простору много.
Валит снег и стелет шаль.
Бесконечная дорога
Убегает лентой вдаль.

<1914>
Tuyết mới rơi

Sergei Esenin

Yên lặng trên đường. Nghe thật rõ
Tiếng xạo xạc trên tuyết dưới móng ngựa
Chỉ có những con quạ kia xám xịt
Là ồn ào quang quác giữa khoảnh rừng

Rừng thiu thiu đứng nghe truyện cổ tích
Dường như bị ai phù phép vô hình
Kìa cây thông xanh, trông như thể
Trùm lên đầu chiếc khăn lớn trắng tinh

Thông ngả mình, hệt bà cụ đã già
Cố sức mình tựa lên cây gậy chống
Trên tận ngọn thông, dưới tán lá rậm
Gõ kiến đều đều gõ nhịp cành khô

Ngựa đang phi, không gian mênh mông quá
Tuyết vẫn rơi, như trải tấm khăn
Một con đường, dài tưởng chừng vô tận
Như dải băng đang chạy ... xa dần

<1914>

Geobic 11-02-2009 11:40


* * *

Все живое особой метой
Отмечается с ранних пор.
Если не был бы я поэтом,
То, наверно, был мошенник и вор.

Худощавый и низкорослый,
Средь мальчишек всегда герой,
Часто, часто с разбитым носом
Приходил я к себе домой.

И навстречу испуганной маме
Я цедил сквозь кровавый рот:
"Ничего! Я споткнулся о камень,
Это к завтраму все заживет".

И теперь вот, когда простыла
Этих дней кипятковая вязь,
Беспокойная, дерзкая сила
На поэмы мои пролилась.

Золотая словесная груда,
И над каждой строкой без конца
Отражается прежняя удаль
Забияки и сорванца.

Как тогда, я отважный и гордый,
Только новью мой брызжет шаг...
Если раньше мне били в морду,
То теперь вся в крови душа.

И уже говорю я не маме,
А в чужой и хохочущий сброд:
"Ничего! Я споткнулся о камень,
Это к завтраму все заживет".

1922
* * *

Phàm những cuộc đời kỳ lạ
Đã được định đoạt từ xưa,
Nếu tôi không là nhà thơ
Hẳn đã trở thành trộm cắp.

Tuy gầy guộc và nhỏ thấp
Vẫn cầm đầu lũ trẻ ranh,
Mỗi bận trở về nhà tranh
Mũi, tai thường bê bết máu.

Mẹ thoáng thấy tôi, sợ hãi
Còn tôi nói rít qua môi:
- Con va vào hòn đá đấy,
Chỉ sớm mai lành ngay thôi!

Giờ đây những trò nghịch cũ
Dường như đã tắt ngấm rồi,
Nhưng lời hỗn hào, hoang dã
Lại tràn đầy trang thơ tôi.

Cả đống những lời vàng ngọc
Tuôn ra trên giấy từng trang,
Phản ánh một thời quá vãng
Của thằng chọi con ngang tàng.

Như xưa, tôi vẫn can trường
Vẫn tự hào từng bước dấn,
Xưa người đấm tôi xưng mặt,
Nay hồn ngập máu chứa chan.

Và tôi không nói với mẹ,
Mà với bọn người gian manh:
- Chẳng sao, ta va vào đá,
Chỉ sớm mai thôi lại lành.

1922

Geobic 11-02-2009 13:01


ПЕСНЬ О СОБАКЕ

Утром в ржаном закуте,
Где златятся рогожи в ряд,
Семерых ощенила сука,
Рыжих семерых щенят.

До вечера она их ласкала,
Причесывая языком,
И струился снежок подталый
Под теплым ее животом.

А вечером, когда куры
Обсиживают шесток,
Вышел хозяин хмурый,
Семерых всех поклал в мешок.

По сугробам она бежала,
Поспевая за ним бежать...
И так долго, долго дрожала
Воды незамерзшей гладь.

А когда чуть плелась обратно,
Слизывая пот с боков,
Показался ей месяц над хатой
Одним из ее щенков.

В синюю высь звонко
Глядела она, скуля,
А месяц скользил тонкий
И скрылся за холм в полях.

И глухо, как от подачки,
Когда бросят ей камень в смех,
Покатились глаза собачьи
Золотыми звездами в снег.

1915
BÀI CA VỀ CON CHÓ

Trong vựa lúa, một sớm trời hửng nắng
Những mảnh bao sờn như rực vàng hơn
Chó mẹ vừa sinh lúc nhúc một đàn con -
Bảy cún nhỏ màu hung vàng, mũm mĩm.

Cho đến chiều chó mẹ nằm âu yếm
Thè lưỡi mềm liếm từng bộ lông nhung
Từ dưới bụng căng vồng hàng vú ấm
Tuyết tan ra như sữa chảy thành dòng

Rồi sẩm tối khi lũ gà nháo nhác
Tìm chỗ qua đêm trên những cây sào,
Lão chủ nhà mặt mày cáu bẳn
Đã lên đường xách đàn cún trong bao.

Tất tả chạy trên đường tuyết lạnh
Chó mẹ gồng lên bám gót chủ nhà...
Và rất lâu, rất lâu mặt nước còn rung động -
Dòng sông quê vốn êm ả hiền hoà

Khi chó mẹ lê thân tàn trở lại
Liếm bên sườn nhớp nháp mồ hôi
Nhìn trân trối mảnh trăng treo trên mái
Ngỡ một cún con bị lạc giữa bầu trời

Nó ngước mắt dõi tầng cao xanh thẳm
Tru vọng lên những tiếng não nề
Còn mảnh trăng vẫn vô tình trôi chậm
Rồi khuất sau đồi giữa cánh đồng quê

Và dửng dưng trước những viên đá ném -
Trò trẻ ghẹo chòng, cũng như trước miếng ăn,
Từ cặp mắt thẫn thờ của chó mẹ lăn lăn
Những giọt lệ, như sao vàng, xuống tuyết...

1915

Bài thơ đã dịch xong, nhưng Geo không yên tâm về nghĩa của 2 câu sau:
И струился снежок подталый
Под теплым ее животом.
Tại sao lại có tuyết chảy dưới bụng của con chó? Tuyết ở đâu ra trong cái nhà đựng thóc ấy, và sao không tan chảy ở những chỗ khác?
Xin được trao đổi để làm rõ ý của nguyên bản.

USY 11-02-2009 13:47

[QUOTEVà dửng dưng trước những viên đá ném -
Trò trẻ ghẹo chòng, cũng như trước miếng ăn,
Từ cặp mắt thẫn thờ của chó mẹ lăn lăn
Những giọt lệ, như sao vàng, xuống tuyết...
Bài thơ đã dịch xong, nhưng Geo không yên tâm về nghĩa của 2 câu sau:
И струился снежок подталый
Под теплым ее животом.
Tại sao lại có tuyết chảy dưới bụng của con chó? Tuyết ở đâu ra trong cái nhà đựng thóc ấy, và sao không tan chảy ở những chỗ khác?
Xin được trao đổi để làm rõ ý của nguyên bản.[/QUOTE]


Dạ bác ơi, em thấy logic mà bác, bụng chó mẹ ấm thì tuyết tan ra là lẽ đương nhiên thôi, còn vựa lúa mùa đông vẫn có tuyết bác ạ.
Bài thơ bác dịch thật hay!
Đoạn cuối cùng liệu đổi đi một chút cho hợp vần hơn thì có ảnh hưởng gì nhiều không bác ơi? Thí dụ thế này ạ:
...
Và dửng dưng trước những viên đá ném -
Trò trẻ ghẹo chòng, cũng như trước miếng ăn,
Từ cặp mắt thẫn thờ chó mẹ
Những giọt lệ ánh vàng sa xuống tuyết lăn tăn...

Geobic 11-02-2009 14:38

Cảm ơn những góp ý của USY. Riêng khổ cuối cũng như khổ đầu, tôi cho vần vào hai câu giữa... Như vậy vẫn có vần đấy chứ. Với nhiều bài, tôi chọn kiểu vần linh động, chứ không theo được nhất nhất một kiểu, nhất là những bài dài... Tất nhiên tôi cũng xem xét thêm.

Geobic 12-02-2009 14:28

Trích:

Nina viết (Bài viết 20803)
Đang đi tìm những vần thơ mùa đông, bỗng lại gặp Esenin. Đúng là bài thơ này đỡ tuyệt vọng nhức nhối như những bài cuối đời ...

http://zhurnal.lib.ru/img/c/chuksin_...y_07/fe_18.jpg



ПОРОША

Сергей Есенин

Еду. Тихо. Слышны звоны
Под копытом на снегу.
Только серые вороны
Расшумелись на лугу.

Заколдован невидимкой,
Дремлет лес под сказку сна.
Словно белою косынкой
Повязалася сосна.

Понагнулась, как старушка,
Оперлася на клюку,
А под самою макушкой
Долбит дятел на суку.

Скачет конь, простору много.
Валит снег и стелет шаль.
Бесконечная дорога
Убегает лентой вдаль.

<1914>
Tuyết mới rơi

Sergei Esenin

Yên lặng trên đường. Nghe thật rõ
Tiếng xạo xạc trên tuyết dưới móng ngựa
Chỉ có những con quạ kia xám xịt
Là ồn ào quang quác giữa khoảnh rừng

Rừng thiu thiu đứng nghe truyện cổ tích
Dường như bị ai phù phép vô hình
Kìa cây thông xanh, trông như thể
Trùm lên đầu chiếc khăn lớn trắng tinh

Thông ngả mình, hệt bà cụ đã già
Cố sức mình tựa lên cây gậy chống
Trên tận ngọn thông, dưới tán lá rậm
Gõ kiến đều đều gõ nhịp cành khô

Ngựa đang phi, không gian mênh mông quá
Tuyết vẫn rơi, như trải tấm khăn
Một con đường, dài tưởng chừng vô tận
Như dải băng đang chạy ... xa dần

<1914>

Rất hay, chỉ hơi tiếc khổ thơ đầu mấy con quạ kêu làm lạc mất vần...

Nina 13-02-2009 23:21

Hihi, em cũng biết là quạ kêu như thế là không ổn, nhưng chưa biết cách sửa bác ạ. Mà anh Esenin có vẻ thích quạ ...

USY 14-02-2009 09:10

ПОРОША

Сергей Есенин

Еду. Тихо. Слышны звоны
Под копытом на снегу.
Только серые вороны
Расшумелись на лугу.

Заколдован невидимкой,
Дремлет лес под сказку сна.
Словно белою косынкой
Повязалася сосна.

Понагнулась, как старушка,
Оперлася на клюку,
А под самою макушкой
Долбит дятел на суку.

Скачет конь, простору много.
Валит снег и стелет шаль.
Бесконечная дорога
Убегает лентой вдаль.

<1914>

TUYẾT MỊN

Sergey Esenin

Tôi đi. Rừng lặng. Nghe rõ tiếng
Tuyết vỡ ra lạo xạo dưới đường.
Chỉ có bầy quạ kia xám ngắt
Ồn ã lên náo động khoảng không.

Rừng thiêm thiếp mơ màng cổ tích,
Bóng vô hình phù phép âm u.
Nàng thông đó lặng im trong tuyết
Quàng tấm khăn trắng xóa như mơ.

Khom xuống như cụ già mỏi sức,
Tựa mình lên cây gậy trong tay,
Trên vòm lá đỉnh thông cao tit
Lộc cộc cành khô chim gõ kiến loay hoay.

Ngựa nước kiệu bao la rừng vắng.
Tuyết rơi rơi trải tấm khăn choàng.
Đường hun hút dài xa vô tận
Lùi lại sau như thả dải băng.

1914

Geobic 20-02-2009 20:31


* * *

Серебристая дорога,
Ты зовешь меня куда?
Свечкой чисточетверговой
Над тобой горит звезда.

Грусть ты или радость теплишь?
Иль к безумью правишь бег?
Помоги мне сердцем вешним
Долюбить твой жесткий снег.

Дай ты мне зарю на дровни,
Ветку вербы на узду.
Может быть, к вратам господним
Сам себя я приведу.

1918
* * *

Con đường lóng lánh bạc
Ngươi dẫn ta về đâu?
Như cây nến trắng nhợt
Dưới sao trời đêm thâu.

Buồn hay vui khiến ngươi leo lét?
Sao chạy miết xứ mê cuồng xa tít?
Hãy cho ta trái tim trẻ đường ơi
Để ta yêu được tuyết giá của ngươi.

Hãy gài lên dây cương cành liễu,
Chất lên xe trượt ánh bình minh.
Và có thể khi Cổng Trời hiển hiện
Ngươi cứ để mặc ta rong ruổi một mình.

1918


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 09:05.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.