![]() |
[
Lời của giếng làng |
Làm thơ là nói lên những suy tư, tình cảm tự đáy lòng mình. Nhưng thơ còn phải nói giúp được người khác, nhiều người khác thì mới mong hoàn thành sứ mạng "cất lên tiếng hát của con tim".
Bài thơ sau đây tôi viết sau khi nghe một người bạn tâm sự. Nếu một mai em yêu người khác |
http://i285.photobucket.com/albums/l...0/duckweed.jpg
Đọc bài thơ của bác Phan và hình ảnh giếng làng với những cánh bèo, bất giác em nhớ lại 2 câu thơ sau đã từng đọc ở đâu đó: Ai đem rắc bướm vào hoa, Rắc bèo xuống giếng, rắc ta vào nàng. |
Trích:
Tôi không biết câu thơ trên, nhưng rõ ràng bài thơ của tôi mang đậm chất "ca dao hò vè", từ ngôn từ đến hình ảnh. :emoticon-0136-giggl Câu thơ trên khá hay, song thiển nghĩ hình ảnh "rắc ta vào nàng" làm giảm vị trí của "nàng" mất đôi phần? Nếu tác giả câu thơ viết "rắc nàng vào ta" thì có thể bớt chủ quan hơn chăng? Bài thơ tôi viết có ý "nâng niu trân trọng" người đẹp và diễn tả tình cảm mơ hồ, hơi nhút nhát nhưng chân thành của chàng trai - giếng làng Chàng lo bèo tấm bám vào chân nàng, làm chân nàng mất đẹp đi. Cái bọn bèo tấm ấy, chúng có tình nghĩa gì đâu, nàng leo lên bờ là chúng nó quên ngay ấy mà! Rồi khi nàng bị bèo bám vào chân, chàng chân thành mời nàng xuống giếng làng rửa chân. Ở đây tôi muốn gợi nhớ câu ca dao: Em như giếng nước bên đàng Người khôn rửa mặt, người phàm rửa chân Người con gái xưa kia luôn ở thể bị động (có thể nói giếng nước là tĩnh vật), nàng chỉ có thể mong có nguời biết trân trọng mình, rửa mặt chứ đừng rửa chân! Còn chàng trai trong bài thơ của tôi thì cũng thụ động song lại sẵn sàng mời cô gái xuống giếng rửa chân. Chàng chỉ muốn đôi chân nàng luôn "trắng ngần", chàng xin về phận mình một chút "bèo bọt: Bèo kia vương vụn tần ngần giếng xa… Chỉ xin một chút vương vụn, một chút cái thứ tuy mình không ưa, nhưng dù sao thì cũng mang dấu ân của nàng. Nói luyên thuyên mất rồi! Vì chắc nàng Rừng quá hiểu bài thơ thì mới "lưu bút" ở đây chứ? Cảm ơn Rừng rất nhiều! |
Trích:
Tuy nhiên bác Phan bình thế chưa công bằng đâu nhá. Ở đây "hình ảnh rắc ta vào nàng" được ví với những hình ảnh rất tự nhiên, tự nhiên như được ông trời sắp sẵn ấy. Là số phận mất rồi, lỡ phải lòng người thiếu nữ rồi, cưỡng sao nổi bây giờ. Chàng đang than đấy bác, than không phải vì chót yêu phải cô nàng không ra gì, mà than vì yêu (đã chắc gì được cô nàng đáp lại), than trong hạnh phúc ... |
Chào các nàng Thi sĩ !
Nhiều tứ thơ tuyệt vời bất ngờ quá, có lẽ bỏ thêm chút công chau chuốt sẽ đóng tập xuất bản đắt hàng lắm đấy. Ai đem rắc bướm vào hoa, Rắc bèo xuống giếng, rắc ta vào nàng... Là bài "Rắc bướm lên hoa" của Nguyễn Bính Rắc Bướm Lên Hoa Ai đem rắc bướm lên hoa Rắc bèo vào giềng, rắc ta vào nàng? Ai đem nhuộm lá cho vàng? Nhuộm đời cho bạc, cho nàng phụ ta? Có một buổi chiều qua lối ấy, Tôi về dệt mãi mộng ba sinh Tôi rót hồn tôi xuống mắt nàng Hồn tôi là cả một lời van Tôi van nàng đấy! Van nàng đấy! Ai có yêu đương chả vội vàng? Chỉ một từ " vào" thay cho "lên" ở câu đầu mà mọi suy luận sẽ khác hẳn đấy, bướm nó chui "vào" hoa sao được? Tôi hơi tiếc là nếu NB đảo từ một chút nữa: -Ai đem bướm rắc lên hoa... và thay từ "rắc" bằng "rải" : -Ai đem bướm rải lên hoa... Thì hình ảnh - theo tôi- nó mơ mộng hơn nhiều và khó ai bắt bẻ được nữa. Tuy vậy, không trách NB được, vì nhiều khi thơ truyền miệng cũng bị biến đổi thế nào có trời mới biết được, hơn nữa hay-dở cũng tuỳ người, tuỳ thời và tùy đời thôi. Trở lại "thơ tình nàng P Hoa may", mình chỉ biết nó rất tuyệt, nhất là với tác giả. Ví dụ bài gần nhất: Nếu một mai em yêu người khác Hẳn là em rất yêu người ấy Hiểu được em và biết nâng niu Sẽ đắm đuối nồng nàn hơn vậy Như anh từng cùng em thương yêu Anh ta có những gì cần có Để trao em hạnh phúc ngọt ngào Anh nhận hết trùng trùng bão tố Sót lại từ một thủơ xôn xao! Thì chắc chỉ có P Hoa may hiểu người "đương thời" và người "khác" là thế nào, vì sao lại thầm trách "người đương thời"....Nhưng nên chau chuốt lại chút ít đi! người đọc mới cùng hiểu và cảm nhận dễ hơn Ví dụ thử thay câu đầu bằng chính tên bài thơ: Nếu một mai em yêu người khác... Người hiểu em và biết nâng niu Người đắm đuối nồng nàn hơn nữa... Để tình em cùng lớn hơn thêm Nhưng thôi ! chỉ là góp ý vui chút, không dám xâm phạm bản quyền... Mà các chàng thi sĩ đâu nhỉ ? TB: Biến tấu cái này chút nữa P Hoa may à: Người ơi chớ lội ao bèo Tấm xanh vội vã bám theo chân trần Người đi, Mặt nước ái ân Quay về phẳng lặng chẳng sân si gì Người ơi xin chớ vội đi Giếng trong anh đó em thì rửa chân Thịt da em lại trắng ngần Bèo kia vương vụn tần ngần giếng xa… thành ra thế này chút nhé (sorry trước): Người ơi chớ lội ao bèo Kẻo tấm xanh vội bám theo chân trần Người đi mặt nước ái ân Lẽ nào phẳng lặng chẳng sân si gì ! Người ơi người hãy khoan đi Nước trong xanh đó em thèm rửa chân Để da thịt lại trắng ngần Để bèo vương bụi... tần ngần giếng xa… |
Trích:
Các bác đừng quát em nhé! Мужик lại dám xen vào chuyện của Муза! |
Trích:
Em chắc rằng bác đang bình thơ của lão làng cổ thụ thơ Phan Hoa May, mà lại nhầm tưởng là thơ của em Hoa May bé xíu xíu rồi (xíu xíu về vụ thơ ca ấy, hihi), phải không ạ? Chúc mừng bác Phan và làng thơ 3N đã có thêm một người hứng thú và am hiểu thơ gia nhập! :emoticon-0155-flowe |
Có chữ P đó mà, chỉ tại không rõ phanhoamay là ông hay bà, đoán đại là bà thôi, xét theo đại từ nhân xưng trong thơ.
Sorry ! nhưng cũng biết đây không phải nàng thủ quỹ làm thơ, mà lấy nick gần trùng như thế cũng nguy hiểm đấy... |
Chào bạn Bộ trưởng CA!
Trước hết xin chúc mừng bạn tròn 30 ngày tham gia 3N, hy vọng 3N sẽ mang đến cho bạn nhiều niềm vui, cũng như bạn sẽ đem lại cho diễn đàn nhiều điều thú vị và bổ ích trong gấp nhiều lần con số 30 ngày kể trên! Tôi rất trân trọng những góp ý của bạn. Trân trọng hơn nữa là thái độ chân thành của bạn. Người ta thường nói: "Văn mình vợ người". Văn mình bao giờ cũng nhất nên tác giả rất khó tiếp thu sự góp ý của mọi người. Và người ngoài thường e ngại khi góp ý. Bạn đã không e ngại. Tôi xin cảm ơn bạn về điều đó! Và xin ghi nhận những góp ý của bạn, làm cho thơ tôi chắc tay hơn, được bạn bè yêu mến hơn. Cái xích chúng ta lại gần nhau là tình yêu nước Nga, bây giờ có thêm tình yêu đối với thơ. Một nhà thơ nói với tôi: "Cao nhất là thơ tài, tiếp đến là thơ hay, sau là thơ trung bình, dưới nữa là thơ... bích báo!" Tôi hỏi: "Thế nào là thơ tài?" Anh ta trả lời: "Thơ tài là thơ hay mà không ai có thể sửa nổi một chữ!" Rồi lấy ví dụ câu: "Ghế trên ngồi tót sỗ sàng" và đố tôi sửa nổi một chữ! Tôi kể thế là tự nhận thơ mình chưa tài, có bài chưa hay. Sẽ phải cố phấn đấu thêm nhiều, bạn nhỉ? |
Tôi viết bài thơ này sau khi đọc bài viết của bạn Anh Thư kể về chuyện gặp lại "người thủa ấy" của mình. Bằng giọng văn châm biếm, Anh Thư cố che dấu sự xót xa, cay đắng trước những đổi thay của đời người. Cũng chính giọng văn châm biếm ấy đã làm một vài bạn phật lòng...
Bài thơ này tôi viết mộc mạc, không đa nghĩa. Và cũng giống nhiều bài thơ tôi đưa lên 3N, nó mới chỉ là bản thảo. Chờ khi có thời gian và cảm xúc lắng xuống, tôi sẽ trau chuốt kỹ hơn. Người yêu cũ |
Chào bạn phanhoamay...và cả bạn hoamay!
Tôi làm thơ dở lắm, chẳng qua lý luận vậy cho vui vì cứ nghĩ phanhoamay đưa thơ lên đây là muốn chia sẻ và cũng qua đó muốn được mọi người bình thơ, góp ý, chứ làm thơ giữ cho riêng mình thì có ai biết là hay? Thơ hay mà giữ lại thì sao gọi là hay nữa, như một cô gái đẹp không để ai thấy mặt thì sao biết gọi là đẹp. Nhưng tôi xin chia sẻ vài chuyện khác về thơ để hầu các bạn! Tôi có biết một bà cụ, nay cũng ngoài 90, có tên hiệu là thi sĩ Anh Thơ ( không phải nick trong NNN đâu). Bà làm thơ vanh vách, nhớ thơ mình và cả thơ người, nhiều bài đọc nửa giờ mới hết. Đó là con người thơ và cũng là con người của thơ. Còn một lần, cách đây mấy năm rồi, tôi đi công tác bằng xe máy, ghé một quán nước ở Đồng Nai. Quán này có các cô bé rất trẻ từ quê lên làm tiếp viên ngồi nói chuyện với khách, bo hay không cũng được, bo bao nhiêu cũng được. Tình cờ sao mà cô bé đưa cafe rồi ngồi nói chuyện với tôi lại ngâm nho nhỏ một câu thơ buồn, tôi bèn hỏi về thơ thì thật bất ngờ, cô bé cứ vừa nói chuyện vừa dẫn vào những đoạn thơ minh họa lấy từ dân ca, từ truyện Kiều, từ chính thơ của mình nữa, mà tất cả đều rất hợp và hay tuyệt luôn. Tôi thử ra từng đề tài và đố cô bé ( lúc đó chỉ chừng 16-17, mới học hết lớp 9 vài năm trước là phải bỏ học đi phụ bán nước kiếm sống) đọc thơ cho đề tài đó. Phải nói là kỳ lạ không tưởng được, cô ta như quên có tôi, chỉ nhìn lên mặt bàn mà đọc thơ liên tục, tôi chẳng nhớ nổi thơ ai hay do chính cô ta ứng khẩu nữa. Chỉ công việc rót nước mà cô bé cũng đọc luôn 4 câu rất vần chẳng hạn. Cứ thế gần 1h luôn, lúc đó khách vào đông nên cô bị gọi đi bưng nước cho bàn khác, tôi ngồi chờ thêm 15p mà thấy cô bé không có cơ rảnh nữa nên đi luôn quên cả bo cho cô ấy. Thật lạ lùng, mấy lần sau đi qua tôi lại không nhớ nổi vị trí của cái quán đó, đến khi tìm lại được sau 1 tháng và vào uống nước thì đã không thấy cô bé còn làm ở đó. Tiếc là trí nhớ của tôi ngắn hạn quá, các đoạn thơ cô lại đọc dồn dập, chỉ biết nó rất hoàn hảo mà không kịp nhớ nổi một câu nào, hẹn cô ấy lần sau ghi lại thì đã không còn... Cô bé nói quê Bến Tre, tuy giọng thì chả giống Bến Tre mấy, tôi chưa từng nghe nói về một kỳ tài thứ hai như thế, mà kể lại cũng chả ai tin: thời nay mấy ai quan tâm đến chuyện thơ thẩn nữa đâu. Nhưng ngẫm lại, mình cũng có cái hên từng gặp được một người như thế, chỉ cầu cho đời cô bé đừng khổ quá. Phân loại thơ tài-hay-vừa-và bích báo mà phanhoamay nói trên rất đúng, nhưng còn cái hồn thơ nữa. Có thơ tài nhưng tuổi thọ có thời, cùng là thơ tình nhưng có đoạn sống lâu nhiều thế kỷ, các đoạn khác thì lại chết yểu. Còn như truyện Kiều? nó chặt chẽ đến mức nếu sửa bất cứ từ nào, câu nào thì thì sẽ biến ngay thành một hoa hậu lại có nốt ruồi trên mặt, không còn hoàn hảo nữa. Thôi lại phải làm việc tiếp, chúc thi sĩ phanhoamay trình thêm nhiều thơ hay cho bà con thưởng thức ! |
Trích:
|
Trích:
Chú cứ toàn đi guốc trong bụng anh, làm anh cháy vở...:emoticon-0127-lipss |
AT xin cảm ơn ơn bác Phan đã cảm thông và nói hộ nỗi lòng của AT bằng bài thơ “Người yêu cũ” của bác. Trong đó em tâm đắc nhất câu:
“Ta không sống u hoài kỷ niệm Nhưng nâng niu cả thứ không còn” Hay câu: “Tôi ngượng vì tôi vẫn béo tròn Chơi banh về ngủ kỹ, ăn ngon” Trong bài “Thăm bạn ốm”, có lẽ vì em từng nằm liệt giường cả tháng, cận kề cái chết và em cũng từng chăm sóc những người sắp ra đi? Và bài “Có một lần mẹ đã đánh tôi” làm em rơi lệ. Thú thực em đọc rất nhiều thơ kim, cổ từ tấm bé nhưng không thể tự nhớ được và không biết bình thơ như các bậc cao nhân khác, chỉ biết cảm nhận 1 số tứ thơ độc đáo, sâu sắc chẳng biết đó là do trực giác hay đồng điệu gia cảnh, tâm hồn. Và em luôn biết ơn người đã viết ra những dòng thơ đó dù họ sống cách mấy trăm năm. Cả đời em cũng chỉ làm độ mươi bài ngắn ngủn và cũng chẳng biết tỏ cùng ai. Chẳng khác gì Lý Bạch khi đứng trước lầu Hòang hạc, muốn làm thơ vịnh mà ngẩng đầu thấy bài thơ của Thôi Hiệu thì quăng bút đi mất tiêu mà ngửa mặt than rằng: “Trước mắt thấy cảnh không tả được Vì Thôi Hiệu đã đề thơ trên đầu” Tuy so sánh thế là quá khập khiễng và khiên cưỡng nhưng em đầu đất lắm, chưa tìm ra cách diễn đạt khác, mong bác rộng lòng đại xá. Thực ra đến hôm nay AT đã bớt tâm trạng não nề hơn những ngày ở HN khi gặp người xưa ấy, cũng xin chân thành cảm ơn các bác bên topic “Ngày xưa ơi…” đã hiểu, an ủi và cảm thông chứ thú thực hôm ngồi nói chuyện với người xưa em quên không mang theo thuốc trợ tim, chạy về tới nhà môi và tay đã tím ngăn ngắt và nức nở mãi không thôi. Tự nhớ lại lời mẹ luôn dạy “tiên trách kỷ, hậu trách nhân” mỗi khi em hậm hực, tức tối ai đó thuở nhỏ. Chắc chỉ tại hôm đó bỗng dưng nhớ đến “một đôi môi cười ở cuối phương trời, một đôi mắt từng nhìn ta đăm đắm” hồi ba mươi mấy năm về trước, thế là phút chốc lệ dâng đầy khóe mắt…khiến người ta hiểu lầm chăng? Có thể người ấy nghĩ rằng người đàn bà tàn tạ, héo hon, tóc điểm sương trước mặt mình đây, ở cái tuổi đáng lẽ người ta mua thêm đất, thêm nhà cho con cháu thì nàng lại sa sút đến mức phải bán nhà đi…một người viên mãn, phủ phê, kẻ đang âm thầm rơi lệ vì …nuối tiếc chăng? Và lời nói đây tự tin, bình thản “chỗ này đông người lắm bé ạ, mình kiếm KS nào tâm sự đi…” được coi như là một đặc ân ban cho nàng sau chừng ấy năm thất lạc? Gõ đến đây lại cay mắt quá. Khổ thiệt, tại cha mẹ sinh AT “trong héo, ngoài tươi”, “giòn cười, tươi khóc”, mong các bác thông cảm ạ. Dường như AT lại dài dòng, vô bổ. Cũng may diễn đàn bắt đánh có dấu nên AT gõ khổ sở lắm, chứ không thì còn tốn diện tích diễn đàn nữa. |
Trích:
|
Trích:
Em là Gà Mờ, bác quên sao, Gà Mờ đích thị là thong manh đấy. Trích:
|
Cám ơn AT với những dòng tâm sự đa cảm quá ah !
Sorry bạn phanhoamay, hay bác Phan, vì trót gọi bác là nàng thi sĩ, nhưng ai làm thơ cũng phải có một nàng thi sĩ trong mình chứ. Nếu là "ông láng giềng" thì lại càng hay, tôi không ngại tặng bạn một đoạn thơ của Tagor, bài này do Xuân Diệu dịch lâu lắm rồi: Hỡi nàng thơ ! ta cần chi sống chết ta yêu và ta cần tê tái, ta yêu và ta muốn bi ai ta yêu và muốn đổi một cái hôn ta cho cả thiên tài Ta yêu và muốn nghe trên má mình chảy mãi một ngọn suối không bao giờ ngừng lại.... Đó là mấy câu đầu, và gửi bạn AT mấy câu cuối: ...Hỡi trái tim quá não nề, tưởng mình đóng chặt xong ! yêu để được hồi sinh,biến thành hoa để nở Đã khổ đau rồi,hãy đau khổ nữa Hãy yêu mến mãi ...khi mến yêu rồi ! Đêm khuya làm mệt mệt, giải lao chút bằng cách quay về với nước Nga. TB:chút quên, thanks cả bạn Hungmgmi ! |
Trích:
Chẳng qua là "lòng vả cũng như lòng sung" thôi. |
Thiên đường |
Thật giả |
Trích:
Như hoa ni lông chờ đợi Mưa gió không phai tàn! Chỉ để tếu táo cho vui, không ngờ bây giờ gặp ý thơ hay quá: Bông nhựa trơ đẹp lung linh Cứ lúng liếng, cứ ân tình thời gian Trích:
|
Trích:
Mình thật lòng góp ý chân thành với sếp, mong có lợi cho công việc và cho chính sếp. Sau đó sếp "thật lòng" khuyên mình chuyển sang công việc khác! Nhiều người luôn tìm cách bày tỏ tình cảm với sếp. Nhờ có cái "tình giả" đó mà họ được "dọc ngang đi về"! Mu đang làm sếp, nhớ chú ý phân biệt giả thật nhé! |
Cây cau không trái Góc vườn tôi đẹp một cây cau Lá xanh múa nắng lóa trên đầu Chăm bón hàng ngày tôi thương lắm Và đáp tình tôi em lớn mau Đã mấy năm rồi em trổ hoa Hương đượm vườn thơm, hương bay xa Nhưng chẳng bao giờ hoa kết trái Buồng héo rơi khô khúc mượt mà Tôi biết làm gì cho em cau Đời không thành quả đời khổ đau Đừng múa nắng vàng trên lá biếc Cho trái đi em, thỏa nguyện cầu! http://t1.gstatic.com/images?q=tbn:-...UockR4_hQIeMQ= |
Trích:
|
@Hungmgmi,
Mấy hôm nay nhà anh không có mạng vì người ta đang "hạ ngầm" các loại cáp trên đường Cầu Giấy. Thơ tình thì 90% là buồn. Bởi khi vui người ta rủ nhau lên rừng xuống biển hoặc đi đâu đó. Thời giờ đâu mà làm thơ! |
Một bài thơ viết năm 1981
(1st December 2007) Tối thứ bảy tôi đến thăm mẹ. Người đã 84 tuổi nhưng còn minh mẫn và khỏe mạnh, tuy mình hạc thân mai. Nói chuyện một lúc, mẹ mang ra cho tôi một phong bì vàng ố, cười: - Con đọc đi. Cầm trong tay bài thơ tôi viết năm 1981, kín hai mặt tờ giấy A4 vàng khè, tôi vô cùng ngạc nhiên. Tôi không nhớ là mình từng làm bài thơ này, đọc rồi mới từ từ nhớ lại. Năm 1981, trong một chuyến đi xa nhà, trong đêm cô đơn, tôi chẳng có việc gì làm ngoài việc viết một cái gì đó. Thực ra hồi trẻ tôi rất ít làm thơ và luôn tự cho là mình làm thơ không hay. Có lẽ cha tôi thấy bài thơ “có vấn đề về tư tưởng” nên ông đã giấu biến bài thơ này đi, gần đây mẹ tôi mới tìm thấy nó trong đống tài liệu cũ. Năm 81 là năm đất nước ta gặp rất nhiều khó khăn, năm năm sau, đến tháng 12 năm 1986 mới có Đại hội VI của Đảng - Đại hội bắt đầu công cuộc đổi mới, chuyển sang nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN. Bài thơ “Đêm không ngủ” năm 81 ra đời trong bối cảnh “oi bức” của những năm đầu thập kỷ 80. Về mặt thi ca, bài thơ không có gì đáng nói , nhưng nó là một kỷ niệm day dứt một thời. Tôi chép nguyên văn, không biên tập lại. Đêm không ngủ (10/1981) Đêm nay ai ngủ, ai thức Hàng me bên đường cành nào lặng lẽ, cành nào đung đưa? Đèn xa pha ánh trăng mờ Nếu là nhớ sao nhiều đêm thức trọn Nếu là yêu càng không đủ ưu tư Phải là đau một nỗi vô bờ Làm trai, làm gì cho đất nước? Ôi Việt nam, ngàn năm dằng dặc Nguyễn Trãi hoài đau đáu sao Khuê Nguyễn Du khúc đàn gọi con người về Quang Trung tỏa sáng rồi vụt tắt Hồ Chí Minh, con tàu về cập đất - Ai dựng lâu đài Việt nam? Đâu phải chỉ mơ một nồi cơm Thạch Sanh Chỉ thèm một sức vươn Thành Gióng Người nông dân không nhìn thấy xa hơn thửa ruộng Áo vải bạc màu chiến trận Thi ca viết máu quân thù Không đủ nữa rồi, con cháu không cho Chúng ta như chàng Trương Chi chỉ có trái tim ngà ngọc Ai biết tính từng xu, biết lo từng hạt thóc Giải chuyện tầm gần, lo chuyện tầm xa Quên chữ ĐẠO khô khan, nhớ chữ THỰC mặn mà Lý của cuộc đời ở nơi quả ngọt (Đôi tình nhân không hô khẩu hiệu trước lúc hôn nhau) Cành táo đầu hè rung rinh rồi cũng rơi xuống đất Tiếng cười vui là phía tận cùng nước mắt Có sinh đẻ nào không vật vã đớn đau? Đất nước này ơi, đã ngẩng cao đầu Còn tay chân phải làm gì, bước tiếp Kẻ thù trước mắt ta, ta giết Kẻ trong thịt da ta, ta xử làm sao? Ôi người mẹ gầy đôi má xanh xao Em đến lớp bụng lưng cơm nguội Anh công nhân hững hờ chờ đợi Trí thức buồn chăn lợn trồng rau Ôi hồn Việt nam nơi đâu Cả giải Trường Sơn đứng đó Một biển Đông mênh mông sóng vỗ Hai vùng châu thổ nặng phù sa! Đừng để bốn ngàn năm níu chặt chân ta Bốn ngàn năm chỉ là chỗ đứng Con người Việt nam, con người chiến thắng Anh nghĩ gì, Anh? Có phải giệt thù xong Lê Lợi trả gươm Nguyễn Trãi nói dân là sức mạnh Trần Hưng Đạo quên tị hiềm dưỡng dân cho nước thịnh Dân chủ - Cộng hoà mơ ước Hồ Chí Minh? Sự sống còn là hai chữ làm ăn Cái khác giữa ta và Tư bản Ở chữ ăn, không phải chữ làm? Việt nam, Việt nam Máu đào và lửa Ngày hôm nay sẽ là ngày hôm qua của lịch sử Mặt trời lên không do tiếng gọi con gà Ai đêm nay cùng tôi làm thơ Năm mươi triệu bài thơ không ngủ Xin rút nhựa thân mình làm một sợi tơ Dệt gấm vóc giang sơn đất nước bác Hồ :emoticon-0155-flowe |
Đừng…
Đừng khóc đêm nay quá dài Đừng buồn gió lùa hai vai Đừng nhớ nụ cười khuất bóng Đừng thương tình đã quên ai Đừng tiếc mình là thiên thần Đừng lo sắp tàn mùa xuân Đừng vội tìm trong sấp ngửa Đừng tin vào quẻ dương âm Đừng trách đời không như mơ Đừng mong mình hết dại khờ Đừng quên dịu hiền môi mắt Đừng vơi bớt nửa câu thơ Đừng trốn tạm vào lãng quên Đừng khiến gió trời lặng yên Đừng ướm chân giày người khác Đừng phai má lúm đồng tiền… (6/2005) http://dungankhanh70.violet.vn/uploa...picture_13.png |
Nỗi nhớ
Nhạc Nguyễn Trung Kim Thơ Phan Chí Thắng Ca sỹ Thanh Hoa Hòa âm Vĩnh Hà (2007) Mời nghe ở đây: http://amnhac.yume.vn/nghe-bai-hat/n....35B45F99.html http://pcthang.vnweblogs.com/gallery...noinho1cf2.gif http://pcthang.vnweblogs.com/gallery...noinho2mc0.gif |
Đêm huyền thoại
Đêm bây giờ là đêm huyền thoại Tiếng côn trùng thao thức gọi nhau Kỷ niệm từ chốn xưa vọng lại Trong mơ hồ thoang thoảng hương cau Nhớ môi em dường như muốn hát Ven nụ cười thấp thoáng nếp nhăn Ánh mắt dự cảm buồn man mác Hoàng hôn buông màu tím bằng lăng Em bây giờ hào quang huyền thoại Anh bây giờ dịu dàng giấc mơ Đêm chẳng trách riêng ai có lỗi Đêm cũng đang chân thật dại khờ… http://phanthanhminh.vnweblogs.com/g...0L%C4%82NG.jpg |
Bài hát Mùa thu ôm tôi
http://nhacsicodon.vnweblogs.com/gal...ng_NNT0001.jpg Bài thơ Mùa thu hôn tôi Mùa thu ôm tôi Chặt hơn một người từng ôm người khác Bàn tay heo may luồn trong man mác Trên từng da thịt thấm đẫm hồn thu Người tình trăm năm mang bóng dáng mùa Mùa thu hôn tôi Một vài nếp nhăn vòng theo khoé miệng Đuôi mắt kéo dài hồ thu lúng liếng Không còn ngọn lửa bỏng cháy trưa hè Băng giá mùa đông đâu đó chưa về Mùa thu yêu tôi Bằng những cúc vàng không thèm rực rỡ Lá níu cành sợ không còn xanh được nữa Làn sương phảng phất năm tháng tiếng chuông chùa Cuộc tình trăm năm ngất ngây như thật như đùa Tôi trong mùa thu Người đàn bà yêu như rồi phải chết Mùa của dịu dàng đắm say tha thiết Tôi đã yêu và em đã yêu Em đã yêu và tôi đã yêu :emoticon-0155-flowe |
@ Gửi bác Phan !
" Việt nam, Việt nam Máu đào và lửa Ngày hôm nay sẽ là ngày hôm qua của lịch sử Mặt trời lên không do tiếng gọi con gà" Tôi ít đọc thơ và cũng tự biết không có hồn thơ nên rất ngại đọc những bài thơ dài lê thê. Khi đọc những dòng bác viết giới thiệu bài thơ vàng ố được Cụ gìn giữ tôi từ từ đọc cho tới hết và còn đọc đi đọc lại trái với lệ thường của tôi khi đọc thơ. Quà là nếu đăng vào thời 81 đúng là có vấn đề thật và bài thơ nặng nề quá. Tôi trích câu trên của bác vì tự nhiên tôi thấy nhẹ người và tự cười vui vì cái khổ thơ đó với câu kết thú vị nghe ngô nghê mà thú vị " Mặt trời lên không do tiếng gọi con gà " Đêm hôm khuya khoắt thế này thấy vui vui khi gõ cho bác ! |
Trích:
Nhưng khi có nó, nó sẽ được nhân lên trong lòng bạn bè. Cảm ơn bác đã chia sẻ! Nỗi buồn là cực đối nghịch với niềm vui. Giống như một cực của cái nam châm, nó hút rất mạnh cực kia - niềm vui! Tiếc cho những ai không có được nỗi buồn đích thực! Bởi thế, tôi lại đưa lên đây một bài thơ buồn nữa. Em về… Anh qua sông khúc dở dang Thuyền không xuôi cũng chẳng ngang sang bờ Em về, cạn nước cơn mưa Trời không pha nắng, dở trưa dở chiều Đằng sau ngọt lịm lời yêu Chùm gai bồ kết với nhiều khế xanh Không còn em, hết còn anh Sau lưng trước mặt tròng trành lối xưa... |
Hoa thơ…
Anh không dám đến gần nhà em Sợ lại gặp những hàng cây ấy Những cành hoa luôn vươn tay vẫy Giờ vô tình như không chào anh Sóng vẫn thế, mặt hồ mông mênh Gió vẫn gọi một niềm yêu cũ Cỏ vẫn xanh màu em quyến rũ Trời mịn màng ngả tím hoàng hôn Như con nước không quay lại nguồn Đành chảy mãi đến nơi xa thẳm Vòng luân hồi một ngày may mắn Anh quay về nặng trĩu cơn mưa Anh xin gài những chùm hoa thơ Bình thơm ngát trong căn phòng nhỏ Tất cả đều dịu dàng ở đó Như lúc nào anh cũng bên em http://files.myopera.com/Matdenhanhp...Binh%20hoa.jpg |
Dòng sông cạn khô
Ai lâu rồi đánh cắp cơn mưa Đáy sông trơ những điều xấu xí Móng chân cầu chìm xuyên thế kỷ Nay Long Biên ngơ ngác chân gà Tôi viết câu thơ lên đất phù sa Bài thơ ngoằn ngoèo chìm vào quên lãng Lại chép thơ vào ban mai lụa nắng Thì hoàng hôn lơ đãng phủ sương rồi Và từ lâu ai đánh cắp tôi Đáy lòng trơ những điều không thấy Dòng sông ơi, nếu mai này thôi chảy Đổ về đâu - tôi - trên kiếp đời này? http://www.vnexpress.net/Files/Subje...A0/D3/32/1.jpg Sông Hồng đoạn thượng lưu cầu Long Biên và Chương Dương chỉ còn những dòng chảy nhỏ. http://www.vnexpress.net/Files/Subje...2/HHV_5284.jpg Trụ cầu trơ cả chân http://www.vnexpress.net/Files/Subje...2/HHV_5233.jpg Lòng sông nứt nẻ |
Nóng quá! Hà Nội nóng 38 độ. Đợt nóng này còn kéo dài 2-3 ngày nữa. Đêm qua mất điện...
Chả ai làm thơ nổi vào cái lúc nắng nóng thế này. Bất ngờ tôi thấy một bài thơ của người bạn viết về mùa Hạ rất hay, xin chép vào đây: Trên cành mùa Hạ cong cong Tòng teng treo một cơn giông đỏ lừ Đám mây đuối giữa ngọn dừa Vũng tình vỡ những hạt mưa phập phồng NLC |
http://est.congdulich.com/uploads/ha...1008102238.jpg
"Em yêu anh!" (tặng Hoàng Th.) Tiếng thì thầm đêm thanh Lời gió lòng đất Hạt sương long lanh Con mèo hoang bối rối Đến tự ngàn năm không tuổi Bông hoa nghẹn ngào Nở mùa xuân sang chiều “Em yêu!” Cung đàn thánh thót Quả ngọt Bình minh đêm Trời cao vời vợi Mỗi ngôi sao lấp lánh em... |
Ngẫu hứng các nhà thơ
Sunday, 23rd November 2008 Đặc trưng của các nhà thơ là ngẫu hứng. Gần 11g trưa, nhà thơ Tuyết Nga gọi điện: "Anh đang ở đâu? Đến nhà em chơi đi, có mấy anh chị nhà thơ đang ở đây" Chả hẹn hò gì trước, tự nhiên bỏ bom. Nhưng được bỏ bom thế cũng thú vị. Lên xe, thẳng hướng Mỹ Đình! http://files.myopera.com/pcthang/alb.../1IMG_0169.jpg Từ trái qua phải: các nhà thơ Trần Ninh Hồ, Phan Thị Thanh Nhàn, Hà Linh, Bằng Việt. http://files.myopera.com/pcthang/alb...3/IMG_0171.jpg Trần Ninh Hồ tranh thủ ký tặng tập thơ mới của anh http://files.myopera.com/pcthang/alb...3/IMG_0174.jpg Nâng ly chúc tình bạn http://files.myopera.com/pcthang/alb...3/IMG_0170.jpg Chụp một kiểu kỷ niệm với gia chủ http://files.myopera.com/pcthang/alb...3/IMG_0180.jpg Phan Thị Thanh Nhàn: "Có tới hai người họ Phan ở đây!" Sau bữa trưa rất ngon miệng, mọi người trò chuyện về thơ. Mỗi người đọc một bài thơ do mình mới sáng tác. Riêng tôi xin đọc một truyện cực ngắn vì tự thấy thơ mình chỉ mới ở tầm "bình dân học vụ":emoticon-0136-giggl |
Bác Phan ơi!
Có phải là bác Trần Ninh Hồ có 4 câu thơ đề dưới tranh con cá chép trông trăng như thế này không (em chỉ nhớ được 3 câu): ...Cá quẫy sóng cho tan rồi lắng lại Để hiện giữa rong rêu chói lói Một vầng trăng cho cá suốt đời tìm. Nếu đúng là thơ bác ấy thì bác cho em chuyển lời cảm ơn và nói giùm là em "yêu thầm" bác ấy từ ngày còn bé xíu khi đọc bài thơ trên. Và cứ thương mãi mỗi lần...xơi cá chép |
@Anh Thư,
Em đã nhớ là thơ của Trần Ninh Hồ thì đúng là của ông ấy rồi. Trần Ninh Hồ người Kinh Bắc, rất uyên thâm Nho học, mấy câu thơ trên chắc là lấy ý từ bức tranh nổi tiếng "Ngư vọng Nguyệt" của Trung Quốc. Hôm nay anh đưa lên thêm một bài, em đọc xong, có cần cây giống thì anh xin biếu một ít! Cây buồn Tung tăng quẩy gánh cây buồn Lên non xuống biển bán buôn kiếm lời Người đời mắng tả mắng tơi Đang buồn gặp kẻ rỗi hơi bán buồn Tôi về khép lại nguồn cơn Cây buồn mọc kín giăng vườn um um http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:r...Qm4Hnd0RH7IwI= |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 04:22. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.