![]() |
Trích:
Cảm ơn những chuyến đi đầy ý nghĩa, những bài phóng sự, những suy nghĩ và cảm xúc đầy nhân văn của Xamova! Những tấm ảnh biết nói trên làm cho tôi không còn nghi ngờ gì thêm nữa về những lời hứa "quý báu", trách nhiệm "đầy cao cả" của các vị "trưởng thượng" Giáo dục nước nhà: - Ng. M. H: Hết nhiệm kỳ, chuẩn bị xuống chức rồi lại còn cố học "tại chức" thêm ngoại ngữ ở Anh quốc (nghỉ mát). - Ng. T. N: Vị "hai không" suốt nhiệm kỳ cũng không lo nổi chỗ vệ sinh cho học sinh. - Ph. V. L: "Hàng nghìn thí sinh "được" điểm 0 môn Lịch sử là... bình thường" (!) Tôi cảm thấy mỉa mai thêm những buổi Khai giảng bị/được các vị cao cấp đến dự dưới hàng Hồng kỳ phấp phới rực đỏ dưới nắng chói chang và những khuôn mặt ngây thơ nhễ nhại mồ hôi... Tôi cảm thấy sự sáo rỗng, vô nghĩa trước những bài diễn văn Khai trường, những câu hỏi vô vị, xa rời thực tại của cuộc sống và suy nghĩ ở lứa tuổi cắp sách đến trường ở những ngôi trường "điểm" khi tôi được đọc qua 2 bài nói chuyện của Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama với các em học sinh của đất nước ông ấy. Và... nhiều, rất nhiều! Cảm ơn Xamova một lần nữa! Hẹn gặp lại một ngày gần nhất nhé! Chúc sức khỏe và mọi điều tốt đẹp! :emoticon-0150-hands:emoticon-0150-hands:emoticon-0150-hands P/s: Góp thêm cùng với bác Xamova: http://vietnamnet.vn/vn/ban-doc-phap...canh-nay-.html Hy vọng là sẽ không bị "gỡ" xuống! |
Xem hình ảnh Mù cang chải và ngẫm những dòng cảm xúc của bác Xamova, ước có dịp tận mắt thấy những gì bác Xamova đã thấy, đã cảm nhận.
Nhấn "thanks" mỏi tay. Nhưng vẫn ước, giá mà có quyền nhấn vài "tks" cho mỗi post của bác ấy!!! Có thể lời khen và nói "cảm ơn" là thừa vì nhàm ... nhưng vẫn muốn nói thêm một lần nữa: Cảm ơn bác Xamova! :emoticon-0115-inlov |
Thấy trên bee.net cũng mới có bài về các cháu bé trên Mù Căng Chải, trong đó cũng có ảnh của bác Xamova, hẳn bác Xamova cũng đang tham dự với chương trình ấy chăng?
http://bee.net.vn/channel/1988/20111...-thit-1814543/ Vẫn biết việc nào đi việc ấy, song giá mà mỗi bữa nhậu nhân dịp gặp gỡ hay chi đó ta có thể bớt mỗi người một ly vodka, cả bàn bớt đi một món gì đó thôi là đã có thể góp cho các cháu một bữa cơm có thịt, có khi là cho cả một lớp. Nước mình, dân mình còn nghèo quá. Vẫn còn rất nhiều nơi người dân cả năm không kiếm được quá 10 triệu đồng. Hôm qua tivi có đưa tin tuyên dương các hoạt động của thanh niên tình nguyện, trong đó có đưa tin thanh niên xã nọ xây được một căn nhà cho một cựu thanh niên xung phong vẻn vẹn có 40 triệu đồng - cái mà cả đời gian khó và lam lũ của chị đã không sao để dành mà làm được. Và tôi cũng như kenzo, nghe/xem những tin/ảnh ấy, hơn cả sự thương cảm là nỗi uất nghẹn đối với những kẻ được nhân dân tin cậy giao cho chức vụ và quyền hành mà đã phá tán biết bao nhiêu vốn liếng - mồ hôi, công sức của bao nhiêu người lao động khổ nghèo gom góp lại giao cho chúng quản lý và kinh doanh. Lẩn thẩn nghĩ, cái nợ đầm đìa hơn 80 nghìn tỷ kia, mấy chục ngàn tỷ vốn liếng mồ hôi nước mắt của dân nước mà bọn gian quan ấy đã phá kia, nếu có đổi ra tiền 100 ngàn VND và giả như có phạt người có tội nhất (liệu có phải là đã phạt được kẻ có tội nhất chưa?) đến 40 năm tù thì không biết cho y chỉ ngồi xé tiền trong ngục, đến mãn hạn tù liệu y có xé nổi hết số tiền ấy chăng? Còn bao nhiêu kẻ không tên nữa đã xà xẻo, ăn của đút, đồ biếu... mà làm ngơ cho những kẻ có tên chịu tội kia phá tán tài sản, ta hãy cầu cho những kẻ ấy chết cũng không thể nhắm được mắt! |
Cám ơn tất cả các bác đã đọc và chia xẻ cùng XMV. Nhưng thú thật là XMV muốn dùng từ "các bạn" hơn để đôi lúc được gọi to lên theo cách của XMV:
- Bạn ta ơi!!!! Nhưng làm thế phạm thượng chết! :emoticon-0127-lipss Trân trọng! :emoticon-0150-hands ... Kính tặng các bác series ảnh HDR về MCC. Ảnh nguyên gốc có dung lượng khá lớn (cỡ 30M/ảnh). Bác nào thích XMV tặng ảnh gốc luôn! |
|
|
Tấm này lần đầu tiên thấy những sợi dây điện không "vô lý"!:emoticon-0136-giggl
|
Gởi bác Xamova mấy cái hình thay cho lời cám ơn về cái Thiện, cái Chân, cái Mỹ trong các bức hình của bác! Những tấm ảnh do Werner Schulze chụp tại Miền Bắc VN vào tháng 03.1973
A Vietnamese woman with headscarf cultivates the rice fields near Dong Hoi at the border to South Vietnam at the 17th degree of latitude, photographed in March 1973.(Trên mặt ruộng hiện rõ những cánh bèo Hoa Dâu, một loại đạm cho ngành nông nghiệp vào thời kỳ khó khăn). http://www.profimedia.si/photo/histo...0098932286.jpg Two young Vietnamese people sit on two water buffalos at the side of a rice field next to Street Number 1 in North Vietnam, photographed in March 1973 near Vinh. http://www.profimedia.si/photo/histo...0098932691.jpg A young Vietnamese kindergarten teacher teaches children to count in a kindergarten near Hanoi in North Vietnam, photographed in March 1973. http://www.profimedia.si/photo/histo...0098932288.jpg |
|
.
Cho ngày 20-10. Đêm! Chùm hoa sữa ngắt trên đường về tỏa hương nồng nàn trong không gian đêm nguyên thủy. Thú thực là hoa Sữa chỉ để tưởng tượng chứ không phải để cho một tấm ảnh macro hoàn hảo. Vật vã một hồi đành bỏ cuộc. Thả chiếc đĩa nhac “Những khúc hát trữ tình Nga” vào máy. Âm thanh hơi lạo xạo của chiếc đĩa than cũ đưa giọng hát của Evgeny Belyaev như chơi vơi hơn. Bài hát thứ tư của mặt đĩa hai “Ya vas liubil” Nhạc: B.Sheremetyev; Thơ: Pushkin: Tôi yêu Em! Ngày xưa không hiểu hết hay chẳng quan tâm lắm tới những ca từ chuyển ngữ nhưng những vần thơ từ bản chuyển ngữ của dịch giả Thúy Toàn đã một thời đồng hành cùng tuổi trẻ của ta: “Tôi yêu Em, yêu chân thành, đằm thắm, Cầu Em được người tình như tôi đã yêu Em”. Hay như thể hiện qua giọng hát của cố nghệ sĩ Lê Dung với những ca từ còn dễ dãi hơn… Я Вас любил (click để nghe) |
Nhưng giờ đây, khi tuổi đời đã phủ sương trên tóc, khi niềm Yêu đã chẳng còn là một khái niệm mơ hồ, ta lại muốn đi tìm tận cùng cảm xúc trong những vần thơ từ nguyên tác.
Я Вас любил Я Вас любил; любовь ещё, быть может, В душе моей угасла не совсем; Но пусть она Вас больше не тревожит; Я не хочу печалить Вас ничём. Я Вас любил безмолвно, безнадежно, То робостью, то ревностью томим. Я Вас любил так искренно, так нежно, Как дай Вам бог любимой быть другим! Công cụ chuyển ngữ của Google thật đắc dụng. Thuần túy là đổi từ một ngôn ngữ này sang một ngôn ngữ khác. Bản dịch Google TÔI YÊU BẠN Tôi yêu bạn, tình yêu nhiều hơn, có lẽ, Trong trái tim tôi không phải là khá tuyệt chủng; Nhưng để cho nó không làm phiền bạn nữa; Tôi không muốn phiền muộn bạn bởi bất cứ điều gì. Tôi yêu bạn âm thầm, vô vọng, Đó là sự rụt rè, sau đó bị dày vò bởi sự ghen tị. Tôi yêu bạn rất chân thành, vì vậy nhẹ nhàng, Làm thế nào để cho Thiên Chúa được từ yêu thích của bạn! ... Pushkin hỡi! Thiên tài thi ca cũng có những lúc sử dụng ngôn từ nghèo như vậy sao? Có lẽ cảm nhận nằm ở phía sau câu chữ. Không hay sao có quá nhiều bản chuyển ngữ khác nhau? Nhưng để hiểu hết thì chắc phải tìm một tâm hồn của một kẻ tình si. Ta là kẻ ngoại đạo của xứ sở thi ca nhưng cũng giống như với hoa Sữa,ta chỉ cảm thôi! Cái hương nồng nàn chẳng cần cụ thể từ sắc hoa vẫn đem lại nét riêng của nó. Thiếu hoa Sữa, mùa Thu Hà nội mất đi nhiều cái dư vị quyến rũ đặc trưng tuy hoa Sữa ở đâu cũng có.Ta đã cố bao nhiêu có cụ thể được đâu! Ta đọc “Ya vas liubil” và ta cũng có cảm xúc của riêng ta… . TÔI YÊU EM Tôi yêu Em! Tình trước, giờ vẫn thế… Trong lòng tôi âm ỉ chửa tắt đâu. Nhưng đành vậy, Chẳng phiền em thêm nữa, Nỡ sao tôi làm em gợn u sầu! Tôi yêu Em! Lặng thầm trong vô vọng. Lúc ghen tuông, lúc nhút nhát yếu mềm. Xin Chúa đặt bên Em – thì ai đó!? Yêu chân tình bằng tôi đã yêu Em! XMV phỏng dịch. … Một lời cho một nửa của ta! Một lời cho những ai muốn nói với những ai đó trong ngày sắp đến…. Я Вас любил |
tôi yêu em
"Xin Chúa đặt bên Em – thì ai đó!?
Yêu chân tình bằng tôi đã yêu Em!" Bác Xamova ơi! Câu áp chót nó ngang ngang thế nào ấy, hơi Tây Tây, theo em sửa lấy ý như thế này có được không! Bác xem thử: " Cầu chúc em tìm được người trong mộng Yêu chân tình như tôi đã yêu em!" Một tình yêu đơn phương, tình yêu từ một phía rất mãnh liệt nhưng âm thầm, vô vọng với tâm trạng hờn ghen, yếu hèn, đầy mâu thuẫn |
.
CHÙA HƯƠNG MÙA ĐÔNG Chùa Hương - Nơi danh sơn cổ tự. Chùa Hương - Chẳng chen lấn trong dịp Xuân hội, ta thanh thản đặt nhẹ bước chân về miền đất Thiền trong se lạnh những ngày giữa Đông. http://img64.imageshack.us/img64/8372/dsc3070o.jpg http://img824.imageshack.us/img824/2808/dsc3069in.jpg Ngũ nhạc Linh từ không ồn ã xô bồ. Bến thuyền vắng lặng trong mùa nước lớn. Chợt thấy thư thái hơn khi nghe lảnh lót một tiếng chim sau núi... |
Suối Yến trong ngăn ngắt, thuyền đi như trôi trên mặt gương.
Bóng núi lô nhô ẩn hiện giữa sương mờ, cờ lau phơ phất trong gió Đông nhè nhẹ thổi. Vài doi đất mang màu xanh của cỏ như nét chấm phá bất ngờ của bức tranh thủy mặc. |
Chùa Hương, và hoa!
http://img811.imageshack.us/img811/2915/dsc2761a.jpg http://img835.imageshack.us/img835/7030/dsc2728g.jpg Những bông hoa súng dập dềnh trên mặt nước khẽ rung rinh chào đón khách. Cũng lạ! Bên phía rặng cây sầu đông trụi lá những bông súng cũng chỉ lơ thơ. Nét điểm xuyết hữu tình khôn tả ! |
Còn bên phía bờ cây xanh lá những thảm hoa trải dài, hồng rực. Chẳng lẽ quy luật sinh tồn cũng hiện hữu nơi đất thiêng này!?
http://img193.imageshack.us/img193/1839/dsc2801e.jpg http://img221.imageshack.us/img221/9825/dsc2797a.jpg http://img507.imageshack.us/img507/8849/dsc2762p.jpg Núi và hoa soi bóng trên mặt nước., khách lãng du chẳng thể làm ngơ! |
Ta cũng muốn níu giữ cho mình một chút phiêu diêu ấm áp ngày Đông.
|
Thuyền rẽ hoa mà đi, có những lúc cả dòng suối như thu mình lại nhường chỗ cho hoa!
http://img839.imageshack.us/img839/3549/dsc2763j.jpg http://img716.imageshack.us/img716/6691/dsc2875p.jpg Vật vã mà chi! Ta như thoát xác, hóa hồn cùng trời nước! |
Chùa Hương- Bậc đá phong rêu. Lá vàng phủ đầy trên lối vắng người qua!
http://img577.imageshack.us/img577/1549/dsc2957f.jpg http://img535.imageshack.us/img535/6561/dsc2935j.jpg http://img812.imageshack.us/img812/1176/dsc3018b.jpg Một mình nhưng chẳng thấy cô đơn! Có ai đó cũng như ta, chắc đã quen với những bước chân thiếu bạn đồng hành! |
Tam bảo đơn sơ! Chẳng ngồn ngộn những mâm cúng đầy của ngon vật lạ! Đức tin tồn tại trong bản thể mỗi con người. Phật hay Chúa cũng vậy! Nguy nga, lộng lẫy cũng chỉ là hào nhoáng vẻ ngoài mà thôi….
http://img713.imageshack.us/img713/9933/dsc2944g.jpg http://img339.imageshack.us/img339/8895/dsc2973s.jpg Cây và đá! |
Mướt mát địa y trên những cây cổ thụ..Một nhành lan Đai trâu thầm lặng tỏa hương thơm…
http://img406.imageshack.us/img406/4199/dsc3017k.jpg http://img196.imageshack.us/img196/4720/dsc2951l.jpg Ngân nga một tiếng chuông chiều trả ta về thực tại. Đời như canh bạc của Vô Thường! Người chiến thắng cuối cùng của cuộc chơi là người biết gìn giữ cái Tâm Thường tịnh |
Thì thôi vậy!
Cho ta giữ lại sắc hồng như những đốm lửa của hoa trong chiều Đông. Sẽ có thêm những đốm lửa mới cho ngày mai. Ấy là Thường! http://img37.imageshack.us/img37/3967/dsc2767c.jpg http://img846.imageshack.us/img846/866/dsc2851t.jpg Cho ta giữ lại mầm xanh vừa nhú trên gốc cây cằn. Cuộc sống vẫn tiếp tục sinh sôi! Ấy là Thường! http://img21.imageshack.us/img21/3601/dsc2981p.jpg http://img35.imageshack.us/img35/8414/dsc2979v.jpg Cho ta xin Tâm được bình an như những con thuyền neo mình trên bến! -Được không? -Chắc là không! Bởi đó là Vô Thường… Ta hiểu! Nên ta níu giữ lại khoảnh khắc này! … Xin tặng những dòng viết này cho những người bạn 3N của ta trong những ngày cuối cùng của năm! Chúc mọi người một Giáng sinh an lành và Năm mới nhiều may mắn! |
.
Điện thoại reo! Bạn từ miền Trung ra Hà nội một ngày mưa rất lạnh trong khi ta vẫn lang thang cùng ướt và bùn! Thời gian của những ngày cận Tết được xé nhỏ ra từng mẩu! Xoay tít mù! Đành hẹn sáng hôm sau! Chẳng dành được nhiều thời gian cho Bạn vì Bạn cũng chẳng dài rộng thời gian nhiều hơn ta! Chỉ kịp ăn sáng và uống cà phê! Câu chuyện chập chờn loay hoay cùng gạo tiền cơm áo.Ngồi cùng Bạn nhìn trời hửng nắng mà cả hai cùng tiếc không thể đi nhặt chút sắc Xuân sắp về! Hôm nay, giờ này, Bạn đang bay về nơi bạn ra đi! Cho ta gửi với theo dòng cảm xúc cuối năm! Thiếu Bạn, ta lại một mình gom góp lại! Tặng Bạn và những người Bạn khác của ta thay lời chúc lành cho một Năm mới đang gọi cửa! . |
|
|
|
|
|
|
#31 http://img16.imageshack.us/img16/1369/dsc3265d.jpg #32 http://img21.imageshack.us/img21/4240/dsc3243.jpg #33 http://img811.imageshack.us/img811/3374/dsc3233p.jpg #34 http://img27.imageshack.us/img27/4987/dsc3322i.jpg #35 http://img441.imageshack.us/img441/4821/dsc3316u.jpg . Cuộc đời rất cần sự cảm nhận tự bên trong! Mưa mùa Đông đôi khi vẫn ấm! Phải không các Bạn? Thân ái! |
Trích:
Cảm ơn những bông hoa đầy sắc Xuân của bác đã tặng nhà em và mọi người. Em may mắn trước thềm Năm mới được ra Thủ đô để cảm nhận cái không khí Tết trên đất Bắc. Thật là tuyệt vời. Đã lâu lắm rồi em không được ăn Tết ở ngoài đó. Nhưng những ký ức tuổi thơ đón Tết chẳng bao giờ phai. Chỉ tiếc rằng thời gian quá ít, cứ vội vội vàng vàng... :emoticon-0106-cryin Em cũng xin chân thành cảm ơn Bá cả HDA, bác Bản Đồ và các bác QKTĐ mặc dù tết đến rất bận rộn, nhưng đã dành thời gian dẫn em đi chơi, cho em ăn món ngon và uống "trà" quý. Chân thành cảm ơn và chúc tất cả các bác một Năm mới May mắn, Hạnh phúc và An lành! :emoticon-0150-hands:emoticon-0115-inlov @ Bác Ấm: Cái ống kính chuẩn lắm. Cảm ơn nhời khuyên của bác. :emoticon-0150-hands |
Trích:
Bác Xam có thể cho biết chỗ nào bán cái này? |
Trích:
Nhà em sơ ý không đọc bài nên không trả lời kịp cho bác rồi! Đám "tiền lẻ" này em lượm trên làng Nhật Tân đó mà!:emoticon-0115-inlov |
CÂU ĐỐI CỦA QUAN THÁI PHÓ -Có rồi, có rồi! Tất cả mọi ánh mắt của thực khách trên Tây hiên lầu lập tức đều đổ dồn vào người vừa cất tiếng. -Thật không ? -Là gì? Mọi người nhao nhao hỏi. Có kẻ còn khua chân định lao ra cửa. Ngồi phịch xuống ghế, với tay cầm hồ rượu của ai đó trên bàn ngửa cổ làm một tợp chả cần khách khí rồi khà một tiếng rõ to người mới vào buông một câu: -Đùa đấy! Cả đám người lại chưng hửng ngồi xuống, những người đã ra đến cửa lại chậm chạp quay vào. Một thoáng trôi qua cả căn lầu im phăng phắc. Rồi tiếng ai đó gọi thêm rượu cất lên từ cuối phòng. Cái giọng cũng đã khê khê. Ông chủ quán mang thêm hồ rượu cho khách rồi lại đứng hơ tay bên chiếc chậu sành đầy tro than sắp lụi. Lạ thật! Hôm nay là mười bốn tháng giêng rồi! Thông thường Tây hiên lầu nghỉ tết phải hết tháng giêng vì ngày xuân nhà nào chả rượu chả thịt. Ngày mai là Nguyên tiêu mà sao đám người này vẫn cứ ngồi lỳ ở quán không chịu về nhà!? Từ ngày mùng ba tết đã có người đập cửa xin mua rượu uống . Năm mới chưa muốn mở hàng nhưng cảm thông ngoài trời lạnh giá ông chủ nổi lửa quạt chậu than mời khách vào ngồi trong quán. Rồi thêm dăm ba người nữa cũng ghé vào xin mua rượu uống tránh lạnh. Họ ngồi uống chậm chậm, thỉnh thoảng chỉ nhìn thoáng qua những cỗ xe, cỗ kiệu đi về phía phủ Thái phó Bình chương quân phía gần cuối đường. Xẩm tối họ ra về, giờ Thìn hôm sau đã lại thấy đến. Từ hôm đó đến giờ có thêm rất nhiều người đến ngồi uống rượu như họ. Hình như tất cả họ là gia nhân của các quan viên đương triều. Vài người quen mặt nhau đã ngồi túm lại thành bàn nói chuyện trên trời dưới bể để giết thời gian. Nghe lõm bõm tiếng được tiếng mất, ông chủ quán lờ mờ đoán rằng hình như tất cả những người ngồi đây đều có mối quan tâm chung tới quan Phụ chính Đại thần Thái phó Bình chương quân Quốc trọng sự Tô hiến Thành. Việc quan Phụ chính ngã bệnh thì cả thành đều biết rồi! Bốn năm lĩnh chiếu Tiên hoàng làm Phụ chính phò tiểu Hoàng đế Cao Tông lên ngôi khi mới vừa hai tuổi. Ngài bình Nam, an Bắc, danh tiếng đến cả con trẻ cũng còn biết nhưng phủ Thái phó tước Bình chương quân Quốc trọng sự vẫn chỉ như cái trang viên của bậc trung lưu! Mà còn không được như thế ấy chứ! Gia nô dăm người, tiểu đồng hai đứa. Đi lại cũng chỉ có cỗ xe một ngựa tuềnh toàng. Lúc biết tin ngài ốm, cả thành xôn xao nhưng cổng phủ Thái phó họa hoằn lắm mới thấy có người gõ cửa -Kìa! Quan Tham tri chính sự đã ra về kìa! Ai đó chợt nói to. Bên ngoài, Tham tri chính sự Vũ tán Đường bệ vệ trên lưng con ô mã thả bước kiệu nhỏ có bốn chú tùy tùng nào khay, nào tráp lũn cũn chạy theo đang rời cổng phủ Thái phó. -Vậy là hôm nay cũng công toi rồi! Lại tiếng ai đó. -Chỉ là cái câu đối không ra chữ, chẳng ra nghĩa thôi mà sao lắm chuyện thế! Rượu suông cả chục ngày rồi! Đầu xuân mà bao nhiêu cái thú phải bỏ! Tức thật! Một kẻ tướng tá võ biền đấm bàn cau có. -Kìa huynh, huynh bớt nóng. Việc bề trên sai bảo anh em mình làm sao dám không vâng! Mà huynh có uống bằng tiền túi đâu! Người bên cạnh lên tiếng xoa dịu. -Chắc đêm qua lão huynh cúng sạch tiền ở sòng tài xỉu chú Coóng nên hôm nay bực bội quá đấy thôi! Đệ kính lão huynh một chén giải sầu đây! Ực hết chén rượu kẻ kia thẫn thờ ngồi xuống: -Sao mà đen như chó! Lại có tiếng ai đó: -Còn cái lão Tham tri thì có được nước non gì đâu mà cứ suốt ngày luẩn quẩn bên giường quan Phụ chính thế không biết ! -Sao lại không được gì? Chỉ cần một lời của ngài có khi quyền thế chẳng nghiêng trời lệch đất ấy chứ! -Ô hô! Cứ chờ mà xem! Quan Phụ chính tiến cử người khác rồi! -Ai thế! Ai thế! Cả quán lại quay nhìn hết về người vừa nói. -Lão huynh có biết thật không? Chứ đệ đây thấy người ta cung cúc hầu hạ như thế kia chắc cũng được vài lời nói tốt! -Thì vẫn tốt đấy! Anh em mình đều biết ngày mùng mười vừa rồi Đàm Thái hậu có ghé phủ Thái phó? -Đúng rồi! Đúng rồi! -Thái hậu qua thăm sức khỏe quan Phụ chính, tiện lời có hỏi ngài tiến cử ai nếu chẳng may ngài theo hầu Tiên hoàng? -Thế ngài nói sao? -Ngài nói: Đó là người viết nốt được vế đối treo bên ngoài cổng phủ… -Ố! Ồ! Lão huynh khéo gạt, chuyện đó ai không biết! Chính vì nó mà anh em mình mất cả chục ngày chầu chực nơi đây rồi! -Mọi người nghe cho hết đã! Thái hậu có hỏi: Sao ngài không tiến cử Vũ Tham tri? Người ấy hầu hạ ngài tốt thế cơ mà? Mọi người biết quan Phụ chính trả lời sao không? -Nói đi! Nói đi! -Ai trả tiền rượu cho đệ thì đệ mới nói! -Á à! Lại định câu tiền rượu đây mà! Lão huynh khôn lỏi lắm! -Không trả thì thôi không nói có sao đâu! Người kia tưng tửng. -Để tôi trả hộ! Một người trông luống tuổi đứng lên nhận lời.-Bây giờ thì huynh nói đi! -Lão huynh được lắm! Vậy thì để đệ nói riêng cho lão huynh nghe thôi! -Không cần đâu! Huynh cứ nói cho mọi người cùng nghe! -Được! Để đệ nói! Quan phụ chính đã trả lời thế này! -Bẩm Thái hậu! Nếu người cần kẻ hầu hạ thì có thể dùng Vũ Tham tri! Còn nếu người muốn có người trợ giúp Hoàng đế phải dùng Trần Gián nghị đại phu! -Là Trần trung Tá á! -Trần trung Tá! -Ông ta đã vác mặt đến phủ Thái phó lần nào đâu? -Sao lại Trần trung Tá! Nhiều tiếng kêu ngạc nhiên bật ra! -Chỉ là một quan Gián nghị thôi mà! -Kia chẳng phải Trần trung Tá sao? Một người chỉ ra ngoài của sổ. Đúng là quan Gián nghị đại phu họ Trần không xe, không kiệu đang sải những bước chân dài mạnh mẽ đi về phía phủ Thái phó . Mọi người lại nhìn nhau im lặng. Rồi có tiếng ai đó cất lên ngao ngán: -Vậy là toi tiền rồi! Chẳng chờ ai hỏi, người đó tiếp luôn: -Lão gia nhà tôi thấy cơ sự như vậy, cứ nghĩ quan Thái phó tiến cử Vũ Tham tri, lại thấy Vũ Tham tri suốt ngày bên giường quan Thái phó nên đã biện lễ đến nhà lão trước rồi! Cứ nghĩ tiền trước là tiền khôn! Ai dè… -Thì lão gia nhà tôi.. -Nhà tôi.. -Nhà tôi cũng thế! -Chẳng thế mà cái mặt lão Tham tri cứ vênh ngược lên! Vụ này lão vớ bẫm quá! -Thế còn cái câu đối? Tiếng ai đó chợt chen ngang. Ừ nhỉ! Vẫn còn đó cái vế đối hóc hiểm của quan Thái phó. Chỉ có bốn mươi hai cái vạch làm đau đầu bá quan văn võ suốt mấy ngày đầu năm nữa chứ! Lại còn lời khuyến dụ ai đối được người đó có thể thay làm vị trí của ngài! Vậy mà hơn mười ngày nay tấm lụa điều treo bên tả cánh cổng phủ Thái phó vẫn trống nguyên trong khi phía bên hữu bốn mươi hai nét bút sắc như dao chém nét liền, nét đứt thẳng băng trên nền lụa đỏ. Chừng nguội một ấm trà đã thấy bóng quan Gián nghị đại phu họ Trần sải những bước dài bên phía ngoài đường. Mọi người nhìn nhau chẳng thấy ai cất tiếng. Chắc cũng sắp qua giờ Thân. Chợt bên phủ Thái phó vang lên tiếng pháo. Bánh pháo treo ngoài cửa đã có người đốt. Câu đố đã có lời giải! Tây hiên lầu như chao đảo, chẳng ai kêu tính tiền, những xâu tiền, đĩnh bạc được ném xủng xoảng lên bàn. Không ai bảo ai, mạnh ai nấy lao ra cửa. Cầu thang vụt kẹt cứng, vài người nhảy vèo qua cửa sổ cắm đầu chạy về phía cuối đường. Thấy thế dăm người cũng vội vàng lao qua lan can cầu thang cho nhanh. Tây hiên lầu phút chốc chẳng còn ai. Ông chủ quán chỉ vơ tiền, chẳng buồn dọn bàn lật đật chạy theo đám người mà mặt vẫn ngác ngơ chưa hiểu chuyện gì xảy ra. Cổng phủ Thái phó rộng mở. Trong khoảng sân rộng trước nhà chính gia nô đã kịp bày một chiếc bàn lớn với lư hương và chiếc đỉnh đồng nhỏ tỏa khói trầm quyện vào khói pháo thơm lừng. Ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy người chen chân chật ních phía ngoài cổng, chả hiểu người từ đâu ra mà nhiều thế! Hóa ra không chỉ quan mà cả dân trong thành đều có mối quan tâm tới quan Phụ chính . Từ sảnh đường, quan Thái phó Bình chương quân Quốc trọng sự Phụ chính đại thần Tô hiến Thành một tay vịn vào vai người quản gia, một tay cầm cuộn giấy nhỏ bước ra sân. Chiếc khăn nhiễu hồng chit khéo trên đầu như ngọn lửa nhỏ làm giảm bớt phần nào sắc xanh xao trên khuôn mặt ngài. Hai tiểu đồng bê nghiên mực và đồ văn phòng tứ bảo xếp ngay ngắn trên bàn. Người quản gia châm ba nén nhang kính cẩn trao cho ngài. Cung tay dâng hương ngang mày, quan Thái phó hướng lên trời xuân lồng lộng xá một xá dài rồi cắm nhang vào lư. Hướng ra cửa ngài chắp tay xá thêm một xá về phía mọi người. Cả đám đông luống cuống. Những người hàng đầu chắp tay vái lại ngài. Những người sau cũng vái đè lên lưng người trước làm có kẻ suýt khuỵu chân. Quan Thái phó mở cuộn giấy ra xem. Nét mặt ngài chợt bừng lên nét sảng khoái. Ngài quay sang nói nhỏ vài tiếng với những người đứng bên cạnh. Quản gia vội vàng đi ra cổng, một chú tiểu đồng tiến đến bên bàn đưa tay giữ nghiên, mài mực còn một chú quay lưng đi vào nhà sau. Đám đông dạt ra một khoảng đủ nhường chỗ cho người quản gia tháo tấm lụa điều chưa có chữ mang vào rồi lại len nhau xít lại nghển cổ ngóng. Quan Thái phó vén tay áo rộng chọn cây bút cỡ trung rồi từ tốn xoe nhẹ trong nghiên mực. Hít một hơi thật sâu định thần, ngài vận bút đưa những nét nhanh, mạnh nhưng vẫn khoáng hoạt trên nền lụa. Viết liền một mạch không dừng, ngọn bút như lướt đi trên lụa. Bảy lần chấm mực, bảy lần bút đi như nhau không nhanh, không chậm. Dừng bút rồi ngài nhìn lại những gì đã viết trên tấm lụa, khẽ mỉm cười rồi trao bút cho tiểu đồng. Vừa đưa mắt ra hiệu người quản gia hiểu ý chủ đã nâng tấm lụa chưa ráo mực đi ra cổng. Đám đông lần này giãn ra xa hơn để người quản gia treo tấm lụa lên bên cổng. Tấm lụa được treo lên. Một tiếng ồ đồng thanh cất lên từ đám đông rồi lan ra như sóng nước. Vẫn bốn mươi hai nét mực đen nhánh sắc như dao chém.. Vẫn nét liền, nét đứt thẳng băng. Tiếng xì xào ngày càng lan rộng. -Vậy là sao? -Đó là chữ gì? -Sao quan Phụ chính phải tự viết? -Hay không ai đối được? …. Trong lúc mọi người còn săm soi, bàn tán thì quan Thái phó đã viết xong lần nữa trên tấm giấy chú tiểu đồng thứ hai mang ra. Chờ cho se nét mực trên mặt chữ ngài sai hai tiểu đồng mang hai tấm giấy ra dán hai bên ngoài tường cạnh hai tấm lụa. Lần này thì có chữ. Một bên là nét chữ chân phương mà sắc sảo của quan Thái phó: Chấn Cách Mông Truân Vô Vọng Đồng Nhân Ký Tế. Một bên là nét chữ kiểu thảo thư khoáng hoạt mà vẫn nghiêm cẩn: Ích Thái Lý Khốn Đại Hữu Vị Tế Trung Phù. Thêm hàng lạc khoản bên cạnh: Tiểu Trần cẩn bút. Trong sân, quan Thái phó đã vịn vào vai người quản gia trở bước vào nhà. Lúc bấy giờ mới thấy những nét khắc khổ hằn sâu trên khuôn mặt cương nghị của ngài. Dừng lại bên bậc thềm, nhìn cội lão mai đang độ mãn khai , vuốt nhẹ chòm râu bạc, ngài nói nhỏ như tự nói với mình: -Con người này Tâm, Đức, Tài đều đủ chỉ có cái Dũng vẫn còn thiếu! E rằng… Một tràng ho đã chặn ngang những tiếng cuối của ngài. Bên ngoài, lần này thì cả đám đông ồn ào như vỡ chợ. Người ta nhao vào nhìn cho rõ, người ta luận, người ta đoán, người ta tranh cãi. Đối đăng gì mà trúc trắc, câu chữ gì mà tối nghĩa ! Càng luận càng rối! Mà sao cả hai tờ giấy có chữ lại viết trên giấy bản thường xé vội thoang thoảng mùi thuốc? Bóng chiều đã xâm xẩm mặt người hình như chẳng ai để ý. Đám gia nhân nhà quan đi nghe ngóng tình hình đã về hết nhưng vẫn chẳng thấy bớt người, Ai cũng có ý ngóng chờ ai đó giải thích giùm cho ai để hóng, để nghe mà quên cả thời gian. Người quản gia đã quay trở ra với hai cây đèn lồng cháy sáng trên tay. Có người lanh chanh giúp quản gia treo đèn lên cửa rồi tranh thủ dò hỏi: -Lão huynh ơi! Lão huynh có hiểu đôi câu đối này không? -Hiểu! -Lão huynh có thể giải thích giúp tiểu đệ được chăng? -Đó là những quẻ trong kinh Dịch! Người quản gia trả lời vắn tắt rồi quay lưng, khép cổng. Những quẻ Dịch. Thì ra là thế! Những quẻ Dịch. Bốn mươi hai nét bút viết nét liền, nét đứt tạo thành bảy quẻ Dịch trên mỗi vế đối. Những chữ viết trên giấy là tên của các quẻ trong vế đó. Quan Thái phó đã ra một vế đối tột bậc tài hoa: Chấn, Cách, Mông, Truân, Vô vọng, Đồng Nhân, Ký Tế. Nếu theo lẽ Dịch và cả cách dùng từ đồng âm dị nghĩa thì có thể hiểu rằng ngài đã đặt trọn vẹn nỗi niềm chung và riêng vào trong vế đối: Công cuộc chấn hưng, cải cách lúc ban đầu thật gian nan, tìm đâu người cùng chí hướng để ta ủy thác. Trần Gián nghị quả thật đã hiểu rõ tâm can của người đứng đầu bá quan để có được vế đối thật xuất thần nhưng chắc còn e ngại nên ngài đã viết lên tờ giấy bọc ngoài thang thuốc của quan Thái phó thay vì đề lên tấm lụa điều bên cổng! Ích, Thái, Lý, Khốn, Đại Hữu, Vị Tế, Trung Phù. Vì quốc thái dân an, sẵn sàng đạp lên khó khăn mà đi, vẫn còn đó những bậc trung thần. Quả thật mắt xanh quan Thái phó đã không nhìn lầm người. Quả thật cái Tâm quan Gián nghị đã không cảm lầm người. Vẫn còn đó những những bậc trung thần sẵn sàng quên mình vì việc nước. Trời đã tối hẳn, đâu đó tiếng pháo nổ rộn ràng. Làn gió xuân nồm hây hẩy ấm. Mai là tết Nguyên tiêu rồi! Ngày mai trời sẽ đẹp lắm! . |
Trích:
Tuy vậy vẫn muốn hỏi: ảnh để nhiều trong máy có bị mốc không? :emoticon-0102-bigsm |
Con D90 của bác Xamova và bác Lê Bình chụp ngon phết nhỉ?
|
One Moment In Time
Một sáng Chủ nhật, như tất cả những ngày Chủ nhật khác, tôi thức dậy, và nghe nhạc. Một hành động đã thành thói quen và được thực hiện như vô thức. Sáng Chủ nhật ngày 12 tháng Hai năm 2012, chợt muốn nghe Whitney Houston hát, và còn muốn nhìn thấy chị ấy nên mở phim The Bodyguard lên xem. Xem từng đoạn, từng đoạn, không thể ngồi xem lại từ đầu đến cuối rồi lục lại chiếc CD cũ tìm một bài hát thời thanh niên. Trích:
Chắc là lúc xem lại phim, chị mới mất được một vài giờ. Cuộc đời thật ngắn ngủi, đúng chỉ là “One moment”, có những người mà cuộc đời của họ chỉ xẹt qua trên bầu trời như một mảnh sao băng, nhưng lại để lại cho cuộc đời rất, rất nhiều! Chắc chắn bài hát của chị còn đi cùng tôi hết cả cuộc đời, mỗi khi cần thấy yêu đời thiết tha hơn nữa… Trích:
Bài gốc ở đây |
Nhớ chuyện cũ Trần Quang Đức dịch Năm ngoái hoa đào nở, Cô gái học cài trâm. Năm nay hoa đào nở, Cô đã đi lấy chồng. Năm ngoái hoa đào nở, Gió xuân sao lạnh lùng. Cô gái nhìn hoa khóc, Sa mày, lòng não nùng. Năm nay hoa đào nở, Cỏ xuân xanh lạ lùng. Trước hoa cô cười ngắm, Ngâm thơ, viết mấy dòng. |
Có cảm xúc Trần Quang Đức dịch Tràng An cô gái nhỏ, Tay xinh bện tóc dài. Phòng khuê nào biết khổ, Quét ngắm cánh hoa rơi. Tràng An cô gái nhỏ, Trăng non : đôi mày cong. Đứng trước gió quên lạnh, Vì yêu mai trắng trong. Tràng An cô gái nhỏ, Bên hoa đứng tựa giàn. Ôm đàn cười chẳng gảy, Những ngại lọt tai chàng. |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 01:44. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.