![]() |
Trích:
|
Trích:
Trích:
|
Trích:
Trích:
|
Trích:
|
Shura ban ních sáng nay
Andre xuất hiện, đáp ngay tức thì:emoticon-0136-giggl Ôi trời, tưởng cậu đã đi Lời giã biệt vẫn còn ghi đó mà Thì ra là, thì ra là Bái bai nhưng vẫn vào ra chốn này Tập trung việc học thi ngay! Học giỏi chỉ tốt cho ngày mai sau Cứ toàn "ní nuận" đâu đâu!:emoticon-0127-lipss |
Hùng Mi miệng nói giúp người
Hóa ra cũng chỉ mượn thời tấn công Ai ngờ 2 nick 5 dùng Sơn, Uyên, An, Hạnh, Dung (Shuda – Shura) cùng tham gia Quân tử nói giúp người ta Thực ra chỉ muốn đuổi ra diễn đàn NGỤY QUÂN TỬ - NHẠC BẤT QUẦN! Muốn ban thì cũng cứ ban như thường Nhưng mà cũng có lòng thương “Cháu ơi gắng học thi xong thì vào!” Khẩn cầu đã có rất lâu Thi xong hay chửa cũng đâu hỏi gì Bây giờ động thủ tức thì Ban ngay dù nó đã thi xong rồi Mồm năm rồi lại miệng mười Một lòng mong cháu được 10 bài thi |
Có vẻ như vấn đề Liên Xô lại vừa được các media tung ra. Nhiều báo chí lại đăng bài về LX. Hoặc có thể là Putin sắp nhậm chức trong lúc phe CS của ông già Zyuganov đang giãy giụa vì chỉ số tín nhiệm tiếp tục xuống dốc.
Bài viết này có trích 1 số ý kiến trong này, bài viết của họ có đầu đề: Sinh lý học của sự tan rã CCCP. Tiền lệ đã được định trước http://topwar.ru/13817-fiziologiya-r...ischerpan.html http://topwar.ru/uploads/posts/2012-...dba7a95_XL.jpg Cần nhắc lại là cuối thập kỷ 80, chương trình cải tổ hoành tráng nhưng trống rỗng của ông TT liên bang Gorbachov đã thất bại thảm hại,xu hướng tan rã và ly khai đã nhìn thấy rõ. Trong một nỗ lực tuyệt vọng thúc đẩy hình thành nhà nước liên bang mới, hiếp pháp mới của những chủ thế cũ, phe Gorbachov tiến hành trưng cầu dân ý để mở đường. Ngày 17 tháng 3 năm 1991, có một cuộc trưng cầu dân ý “thời đại”, được tổ chức ở các bang Xô Viết, mà câu trả lời ở dạng (có/không) và không thể lập lờ nước đôi. Đám kền kền ăn xác thối trong nước và quốc tế đã chầu chực sẵn chờ đợi giờ phút kẻ hấp hối trút hơi thở cuối cùng. Câu hỏi của cuộc trưng cầu là: “Ông/bà có cho rằng cần thiết phải duy trì CH Liên bang Xô Viết như một liên bang đổi mới của những nước cộng hòa bình đẳng có chủ quyền, mà sẽ đảm bảo đầy đủ quyền và tự do của con người cho mọi dân tộc?” «Считаете ли Вы необходимым сохранение Союза Советских Социалистических Республик как обновлённой федерации равноправных суверенных республик, в которой будут в полной мере гарантироваться права и свободы человека любой национальности?» Không như phương tây mong đợi và tưởng tượng đó là viên đạn cuối cùng kết liễu Liên bang Xô Viết. Kết quả rất ngạc nhiên, đa số dân chúng Xô Viết chọn: Có! Trong số 148,5 triệu tham gia trưng cầu, 113,52 triệu chọn có, chiếm hơn 77% (Nga 75%, Belarus 83,3% Ukraina 83,5%, Kazakhstan 88%, Kirghizia 93%, Uzbekistan 95,4%, Tajikistan 94,4%, Azerbaijan 75,1%, Turkmenia 98%). Các chủ thể liên bang không tham gia trưng cầu là 3 nước Baltic, Gruzia, Moldova và Armenia. Họ biết kết quả sẽ bất lợi cho việc tuyên bố ly khai tách khỏi CCCP. Sau đó không lâu, các bang này tổ chức trưng cầu riêng, tất nhiên là trái luật liên bang và kết quả thì ngược lại, các chủ thể bang này đòi độc lập. Trong các bang này, duy nhất Latvia tách khỏi Liên Xô theo đúng hiến pháp và được công nhận. Gruzia, tổ chức trưng cầu ngày 31 tháng 3 năm 1991 với kết quả 99,1% đòi độc lập (đáng ngờ!). Trước đó, khu vực tự trị Nam Ossectia thuộc Gruzia đã tổ chức trưng cầu theo liên bang ngày 17-3-1991 với kết quả đồng ý ở lại liên bang Xô Viết. Ngay khi Gruzia tuyên bố độc lập Nam Ossetia cũng tuyên bố độc lập một cách hợp pháp và chiến tranh Gruzia-Nam Ossectia nổ ra, kéo dài gần 2 chục năm sau đó, tình hình cũng tương tự ở Moldovia và Trans-Dniestr. Rõ ràng là nếu như các chủ thể, tôn trọng ý chí nguyện vọng dân chúng thì Liên Xô không thể tan rã. Nhưng sự kiện khác đã dẫn đến tan rã Liên Xô diễn ra ở ngôi làng Viskuli thuộc Belarus, 3 ông TT bang Nga, Ukraina và Belarus: Boris Yeltsin, Leonid Kravchuk và Stanislav Shushkevich bí mật gặp nhau vào ngày 8-12-1991 và ký kết “Thỏa thuận Belovezhsky” (Беловежское соглашение). Trong thỏa thuận này tuyên bố LB Xô Viết trên thực tế đã tan rã, tuyên bố nguyện vọng độc lập và thiết lập “Cộng đồng các quốc gia độc lập” (gọi tắt là CIS như sau này). Gorbachov bất lực và chẳng làm gì để ngăn cản. Bằng tuyên bố trong Belovezhsky, và Xô Viết tối cao Nga phê chuẩn sau đó. Liên bang Xô Viết chính thức không còn tồn tại từ tháng 12-1991. Lần lượt các chủ thể bang cũng tuyên bố độc lập. Nhưng ở đây: * Nguyện vọng số đông công dân hoàn toàn bị bỏ qua; * Ký thỏa thuận Belovezhsky trong lúc CCCP đang tồn tại; * Trưng cầu bất hợp pháp được tổ chức ở một số bang nói trên; Trái hoàn toàn với wiki (http://en.wikipedia.org/wiki/Belavezha_Accords ), theo đó cho rằng: “Thỏa thuận Belovezhsky” có cơ sở hợp pháp và được phê chuẩn, theo điều 72 Hiến pháp liên bang. Sau đây, đối chiếu hiến pháp và luật Liên bang, thấy ngay thỏa thuận này phạm luật. Xô Viết tối cao Nga, phê chuẩn thỏa thuận Belovezhsky này sau đó cũng không có giá trị pháp lý. Thỏa thuân ly khai Belovezhsky là bất hợp pháp và không đạt bất cứ tiêu chuẩn tự do-dân chủ-nhân quyền nào. Liên bang Nga ra đời trong bất hợp pháp (của CCCP) và cũng như sau này, ông TT Yeltsin liên tục vi phạm pháp luật. Điều 72 hiến pháp (bản tháng 12-1990) nói rằng: “Each Union Republic shall retain the right of a free to secede from CCCP.” “Mỗi cộng hòa trong liên bang sẽ được bảo toàn quyền tự do rút ra khỏi Liên bang Xô Viết.” Nhưng để ly khai theo đúng luật, phải xem đến Luật ly khai năm 1990: "About an order of secession of the USSR”; Điều 1. Qui định của quyết định các vấn đề liên quan đến rút lui của cộng hòa liên bang ra khỏi CCCP theo điều 72 Hiến pháp CCCP, được xác định bởi luật hiện hành (luật ly khai). Điều 2. Quyết định về việc ly khai của nước cộng hoà (trong liên bang) khỏi USSR được chấp thuận bởi ý nguyện tự do của nhân dân nước cộng hoà bằng trưng cầu dân ý (bỏ phiếu toàn dân). Quyết định tổ chức cuộc trưng cầu dân ý được chấp thuận bởi Xô Viết tối cao nước cộng hoà theo đề xuất của chính họ hoặc theo yêu cầu được ký kết bởi ít nhất 1/10 công dân Xô Viết sống trong lãnh thổ nước cộng hoà đó và có quyền bỏ phiếu theo luật của liên bang Xô Viết-CCCP. … Điều 3. Trong nước cộng hoà, mà có sự hợp thành của các cộng hoà tự trị, các vùng tự trị và các khu vực tự trị, cuộc trưng cầu dân ý được tổ chức riêng rẽ cho mỗi thực thể tự trị. Nhân dân thuộc các cộng hoà tự trị và các thực thể tự trị được bảo lưu quyền quyết định một cách độc lập có ở lại trong Liên Bang Xô Viết hay ly khai theo nước cộng hoà hay không, cũng như quyền tuyên bố về tình trạng nhà nước hợp pháp của họ. … Điều 9. Kết quả trưng cầu dân ý trong nước cộng hoà về việc ly khai khỏi CCCP, cũng như quan điểm của chính quyền cấp cao nhất nước cộng hoà, chính quyền các cộng hoà tự trị, chính quyền các vùng và khu vực tự trị về vấn đề ly khai sẽ được xem xét bởi Hội đồng đại biểu nhân dân CCCP (quốc hội). Theo đề xuất của Xô Viết Tối cao Liên Bang phối hợp với Xô Viết tối cao nước cộng hoà, Hội đồng đại biểu nhân dân CCCP lập ra thời hạn quá độ không quá 5 năm, trong thời hạn quá độ đó, các vấn đề phát sinh liên quan đến việc ly khai của nước cộng hoà sẽ được giải quyết. Trong thời kỳ quá độ, hiến pháp Liên Bang và luật Liên Bang vẫn giữ nguyên hiệu lực. Điều 13. Nước cộng hoà ly khai bắt buộc phải tuân thủ các nguyên tắc chung đã được công nhận và các chuẩn mực quốc tế về quyền con người và quyền tự do được qui định trong các giao ước quốc tế mà CCCP tham gia… Điều 15. Công dân Xô Viết định cư trên lãnh thổ cộng hoà ly khai được quyền chọn quốc tịch, nơi định cư và công việc… Điều 20. Sau thời kỳ quá độ hoặc giải quyết trước kỳ hạn thời kỳ quá độ theo luật này, Xô Viết Tối cao Liên Bang sẽ triệu tập Hội đồng đại biểu nhân dân để đưa ra quyết định xác nhận kết thúc quá trình thoả thuận về lợi ích và nghĩa vụ ở một mặt theo tuyên bố của cộng hoà ly khai , ở mặt khác là Liên Bang Xô Viết, các cộng hoà Xô Viết, các cộng hoà tự trị, các thực thể tự trị và các nhóm dân tộc, chiểu theo điều 3 luật này. Từ thời điểm chấp thuận quyết định của Hội đồng đại biểu nhân dân, ly khai khỏi CCCP được coi là hoàn tất. Các đại diện của cộng hoà ly khai trong Hội đồng đại biểu CCCP mất hiệu lực. |
Ban Quản Trị nhắc nhở thành viên Tom Cat đã có những ý kiến quy chụp, thiếu tôn trọng các thành viên khác của diễn đàn khi tranh luận.
|
Trích:
Thế nên, tôi cũng chẳng ngạc nhiên lắm và rất đỗi tự hào khi đọc được tin này: http://dantri.com.vn/c36/s36-335367/...t-the-gioi.htm :emoticon-0127-lipss:emoticon-0127-lipss:emoticon-0127-lipss |
"Hãy trả lại Tổ quốc!" - "Верните Родину!"
Chúng ta thường nói đến những hoài niệm, những tiếc nuối về một đất nước bao la, vĩ đại CCCP từ những người lớn tuổi và rất lớn tuổi - họ đã sống trong một khoảng thời gian dài trong không gian Xô-viết. Thế còn thế hệ trẻ sau này thì sao? Blog Kichbu giới thiệu bài viết của một tác giả trẻ người Ucraina, theo thông tin giới thiệu, chỉ sống trong Liên Xô khoảng 12 năm - thời điểm Liên bang Xô-viết tan rã.
htienkenzo xin giới thiệu với mọi người. htienkenzo xin phép chỉnh vài chỗ mà theo htienkenzo, chưa đúng chính tả. "Hãy trả lại Tổ quốc!" "Верните Родину!" http://i964.photobucket.com/albums/a...big_969122.jpg Thủa bé tôi biết chắc chắn rằng tất cả của chúng ta - tốt hơn của những người khác. Trên những chiếc máy bay nho nhỏ tôi vẽ những ngôi sao màu đỏ to lớn. Tôi dán "những con hổ" bằng bìa carton theo mô hình của phụ trang đính kèm tờ báo "Nhà kỹ thuật trẻ". Sau đó tôi hào hứng đốt chúng trong sân nhà mình khi mô phỏng trận đánh ở ngoại ô Prokhorovskaya. Còn trên đường phố chúng tôi với bạn bè thường chơi trò "thợ nướng bánh mì" hơn là "chiến tranh", vì không ai muốn làm quân Đức. Từ thủa ấu thơ tôi biết đất nước tôi - lớn nhất thế giới. Cảm giác tự hào vô bờ bến bao trùm tôi khi tôi mở cuốn Atlas địa lý! Tôi có thể hàng giờ dán mắt vào mảnh đất rộng lớn mà trên đó giữa các các chữ cái với những khoảng trống nổi lên: Liên Xô (CCCP). Trong công viên của nhà máy có có những chiếc máy bán nước tự động. Một cốc siro giá ba copeika. Ở đó cũng có những chiếc cốc nhỏ xíu. Rửa qua nước ở đài phu nước - và có thể uống ngon lành. Những người say rượu ở địa phương thỉnh thoảng lấy những chiếc cốc này, để chui vào bụi cây uống với nhau ba người nửa lít. Sau đó trả chúng lại vị trí cũ một cách ngăn nắp. Trên đường phố đêm đêm xe lửa đi lại và chở những vật liệu nào đó đến nhà máy "Svet Shakhchev" mà cánh cửa nhà máy cách nhà tôi khoảng 100 m. Giả vờ ngủ, nằm hai giờ với đôi mắt nhắm nghiền lại để chờ mong quang cảnh không thể nào quên khi căn phòng rực rỡ ánh sáng và những bóng đen trên các bức tường nhìn như những nhân vật trong chuyện cổ tích. Chúng tôi thường xem phim đèn chiếu. Nhưng khi ở chúng tôi có TV, tôi biết được thế nào là phim hoạt hình. Bộ phim hoạt hình về "Chipollino" là một trong những bộ phim ưa thích. Tôi nhớ niềm vui của mình khi những người dân làng tập hợp nhau lại và xua đuổi tất cả "sinjor của những quả cà chua". Lúc bấy giờ tôi có cảm giác rằng chỉ cần tất cả mọi người trên hành tinh đoàn kết lại - và nói chung có thể giải quyết được bất kỳ vấn đề nào. Và tôi còn nhớ, đã khiếp đảm trải qua cảnh khi trong bộ phim hoạt hình "Ông già Tuyết và Con sói xám" tên kẻ cướp màu xám tha lôi những chú thỏ con vào rừng . Tôi xem bộ phim này hàng nghìn lần, nhưng luôn luôn hồi hộp: họ đuổi kịp chúng không? Cứu được không? Và lần nào cũng đuổi kịp chúng. Sau đó lại tha thứ một cách độ lượng. Và tôi cũng không ghét bỏ con sói. Chúng tôi thường trốn học ra sông câu tôm càng. Tôi có bộ đồ câu tôm thiết kế đặc biệt, đính cái túi vào viền sắt của thùng và buộc mũi câu cũ với miếng mỡ vào đó. Từ trên cầu, ném nó xuống sông - và nửa giờ sau nhấc lên. Nhìn kìa - trong thùng có năm chú. Nom mới ngon làm sao!.. Đôi lần chúng tôi đi ra biển. Đó mới thật sự cuộc phiêu lưu! Trên bãi tắm có trẻ em đến từ khắp Liên bang. Chúng tôi chơi gorod, và tôi luôn thắng, bởi vì tôi đã học đọc ngay hồi còn đi nhà trẻ và từ đó tôi không bao giờ chia tay với những cuốn sách. Cuốn sách yêu thích của tôi thời đó là cuốn sách của Sergei Alexeev "Điều chưa từng xảy ra" kể về những chiến binh Nga và những chiến công của họ. Đã không biết bao lần tôi cùng Suvorov vượt qua dãy Alpe, cùng Piet chiếm Shlisselburg và tận mắt nhìn thấy Con chim-Vinh quang trên chiến trường của trận đánh Borodino. Có một lần chúng tôi dừng tàu ở Moscow. Đoàn tàu dừng lại chỉ nửa giờ, lúc đó đã khuya. Tôi cố tình không ngủ để nhìn qua ô cửa toa tàu Moscow - thủ đô của đất nước của chúng ta. Trở về nhà, tôi nói dối không ngượng với bạn bè rằng tôi đã đứng trên Quảng trường Đỏ. Hồi học lớp một hay lớp ba gì đó, bây giờ tôi nhớ lại không chính xác, chúng tôi viết chính tả. Ở đó có những từ Liên Xô, Tổ quốc, Lenin. Nét chữ của tôi rất xấu xí, nhưng tôi đã viết những chữ này như những chữ viết mẫu mực. Vì xúc động tay tôi run run. Một trong những món quà quý giá nhất thủa bé của tôi là bộ sưu tập "các tráng sĩ" - mũ sắt, lá chắn và thanh kiếm màu đỏ. Vũ trang đến tận răng, đốn ngả những cây ngưu bàng không mệt mỏi trên hoang mạc láng giềng là Dmitri Donski. Những cây rơm đóng vai quân Mông xâm lược. Và Ucraina thế nào đó đã bất ngờ đi vào cuộc đời tôi. Độc lập, dân chủ, chứng khoán… Đó là món gì thế và người ta ăn chúng với cái gì - lúc bấy giờ tôi không hiểu. Sự hiểu biết đến sau đó. Sau đó nạn cướp bóc di sản Liên Xô bắt đầu. "Chương trình văn hóa" - phim loại ba - tuyên truyền, mà trong đó Rembo nào đó bắn hàng trăm binh lính Xô Viết bằng khẩu tiểu liên - kèm theo quá trình này. Trên truyền hình họ nói rằng Zoja Kosmodemianskaya* bị rối loạn tâm lý và chính bởi vậy đã đốt những ngôi nhà của những người lính phát xít hào hiệp. Tôi còn nhớ bộ phim, mà trong đó Stalin sống lại và bằng những kế hoạch tàn bạo của mình đe dọa đôi bạn trẻ nào đó. Những người này đã nuôi Vissarionych (Iosif Vissarionovich Dzhugashvili-Tên khai sinh của Stalin – Kichbu) bằng những quả trứng "luộc chín", bởi vì ông ta dường như sợ bị đầu độc. Nhiều người xung quanh nói công khai rằng điều đó hoàn toàn khá hay, nếu như quân Đức chiến thắng chúng ta trong cuộc chiến tranh đó. Còn ở một số người khác chương trình yêu thích là "Nước Mỹ với Mikhail Taratuta". Tôi không đầu hàng và tìm niềm an ủi trong những cuốn sách. Cãi nhau với ông già hàng xóm rằng người của chúng ta sẽ trở về và cho họ biết những con tôm càng trú đông ở đâu. Nhưng tôi không tìm thấy những khẳng định cho lời nói của mình. Tổ quốc suy bại ngay trước mắt và biến thành cái gì thì chỉ có quỷ mới biết. Tôi lớn lên tự lúc nào, tốt nghiệp đại học, bắt đầu đi làm việc. Tôi không tìm thấy những người đồng tư tưởng - thời đại như thế rằng vấn đề cốt yếu nhất là phải sống sót. Ở mọi người mà tôi đụng chạm, toàn cháo đặc trong đầu, rằng tôi muốn không tranh luận với họ những vấn đề tồn tại hậu Xô Viết. Chúng tôi uống rượu chua lét và chơi tufta. Chúng tôi sống chẳng có mục đích gì, trong não ngọ ngoạy những thanh chocolad Thổ Nhĩ Kỳ và bộ đồ thể thao "máy giặt". Dần dần tôi bắt đầu nhận ra rằng tôi chỉ có một mình, và rằng không thể mang Tổ quốc trở lại, rằng Tổ quốc mãi mãi tan biến trong những cuộc trao đổi ngoại tệ và thị trường hàng hóa. Nhưng, mỗi khi một ít, trong cuộc sống của tôi bắt đầu xuất hiện những người có cùng những suy nghĩ và tình cảm như tôi. Và thế là tôi không đơn độc. Chúng tôi có hàng chục người. Hàng trăm người. Và, hàng nghìn người đầu tiên! Bây giờ tôi biết chính xác rằng các bạn của chúng ta có ở Odessa. Họ có ở Moscow, có ở Kiev. Ở Sevatopol. Ở Minsk. Và ở Erevan. Ở hàng trăm và hàng nghìn điểm dân cư của Tổ quốc bao la của chúng ta. Và tôi tin: nếu có họ - Tổ quốc còn sống. Tổ quốc nhất định sẽ trở lại. Hãy cố lên, các bạn. Chúng ta sắp tấn công! Chú thích: * Zoya Anatolyevna Kosmodemyanskaya (tiếng Nga: Зо́я Анато́льевна Космодемья́нская) (sinh ngày 13 tháng 9 năm 1923, mất ngày 29 tháng 11 năm 1941) là người phụ nữ đầu tiên được truy tặng danh hiệu cao quý nhất của Hồng quân, Anh hùng Liên bang Xô viết. Константин Долгов ( Политический консультант. Руководитель PR-агентства "Афина". Родился в 1979 году в Донецке. Живёт и работает в Харькове. Журналистикой начал заниматься в 2001 году. С 2005 года - в политическом пиаре. Сфера интересов: философия, футурология, политические технологии, чёрный PR. Личный блог в Facebook - http://www.facebook.com/konstantin.dolgoff. Адрес для писем и предложений: pr@afina.in.ua) http://kichbu.multiply.com/journal/item/2290 |
Trích:
Thời gian khi nào thì đến giờ G? |
Chà!... BQT ưu ái dành hẳn cho htienkenzo một 'tô bích' để tha hồ... lượm lặt à! Vâng! Xin cảm ơn! (chữ của LVS.) Nhưng nhà em nghĩ không cần thiết phải để thêm phần "mặc định" như vậy đâu! Nhà em viết dựa vào nguồn, thấy phù hợp thì giới thiệu cho mọi người. Thế thôi! Mong BQT sửa lại giúp cho tên 'tô bích' trở lại như ban đầu - "Tôi hạnh phúc vì đã sống ở Liên Xô". Cảm ơn nhiều! :emoticon-0150-hands
|
Bớ!!! bác lại âm mưu làm thần dân NNN thổn thức đấy nhé!!!
|
Trích:
|
Vầng! Nhà em gõ nhầm. Nhà em 'dán' vào để giới thiệu, chị ạ! Chị không cần thiết phải giới thiệu "trình độ đọc hiểu tiếng Việt" của chị.
Thôi, tùy chị! Cảm ơn chị đã dành cho nhà em 1 trang để lượm lặt! Và nhà em cũng chỉ sở trường lượm lặt thôi! Không có khả năng viết vủng, dịch dọt. |
Trích:
Bây chừ, già rồi, hiểu ra "nó" được nhiều thế hệ thương nhớ, hoài niệm vì lý tưởng đúng, cao đẹp. Nhưng "nó' bỗng dưng... vì thực hiện sai, chẳng ra quái gì. Còn chúng ta đang sống trong không gian hiện tại thì chắc chắn chẳng có lý tưởng gì, nhưng thực hiện... đúng... chăng? Cụ thể như là kiếm tiền, tiêu tiền và nói dối!!! Hầy zà là nói zậy, nhưng vưỡn... mong ước kỷ niệm xưa. |
"Trả lại Tổ quốc"!!!
Nghe bỗng giật mình tưởng có người bị cướp đi cái gì nên bi giờ đòi trả lại! Vậy Tổ quốc của riêng ai, và Tổ quốc luôn phải là một Thiên đường chăng? Một thời khi tài nguyên còn ê hề, đóng cửa nuôi nhau vẫn đủ sướng cho thần dân và phè phỡn cho Vua chúa, đâu ai chịu hiểu mấy đời thì khánh kiệt? Lại hay có tuyên truyền là TQ phải gắn với chủ nghĩa cao đẹp... dù thật ra chỉ để một nhóm nhỏ có quyền có thế hưởng 10, chìa ra 1 làm tiền thưởng thì được nhớ ơn rối rít! Có một chàng từng cãi nhau với mình: ta hơn chủ Tư bản ở chỗ phúc lợi, có lương thưởng Tết, có thăm người ốm... Mình thử tính cho để té ngửa: Chủ nước ngoài nó trả lương gấp 3-4 lần chủ ta, dồn trong năm là có dư mấy chục tháng lương. Còn chủ ta đút túi số đó và đến tết chìa cho tháng lương 13, nôm na như ăn cắp trả lại vài xu cho khổ chủ mà còn được biết ơn, lạ thế! Và quyền thế trong tay, còn có thể xử tù người thắc mắc về hiện tình Tổ quốc rằng thì là không yêu Tổ quốc, chống đối CQ của Tổ quốc... Chẳng hiểu! |
- Các em này, - cô Maria Ivanovna thả bước đều đặn trong lớp học, - chẳng bao lâu nữa các em sẽ tốt nghiệp, các em trai sẽ nhập ngũ, các em gái sẽ lấy chồng…
- Maria Ivanovna! – Vô va có ý kiến từ bàn cuối, - nhập ngũ để làm gì ạ? - Để làm gì là sao? – Cô giáo kinh ngạc, - để bảo vệ Tổ quốc! - Thế Tổ quốc là gì? – Vô va chưa chịu yên. - Tổ quốc? Sao, nghĩa là gì à… Đó là… nơi mà em sinh ra! - Nghĩa là em sẽ bảo vệ Turkmenja? - Sao lại Turkmenja? - Em sinh ra ở đó. - Không, Tổ quốc là nơi em không chỉ sinh ra, mà còn lớn lên… - Thì em lớn lên ở đó! 5 năm lận! - 5 năm – đó là quá ít đối với khái niệm Tổ quốc… Em không nói bằng tiếng Turkmenja, không sống theo tập quán phương Đông… - Không, em không nói tiếng Turkmenja, em nói tiếng Nga, tiếng Anh một chút tiếng Pháp… - Như vậy Turkmenja không phải Tổ quốc của em. Tổ quốc của em là nơi sinh ra cả tiền bối của em nữa. - Cha em sinh ra ở Saint Peterburg, còn mẹ ở Kishinjov… Vậy là em phải bảo vệ nước Nga và Moldova? - Không, em chỉ bảo vệ đất nước mà ở đó em có tuổi thơ và những kỷ niệm đẹp nhất. - Latvja, nhà em sống ở đó cho đến khi em tròn 11 tuổi, em còn nhớ nhiều kỷ niệm về đất nước này! - Không… Không phải Latvja! Phải bảo vệ đất nước gần gũi về tâm hồn và đức tin… - Hừm… Vì em theo bà ngoại là người Do thái, không lẽ em sẽ bảo vệ Israel… Maria Ivanovna! Làm thế nào mà em trong quân đội Ukraina lại bảo vệ được Israel? Cặp kính của cô Maria Ivanovna từ đầu mũi cứ dịch dần lên cao, cho đến khi nằm gọn trên trán. Cả lớp chăm chú quan sát sự việc. Vô va rất giỏi phá bĩnh tiết học. - Vô va, - cô Maria Ivanovna hơi thiếu tự tin, - Em vào quân đội Ukraina sẽ bảo vệ Ukraina… - Nhưng nếu đó hoàn toàn không phải Tổ quốc của em? Em sẽ làm gì ở đó? Té ra là em hoàn toàn không có Tổ quốc! Mà một khi đã không có gì để bảo vệ thì nghĩa là có thể khỏi cần nhập ngũ? - Bắt buộc phải nhập ngũ… Để làm gì ư? Để trở thành người đàn ông đích thực! – Sự tự tin trong giọng cô giáo cứ giảm dần theo các câu hỏi của học trò. - Maria Ivanovna! Nhưng thật ra để trở thành người đàn ông đích thực thì cái cần thiết không phải là quân đội! - Thế thì cần gì? - Cô lớn tuổi thế mà có lẽ lại không biết! Tất nhiên là đàn bà! Cả lớp vỡ oà trong trận cười. Cô Maria Ivanovna tái mặt. Thật khó tìm ra biện pháp dù chỉ theo logic cho những câu loại này. Cố muốn yêu cầu Vô va mời cha mẹ đến, nhưng lúc đó không còn nhớ một từ nào. Tiếng chuông giải lao cứu tinh đã đưa cô ra khỏi đờ đẫn. Cô chạy về phòng giáo viên. Vứt tờ tạp chí lên bàn, cô gieo mình xuống ghế bành và khóc nức nở. Cô, một nhà sư phạm công huân với 40 năm trong nghề, đã không thể giải thích cho một thằng nhóc 15 tuổi từng ở Turkmenja và Latvja Tổ quốc của nó ở đâu. Bởi vì thời tuổi trẻ cô chỉ có một Tổ quốc là Liên bang Xô viết, nó mênh mông đến mức có thể đi khắp nửa thê giới vẫn chưa ra khỏi biên giới của Tổ quốc. Và những người Cô dắc, Ban tích, Do thái,… tất cả đều có chung một Tổ quốc, ai cũng hiểu như thế. Còn bây giờ ? Chạy xe 3 tiếng đồng hồ - hết! Không có Tổ quốc! (ninh trích dịch từ http://asfalt4.v-teme.com/rodina ) |
Cám ơn bác ninh cho một bài dịch thú vị, nhưng bác không còm dòng nào thì lại vi phạm nội quy rồi!
Nhà em còm cho câu cuối chưa chính xác: "Bởi vì thời tuổi trẻ cô chỉ có một Tổ quốc là Liên bang Xô viết, nó mênh mông đến mức có thể đi khắp nửa thê giới vẫn chưa ra khỏi biên giới của Tổ quốc. Và những người Cô dắc, Ban tích, Do thái,… tất cả đều có chung một Tổ quốc, ai cũng hiểu như thế. Còn bây giờ ? Chạy xe 3 tiếng đồng hồ - hết! Không có Tổ quốc!" Tại sao chưa chính xác? Vì nó chỉ phản ánh quan niệm của một cô giáo, vì ý thức dân tộc và mâu thuẫn sắc tộc thời CCCP chưa bao giờ được giải quyết ổn thỏa theo nghĩa một thế giới đại đồng, và do đó mới có nội chiến Kavkaz, rồi mới có 3 nước Baltic tách ra mở màn cho tan rã Liên bang, mới có nạn đầu trọc lan tràn sau 1991... Điều khá hài hước là tư tưởng cao đẹp về đại đồng chỉ được tôn vinh cao nhất và tin nhiều nhất nhờ chiến tranh đẫm máu, nhờ nội chiến và dần lịm đi trong thời bình hay có vẻ là thời bình, cũng gãy vụn do nội chiến Kavkaz và chiến tranh Apgan, không biết vì sao lại thế! Hay Tổ quốc chỉ là ngoan ngoãn hy sinh cho nhóm người coi đó là kho báu! Trong con mắt ngủ mơ hay thức tỉnh, có thể Tổ quốc không có cùng tên gọi, dù không ai lại có thể không có Tổ quốc. hay chỉ do mắt kính phải đeo và bị đeo? |
Trích:
Trích:
|
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 22:55. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.