![]() |
Trích:
Bài này mình viết tháng 6 năm 2009 sau khi mấy tháng trước đó trên mạng rộ lên các bài viết rằng họ Trịnh từng có tham vọng chính trị, rồi làm tay trong cho Cách mạng... Trang daohieu.com cũng đăng rất nhiều như các trang nội ngoại khác, lên cả báo An ninh Thế giới của ta... Post lại bài này ở đây để nhớ lại một câu chuyện từng suy ngẫm. Trong bài đã thầm xin phép nhạc sĩ họ Trịnh để viết tắt tên của ông là TCS! SUY NGHĨ VỀ NHẠC TRỊNH CỦA MỘT NGƯỜI BÌNH THƯỜNG Năm nay đột nhiên xuất hiện hàng loạt bài viết về TCS, không như về một nhạc sĩ đặc biệt của dân Việt mà là những đánh giá-phỏng đoán về TƯ CÁCH của họ Trịnh... Tôi chỉ xin tạm gọi TCS là một NHẠC SĨ ĐẶC BIỆT của dân Việt mình, và cũng xin coi là quan điểm cá nhân của một công dân bình thường. Tự giới thiệu trước rằng tôi kém nhạc sĩ Trịnh coi như một thế hệ, không hề quen biết ông trước đây, không nghe biết gì về những Bí Mật của đời ông, ngoại trừ những giai điệu đặc biệt của ông. Từ những tuyên bố của Trịnh Cung mấy tháng trước đến những bí mật-bật mí gần nhất của ông Liên Thành, rồi lý lẽ của những người từng HIỂU và BIẾT họ Trịnh, tôi thích thú đọc không vì gì khác ngoài trí tò mò về một giai thoại lịch sử. Xin không kết luận rằng đâu là sự thật vì tôi không kiểm chứng được các lập luận đó, nhưng sự thật luôn có những logic riêng mà ta cần tôn trọng cũng như phải tin vào nó, vì đó là cái lẽ NHÂN-QUẢ trong đời. Tôi sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, sau 1975 ít lâu đi du học ở Liên Xô cũ, tránh được cái thời đói kém ăn bo-bo của người Việt những năm cuối 70-đầu 80. Trong trí tưởng thanh niên của cái thằng tôi hồi đó là sự cao đẹp của Đảng, cảm giác sung sướng về bức tranh người ta vẽ ra về tương lai giàu mạnh của đất nước, lòng hừng hực những dự định bay bổng trong khoa học v.v…Trong trí tưởng của một học sinh cấp III như vậy mà chỉ vài tháng sau tháng 4-1975, tôi bị chinh phục ngay bởi một cảm giác khó tả khác khi nghe bạn bè ngâm nga nơi chỗ khuất những giai điệu lạ lùng về: Mưa vẫn mưa bay….trên từng tháp cổ…Ngay Diễm xưa khi đó là bài hát CẤM ở ngoài Bắc, được liệt vào Nhạc Vàng. Ai cứ cấm mà ai thì cứ hát, hát cho mình và vài bạn bè mình, những đứa bạn không đi mách với Bí thư chi đoàn của lớp hay trường. Đấy là lần đầu tôi biết về một bài hát Đặc biệt, vài năm sau biết thêm về nhạc sĩ Đặc biệt đã sinh ra nó, và không chỉ có Diễm xưa, tất nhiên. Bây giờ thì đã vào cái tuổi Tri thiên mệnh mà nhìn lại, với một ít hiểu biết về nhạc lý, cũng tự sáng tác vài bài hát cho riêng mình, nhưng cũng như hàng triệu người yêu nhạc Trịnh, tôi luôn tìm ra cái mơi mới với riêng mình trong những bài hát có tuổi thọ gần bằng chính đời mình. Mỗi độ tuổi mình lại hiểu thêm một chút cái câu: ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau hay đi về đâu hỡi em…khi trong lòng không chút nắng. Trong con người khi trống rỗng mục đích, thì ngay cả bước chân của họ cũng chợt thành vô nghĩa. Nhiều khi ngâm nga lại những câu chữ của họ Trịnh, tôi không thể hiểu sao ông viết ra nó dễ dàng đến thế, bởi như những bạn bè thời trẻ của ông thì những bài ca đơn giản độc đáo ấy được ông viết ra lúc mới trên dưới 20, trong một cuộc sống không dư dả thi vị gì với đồng lương một thầy giáo làng. Vì sao một thanh niên hiểu được cái cảnh trong Phôi pha: Ôm lòng đêm…nhìn vầng trăng mới về, nhớ chân giang hồ - Ôi phù du, từng tuổi xuân đã già, một ngày kia đến bờ,đời người như gió qua…. Thật là phù du nếu ta tìm cách xếp ông vào Bên này…hay Bên kia để rồi phán xét cái tư tưởng thân Cộng hay không của ông. Bài Nối vòng tay lớn ông viết không phải để cất lên trong những ngày tháng 5-1975 hay cả bây giờ. Chúng ta ai cũng từng hát thầm các bài ca của ông, và theo cái ý nghĩa bản quyền thì ta luôn nợ ông, không chỉ do đã không cần xin phép hay trả ơn ông bằng tiền mặt hoặc lời nói cám ơn, mà thậm chí bởi những ca từ triết lý lạ lùng của ông đã từng an ủi ta, chỉ cho ta một lối thoát nào đó khi tâm hồn bế tắc hoặc ngược lại, cần bung ra chia sẻ. TCS rất đặc biệt vì ông tự sáng tác cả nhạc và lời. Ông có thể phổ nhạc, nhưng con đẻ của ông chủ yếu là trọn vẹn. Tôi cũng đọc các sách bàn luận về nhạc lý và đủ hiểu thế này: nhạc bác học ở đình cao là nhạc KHÔNG LỜI, ta gọi là nhạc giao hưởng chẳng hạn, còn nhạc nhẹ có lời mà muốn đạt đỉnh cao thì cũng phải là hoàn toàn CÓ LỜI tức không thuộc diện Phổ nhạc, nó cũng sẽ phản ánh tác giả một cách trọn vẹn.Đó là nhạc nhẹ TRỌN VẸN. Tôi không tự cho phép mình bàn sâu về nhạc Trịnh, bởi có nhiều người phân tích kỹ rồi. Tôi chỉ nói đến suy nghĩ của người bình thường về CON NGƯỜI của ông theo cái logic thông thường của cuộc sống. Thứ nhất, tại sao TCS lại cần phải có một cuộc đời đáp ứng mong mỏi của bạn bè ông về chính kiến, quan điểm chính trị? Ông nghĩ gì và làm gì thì ta có thể Nhận định ở mức độ nào đấy chứ không thể ĐÒI HỎI cho thoả mãn ý muốn của ta. Ví dụ ông Trịnh Cung nêu kết luận về thiên hướng tư tưởng của TCS, ông Liên Thành lại cho là có vài điểm không chính xác, rồi chính ông Liên Thành cũng bị người trong cuộc khác phản bác. Tôi chỉ thấy với logic thông thường thì họ Trịnh đã phải trốn lính cũng là đương nhiên. Lời ca của ông đã đi trước thời đại, mà hành vi phản chiến của ông cũng là phù hợp điều ông cần: sau giải phóng ông có thể ở lại VN mà sáng tác, chứ nếu ở nước ngoài thì coi như khác đi, chắc chắn không có đủ ca từ triết lý. Ông mà lập gia đình thì cũng tương tự: ai cũng hiểu hôn nhân có mặt trái gì nếu từng có vợ hay chồng, mà sự sáng tạo của TCS hẳn độc lập hơn nếu ông nuôi dưỡng một tình yêu chứ không phải một cuộc hôn nhân tầm thường, ông không lập GĐ có lẽ phần nào do nhận thấy điều đó. Bên nào thắng cuộc khi đó thì ông vẫn ở lại VN, vẫn có thể không lập GĐ và có thể sáng tác. Ông tồn tại để cho nhạc Trịnh tồn tại, không cần phải đáp ứng quan điểm đạo đức của bên nào. Thứ hai, tham vọng chính trị là điều chỉ nên áp dụng khi đánh giá về người có bản chất tương ứng. Thích quyền chức thì chưa phải là tham vọng chính trị, và nếu thiếu tham vọng CT cũng khó thể thành một chính trị gia tài giỏi. Nhạc sĩ Trịnh cần tham vọng chính trị để làm gì nhỉ? để dễ quen được các cô gái đẹp chăng? để giàu có hơn chăng? Hay để giúp đời bằng hành động chứ không phải bằng ca từ? Hãy nhớ rằng những người có tài năng ĐẶC BIỆT như TCS cũng thường có tham vọng ĐẶC BIỆT, không lấy tham vọng người thường mà áp đặt được. Sau GP thì họ Trịnh đã trên dưới 40 rồi, cái tuổi đủ hiểu rằng người ta phải đánh đổi bản chất nếu chui sâu vào chính trị. Lúc còn trẻ ông đã có những lời ca triết lý thế nào từ suy nghĩ của mình, thì không thể khi chín chắn tuổi tác lại mơ hồ lao theo những ảo vọng ngược lại. Ông quan hệ rộng với cả người bình dân lẫn chức sắc cao cấp, vậy ông dư biết mặt trái và phải, và chọn đường đi cho riêng mình. Nếu ai đó tay giương ngọn cờ dân chủ mà buông lời phán xét ông thì hãy nhớ ngay nguyên tắc đầu của dân chủ chính là TÔN TRỌNG NGƯỜI KHÁC. Cuối cùng, việc ông tham gia cho CM khi đó hay làm gì sau này, lại dựa trên tinh thần logic của đạo đức, của lòng yêu nước. mà cái sự yêu nước này thì không của riêng ai. Những người di tản tháng 4-1975 hay vượt biên sau đó, hay đơn thuần đi công tác nước ngoài bây giờ, luôn có những lúc nhớ nhung Việt nam thuở ban đầu lúc chưa quen nơi đất khách quê người. Yêu nước còn có thể bằng hành động mà bản thân cho là phải lẽ, dù giúp CM hay giúp cho ai. Nhạc Trịnh cũng từng được Miền Bắc xếp vào phản chiến, chỉ vì thật sự cũng làm cho người lính cả Bên Cách mạng nghe rồi muốn buông súng về quê. Thế thì ai cần có một cuộc chiến mới nói TCS là không yêu nước khi đã khơi gợi tâm lý HOÀ BÌNH trong mỗi con người? chẳng lẽ dân tộc Việt hiếu chiến hay sao? Nhạc Trịnh sẽ có cuộc đời còn dài lâu, dù lớp trẻ bây giờ không hiểu mấy và không hát nhiều. Nhưng chắc chắn lứa 80X-90X bây giờ sẽ tìm đến nhạc Trịnh sau vài mươi năm nữa cho riêng mình, không phải để nhảy hay lắc, và đó là điều ĐẶC BIỆT của nhạc Trịnh. Lịch sử mơ hồ hay không thì vẫn mãi có tranh cãi, nhưng tôi nghĩ chắc chắn TCS đã sống và hành động đúng để cho đời những lời ca, giai điệu đầy TÍNH NGƯỜI, để góp vào bản sắc của văn hóa Việt. SÀI GÒN tháng 6-2009. |
Trích:
|
Trích:
|
Sau vụ án giết người man rợ của Luyện, người ta xử án không nghiêm khiến cho nhiều vụ án khác cho tuổi vị thành niên xảy ra. Thêm một vụ án đau lòng tại một tiệm vàng ngoại thành Hà Nội: Hãy xem rõ mặt kẻ giết người!
http://vnexpress.net/gl/phap-luat/20...han-tiem-vang/ Tôi thấy quá kinh khiếp! |
Trích:
|
Trích:
Có lẽ phải viết khác đi, bác ạ. Đại loại là: "Luật pháp chưa nghiêm", "Luật pháp còn những kẽ hở" v.v. |
Trích:
http://i303.photobucket.com/albums/n...uatsuThanh.jpg Ông luật sư Trần Chí Thanh Vnexpress ngày hôm nay (hôm xử án – 13/01/2012 - PhuongNN) có bài phỏng vấn luật sư Trần Chí Thanh (Đoàn luật sư Hà Nội). Bài gốc xin đọc ở đây. Ngay đầu bài tôi đã không hiểu ông Luật sư Thanh khen hay chê HĐXX. Trích:
Trích:
Trích:
Bây giờ cần bàn đến vấn đề chính của vụ án. Người ta bàn tán râm ran về khả năng Lê Văn Luyện chỉ bị tuyên mức hình phạt cao nhất là 18 năm tù. Điều này quá rõ ràng, ngay một sinh viên năm thứ ba ngành luật cũng có thể phân tích ra được. Phóng viên Anh Thư của Vnexpress (phải chăng cũng học ngành luật) khi phỏng vấn đã trích ngay vào điều 74 BLHS, vô hình trung đã dẫn Luật sư Thanh xoáy sâu vào phân tích vấn đề bao nhiêu năm tù. Xin nói rằng, đó không phải là phương pháp nghiên cứu của người nghiên cứu luật học nói chung, cũng như của luật sư nói riêng. Cần xem lại tổng thể cả bộ luật, và quan trọng nhất là xem lại Phần chung của Bộ luật hình sự và tập trung vào Chương X – những quy định đối với người chưa thành niên phạm tội. Điều 69: Nguyên tắc xử lý đối với người chưa thành niên phạm tội Trích:
Trích:
Ông luật sư Thanh quên mất một điểm, là việc hoàn thiện pháp luật hình sự từ khía cạnh hình phạt, cùng với sự phát triển của tiến bộ nhân loại, luôn phải theo hướng nhân đạo hơn. Ông ấy đề xuất ngược lại, theo hướng tăng nặng hơn, đề xuất thêm án tử hình. Ông này quên mất lý thuyết về luật hình sự, xin để tôi nhắc cho ông ấy. (1) Luật hình sự có đặc điểm đặc biệt, là nó quy định thế nào là tội phạm và hình phạt áp dụng cho tội phạm tương ứng. Tiếp tục, (2) luật hình sự có tính phòng ngừa, phòng ngừa riêng và phòng ngừa chung. Phòng ngừa riêng, là Lê Văn Luyện phải bị chịu hình phạt. Phòng ngừa chung là mọi người nhìn vào đó mà sợ, đừng có phạm tội giống như nó. Chắc ông ấy không nhớ câu nói của Lênin khi Người bàn về tội phạm và hình phạt, tôi cũng nhắc luôn: Vấn đề của hình phạt không phải ở chỗ nó nặng hay nhẹ, mà là ở chỗ không tội phạm nào là không bị phát hiện, không tội phạm nào là không bị trừng phạt. Như vậy, quá trình hoàn thiện luật hình sự, cần theo hướng để không để lọt tội phạm, xử đúng người, đúng tội, chứ không phải là theo hướng tăng thật nặng hình phạt. Quan điểm của thời Trung cổ đó, cần phải nhanh chóng được dẹp bỏ. Luật sư mà phát biểu như vậy thì có khác gì đám đông thiếu hiểu biết đang nhao nhao đòi tử hình Lê Văn Luyện đâu! Ông ta nhầm lẫn một phần là vì: Trích:
Một câu hỏi đặt ra cho ông luật sư: Vậy, nếu ông tử hình được Lê Văn Luyện, xong là ông sẽ làm gì? Về nhà, thở phào và thỏa mãn? Tôi thấy không có khác gì những kẻ thiếu hiểu biết khác đâu? Đọc bài trả lời của ông, tôi không biết chiến thuật, chiến lược bảo vệ cho phía bị hại của ông thực sự rõ rệt như thế nào. Hoặc là, ông muốn đề nghị kịch khung – thì Lê Văn Luyện đã bị tuyên lên mức hình phạt cao nhất rồi. Hoặc là, ông cần xác định rõ và khai thác điểm yếu của hồ sơ: Để lọt tội phạm (Có đồng phạm) – trường hợp như thế này khả năng trả hồ sơ điều tra lại sẽ là rất lớn. Biết đâu hung thủ chính không phải là Luyện, mà là một người nào đó lớn tuổi hơn Luyện, lúc đó ông thích thì đòi người ta tử hình thoải mái. Ngược lại, ông luật sư Phạm Văn Huỳnh, người bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho phía bị hại nói: Trích:
Nhân tiện, cũng cần phàn nàn về giới truyền thông của ta, tôi có cảm giác họ cứ vớ được vụ án giật gân là khai thác thục mạng, câu khách rẻ tiền kiểu cướp, giết, hiếp. Chính họ, không phải ai khác, cùng với internet đang dẫn các cháu đến sự lệch lạc về nhận thức hôm nay. Cái cách giật tít của Vnexpress cũng củ chuối hết sức, ví dụ trong bài này: Tôi không thể tuyên án tử hình Lê Văn Luyện Trích:
P.S. Em thấy nhận thức của bác Mujik về vụ này là rất chuẩn. Bác học Luật hệ gì vậy? :emoticon-0102-bigsm |
Trích:
http://vietnamnet.vn/vn/xa-hoi/60565...-giet-ban.html |
Ngày xưa nhà em học hình như cũng có một trường phái cho rằng" Nhân chi sơ vi bản ác" mà bác! Thế nên thiện -ác còn tùy nhân chi sơ!:emoticon-0107-sweat
|
Trích:
Trích:
Mạnh tử có lý khi cho rằng đứa trẻ như tờ giấy trắng, xã hội, cha mẹ viết tốt, viết đẹp thì nó lớn lên thành người tốt. Tuân tử có lý khi cho rằng đứa trẻ sinh ra đã có sẵn những tính xấu, như muốn chiếm bầu vú mẹ cho riêng nó... nhưng nếu dẫn chiếu với câu của Lênin em trích trên đây, cái tính phòng ngừa chung của pháp luật (nói chung) và hình phạt (nói riêng) phải được đặt trên tính phòng ngừa riêng như Bác Hồ của chúng ta đã từng có câu phòng cháy hơn chữa cháy hay câu này phòng bệnh hơn chữa bệnh (có phải của Bác Hồ không nhỉ?). Nhìn lại câu của bác USY: phần nhiều do giáo dục mà nên đã đủ ngẫm được, rằng cái phần nhiều đó chắc phải đến 90%. Môn Tâm lý học tội phạm (chắc Luật tại chức học môn này cưỡi ngựa xem hoa thôi) có chương về Tâm lý tội phạm theo lứa tuổi, rất quan tâm đến lứa tuổi vị thành niên. Các con số thống kê đều cho thấy yếu tố giáo dục ảnh hưởng rất lớn đến tỷ lệ phạm tội và mức độ nghiêm trọng của tội phạm. Những đứa trẻ được giáo dục đầy đủ đương nhiên thuộc nhóm tỷ lệ phạm tội rất ít. Người ta thống kê số lượng phạm tội vị thành niên gần như 99% có khiếm khuyết về giáo dục từ gia đình và xã hội. Trong khuôn khổ của topic này em không thể dài dòng hơn, nhưng đừng bao giờ đổ tại luật, nên đổ tại giáo dục và văn hóa của xã hội mấy chục năm qua đã suy đồi đến cỡ nào! |
Trích:
Trên thế giới thì rất nhiều nước bỏ hẳn hình phạt tử hình từ lâu nhưng số tội phạm đặc biệt nguy hiểm không tăng lên, một số nước thì lại đề nghị áp dụng lại hình phạt cao nhất này! Có điều Kóc khá tự tin khi nói là một tên tội phạm trước khi hành động sẽ chẳng bao giờ nghĩ đến hình phạt mà mình phải gánh chịu. Nếu là cướp của thì chúng sẽ chỉ tưởng tượng (nghĩ đến) số tài sản mà chút xíu nữa chúng sẽ có..; còn nếu cố ý giết người vì các lý do khác thì chúng sẽ nghĩ làm mọi cách để nạn nhân phải chết.. |
Trích:
Hiện nay, có người rất nhiều tội, trong đó có vài tội đáng chung thân, nhưng cộng chung thì vẫn chỉ là chung thân, rồi ngồi khoảng 10 năm là tháo xiềng, chả ra sao! Không biết một người 80 tuổi mà bị phạt tù chung thân thì sao nhỉ? |
Nhà em thử ngẫm nhanh về vấn đề tử hình thế này:
Bộ LHS của ta hiện nay ghi hình phạt cho tuổi dưới 18 từ 1985 thì phải, lúc đó là bắt đầu xu hướng cải tổ và đổi mới, hy vọng vào kinh tế phát triển sẽ thay đổi đạo đức. Lần chỉnh sửa năm 1999 cho đến nay thì xu thế đạo đức càng mạnh vì KTVN lúc đó đang bắt đầu thăng hoa, với lại nhiều nước trên TG lúc đó đã bỏ án tử. Tuy vậy, trong vòng 5 năm gần đây khi nền KTVN bị ảnh hưởng khủng hoảng và đồng thời đi vào bộc lộ bản chất thiếu căn bản (chỉ là kinh tế bán tài nguyên và lắp ráp-gia công thuê, thiếu hẳn công nghệ tự sáng tạo...) nên đạt tình trạng bão hòa, gia tăng tỷ lệ thất nghiệp, nội tệ giảm giá...Cộng với đà suy đồi đạo đức và xuống cấp văn hóa-giáo dục, các vụ án giết người vì lý do lãng nhách ngày càng tăng... Mình có một cô cháu dâu là tiếp viên HK kể lý do không thích sống ngoài HN hay HP là: thanh niên ngoài đó ghê lắm, đi đường chỉ dám nhìn xuống đường, có đứa bạn từng nhìn ngang nhìn dọc khi bị TN nó trêu đã phải ôm hận với lý do "con này nhìn đểu chúng mày ơi!"... Nhưng các cụ làm luật nhà ta ngồi ở QH có nhiều lý do khác: chờ chỉ đạo từ trên (QH mà vẫn chờ chỉ đạo mới hay), bản thân ít thấy ít gặp do được hưởng ưu đãi, ít tin chuyện báo chí hay nghĩ đó chỉ là cá biệt... Tâm lý này - nếu có - thật khác với những nước có Pháp quyền: luật sẽ được làm và thay đổi để quan tâm xử lý đến cả các trường hợp cá biệt nhất của tính người... Và nói chung đã là nhà tù thì-nhất là ở ta- chẳng dễ chịu gì, nhưng tội phạm đôi khi coi nhà tù là nơi rèn luyện tay nghề... Cái gốc sự việc ở đây là : dưới 18 mà lãnh kịch khung 18 năm thì ra tù mới gần 36, còn đủ time trở thành ông trùm mới. Nhà em cho rằng chỉ cần tăng lên 35-40 năm là đủ, không được giảm án, ra tù sẽ ngoài 50 rồi, chân yếu tay mềm và muốn quậy tiếp cũng khó! :D |
Trích:
Trích:
Nếu bác Ninh nhìn thấy bố nào loăng quăng ở ngoài tầm hơn 10 năm, thì chắc là đang chờ giảm thật (trên giấy tờ) và gần đến ngày, đút tiền, người ta cho đi loăng quăng... chuyện đó không hiếm. Lúc đó mà phạm tội thì bỏ bu cả hai thằng: thằng ra ngoài và thằng cho ra ngoài. Trích:
Theo em thì thực ra khi bắt đầu đổi mới, các cụ đã không lường được rằng mấy chục năm kháng chiến, 10 năm sau Thống nhất, ngoài những giá trị tốt đẹp, thì có những cái nó bị hỏng nghiêm trọng (ví dụ: người miền Bắc choáng khi thấy người miền Nam thưa gửi lễ độ quá... và bây giờ thì chỏng lỏn như nhau), cái tư tưởng đề cao chủ nghĩa anh hùng - ra ngõ gặp anh hùng nên người ta thích tự xử lý vấn đề hơn là để nhờ cơ quan chức năng khi mà Pháp luật thì thừa mà thiếu năng lực thực hiện... mấy năm gần đây, mấy cơn bão chứng khoán, rồi BĐS, rồi giá vàng... nó làm cho số người giàu lên bất thường tăng lên nhanh chóng, bộ phận dân chúng bị bần cùng hóa cũng tăng nhanh không kém, thậm chí còn hơn... các làng quê, nông dân mất ruộng... tệ nạn lan tràn. Tội phạm gia tăng là chuyện bình thường, không như thế mới là lạ. Vấn đề không phải là sửa luật, mà là sửa cái thượng tầng kiến trúc của chúng ta kìa! Mấy chỗ được như NNN, toàn các bác có nong có né ngon lành cả rồi, ăn cây nào, rào cây ấy, nên ông nào bà nào ho he cái bịt miệng ngay, mũ ni che tai. Ra ngoài, về nông thôn, lên vùng núi mà xem dân chúng người ta mất lòng đến thế nào! Nói thế thôi, lâu nay em chửi văng mạng, em ra chỗ khác em chửi, để giành NNN cho những niềm vui... mũ ni che tai :emoticon-0136-giggl |
Trích:
Luật gia đi làm kinh tế thì nên cẩn trọng hơn mới phải nhỉ! |
Trích:
|
Trích:
Người phán trước, kẻ phán sau Nhớ cho hai chữ làm đầu: Nội quy |
Trích:
Chính vì vưỡn nhớ nội quy Nên nghe đao, thước, em thì im ngay... xozzy, nhầm, để em sửa: Chính vì vưỡn nhớ nội quy Nên nghe ban, khóa, em thì im ngay... :emoticon-0150-hands |
Trích:
Với trường hợp của Luyện mà tối đa chỉ 18 năm tù thì quả là "chưa nghiêm" thật. Nhưng tất nhiên, chỉ với một vài ba Luyện mà đã phải thay đổi luật thì cũng chưa hẳn đã hay. |
Kính các bác góp cho một vài điều gì đấy về "hình phạt" hoặc về tâm lý, nhân cách... của trường hợp Kóc sẽ kể dưới đây:
- Các bác đã nghe nhiều, đọc nhiều về chuyện đua xe gắn máy của giới trẻ trên các đoạn đường mới làm. Khi đua thì chúng thường tháo thắng (phanh) xe ra, thậm chí tháo cả đèn pha để đảm bảo là không còn đường thối lui nữa... Chuyện sau đây "khủng" hơn nữa. - Trên một đoạn đường nhựa mới làm xong chuẩn bị đưa vào sử dụng xuất hiện một nhóm thanh niên cỡi xe gắn máy tập trung lại. Chúng thách đố nhau là cứ 2 xe một chạy ngược chiều đấu đầu nhau ngay giữa vạch sơn phân làn. Ai tránh né bị xem là người thua cuộc! Kết quả: 1 chết, 1 sống đời thực vật. Số còn lại giải tán. Câu chuyện thật 100% xảy ra trên địa phương K. Hình phạt nào có thể răn đe được?; Ai, căn cứ vào cái gì để có thể "lý giải" hành động này? |
Trích:
Trích:
Mọi tuyên bố xung quanh việc xử nặng hay nhẹ là nghiêm hay chưa nghiêm đều không phù hợp với tinh thần của khoa học luật hình sự. Luật hình sự là một tổng thể từ xây dựng luật, xây dựng cơ chế thi hành luật: khởi tố, truy tố, xét xử và thi hành án hình sự ngoài ra còn có mối quan hệ giữa các cơ quan tiến hành tố tụng hình sự, mối quan hệ giữa Nhà nước và công dân trong thi hành luật hình sự... Việc thi hành pháp chế trong các hoạt động đó mới thể hiện tính nghiêm minh của pháp luật - do vậy, đem dẫn lời của Lênin về tội phạm và hình phạt trong trường hợp ở SUY NGẪM này, nghe chừng có vẻ không nên, không có tác dụng. Tư duy cho rằng xử tù là không nghiêm, xử bắn mới là nghiêm, chỉ phù hợp với... luật sư tại chức. |
Trích:
|
Trích:
Nghiêm là xét xử đã nghiêm. Chưa nghiêm là luật chưa nghiêm. 2 "đối tượng" ở đây khác nhau nên chẳng có gì là mâu thuẫn cả. Logic hơn cả thầy cãi chuyên nghiệp đằng khác. Khen tiếp đi! |
Trích:
Trích:
Trích:
Cái đó gọi là mâu thuẫn trong tư duy đấy. Hàn Phi Tử đã nói, luật là không chừa người vương giả cũng như hạng thứ dân... |
Em cũng chẳng đòi tử hình vì như thế vị thành niên và thành niên khác gì nhau. Nhưng với vị thành niên tội gì cũng chỉ tối đa 18 năm tù, theo người không học luật như em, là hơi ít. Tại sao không nhiều năm hơn hoặc chung thân?
Tư duy của em đơn giản vậy thôi cho nó ít mâu thuẫn. Bác vặn em phát nữa là em tịt. Kiến thức của em về luật đến đây là kịch đường tàu rồi. |
Trích:
Luật sư tại chức: Tại = Hiện. Hiện = Đuơng Vậy em suy ra ý bác định nói đến Luật sư đuơng chức phải không ạ :emoticon-0122-itwas? |
Trích:
Là để sau khi ra tù cái đứa ấy còn kịp lấy vợ đẻ con, ra cái đứa lại có cơ phạm tội nữa thì mới có việc cho mấy ông làm luật với xử án làm chứ. Khử tất đi thì rồi chúng ông thất nghiệp tất ah? Vậy chúng ông còn cố học tại chức về nuật nàm rì lữa? :emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm |
Trích:
Em tưởng là "Nội quy đầu đã thuộc làu Thì tay gõ phím còn lâu mới nhầm" |
Trích:
Trích:
Trích:
Nhớ có lần, một anh chàng lên chơi Ai là triệu phú, được anh LVS hỏi: Ngoài đời bạn làm nghề gì? - Em làm luật sư! Anh chàng thật thà nói thêm: Nhưng em mới chỉ làm luật sư được một năm trở lại đây thôi, trước em làm thợ mộc! Chuyện diễn ra trên TV trước mắt em và một cậu em, luật sư "chính quy", làm tại liên đoàn LS Việt Nam, phó chủ nhiệm đoàn LS của một Tỉnh gần Hà Nội. Hai anh em cười ồ cả lên. Bây giờ có một cái mốt: đi học tại chức luật, nhân tiện đi học 6 tháng luật sư, và thế là ra lò hàng đống LS tại chức, đúng như trong định nghĩa. 10 ông thì hết 8 ông tại chức, 1 chú SV mới ra trường không xin được việc, chọn nghề LS, chỉ có 1 ông là tâm huyết và thực sự giỏi... làm sao mà ông Trần Chí Thanh trên đây không phát biểu lăng nhăng! |
Trích:
Trích:
Trích:
Em xin bổ sung một chút về lý thuyết xung quanh hình phạt tù, có thể do em ra trường lâu rồi không nhớ chính xác từng từ ngữ, nhưng hành động bỏ tù người phạm tội là hình thức cách ly người đó với xã hội một thời gian nhắm mục đích giáo dục người đó trở thành người có ích cho xã hội, người ta đặt cái đó lên đầu tiên, chưa nói năng gì đến việc cần bắt nó ngồi thật lâu! Còn với những tội phạm nghiêm trọng cần áp dụng hình phạt tử hình là hình thức loại bỏ người đó vĩnh viễn khỏi đời sống xã hội. Rất ít những nhà hình pháp học, nhất là theo hệ thống luật XHCN lại cho rằng cần cách ly vĩnh viễn một người khỏi đời sống xã hội bằng án tù chung thân - do đó trên thực tế, một cách không thành văn người ta vẫn chưa bao giờ coi án tù chung thân như là tù vĩnh viễn đến khi chết mục xương trong tù - vì cần tin tưởng vào khả năng giáo dục và cảm hóa con người của các trại tù XHCN (cũng là về lý thuyết). Còn về thực tế cuộc sống mà nói, thì việc kêu gọi "tặng" thêm cho những trường hợp tương tự như của "bạn" Luyện vài năm tù, ví dụ thêm 7 năm thành 25 năm (bằng cách sửa luật - tất nhiên) giống như câu chuyện này: Trích:
|
Trích:
http://vnexpress.net/gl/phap-luat/20...uop-o-sai-gon/ "Anh Nguyễn Hồng Kông (ngụ huyện Bình Chánh) kể, 2 tháng trước anh có việc đi trên cầu Nước Lên (quận Bình Tân) vào lúc rạng sáng. Bỗng từ đằng sau có tiếng xe máy xé gió lao đến. Cảm giác rợn người khi một xe chở hai thanh niên vụt qua, ép xe anh vào đường. Tiếp đó, thêm 4 thanh niên khác cũng trờ tới. "Chúng vung gậy và mũ bảo hiểm đánh tới tấp làm tôi sợ quá phải quăng xe bỏ chạy. Chúng ung dung dựng xe mình lên rồi phóng đi, tôi có truy hô, có người đi đường qua lại nhưng không ai dám can thiệp", anh Kông kể." ... Nhà em vài năm trước hay phải đi kiếm ăn đêm, gặp tụi này ngày càng thường xuyên trên các đường tỉnh lộ. Kinh nghiệm để đỡ rắc rối là nên chạy cùng người khác, đi xe không xịn và không chạy quá nhanh, tụi cướp này chạy theo mình điều nghiên thấy là nản vì nó sợ bị Hình sự gài bẫy: xe tàng tàng, đi bình thường tự tin, có người hỗ trợ nhau, để một cái bọc vớ vẩn nào đó dụ mồi, mặc áo gió phồng phồng v.v... he he! Tuổi trẻ vốn luôn nhiều hoài bão, thích khẳng định bản thân, dễ làm liều khi túng tiền... mà công việc trong XH không có bao nhiêu là đam mê cho họ, có kiếm tiền chỉ là chân tay cực nhọc, lại thấy nhiều gương tốt làm ít ăn nhiều theo nguyên tắc "làm theo NL, hưởng theo nhu cầu"... nên không phát cuồng mới lạ, còn thêm các loại ma túy ngày càng dễ kiếm và rẻ giúp ta quên mọi bận vương trần tục bế tắc... Lý thuyết chế độ XHCN muốn đem lại tinh thần đạo đức, nhưng kinh tế của nó không tạo nhiều động cơ phấn đấu và lao động kiến thức cho cá thể cả trẻ lẫn già, nên chẳng hình phạt nào giải quyết được, chẳng nhân số công an nào đủ đông đảo mà trấn áp được, không giáo dục lý thuyết nào ngăn những suy nghĩ cuồng bậy bộc phát như kẻ vừa cướp giết tiệm vàng Vững Bắc được.... Mác rồi Lênin đã từng nói: Kinh tế quyết định chính trị - theo nghĩa chính trị đây là đối xử người-người, là xã hội, đối nội hay đối ngoại cũng thế. Nhưng cái lạ là nhiều quan giàu lên nhanh chóng thì thỏa mãn cho rằng- tin rằng thế là kinh tế cũng lên, cũng hóa rồng như ai. Ngày xưa xài TV đen trắng, là xe đạp phân phối, ngày nay là HDTV, là xe ga... đó là đi lên, nhưng chưa tự hỏi TV đó ai chế ra, xe ga đó do mình đổi cái gì mới có? Những quan này hết sức bảo vệ những điều tốt đẹp trên giấy, vì nó tuy ảo lại quyết định đến đồng lương và quan lộ của mình, điều mà những vãi Luyện kia không dám khái niệm đến, thế nên... Còn nếu đặt câu hỏi kiểu này, chắc lại là "lũ phản động" rồi Lượm ơi! |
Trích:
Nói nôm na thế, mong bác đừng đọc đít-cua về luật nữa vì đằng nào em cũng không có ý định đi học luật đâu, tập trung dịch truyện tiếu lâm thôi. Chí ít cũng góp tiếng cười cho bà con. Trích:
|
Trích:
Mà sao các lão có vẻ dị ứng với từ "tại chức" thế? Mỗ đây còn học "từ xa" nữa kia cho nên phải im thin thít. :emoticon-0136-giggl |
Trích:
Trích:
Trích:
Trích:
Trích:
|
Trích:
|
Trích:
|
Các bác cứ kích hoài, đôi khi được quy hoạch cán bộ ("không cố ý") và bị buộc phải đi học tại chức thì sao? Lý luận ở đây là "không bổ dọc cũng bổ ngang", "có học có hơn"... Còn mấy bác học tại chức xong lại cố hành nghề luật sư thì lại là "cố ý", nên tách riêng.
So với những bác nghỉ hưu... tại chức (đến cơ quan chỉ đọc báo và uống trà) thì dù sao cũng phải nể mấy bác vừa phải làm vừa phải đi học. |
Trích:
Mà sao không lo chuẩn bị đi ... ọp ẹp, cứ đọc đít-cua mãi zậy? Trích:
|
Nói đến Luật sư bỗng nhiên làm em nhớ đến bộ phim khá hay của Mỹ có nhan đề "Luật sư không bằng cấp". Chuyện phim dựa trên một câu chuyện có thực về người phụ nữ đã hai lần đò, chuyên lo những việc lặt vặt cho một văn phòng luật sư ở Los Angeles. Erin Brockovich (Julia Roberts đóng), một mình nuôi ba đứa con thơ, nợ nần chồng chất. Cô khốn khổ mưu sinh vì không hề có bằng cấp hay kiến thức trong ngành luật. Nhưng "Luật sư không bằng cấp" đã vươn lên bằng chính nghị lực, lòng yêu thương và trách nhiệm với cộng đồng.
|
Trích:
Ngay trong ngành của em em gặp ối bác học tại chức mà giỏi bằng tỉ lần mấy ông chính quy cúp cua, mua điểm. Ngược lại rất nhiều bác tại chức vừa đi học được mấy chữ đã hợm hĩnh, ông mày giỏi chẳng kém chúng mày, bọn chính quy ợ! Yếu tố con người cả thôi, phải không bác? Trích:
Trích:
Phim My Cousin Vinny (1992) cũng là một phim hay về luật sư dỏm thành công trước tòa, nhưng là phim hài. |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 11:28. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.