![]() |
Trích:
|
Trích:
|
"Khi Đồng minh tháo chạy" cũng có thể coi là lời than khóc ngậm ngùi, tiếc nuối và mất mát nói chung cho những quốc gia nhỏ bé vì lý do nào đấy đã đặt phần lớn số phận dân tộc mình lệ thuộc vào những "nước lớn", mà vào thời điểm quyết định thì chính "nước lớn" cũng đang phải đối phó với những vấn đề "lớn" của mình.
Vào ngày này cách nay 22 năm, ngày 25.12.1989 thì quốc gia Rumania đã có 1 sự kiện gây bàng hoàng cho rất nhiều người trên thế giới. Tòa án quân sự đặc biệt đã kết án tử hình bằng cách treo cổ 2 vợ chồng vị Chủ tịch nước Nicolae and Elena Ceausescu vì 5 tội danh chính, trong khi: руководство СССР сделало заявление, что оно "с народом Румынии". http://img11.nnm.ru/9/e/8/b/f/659f41...0a2ab43bb6.jpg |
Quan nhất thời. dân vạn đại
Bài này ăn theo bài trên của Tom Cat.
Vợ chồng nhà độc tài Ceausecu định trốn sang Iran mang theo 24 tấn vàng nhưng bị lừa nên mất vàng, mất mạng… Nicolae Ceausescu dự định bỏ chạy khỏi Rumani trước khi cách mạng nổ ra và mang theo 24 tấn vàng; nhưng số vàng trên đã bị lừa lấy mất nên đã phải ở lại Rumani; đó là thông tin do một vị tướng phản gián thân cận với Ceausescu vừa mới tiệt lộ cho báo chí Rumani… Ngày 18/12/1989 vợ chồng ông Ceausescu đã định bỏ chạy sang Iran mang theo 24 tấn vàng, viên tướng phản gián Rumani đã tiết lộ cho nhật báo Libertatea, viên tướng này có mật danh là Ioan Gez. Số vàng này chuyển đi được 2 ngày thì bị lừa lấy mất, vợ chồng ông Ceausescu đã quay lại Rumani… Tướng Gez, là người chỉ huy một mạng lưới tình báo Rumani tại một số quốc gia phương tây trước năm 1989, theo ông này kể lại, vào ngày 3/12/1989, số phận của Rumani và ông Ceausescu đã được các cường quốc định đoạt tại Malta. Theo quyết định Malta thì ông Ceausescu phải rời bỏ Rumani… Vào đêm 14 rạng ngày 15/12/1989, tại sân bay Otopeni 2 chiếc máy bay đã bí mật cất cánh, một hướng về phía Kiev và một chiếc khác hướng về Teheran, mỗi chiếc mang theo 12 tấn vàng. Chiếc thứ nhất được mang sang hối lộ cho Liên Xô như một khoản lộ phí cho việc bỏ trốn của Ceausescu. “Chiếc thứ 2 sẽ chở 12 tấn vàng tới Teheran và theo kế hoạch số vàng này sẽ được người thân của gia đình Ceausescu nhận lại sau đó ít ngày… Sau đó nhà vợ chồng nhà độc tài này sẽ mang số vàng này sang sinh sống ở Chile...” Tướng Gez tiết lộ thông tin… Theo tiết lộ thông tin của viên tướng tình báo thì người Nga muốn một cuộc cách mạng Nhung ở Rumani và không muốn bị đổ máu… Ngày 17/12/1989, sau khi thương lượng với Liên Xô, Ceausescu sẽ tuyên bố từ chức, ngày 18/12 sẽ bay sang Teheran trong chuyến thăm hữu nghị nước này… Theo tướng Gez cho biết, ông Ceausescu đã từ chức vào ngày 17/12 vào lúc 17 h 45 tại Phòng họp của Bộ Chính trị, trong khi đó thì tại Timisoara cuộc nổi dây vừa mới nổ ra… “Một điều kỳ lạ là biên bản tốc ký ghi lại cuộc họp này đã bị biến mất khỏi hồ sơ lưu trữ và được Maria Ionescu ghi lại theo trí nhớ vào ngày 4 tháng giêng 1990”, theo lời kể của tướng Gez.. Tại buổi họp này, ông Ceausescu đã tuyên bố: "Mặc dù các vị không đồng ý với phương án tôi đề xuất về lựa chọn người kế vị làm Tổng Bí thư. Các vị cứ lựa chọn người của các vị”… Sau khi cách mạng nổ ra và vợ chồng Ceausescu bị hành quyết, mọi người không ai biết gì về 24 tấn vàng được ông Ceausescu cho chở ra nước ngoài… Về 12 tấn vàng chở qua Teheran, mọi người cùng không ai biết tin gì. Chiếc máy bay chở số vàng này qua Teheran đã quay về không vào ngày 4 tháng Giêng 1990”, theo lời kể của tướng Gez… Theo ông Mugur Isarescu, Thống đốc Ngân hàng Trung ương Rumani BNR, cho biết ý kiến của mình trong một cuộc trả lời phỏng vấn Nhật báo Thủ đô năm 2011: ”Có người kể với tôi rằng, khi chuẩn bị chạy sang Iran, ông Ceausescu đã chuyển sang đó nhiều kiện vàng… Có người đã nhìn thấy một ông X…ulescu nào đó khệ nệ khiêng những kiện hàng mỗi kiện ước nặng 12 kg, không rõ bên trong kiện đó là gì ?” Nguồn: Phạm Viết Đào dịch theo Ziare.com Rõ là: ''Tạo hóa gây chi cuộc hí trường ''Đến nay thấm thoắt mấy tinh sương ''Dấu xưa xe ngựa hồn thu thảo, ''Nền cũ lâu đài bóng tịch dương, ''Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt, ''Nước còn cau mặt với tang thương. ''Ngàn năm gương cũ soi kim cổ. ''Cảnh đấy người đây luống đoạn trường''. (Thăng Long thành hoài cổ - Bà Huyện Thanh Quan) |
Trích:
Cần phải nhớ những loại người không ăn được thịt chó chấm mắm tôm không tốt với Việt Nam đâu. Bác mình kể vào năm 1988 tức mình được 3 tuổi, hàng đêm tàu dầu của Liên Xô lại tạt vào hút trộm dầu của Việt Nam, mỏ Bạch Hổ. Gần 3 năm mới phát hiện ra. Chắc chắn trên này có bác làm dầu khí sẽ con phơm vu này đúng hay sai. Đồng chí thế đấy. Trung Quốc sang giúp Việt Nam làm đường đồng thời cũng chôn luôn vũ khí. Đợi một ngày họ quay lại chắc dùng súng này bắn vào những người họ gọi là anh em. Nghĩ mà buồn. Nhưng chẳng sao. Người Việt Nam đối với nhau có tốt đâu. Ở miền Nam họ còn có trương biển tuyển công nhân nhưng trừ người Thanh Hóa và Nghệ An kia kìa. Tổ quốc mọi rợ của ta bao giờ mới hóa rồng được đây? Các bác già chưa làm được thì ta bắt tay vào làm. Ta chưa làm được thì tạo điều kiện cho bọn trẻ hơn ta làm. Già mà khệnh khạng lúc nào cũng đòi hơn trẻ chán lắm. Kỳ đà cản mũi. :D |
Fansipan xác định chỗ đứng của mình ở đâu mà dám gọi Tổ Quốc Việt Nam là mọi rợ?
|
Trích:
- Giao thông lộn xộn, số người chết ngày một tăng; - Bệnh viện quá tải, nhức nhối cảnh phong bì, phong bao; - Giáo dục và đạo đức xuống cấp, nạn dạy thêm tràn lan, nạn bằng cấp giả... - Môi trường ngày càng ô nhiễm, vấn đề an toàn thực phẩm nhức nhối... - Bất kể lĩnh vực nào đều có vấn đề. Mọi chỗ ấy chứ chỗ nào. :D |
Không ai phủ nhận rằng Việt Nam là đất nước còn nhiều điều chưa được tốt đẹp như mong muốn. Nhưng một kẻ gọi Tổ Quốc Việt Nam là mọi rợ và gọi những người dân Việt Nam là bọ hung thì ít nhất cũng không được phép tồn tại trên diễn đàn của chúng tôi - những người yêu quý Tổ Quốc mình.
|
Trích:
Tự lừa dối mình gọi là yêu tổ quốc thì mình tuyệt đối không yêu. Quan điểm của chúng mình khác nhau nhưng đều là người có tâm với tổ quốc đúng không Masha. Hôm trước mình kể về con lừa quay quanh cối xay. Một ngày đẹp trời nó thả ra bãi cỏ và biết rằng con đường thẳng là con đường rất khó đi. Bạn Masha cố bỏ định kiến về mình nhé. Mình con người tốt bụng, biết lắng nghe, biết chia sẻ, có tâm và dòng máu nóng, luôn luôn biết thay đổi. Yêu bạn. :D |
Trích:
|
Những lời của Fansipan - một kẻ mạt sát miệt thị Tổ Quốc mình - quả là thớ lợ, đầy tính chất xảo ngôn và nguỵ biện. Nghe mà rùng mình sởn da gà!
|
Trích:
Thôi mình bắt tay nhau và cho mình cơ hội viết bài nghiêm túc nhé. Chìa tay cho mình nào. Vì một diễn đàn đoàn kết, văn minh và lịch sự. |
Trích:
|
Lạc đề như thế này thì ai chịu nổi! Các thành viên đáng kính làm ơn hạ hỏa và thể hiện tầm trí tuệ của các quý ngài, rằng quý vị không bị sa đà vào đả kích cá nhân.
|
Trích:
Lâu lắm ko cãi nhau với ai, những sẽ tranh luận với Fancipan hay VH đúng chất đàn ông do vừa uống cafe sữa thơm ngọt xong đang sảng khoái. - Việc nêu những yếu điểm của 1 ai đó cũng như ngồi nhân xét về 1 quá trình nào đó của 1 đất nước đang phát triển là việc ko khó. Nhưng, phải chính xác, phải có phân tích, phản biện đúng đắn và quan trọng là trong suy nghĩ viết phải có ý thức nhỏ nhoi xây dựng để cho cái phản biện nó tốt hơn. Nếu ko khác gì con gâu thấy gì cứ kêu nhặng xị cả lên. - Tôi thấy Fanxipan, VH ko những sỉ nhục dân tộc, so sánh với nhiều nơi khác, các bài viết lại còn dẫn chững dựa theo các câu chuyện dân gian, các bài viết từ nơi khác mà ko hiểu rằng mọi sự so sánh đều khập khiễng. Tôi dồng ý cần có sự so sánh, nhưng ko thể đem chuyện tính cách của con voi với tính của con kiến, so chuyện chung chung của 1 nước khác với 1 vài chuyện cụ thể của đất nước này. Fan biết rằng ở các nước mà Fan nghĩ là văn minh tột bậc khác hàng ngày truyền trông vẫn nêu những bất cập chứ... - Các bài viét trong các topic gần đây của Fan, VH càng gây phản cảm, sinh sự mọi nơi. nếu ko ok với BQT chẳng hạn, xin hãy góp ý với họ, đừng làm phiền các chủ đề của các thành viên khác để phục vụ mục đích sinh sự của mình. Cái gì cũng có giới hạn, nếu ko thành bệnh thì khó chữa. Ngay cả đến Phật Fan-VH cũng có thể lôi ra được thì hết cách, mục đích phản biện, chọc tức, sinh sự với BQT đâu chưa thấy mà tôi tin rằng sẽ bị báo ứng. - Yêu hay ghét mà cứ làm phiền mọi người khác như vậy là ko nên, sinh sự thì sự sinh - ai đó đã nói vây trên DD rồi. Không phải bênh Masha90 nhưng với kiểu viết như vậy thì ko yêu rồi :) bị ăn vả đôm đốp là chắc chắn masha nhỉ?. :emoticon-0137-clapp:emoticon-0155-flowe |
Sôi động, hăng hái lên
Tôi thấy Phan-xi-phăng không dám sinh sự với BQT đâu. Biết sợ rồi.
Ngọn núi Phan-xi-phăng chỉ muốn làm Đông-ki-sốt để nói chuyện với các nhà quý-sờ-tộc ELITE thôi. Nhưng định làm Đông-ki-sốt mà masha90 lại không chịu làm nàng Đuyn-xi-nê-a xinh đẹp (ở xứ Tô-bô-giô) thì không làm được đâu. Và phải có cả hầu cận Sân-xô để hỗ trợ (chia sẻ búa rìu) nữa chứ? Rõ là bạn đơn thương độc mã, chống lại sao được rừng các cối xay gió. Ấy là chưa kể chuyện bạn đang chơi bài tú-lơ-khơ chẳng hạn, mà bạn-cùng-chơi lại cứ đòi phải cho 2 cây phăng-teo vào để chơi cùng. --------------------- @ Bạn Nina thân mến: Cảm ơn bạn đã làm việc rất trách nhiệm và lịch thiệp. Nhưng xin cứ để cho mọi người tranh tụng, tranh biện, tranh luận cho nó chẳng những sôi động lên mà lại còn vui vẻ nữa. |
Biết 10 nhưng chỉ nói 1
Nhưng có khi lại im lặng tuyệt đối.
Có người nghĩ như bạn đấy, nhưng người ta lại chọn cách là không biết gì. Ở bên châu Âu người ta có bán phù điêu 3 con khỉ. Tôi cũng bắt chước khỉ làm theo 3 con khỉ ấy. Vậy theo phép tam đoạn luận tôi cũng là con khỉ. Nhận làm con nọ con kia cũng chẳng sao, miễn là mình thực sự có lòng tử tế. |
Thôi nào các bác, chủ đề này tên là SAM và B52. Nếu các bác muốn thảo luận về vấn đề khác, xin vui lòng mở chủ đề khác. Còn nếu các bác cứ lạc đề thế này, em sẽ khóa chủ đề lại và xóa các bài lạc đề đi.
|
EM ƠI, HÀ NỘI PHỐ
Tác giả: Phan Vũ Gửi những người Hà Nội đi xa 1 Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em mùi hoàng lan Ta còn em mùi hoa sữa Tiếng giày ai gõ nhịp đường khuya Cọt kẹt bước chân quen Thang gác thời gian Mòn thân gỗ Ngôi sao lẻ lạc vào căn xép nhỏ Ta còn em chấm lửa Điếu thuốc cuối cùng Xập xòe Kỷ niệm Một con đường Một ngôi nhà Khuôn mặt ai Dừng trong khung cửa Những phong thư bỏ quên trong hộc tủ Không tên người Không tên phố Người gửi không tên Ta còn em chút vang động lặng im Âm âm tiếng gọi Trong lòng phố 2. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em một gốc cây Một cột đèn Ai đó chờ ai Tóc cắt ngang Xõa xõa bờ vai Khung trời gió Con đường như bỏ ngỏ Ta còn em khăn choàng màu tím đỏ Thoáng qua Khuôn mặt chưa quen Bỗng xao nỗi nhớ Mỗi góc phố một trang tình sử… 3. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em rì rào cơn mưa trong chùm lá Những hạt nhỏ đọng trên mái tóc ai Vòm trên cao chuông hồi đổ xuống Nhà thờ Cửa Bắc Tan lễ chiều Kinh cầu còn mãi ngân nga Ta còn em đôi mắt buồn Dõi cánh chim xa Trên hè phố Chàng Trương Chi ôm ghi-ta Ngước lên cửa sổ Một ngày nào Trống không ô cửa Tiếng hát Trương Chi Gợi một số nhà Ta còn em chuyến tàu khuya Về muộn Vào ga… 4. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em quả bóng lăn Một mình Trên sân cỏ Cơn mưa đầy Chiếc thuyền giấy Lang thang không bến đỗ Thằng bé qua tuổi thơ Bâng khuâng Vội vã Ta còn em cánh cửa sắt Lâu ngày không mở Nhà ai Qua đó Nao nao nhớ tuổi học trò… Ta còn em giàn thiên lý chết khô Những chùm hoa năm xưa Thơm hò hẹn Cuộc tình đầu ngọt lịm Nụ hôn còn xanh mãi trên môi… 5. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em chuỗi cười vừa dứt Chút nắng còn le lói vườn hoang Vàng vàng cỏ Cô gái nhẹ buông rèm cửa Chàng mũ lệch diễu qua Lời tỏ tình hôm qua dang dở Ta còn em ngày vui cũ Tàn theo mùa hạ Tiếng ghi ta Bập bùng tự sự Đêm kinh kỳ Thuở ấy Xanh lơ… 6. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em tiếng tích tắc Chiếc đồng hồ quả lắc Đong đưa tiếng gõ Nhịp thời gian chầm chậm Già nua Căn phòng trống Mệt nhoài Bóng lẻ… Ta còn em hồi chuông thu không Ngôi chùa ẩn trong cùng hẻm phố Những hàng xoan Nghiêng nghiêng bóng đổ Đầu ngõ sót cây hoa gạo Từng sợi nắng rớt theo màu đỏ Lao xao tiếng phố Chợ chiều còn họp giữa kinh đô 7. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em những ngọn đèn mờ Trên nóc cao Vầng trăng không tỏ Tiếng rao đêm lạc giọng Ơ hờ… Người phu xe đợi khách bến đầu ô Lão Mozart hàng xóm Bẩy nốt cù cưa Từng đêm quên giấc ngủ Ta còn em tiếng dương cầm Căn nhà đổ Lả tả trên thềm Bét-thô và Sonate Ánh trăng Những nốt nhạc thiên tài Lẫn trong mảnh vỡ… Ta còn em một đam mê Một vật vã Một trống không Tan tiệc Tàn đêm Cô gái áo đỏ Venise Một bản valse dang dở Những phím đàn long Một kiếp người 8. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em khuya phố mênh mông Vùng sáng nhỏ Bà quán ê a chuyện nàng Kiều Rượu làng Vân lung linh men ngọt Mắt cô nàng lúng liếng đong đưa Ngơ ngẩn bao chàng trai Kẻ Chợ Cơn say quá dài thành một cơn mê… 9. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em tiếng hàng ngày Reo vang đường phố Lanh canh! Lanh canh! Tia hồi quang chớp xanh Toa xe điện lên đèn Người soát vé áo bành tô sờn rách Ai xuống Bờ Hồ! Ai đi Mơ! Ai lên Bưởi! Lanh canh! Lanh canh! Một đời cơ nhỡ Trăm ngày ngược xuôi Đầm đìa nước mắt Áo vã mồ hôi Bơ gạo mớ rau Mẹ về buổi chợ Lanh canh! Lanh canh! Lá bánh, củ khoai Đàn con trên bến đợi Cuối ngày… 10. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em ráng đỏ chiều hôm Đôi chim khuyên gọi nhau trong bụi cỏ Đôi guốc bỏ quên bên ghế đá Gã đầu trần thơ thẩn đường mưa… Ta còn em một tên thật cũ Cổ Ngư Chiều phai nắng Cành phượng vĩ la đà Bông hoa muộn in hình ngọn lửa Chiếc lá rụng Khởi đầu nguồn gió Lao xao sóng biếc Tây Hồ Hoàng hôn xa đến tự bao giờ? Những bước chân tìm nhau Vồi vội Cuộc tình hờ bỗng chốc nghiêm trang Ta còn em ngọn gió Nghi Tàm Thoáng mùi sen nở muộn Nhớ Nhật Tân Mùa hoa năm ấy Cánh đào phai 11. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em cơn mưa rào Lướt nhanh qua phố Chiếc lá bàng đầu tiên nhuộm đỏ Cô gái băng qua đường Chợt hồng đôi má Một chút xanh hơn Trời Hà Nội Hôm qua… Ta còn em cô hàng hoa Gánh mùa thu qua cổng chợ Những chùm hoa tím Ngát Mùa thu… 12. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em con đê lộng gió Dòng sông chảy mang hình phố Cô gái dựa lưng bên gốc me già Ngọn đèn đường lặng thinh Soi bờ đá… Ta còn em mùa nước xuống Mất tăm bãi giữa sông Hồng Chiếc bè nứa xuôi qua Lặng lờ Không ghé bến Con tàu nhổ neo Hồi còi vọng Như tiếng than dài Mùa này trăng vỡ trên sông Trong trống vắng “Người đi! Ừ nhỉ! Người đi thực” Lữ khách khẽ ngâm bài Tống biệt: “Mẹ thà coi như chiếc lá bay…” Ta còn em hàng cây khô Buồn như dãy phố Người bỏ xứ Quay nhìn lần cuối Những ngôi nhà cửa đóng Im lìm. 13. Riêng về một chuyến đi Ga Hàng Cỏ. Những người con lên đường. Năm khởi chiến. Tuổi mười tám trong hàng quân. Đầu đời Chàng trai nhận nụ hôn Từ cô gái trong đám đông đưa tiễn… Con tàu chở những người lính. Về phía Nam vào trận đánh Chở theo những căn phố. Những con đường. Chở nguyên Hà Nội nhớ. Với những vết môi hôn. Anh lính trẻ Nghe tiếng súng khai trận. Bỗng bàng hoàng. Bỡ ngỡ. Và thật bất ngờ. Như nhận nụ hôn… 14. Em ơi! Hà-Nội-phố! Ta còn em chiếc xe hoa Qua hàng liễu rủ Cánh tay trần trên gác cao Mở cửa Mùa xuân trong khung Chi chít chồi sinh Ước vọng in hình xanh nõn lá Giò phong lan Điệp vàng rực rỡ Ta còn em tà áo nhung huyết dụ Bờ môi ai đậm đỏ bích đào Những gót son dập dìu đại lộ Đất nghìn năm còn mãi dáng kiêu sa Phường cũ lưu danh người đẹp lụa Bậc thềm nào in dấu hài hoa? 15. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em đường lượn mái cong Ngôi chùa cổ Năm tháng buồn Xô lệch ngói âm dương Ai đó còn ngồi bên gốc đại? Chợt quên vườn hồng đã ra hoa Chợt quên bên đường ai đứng đợi Cuộc đời có lẽ nào Là một thoáng bâng quơ! Ta còn em một cuộc tình Như một bài thơ Những nỗi đau gặm mòn phận số Nhật ký sang trang Ghi thêm nỗi khổ… 16. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em lô xô màu ngói cũ Hiu quạnh Một ngôi nhà Oa oa tiếng khóc Ngày ra đời Cơn bão rớt Bẻ gãy cành đa Con vừa lớn Chinh chiến gần kề trước cửa Ta còn em con đường đá Lát bao niên kỷ Cây si kia trồng tự năm nào Nhớ ngày tóc mẹ chưa lên trắng Chiều nay qua sông vắng Xót mẹ Còng lưng Gánh tuổi già… 17. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em đống kim ngân Đổ đầy Hàng Mã Lâu đài, cung điện Võng, lọng, ngựa, xe Những hình nhân Xênh xang áo mão Một thời nào Ngập ngụa vàng son… Ta còn em mớ tro than Tiền giấy Mịt mù mặt phố Che mờ Khổ ải Trần gian… 18. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em một Hàng Đào Không bán đào Một Hàng Bạc Không còn thợ bạc Đường Tràng Thi Không chõng, không lều Không ông nghè bái tổ vinh quy… Ta còn em tiếng gọi trong đêm Người trở về Ngày đi nặng nỗi mang tên Nhớ Ngày về căn nhà không biển số Phố cũ quên tên Quên bậc đá Quên mái hiên Quên cây táo trồng ngay trước cửa Ngày về ra rả tiếng ve kêu Thuở ấu thơ thỏa thích leo trèo Võng trưa hè Đung đưa kẽo kẹt “À ơi! Trống đánh ngũ liên Bước chân xuống thuyền Nước mắt như mưa” Bài tập đọc Quốc văn giáo khoa thư Bà ru cháu ngủ… Người về sững sờ bên cánh cửa Tiếng ơi à Gọi lại Mảnh đời quên… 19. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em mảnh đại bác Ghim trên thành cũ Một thịnh Một suy Thời thế Lẽ hưng vong Người qua đó hững hờ bài học sử… Ta còn em dãy bia đá Danh hình hội tụ Rêu phong gìn giữ nét tài hoa Ly rượu đầy xin rót cúng cha Nghìn lạy cúi đầu thương đất tổ Bến nước nào đã neo thuyền ngự Đám mây nào in bóng rồng bay? Ta còn em những giấc mơ nhã nhạc Lộng lẫy xiêm y Nhịp nhàng dáng vóc cung phi Những hào kiệt Những anh hùng Vương triều nào cũng có Những kẻ cuồng si cũng có Thắp nén hương nhớ người tri kỷ 20. Riêng về một tháng Chạp Tháng Chạp Những tàn cây óng ả sợi tơ hồng Tháng Chạp thủ thỉ lời hò hẹn: “Qua đợt gió mùa Ngày mai ta đến với mùa xuân” Tháng Chạp Đôi tân hôn chưa kịp nằm chiếu hoa Đã có tên Trong vòng hoa tưởng niệm Một tháng Chạp. Trắng khăn sô Khói hương dài theo phố… Một tháng Chạp. Thâu đêm. Mẹ. Thức. Hóa vàng… Một tháng Chạp. Con đường ngẩn ngơ. Dãy phố không người ở. Những khu trắng nằm trong tọa độ. Sập gụ, tủ chè, sách xưa và bình cổ. Dòng chữ phấn ghi trên cánh cửa. Tất cả thí thân cho một mất một còn. Lời thề ra đi của những người bỏ phố. “Còn một đống gạch còn trở về nhà cũ!” Một tháng Chạp. Phường phố rền vang còi hụ. Cái chết đến tự phương nào? Cách Thủ đô bao nhiêu cây số? Giọng Hà Nội thật ngọt ngào. Cô gái loan truyền tin bão lửa. “Hỡi đồng bào! Hỡi đồng bào!” Một tháng Chạp. Cây bàng mồ côi mùa đông Mảnh trăng mồ côi mùa đông Nóc phố mồ côi mùa đông… Tháng Chạp năm ấy in hình bao mộ phố 21. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em năm cửa ô Năm cửa gió. Cơn bão những năm nào qua đó. Ba mươi sáu phố Bao nhiêu mảnh vỡ? Ta còn em một màu xanh thời gian Một màu xám hư vô Chợt nhòe Chợt hiện Chợt lung linh ngọn nến Chợt mong manh Một dáng hình Nhợt nhạt vàng son Đậm đầy cay đắng Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố. Bỗng thấy mình không nhớ nổi con đường! Một mình giữa bóng chiều sa Tha hương ngay trước cổng nhà mẹ cha Một bầu trời mãi mãi của riêng ta Những nỗi buồn vô cớ! Luôn luôn rất lạ 22. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em cánh nhạn chao nghiêng. Những giọt sương nhòa bóng điện. Mặt nước Hồ Gươm. Bỗng nhiên trở lạnh. Tháp Rùa bóng nước lung linh. Người ra đi mang theo buốt giá. Áo choàng không ấm thân gầy. Cầm bằng theo cánh chim bay. Người đi tìm khoảng cách Để quên. Nào biết nơi phương xa. Tháng năm mài mòn. Đôi mắt nhớ. 23. Em ơi! Hà-Nội-phố ! Ta còn em mùi hoàng lan Ta còn em mùi hoa sữa Tiếng giày ai gõ nhịp đường khuya Thang gác thời gian Mòn thân gỗ, Ngôi sao lẻ lạc vào căn xép nhỏ… Ta còn em! Ta còn em Ta còn em Mãi mãi… (Mùa đông 1972) --- "Ôi tha thiết lòng ta biết bao nhiêu! Mỗi tấc đất Hà Nội đượm thắm máu hồng tươi". (Nguyễn Đình Thi) |
Trích:
|
Hình tượng Mỹ cũng được dân đen các nước gọi là chú SAM (Uncle Sam). Chiếc oanh tạc cơ khổng lồ - siêu pháo đài bay B.52 cũng 1 thời là biểu tượng sức mạnh của Mỹ. Sau khi 34 chiếc B.52 bị bắn hạ bởi tên lửa SAM thì Huê Kỳ rút khỏi VN, rút khỏi cả ĐNÁ. Các căn cứ lớn như U-Tapao, Subic, Clark trở thành nơi chăn thả trâu bò của trẻ em bản xứ nghèo khó.
Ba mươi năm sau người Mỹ quyết định quay lại chốn xưa, quay lại ĐNÁ bằng tuyên bố nâng số tàu trong biên chế của Hạm Đội 7 lên đến 65% tổng số tàu chiến mà nước Mỹ hiện có. Nội các Thái Lan họp bàn về việc cho Mỹ thuê lại U-Tapao, Clark. Tái hoạt động Guam... Hổ Mang Vàng 2011, RIMPAC 2012 ... Để tiêu diệt Osama Binladen nước Mỹ mất 10 năm tham chiến với gần 50 ngàn quân thường trực. Để diệt Sadam Husen nước Mỹ mất 2 cuộc chiến tranh Cáo Sa Mạc và Bão Táp Sa Mạc, bắt đầu từ ông Bush Cha cho đến ông Bill. Dân Mỹ mất 4500 người con yêu quí, đem về 30 ngàn thương binh, đóng cho Chính phủ 900 tỷ $ tổn phí. Để diệt Kadafi người Mỹ cần 1 tỷ$, 1 chiếc máy bay bị rơi vì trục trặc kỹ thuật, không có ai chết hoặc bị thương... Chi phí ngày càng rẻ.... Có câu chuyện có vẻ chẳng liên quan gì đến đoạn trên, câu chuyện "Trái Măng Cụt": Có 2 thằng bé tranh nhau trái măng cụt. Thằng thứ nhất: - Của tao vì tao là người thấy trước. Thằng thứ hai: - Của tao vì tao là người nhặt trước. Tự nhiên có thằng thứ ba xuật hiện làm trọng tài: - Đưa trái măng cụt đây, tao chia cho. Nó cầm trái măng cụt bẻ ra làm đôi, đưa cho đứa thứ nhất một nửa vỏ trái măng cụt, đứa thứ hai một nửa vỏ còn lại của trái măng, phần ruột ngon ngọt nó bỏ vào miệng của mình! Câu hỏi thằng thứ ba là ai vậy? |
Trích:
Con số 34 máy bay B52 bị bắn hạ bởi SAM em nghĩ là không chuẩn. 34 chỉ là tổng số B52 mà ta hạ thôi. |
Theo báo thanh niên:
Trích:
|
Bác Tom Cát có thấy bài báo kia chém gió không? Với tư duy của người sĩ quan an ninh bác phân tích em xem. Nếu bác chịu thua thì em phân tích bác nghe. :D
|
Hề hề, sau khi post vài dòng đóng góp chủ đề SAM & B52, tưởng các bác cũng "hoài niệm" như mình té ra không phải, lướt ngược lên vài bài xem thì ra các bác đang triết lý vấn đề khác lớn lao hơn, không liên quan gì đến rocket và avion xanh căng đơ cả. Tự thấy mình thật ngây thơ, tẽn tò.
Chợt nhớ hồi sinh viên, tôi có tập tọng sáng tác một vài bài hát chơi, cũng được các thầy khen, các bạn cùng khoa hát, và mấy bạn gái khác khoa... để ý. Được khen kiểu gì cũng khoái dù có thể chỉ là động viên hay lịch sự hoặc "mát mẻ" mà thôi, tuổi trẻ mà. Có một hai bài gì đó, sau khi tích tịch tình tang một mình nghe như đang hát bài hát Nga nào đó, thấy chột dạ. Vậy là tự mình biên tập mình, kiểm duyệt mình, quyết định không công bố "tác phẩm" mới nữa. Hồi đó, quyết định như thế chỉ vì lòng tự trọng đơn thuần (thứ mà nhà trường thời bao cấp hay rèn giũa - không biết hay hay dở), chứ chưa hề nghe đến khái niệm đạo nhạc để mà phải sợ. Sau này mới hiểu giai điệu Nga, tâm hồn Nga đã "nhiễm" vào mình đến thế nào, nên mới sáng tạo ra sản phẩm (lai căng) như thế. Bây giờ đã bao nhiêu năm tháng trôi qua, nhưng vẫn sống với cách sống như vậy. Nghĩa là đã vào chủ đề SAM & B52 thì chỉ nói, bàn, tán thậm chi cả bịa về SAM &B52 thôi. Vẫn khư khư lòng tự trọng cũ rích mà tự biên tập mình, tự kiểm duyệt mình. Cổ hủ quá, vớ vẩn quá các bác nhỉ. |
Trích:
|
Trích:
Bộ đội ta tài ghê! |
Trích:
Với tôi thì dù hơn 40 năm đã qua song tôi không bao giờ quên cái cảm giác lạnh sống lưng khi mới vào bộ đội được 4 ngày, vừa mới được phát quân trang hôm trước, sáng ra mới đi tắm sông về còn chưa kịp mặc quần áo mới vào, vẫn còn đang ngồi trên giường bôi thuốc vào những chỗ lở loét trên người vì dị ứng gãi thành ra nhiễm trùng thì máy bay Mỹ nhao tới đánh. Tôi chỉ kịp đứng lên trên giường, nhìn quanh đã không thấy 1 ai trong lán nữa, giá súng thì còn nguyên, gào lên: "Không ai mang súng à" rồi bổ ra giật được khẩu AK của mình, vừa văng mình xuống giao thông hào đào viền sát quanh lán thì mảnh bom đã phầm phập găm trên miệng hào. Chậm 1 tích tắc nữa là có khi bây giờ chả ngồi đây mà gõ phím được nữa đâu. Cả đời tôi, có lẽ chưa khi nào lại sợ đến thế, cứ co rúm người lại trong cái hầm hàm ếch đào dưới hào ăn vào dưới gốc một búi tre dày. Nhìn ra cái khoảng trời hình bán nguyệt tạo ra từ vòm hàm ếch và miệng hào đối diện thấy máy bay lao xuống, đầu máy bay lẫn bom nó cắt ra tròn vo (nghĩa là nó đang lao cắm vào chỗ mình đấy). Vẫn nghĩ là lần này mình chắc chết bởi bom thì chả sợ lắm, có sợ cũng chả làm gì mà tránh được, với lại hầm của tôi khá chắc, có cả đáo đúng lỗ mới tạch được, song nếu nó cứ liên thanh mà giã thì thể nào mình cũng ăn đạn. Ngày còn bé, một lần đi học bên Thủy Nguyên, đang đi trên đường với 1 thằng bạn cùng lớp, chả kịp nghe thấy gì đã thấy bên ruộng nước bên phải đường bỗng cày lên một hàng tung tóe - hóa ra là một cái máy bay thổ tả nào đó từ phía sau đã bắn bọn tôi cả một loạt, may mà không trúng (à, dạo chiến tranh phá hoại lần 1 ấy thì chủ yếu là bọn A4 từ những tàu sân bay của Hạm đội 7 như thể tàu Oriskany bay vào mới có liên thanh bắn như vậy, bọn ấy mà vào đánh thì dai như đỉa ạ, nhất là tụi AD6) - lần ấy cũng sợ mất vía. Đạn cày tung mặt nước rồi mà cả giây sau mới nghe tiếng/thấy máy bay bay rất thấp qua đầu mình, tiếng rít như sét - siêu thanh mà. Thế nên, chúi trong hàm ếch mà mình vẫn kinh chuyện nếu nó bắn liên thanh. Cái hôm bị ném bom khi mới vào bộ đội ấy, 1 cậu đại đội tôi bị mảnh bom xuyên qua gãy đùi trái. Một mảnh nhỏ tí bay xuyên qua đùi, gãy xương, mất nhiều máu lắm, ai cũng tưởng chắc chết. May mà xe quân y xuống kịp đưa vào quân y viện, bây giờ vẫn tập tễnh. Đến bây giờ tôi cũng không hiểu sao, hôm ấy trong lán khá đông, 2 hội tiến lên đang chơi, chỉ nghe ù ù tiếng máy bay, ai đó còn nói "Máy bay ta đấy" bởi chỗ chúng tôi ở khi đó khá gần sân bay Đa Phúc (sân bay Nội Bài bây giờ), ngày nào MIG cũng lên xuống vài bận. Thế mà chả hiểu đám lính cựu linh cảm thế nào mà lúc nghe tiếng cao xạ lục bục, tôi quay ra đã chả còn ai trong lán nữa mà đã lao cả xuống hào tự đời nảo rồi. Sau cái đận ấy, tôi bị các ông lính cựu chửi như tát nước vào mặt rằng ngu, đã không nhanh chóng xuống hào lại còn không hạ ngay độ cao (từ trên giường nhẽ ra phải lăn ngay xuống đất), mà còn đứng lên trên giường; với lại, lấy AK xuống làm gì, mạng quý hay AK quý chứ... Một bác lính cựu lúc lao xuống hào vội quá còn quạc cả trán vào chỗ nối dây thép chằng chống bão mái tranh, chỉ toạc nhẹ song có lẽ trúng một mạch máu nào đó mà máu phun như suối, cả cái áo may ô đẫm máu như giặt, sau phải băng 1 đống trên đầu trông như dân Thổ đội turban. Lần đầu tiên trông thấy máu đồng đội chảy như suối (của cả cậu gãy chân lẫn anh bị toạc mặt - cả 1 mảng da trán dính tóc còn dính trên cái dây chằng chống bão), tôi nhủn hết cả hai chân. Bây giờ kể thì trơn chu ạ, lúc ấy thì mặt tái mét, không nói ra lời được. Bên kia khoảng ruộng rộng chừng gần bằng cái sân bóng ngăn giữa đồi chúng tôi ở và đồi có trường ĐHXD trú đóng hôm đó bị ném bom gần như hủy diệt, người chết nhiều lắm. Nó đánh từ độ 10h sáng mà đến 9-10 giờ đêm bên đó vẫn sang yêu cầu đại đội tôi chi viện thêm người sang bới xác. Sau xây cả 1 cái nghĩa trang to bên đường sắt (hơn 90 người bị giết thì phải, bây giờ tôi không nhớ nữa). Những ấn tượng ấy không bao giờ quên nổi. Còn nhiều lần nữa, kinh khủng. Bây giờ, nhiều lần nghe bọn trẻ tranh luận về chiến tranh cứ như các tướng lĩnh, nghe nói đến cái chết cứ ráo hoảnh, tôi chỉ cười thầm. Cũng còn là may chưa có đánh nhau đấy chứ nếu có, những đứa to mồm nhất có khi lại là những đứa chạy vãi linh hồn đầu tiên, mà rút cục chỉ các bà mẹ, những người phụ nữ là khổ nhất thôi. Hì hì, tôi vẫn còn có bài ngũ ngôn như thế này về cái tôi thấy tận mắt ngày lên tiền phương QKII chống giặc: Trưa hăm ba tháng hai Năm một chín bảy chín Lúc thế giặc rất mạnh Dân kéo nhau chạy xuôi Quang thúng và vật nuôi Phố Ràng, bến xe chật Nắng trưa ong ong đất Nung lo lắng không nguôi Thế mà giữa bến xe Dàn hàng một tiểu đội Áo quần vẫn còn mới Chen xe chạy tháo lui Súng đạn vũ khí đủ AK, Bê bốn mươi Ngang lưng lựu đạn giắt Đếm đủ đúng mười người Chúng tôi đang ngược lên Trực chỉ nhắm tiền duyên Tạm dừng chân phố núi Chờ máy xe tạm nguội Thấy thế một mẹ già Túm tay tôi kéo ra Hỏi: "Con ơi sao thế Những đứa kia chạy à? Mặt trận đang thiếu đạn Cả tù cũng tham gia Cùng bộ đội chống giặc Ấy thế nhưng vậy mà!" "Mẹ ơi, đâu cũng có Những đứa chỉ yêu mình Khi Tổ quốc cần đến Lại chẳng dám hy sinh" Giá muôn người như một Quyết nghiến chặt hàm răng Còn một viên cũng đánh Giặc nào dám đến chăng? Cũng trưa hôm ấy, một chị phụ nữ thấy tôi đeo quân hàm sĩ quan - thiếu úy, trẻ măng ạ - túm lấy tôi và bảo: "Chú chỉ huy ơi, ngoài kia có một chú bộ đội bị thương, mù mắt mất rồi, các chú có cứu thương không?". Theo tay chị ấy chỉ, ra ngoài thị trấn Phố Ràng chừng 100m ngược lên thì thấy 1 cậu lính biên phòng còn trẻ lắm, đứng lơ ngơ một mình bên lề đường. Hỏi, thì bảo cậu được đồng đội dìu từ đồn biên phòng bị địch chiếm cắt rừng đi suốt đêm hôm qua về đến đây, cậu bạn còn đang quay lại lấy 2 khẩu CKC bỏ tạm lại trong rừng vì vướng và nặng quá. Chỉ huy đoàn cán bộ QK2 lên tăng cường tiền phương, một thượng tá, hỏi kỹ thì biết đêm hôm qua địch đã tiến chiếm đồn Pha Long mà lúc 20 giờ tối ông gọi điện liên lạc với đồn trưởng thì đồn vẫn còn. Hỏi người lính kia rõ tên trưởng đồn để đề phòng cậu ấy bịa, quay ra ông lẩm bẩm: "Thế là mất Pha Long mất rồi". Sau khi cho người báo với huyện đội Bảo Yên cho cứu thương ra đưa cậu lính đi đội điều trị dã chiến, ông nói như quát: "Tất cả lên xe, tiếp tục hành quân!", mặt khó đăm đăm. Tôi cũng sẽ không bao giờ quên nổi khuôn mặt cháy xém xám ngoét với cặp mắt lồi thây lẩy ra ngoài như mắt lợn, bị nướng chín do B40 nổ gần của cậu lính biên phòng năm ấy. Chiến tranh nào phải trò đùa. |
"Rất không may là giữa thế kỷ XX, nước Việt Nam phải làm quân cờ trong tay nước khác. Ban đầu là nơi giao tranh của phe Trục và phe thực dân, sau đó là hai cực Xô-Mỹ".
Tôi không tán thành quan điểm này của bác, vì sau khi Pháp thất bại tại VN thì thằng Mỹ nhẩy vào giúp Diệm, phá hoại hiệp định Pari. Lúc đó nếu không có Liên Xô, Trung Quốc nhẩy vào viện trợ cho VN thì chúng ta lấy gì để đối chọi với sức mạnh Hoa Kỳ? Liệu ta có đánh nổi thằng ngụy được Mỹ viện trợ từ A đến Z không? Cho dù giữa 2 phe có xung đột hay tranh giành ảnh hưởng toàn cầu thì nếu LX và TQ mặc kệ ta, không thèm quan tâm thì liệu ta có tồn tại đến nay được không? Chúng ta ở vào thế khó, may có người giúp là tốt rồi, chúng ta không phải là con cờ của ai cả, những toan tính của các nước lớn là điều hiển nhiên, bao giờ cũng thế. |
"phá hoại hiệp định Pari" - xin lỗi "hiệp định Geneva"
|
Trích:
|
Gaddafi báo oán.
Trích:
http://vietnamdefence.com/Home/tinhb...0129/52005.vnd |
Trích:
Nếu tôi sống ở chế độ mà xăng 1500 VND/ lít thì tôi phải cố sống cố chết bảo vệ nó. Đúng là bọn Libya cơm không muốn ăn chỉ thích ăn cám. Ngài đại tá chết bọn chúng đâu có sung sương hơn đâu. |
Ngày bé nhà iem ở phố Cửa Bắc. Cuối tháng 12 vào lúc B52 ném bom dữ dội Hà Nội thì nhà trường ở nơi sơ tán (cách Hà Nội 40 km) cho tòan bộ học sinh nghỉ học tự về nhà với gia đình đề phòng rủi ro. Mấy đứa chúng iem mò về nhà, tới nơi thì thấy giữa khu nhà là hố bom sâu hoắm, chả còn căn nào trong số 20 chục tòa nhà 2 tầng xây kiểu Pháp cổ. Sau này mới biết quả bom tấn ném vào nhà máy điện Yên Phụ rơi chệch sang. Có 1 cảnh tượng ám ảnh em suốt đời - đó là đôi vợ chồng trẻ mới cưới bị vùi trong đống đổ nát đó, khi được bới ra vẫn trong tư thế ôm nhau ngủ!
|
Có bài này trên Dân trí về SAM và B-52 cũng hay. Đối đầu với B-52 thực sự là cuộc chiến trí tuệ.
http://dantri.com.vn/su-kien/bi-mat-...dem-679257.htm Anh chị, các bác trong quân đội cho em hỏi một trận đánh mà " bắn lên 93 tên lửa nhưng lại không rơi một chiếc máy bay nào" có chính xác không? Sao bắn nhiều thế nhỉ, mà lại không trúng. trích " Bên cạnh đó, khi Mỹ đánh vào Hải Phòng, đúng lúc Sư đoàn Phòng không 363 đang diễn tập phương án đối phó B52. Các phái viên của Bộ Tổng tư lệnh Quân chủng Phòng không- Không quân và các chuyên gia đang có mặt ở từng trận địa tên lửa cho rằng, đây là cơ hội rất tốt để chiến thắng B52. Nhưng trận đánh ấy, Sư đoàn đã bắn lên 93 tên lửa nhưng lại không rơi một chiếc máy bay nào. Những tên lửa của chúng ta rơi chỗ khác hoặc là mất điều khiển. Nhưng chính thất bại này, lịch sử Sư đoàn 363 ghi lại rằng đây là trận đánh không thành công cả về kỹ thuật, chiến thuật của bộ đội tên lửa. Nhưng mà chính từ bài học không thành công này lại càng thôi thúc các chiến sĩ radar cũng như chiến sĩ tên lửa tìm mọi cách để phát hiện B52. ". |
Trích:
Tất cả là do nhiễu gây bởi các B52D và các máy bay trinh sát điện tử RB66. Hơn nữa, do vị trí của HP nằm sát biển, xung quanh hầu như không có lực lượng tên lửa nào hỗ trợ, B52 từ đảo Guam bay vào và gây nhiễu dày đặc, ném bom xong lúc quay ra có hở sườn cũng không có đơn vị nào đánh bồi. Sau trận này, các chuyên gia của Mỹ tin chắc rằng B52 không thể bị bắn hạ. Tuy nhiên, khi đánh vào HN, lực lượng tên lửa được bố trí dạy đặc theo nhiều hướng và có chiều sâu, B52 đánh xong, lúc quay về giơ sườn ra thì bị bắn hạ khá nhiều, điển hình là đêm 20-12-1972, 8 B52 bị bắn hạ. Tiểu đội trưởng cũ - lính e285 f363 (bên phải ngoài cùng), ảnh chụp 22-12-2012 nhân gặp mặt 40 năm hội khóa http://i745.photobucket.com/albums/x...ps443b4a7e.jpg Tổ 3 người ngày đầu vào bộ đội (chụp ngày 22-12-2012) http://i745.photobucket.com/albums/x...ps29ceb210.jpg |
Tôi mới tìm thấy thông tin trên mạng , phi công Việt nam đầu tiên bắn rơi B52 là thượng tá Vũ Đình Rạng , đã bắn rơi bị thương 1 B52 (hạ cánh dược xuống sân bay nhưng ko dùng tiếp được) từ năm 1971
|
Chuyện này thì em nhớ mang máng là bác hoa tiêu Lê Thành Chơn có kể trong một cuốn sách chỉ dày chưa đến 200 trang (em không nhớ tên cuốn sách ấy). Đại khái là thế này: dạo ấy cứ tầm 1 giờ trưa là Mỹ nó cho 1 cái B-52 rải bom xuống Vĩnh Linh, mình cho 1 trung đoàn tên lửa vào rình bắn nó, nhưng không ăn thua (nhiễu thế nào đó, nôm na là bắn mãi chả được). Dùng MiG thì lại ngại nó có tiêm kích ở ngay sân bay Cửa Việt, mà sân bay tiêm kích của mình gần khu vực ấy nhất là sân bay Sao Vàng ở Thanh Hoá thì xa hơn. Mình mới làm một đường băng bằng đất nện ở Quảng Bình, ban ngày cắm cành cây nguỵ trang kín để nó không phát hiện ra, rồi dùng trực thăng bay thấp cẩu 1 cái MiG-21 vào để ở đấy (MiG tự bay vào thì ra-đa nó ở hạm đội 7 ngoài vịnh Bắc Bộ phát hiện ra ngay). Đến một hôm B-52 lại vào rải bom như thường lệ thì mình cho 1 MiG-21 từ sân bay Sao Vàng bay vào đối đầu, nó điện cho 4 F-4 từ Cửa Việt lên ngay. Mình lệnh cho chú MiG-21 ấy tăng độ cao lên 8000 mét rồi "dông" thẳng ra hướng Hà Nội để cho nó ở ngoài vịnh Bắc Bộ thấy rõ là "tao sợ, tao chạy đây!". Nó lệnh cho 4 cái F-4 quay về. Khi 4 cái F-4 của nó đang hạ cánh xuống sân bay Cửa Việt thì Vũ Đình Rạng mới từ dưới đất vọt lên, phụt cho thằng B-52 2 quả tên lửa cùng một lúc vào lưng, nhưng không hiểu tại sao chỗ ấy chỉ loé loé chứ không cháy bùng, cái B-52 ấy đổi hướng bay sang Lào. Vũ Đình Rạng tiếc lắm, nhưng hết vũ khí, đành quay về. Tối hôm ấy đài tiếng nói Việt Nam loan tin bắn rơi 1 B-52, Mỹ bảo: "Hà Nội trưng ra được 1 mảnh xác B-52 thì thưởng cho 15 triệu $!" (giá 1 B-52 thời ấy). Mình không có gì làm bằng chứng nên đành im. Sau này bọn phi công Mỹ bị ta bắt được mới tiết lộ rằng cái B-52 ấy lết về gần đến sân bay bên Thái Lan thì không thể bay tiếp được nữa, lũ phi công bỏ máy bay và nhảy dù, sống cả.
|
Thông tin của bạn masha đưa ra tôi nghĩ cũng giống như mấy bà bán nước vỉa hè chém gió thôi.
Vụ bác Rạng phi hai quả tên lửa bằng chứng nào nói là phi vào đúng lưng máy bay? Bác ấy nhìn thấy hay tưởng tượng ra. Nay tôi ngồi trước màn hình máy tính nói là tên lửa bắn vào bụng thì sao? Rõ ràng thông tin ta đưa lên đài là bắn rơi máy bay B52 là không đúng vì không trưng ra bằng chứng là cái xác máy bay. Lỗi này do công tác tuyên truyền ấu trĩ. Tôi nhớ cách đây khá lâu trên tạp chí kiến thức ngày nay có kể một lỗi sơ đẳng của phóng viên chiến trường ta. Hình minh họa là xe tăng địch (Mỹ - Ngụy) bị tiêu diệt nhưng xem kỹ thì bánh sao dẫn động là là xe tăng Nga. |
Hỏi cung John McCain
John Mc Cain là người có công lớn cùng đương kim ngoại trưởng Mỹ Kerry góp phần vào dỡ bỏ cấm vận đối với VN. Trong kỳ tranh cử tổng thống Mỹ với Obama chỉ tý nữa là ông trở thành tổng thống Mỹ.
Xem cuộc hỏi cung McCain (con trai tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương, lúc đó nắm trong tay 6 Hàng không mẫu hạm và đã sử dụng 22/24 Hàng không mẫu hạm của nước Mỹ) cũng như tất cả tù binh khác khi bị bắt làm tù binh: -Họ và tên. -John McCain -Tuổi? -31 -Học bay ở đâu? -Học viện không quân quân sự.... Được phóng thích năm 1973 sau Hiệp định Paris. chi tiết xem tại đây. http://www.youtube.com/watch?feature...&v=h2vnp7anwcE |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 18:19. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.