Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Các chủ đề khác (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=22)
-   -   Tây học (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=6282)

thanhnam76 29-09-2012 14:25

Trích:

Nước Nga đã mệt mỏi vì chiến tranh và chỉ muốn sống hòa bình. Các phương tiện truyền thông Nga có thể là một trong những lực lượng bên ngoài mà có thể hạ bệ đế quốc Mỹ bằng các phương tiện truyền thông Nga nói sự thật xảy ra ở đây. Chúa phù hộ hãng tin Nga Pravda vì nói thật trong một thế giới lừa dối.
Đọc xong loạt bài của bác SSX ko thể phủ nhận tính chân thực, hiểu biết của tác giả :). Mọi sự so sánh đều khập khiễng, USA có thể được coi là thiên đường của tự do nhưng có những nguyên tắc chung nhất định, chỉ nói riêng về truyền thông nếu vượt quá phạm vi sẽ bị chỉnh đốn ngay chứ chưa cần bàn về các vấn đề về đ/s, x/h, đều có lừa dối chuyên quyền theo lợi ích, nhưng cứ thử mang danh "tự do" làm ảnh hưởng đến chế độ xem sẽ bị trảm ngay :) . Chế độ đa đảng, TB hiện đại có cái hay của nó để có thể tự do tránh độc tài kìm hãm, nhưng xét về tổ chức hành pháp hay lập pháp nếu đã đc thông qua nguyên tắc chung thì còn khắt khe - nguyên tắc hơn rất nhiều tại Nga ngố. Những nhà tài phiệt chủ các hãng truyền thông Mỹ theo mỗi đời tổng thống đều ý thức được phạm vi giới hạn của mình, tóm lại theo em nghĩ là bên Nga truyền thông vẫn còn lung tung, quá tự do dân chủ, lộn xộn hơn rất nhiều chưa có hệ thống ổn định so với Mỹ. :D
- Cũng vì thế mới có thể sản sinh tồn tại các "soái" quá thông minh của cộng đồng VN được thành công giàu nhanh như vậy ở 1 Liên Xô ngày trước cũng như ở 1 nước Nga hiện tại chưa ổn định. Thành công của người Việt ở môi trường Mỹ khác, ở Nga khác, ở VN khác iem nghĩ thế hihi, nhưng phải thừa nhận chính vì lộn xộn ở Nga như vậy mới hay, mới có cơ hội...

SSX 29-09-2012 17:15

10 ảo tưởng về CNTB-Ten myths about capitalism
 
Vậy Pravda nói thật hơn media tây! Có chỗ họ nói thế này, thật ra là ý kiến của một nhà kinh tế Bồ Đào Nha.

Chủ nghĩa tư bản phiên bản tân tự do đã kiệt quệ. Đám cá mập tài chính không muốn đánh mất lợi nhuận, và chuyển gánh nặng nợ nần chính sang những người nghỉ hưu và người nghèo. Bóng ma "mùa xuân châu Âu" ám ảnh Thế giới cũ và các đối thủ của chủ nghĩa tư bản giải thích với dân chúng cuộc sống của họ đang bị hủy diệt như thế nào. Đây là nội dung chính bài viết của một nhà kinh tế Bồ Đào Nha tên là Alves Guilherme Coelho.

Có một thành ngữ nổi tiếng rằng mỗi quốc gia có một chính phủ xứng đáng. Điều đó không hoàn toàn đúng sự thật. Dân chúng có thể bị lừa bởi sự tuyên truyền hùng hổ định hướng ý kiến người ta, và khi đó dễ dàng thao túng. Bịa đặt và thao túng là vũ khí đương thời để hủy diệt hàng loạt và áp bức các dân tộc. Nó cũng hiệu quả như các phương tiện truyền thống của chiến tranh. Trong nhiều trường hợp, chúng bổ sung cho nhau. Cả hai phương pháp được sử dụng để đạt được chiến thắng trong cuộc bầu cử và tiêu diệt các quốc gia ngang bướng.

Có nhiều cách để điều khiển quan điểm công chúng, trong đó hệ tư tưởng của CNTB đã dựa vào và đi đến mức độ hoang đường. Nó là sự kết hợp của những sự thật giả dối được lặp đi lặp lại hàng triệu lần, qua các thế hệ, và do đó trở thành không thể bàn cãi đối với nhiều người. Chúng được thiết kế để đại diện cho CNTB như là sự tín nhiệm, giành được sự ủng hộ và tin tưởng của quần chúng. Những huyền thoại này được phát tán và và quảng bá thông qua các công cụ truyền thông, các tổ chức giáo dục, truyền thống gia đình, thành viên nhà thờ...

Dưới đây là những ảo tưởng phổ biến nhất.

Myth 1. Dưới chủ nghĩa tư bản, bất cứ ai làm việc chăm chỉ có thể trở nên giàu có

Hệ thống tư bản sẽ tự động đem lại sự giàu cho các cá nhân làm việc chăm chỉ. Các lao công đã định hình niềm hy vọng giàu có hão huyền một cách vô thức, nhưng nếu như không đi được đến chỗ toại nguyện, họ sẽ tự đổ lỗi cho chính mình mà thôi. Trên thực tế, dưới chế độ TB, khả năng thành công, bất kể anh có làm việc bao nhiêu đi chăng nữa, cũng ngang bằng với sổ xố. Giàu có, với một ít ngoại lệ, không hề có được từ làm việc siêng năng, mà là do gian lận và không thương xót của những kẻ uy thế hơn, quyền lực hơn giành được. Có hoang tưởng rằng thành công là kết quả của lao động siêng năng kết hợp với may mắn hay số phận, tùy thuộc vào khả năng lanh lợi hoạt động kinh doanh hay mức độ cạnh tranh. Ảo tưởng này tạo những tín đồ của hệ thống hỗ trợ nó. Tôn giáo, đặc biệt là Tin lành, nuôi dưỡng loại ảo tưởng này.

Myth 2. CNTB tạo ra sự giàu có và thịnh vượng cho tất cả

Sự giàu có tích lũy trong tay nhóm thiểu số, sớm hay muộn sẽ được phân phối cho tất cả mọi người. Mục đích của ảo tưởng này là làm cho ông chủ tích lũy giàu sang mà không bị đòi hỏi gì. Đồng thời giữ niềm hy vọng sớm hay muộn người lao động sẽ được trả công cho công việc và cống hiến của họ. Thực sự, ngay cả Marx cũng phải kết luận rằng mục tiêu cuối cùng của CNTB không phải là phân phối của cải mà là tích lũy và tập trung của cải. Khoảng cách giàu nghèo trong những thập kỷ gần đây, đặc biệt là sau khi giới tân-tự do thiết lập ách thống trị, đã chứng tỏ điều đó. Ảo tưởng này là một trong những thứ phổ biến nhất trong thời kỳ gọi là "phúc lợi xã hội" sau chiến tranh, và nhiệm vụ chính của nó là hủy hoại những đất nước theo CNXH.

Myth 3. Tất cả chúng ta cùng chung một con thuyền

Xã hội tư bản không có tầng lớp, vậy nên chịu trách nhiệm về thất bại và khủng hoảng cũng nằm trên tất cả và bất cứ ai cũng phải chịu. Mục đích là tạo ra một phức hợp tội lỗi cho người lao động, cho phép giới tư sản tăng cường thu lời và đẩy trách nhiệm về phía quần chúng. Thực tế, những kẻ chịu trách nhiệm là toàn bộ giới đầu sỏ bao gồm những tỷ phú, những kẻ ủng hộ chính phủ và được chống lưng từ chính phủ. luôn được hưởng đặc quyền lớn về thuế, thầu khoán, đầu cơ tài chính, gia công ngoại, gia đình trị... Ảo tưởng này được giới đầu sỏ gieo rắc để tránh phải chịu trách nhiệm về cảnh ngộ khó khăn của dân chúng và tránh cho chúng buộc phải trả giá cho những lỗi lầm của mình.

Myth 4. CNTB nghĩa là tự do

Tự do thực sự chỉ có được dưới CNTB với sự giúp đỡ của cái gọi là "thị trường tự điều chỉnh". Mục đích của ảo tưởng này là để tạo ra cái gì đó tương tự như tôn giáo của CNTB, ở đó mọi thứ bị chiếm đoạt, như là từ chối quyền của dân chúng tham gia vào việc đưa ra các quyết định kinh tế vi mô. Thay vào đó, quyền tự do trong việc ra quyết định là một quyền cơ bản, nhưng lại chỉ có một nhóm nhỏ cá nhân đầy quyền lực được hưởng, chứ không phải dân chúng, cũng không phải các cơ quan chính phủ. Trong các hội nghị hội thảo (ví như Bindenberg) của những nhóm nhỏ sau cánh cửa đóng kín, lãnh đạo những công ty lớn, nhà băng và các cartel đa quốc gia đưa ra những quyết định kinh tế tài chính mang bản chất chiến lược. Do đó mà thị trường, không hề là tự điều chỉnh, mà chúng bị thao túng. Ảo tưởng này đã được sử dụng để bào chữa cho việc can thiệp vào vấn đề nội bộ các nước không-tư bản, với giả bộ rằng họ không có thị trường tự do, mà có thị trường bị điều chỉnh bằng luật lệ.

Myth 5. CNTB nghĩa là dân chủ

Dân chủ chỉ tồn tại dưới CNTB. Ảo tưởng này cũng ngọt ngào như ảo tưởng 4, nó được dựng lên để ngặn chặn người ta bàn luận về những mô hình xã hội khác, những trật tự xã hội khác. Nó được dùng để biện bạch rằng tất cả thế giới còn lại là độc tài. CNTB tự khoác cho mình là tự do là dân chủ, trong khi điều đó chỉ đồng nghĩa với xuyên tạc. Bởi thực tế xã hội bị phân chia thành các tầng lớp và tầng lớp giàu chỉ là một nhóm siêu nhỏ, lại thống trị toàn bộ số đông còn lại. Không gì khác hơn "dân chủ" tư bản là độc tài trá hình, còn "cải tổ dân chủ" là quá trình phản tiến bộ. Cũng như ảo tưởng 4, ảo tưởng này được dùng để bào chữa cho mục đích chỉ trích và tấn công các quốc gia không tư bản.

ND: Thật đáng thương, có những "nhân sĩ tây học" da vàng mũi tẹt, thấp cổ bé họng nhất trong đất nước tư bản, sống ở đáy xã hội tư bản, lại cứ tưởng mình là tự do là dân chủ, nên cứ theo chủ sủa về quê. Chưa bao giờ thấy họ tru tréo hay rên rỉ cùng số đông dân chúng chính quốc. Lẽ ra được ăn học hơn người, họ phải có cách nào đó tích cực, sáng sủa hơn chứ.

Myth 6. Bầu cử là đồng nghĩa với dân chủ

Bầu cử là đồng nghĩa với dân chủ. Mục đích là để bôi nhọ hay phỉ báng các hệ thống khác và ngăn chặn bàn luận về các hệ thống bầu cử và chính trị mà ở đó, các lãnh đạo được xác định qua bầu cử không tư bản. Lấy ví dụ, như bầu cử dựa vào đạo đức thế hệ, kinh nghiệm hay sự nổi tiếng của đại biểu. Trên thực tế, hệ thống tư bản bị thao túng và mua chuộc, ở đó lá phiếu là một thuật ngữ có điều kiện, và bầu cử chỉ là một việc làm hình thức. Thực tế chỉ ra bầu cử chỉ có và luôn luôn thắng bởi những đại diện của giới tư sản thiểu số không đại diện cho dân chúng. Ảo tưởng rằng bầu cử tư sản bảo đảm mang tính dân chủ là một trong những cản trở lớn nhất và thậm chí một số đảng phải cánh tả cũng buộc phải tin tưởng vào hoang đường.

Myth 7. Các đảng phái thay phiên nhau trong chính phủ giống như có sự thay thế

Các đảng phải tư sản, định kỳ thay phiên nhau nắm quyền có sự thay đổi nền tảng, là ảo tưởng. Mục đích là để duy trì hệ thống CNTB bên trong tầng lớp cai trị, nuôi dưỡng ảo tưởng rằng dân chủ bị giảm sút cho đến bầu cử. Trên thực tế, rõ ràng là hệ thống 2 đảng phải (như Mỹ) hay đa đảng phải (như các nước phương tây khác) là hệ thống một đảng. Có hai hay nhiều hơn phe phái của cùng một lực lượng chính trị, chúng thay nhau, bắt chước là đảng có chính sách thay thế. Dân chúng thì luôn luôn phải chọn tay sai của hệ thống này, khi bị thuyết phục rằng đó không phải là điều chúng làm. Ảo tưởng rằng các đảng CNTB có nền tảng khác nhau và thậm chí đối lập nhau là điều quan trọng nhất, lại thường xuyên được đen ra bàn luận để làm cho hệ thống CNTB vận hành.

Myth 8. Chính trị gia được bầu đại diện cho dân chúng và do đó có thể quyết định thay cho họ

Chính trị gia được sự ủy quyền bởi dân chúng, và có thể cai trị theo ý muốn. Mục đích của ảo tưởng này là để dân chúng nuôi nấng những lời hứa trống rỗng và để che đậy những phương sách thực sự sẽ được thi hành trong thực tế. Thực sự, những kẻ được bầu không thực hiện những hứa hẹn này, hoặc tồi tệ hơn, chúng bắt đầu triển khai những phương sách ngầm, thường mâu thuẫn hay thậm chí trái ngược với Hiến pháp nguyên bản. Thường thì các chính trị gia được bầu bởi một thiểu số hoạt động ở giữa nhiệm kỳ đạt phổ biến tối thiểu của họ. Trong những trường hợp này, sự mất mát của các đại diện không dẫn đến một sự thay đổi của chính trị thông qua phương tiện hiến pháp, nhưng ngược lại, dẫn đến sự thoái hóa của nền dân chủ tư bản chủ nghĩa trong chế độ độc tài thực sự hay trá hình. Việc thi hành có hệ thống dân chủ giả mạo dưới CNTB là một trong những nguyên nhân làm cho ngày càng tăng số lượng dân chúng không đi bầu cử.

Myth 9. Không có gì thay thế được CNTB

CNTB không phải là hoàn hảo, nhưng là hệ thống kinh tế chính trị duy nhất có thể, và vì thế là chế độ thích hợp nhất. Mục đích là để hạn chế nghiên cứu và thúc đảy các hệ thống chế độ khác và loại trừ đối thủ cạnh tranh bằng mọi biện pháp có thể, kể cả bằng bạo lực. Trong thực tế, có những hệ thống kinh tế chính trị khác, và nổi tiếng nhất là CNXH khoa học. Ngay cả trong khuôn khổ của CNTB, cũng có những phiên bản Nam Mỹ "CNXH dân chủ" hay phiên bản châu Âu "CNTB xã hội chủ nghĩa". Hoang đường này được thiết kế để dọa dẫm dân chúng, để ngăn chặn các cuộc thảo luận lựa chọn thay thế CNTB đạt đến sự nhất trí.

Myth 10. Tiết kiệm tạo ra của cải

Khủng hoảng kinh tế là do người lao động hưởng quá nhiều lợi ích. Nếu chúng bị loại bỏ, chính phủ sẽ tiết kiệm được và đất nước sẽ trở thành giàu có. Mục đích là đẩy khoản nợ tư bản phải trả sang khu vực công, kể cả những người hưu trí. Mục đích khác là làm cho dân chúng chấp nhận nghèo đói, với lý lẽ đấy chỉ là tạm thời. Nó cũng nhằm ý định tạo thuận lợi cho quá trình tư nhân hóa khu vực công. Dân chúng bị thuyết phục để tin rằng tiết kiệm là "sự cứu rỗi" mà không hề đề cập đến nó đạt được thông qua việc tư nhân hóa những lĩnh vực lợi nhuận cao cho những ai có thu nhập trong tương lai sẽ bị mất. Chính sách này dẫn đến việc giảm thu nhập nhà nước và giảm phúc lợi, lương hưu và trợ cấp.

http://english.pravda.ru/business/co..._capitalism-0/

SSX 14-10-2012 19:15

Paris không hoa lệ
 
Bài của ai đó đăng trên báo Thanh Niên, người này có vẻ giống mình.


Đằng sau vẻ lộng lẫy choáng ngợp của Paris là thế giới hoàn toàn khác, khắc khổ một cách tàn nhẫn.

Đầy phức tạp

Chuyến tàu lửa cũ kỹ ì ạch chuyển bánh từ sân bay Charles de Gaulle về ngoại ô Paris, nước Pháp. Hành trình từ đây đến ga tàu cuối cùng Le Bourget của tôi ước chừng mất 1 giờ. Ngay ga đầu tiên tàu dừng lại mang tới cho tôi một Paris hoàn toàn không giống như tưởng tượng. Hai người đàn ông da trắng bước lên trước mặt tôi, một người chơi đàn phong cầm, còn người kia cầm mũ xin tiền. Cứ thế, họ đi hết toa này đến toa khác.

Khi tôi còn ở Đức, bạn tôi gửi email dặn hãy mua sim điện thoại để tiện liên lạc khi đón tôi ở ga tàu. Tôi lại không muốn phiền bạn, phần khác thích được chủ động, nói với bạn cứ cho số nhà, thế nào cũng tìm đến trước khi trời tối. Bước xuống ga, tìm hỏi đường 10 người thì chỉ có 1 người nói tiếng Anh bập bẹ. Nhiều người khẳng định, địa chỉ kia không có ở khu này và quả quyết tôi đi nhầm ga. Có người bảo quay ngược lại, người khác nói đi tiếp vài ga nữa.

Tệ hại hơn, ga tàu lửa này không có bóng dáng một chiếc taxi nào, cũng như chẳng có một trạm điện thoại công cộng hay bưu điện. Các chuyến xe buýt thưa thớt thì ghé vào đón khách ở ga rồi đi ngay. Đã một giờ trôi qua. 5 giờ chiều ở Pháp. Cái lạnh đầu mùa tháng 9 đủ làm tôi co ro trong chiếc áo ấm mỏng tang mang từ Đức qua. Tôi thấy mình cô đơn giữa dòng người lạ lẫm không cùng chủng tộc này quá đỗi. Một người Pháp gốc Á đi hội chợ gần đó ghé tai tôi nhắc nhở cẩn thận với tiền bạc và túi xách của mình: “Khu này đa số là dân nhập cư đến từ châu Phi, nên rất phức tạp. Cướp giật, gây gổ đánh nhau dữ lắm”.

Hóa ra là vậy. Từ khi bước lên chuyến tàu tới đây, tôi cứ ngỡ mình đang đâu đó ở Nigeria hay Kenya xa xôi. Ở ga tàu, người da đen gần như 100%. Nhiều thanh niên bặm trợn đi lại, trọc đầu, quần xệ, khoen tai, xăm mình, dây xích lủng lẳng từ áo xuống quần… Đã 2 giờ trôi qua tôi vẫn chưa tìm được cách nào để về nhà bạn. Thử vận may lần nữa, tôi tiếp cận một thanh niên để… mượn điện thoại. Thanh niên này ban đầu ngơ ngác, sau cũng hiểu nên lấy số bấm điện thoại nói chuyện với bạn của tôi và dặn: “Cứ đứng đây, bạn mày sẽ tới đón”.

Bạn tôi kể, khu này phức tạp lắm. Thường xuyên bị mất cắp vặt. Nhà bạn tôi kín cổng cao tường, thế mà vẫn bị trộm trèo vào lấy mất chiếc xe đạp. Xe hơi để ngoài, bị trộm bẻ kiếng, mở khóa cửa lấy đồ bên trong. Chị bạn người Việt của bạn tôi nghe đồng hương tới chơi nên đến thăm rồi gửi quà về quê. Chị tranh thủ về sớm bởi đoạn đường đi bộ từ nhà ra ga tàu điện ngầm Le Counneuve có lần chị bị giựt mất giỏ xách. Bạn tôi là thanh niên, nhưng mỗi đêm đi chơi về ngang qua những nhóm da đen tụm ba tụm bảy bên đường cũng thấy ớn. “Đi chơi ở Paris, luôn cẩn thận với tiền bạc. Hộ chiếu giữ bên người để cảnh sát hỏi bất ngờ còn đưa ra được, nhưng hớ hênh bị móc túi là khỏi về Việt Nam sớm”, bạn tôi khuyến cáo.

Mặt trái của sự hào nhoáng

Paris vẫn giữ vẻ đẹp hào nhoáng của mình cả trăm năm nay. Nhưng bên trong vẻ đẹp đó là một phần rất thực của đời sống người dân thành phố này. Một sự thật rất trái ngược với những gì mà Paris đang khoác lên mình. Sáng hôm sau ngày đến được nhà bạn, tôi bắt chuyến tàu điện ngầm đi từ ga đầu tiên của vùng ngoại ô vào trung tâm Paris. Phải mất 7 - 8 giờ tàu mới tới được ga Opera ở trung tâm. Xung quanh đường hầm xuống ga là các chợ trời bày bán đủ thứ bên lề đường, từ quần áo ấm cho tới rau củ quả. Lộn xộn như những chợ tự phát ở ta. Người bán đa phần là người gốc Ấn hoặc gốc Phi.

Đường tàu điện ngầm của Paris cũ kỹ và lộn xộn. Trên các ghế đá dọc đường ở trong ga, thường xuyên thấy cảnh người vô gia cư nằm ngủ. Ở dưới tàu điện ngầm là một thế giới hoàn toàn khác với trên kia, nơi những chiếc xe hạng sang ì ầm nẹt pô, còn dưới đây là phương tiện của người nghèo, mà đa số là người nhập cư. Hôm lên quận 13 có cộng đồng người Việt sinh sống đông đúc nhất Paris, lúc về lại nhà vào giữa đêm, mấy đồng hương mà tôi quen ở đây nhắc nhở tôi cẩn thận với đồ đạc. Nói chung, đừng tò mò chăm chăm nhìn vào người lạ. Có hôm xuống một ga trong thành phố, thấy cảnh người đàn ông đang chơi đàn guitar để xin tiền, bên cạnh là dàn âm thanh cỡ lớn, vang dội cả ga, tôi lấy máy chụp hình. Ngay lập tức gã trừng mắt nhìn tôi và hét lên câu gì đó bằng tiếng Pháp. Nhưng khi thấy tôi bỏ tiền vào cái mũ trước mặt, gã liền cười tươi.

Đến Paris mà không tới ngắm tháp Eiffel thì coi như chưa tới. Cũng bởi vẻ đẹp mang tính biểu tượng mà Eiffel bao giờ cũng ken đặc du khách. Mỗi năm, Paris đón gần 40 triệu khách nước ngoài, có lẽ 40 triệu người đấy đều đến thăm Eiffel. Hàng trăm người xếp hàng chờ leo lên tháp, đông nhất vào cuối tuần, đến nỗi cả buổi sáng vẫn chưa tới lượt. Bởi có rất đông du khách nên Eiffel bao giờ cũng bận rộn. Phía quảng trường, có rất nhiều kiểu kiếm tiền của người dân nơi đây. Những chàng trai da đen tập trung thành nhóm đi bán các mô hình tháp Eiffel thu nhỏ cho du khách, có giá rẻ bằng phân nửa trong cửa hàng. Nhác thấy bóng xe cảnh sát chạy qua, nhóm người này bỏ chạy tán loạn. Hễ thấy du khách nào nhìn vào mình, ngay lập tức họ tiếp cận và chèo kéo đến khi nào mua mới thôi. Đông nhất có lẽ là lực lượng những người chơi đàn để xin tiền, ở mọi ngóc ngách. Bên cạnh đó là lực lượng đóng giả làm tượng để khách chụp hình. Những bức tượng ấy đứng im hàng giờ trong cái gió lạnh lẽo của Paris đầu đông. Người chơi đàn để kiếm tiền ở Paris nhiều nhất trên thế giới, tôi chắc là như vậy. Xin tiền ở khắp nơi trong thành phố, cả ngày lẫn đêm. Đâu có du khách là ở đó có xin tiền.

Nhưng có lẽ, hình ảnh ám ảnh nhất đối với tôi ở Paris hoa lệ này là những phận người khốn khó. Những vỉa than nóng nướng hạt dẻ đặt bên lề đường; những thanh niên bán bia chui bên ngoài đồi Montmartre; những người già ngồi bất động bên lề đường xin tiền… Nhưng hình ảnh khiến tôi chẳng thể nào quên được là từng dòng người sang trọng hững hờ lướt qua người đàn bà quỳ mọp trên vỉa hè đại lộ Champs Elysee, biểu tượng của sự giàu sang của thế giới. Hình ảnh đối nghịch tàn nhẫn nhất mà tôi từng thấy. Champ Elysee lộng lẫy, hai bên đường là những cửa hàng thời trang với nhiều thương hiệu cao cấp bậc nhất. Chỉ những người giàu có mới tới đây mua sắm. Người đàn bà quỳ gối giữa vỉa hè lát đá hoa cương bóng láng, mặt cúi sát đất, hai tay cầm ly nhựa xin tiền vươn về phía trước. Bà quỳ gối ở đó từ ngày này qua ngày khác, rách rưới và đau đớn.

Người đàn bà quỳ mọp trên vỉa hè đại lộ Champs Elysee để xin tiền - Ảnh: N.T.Tâm
http://www.thanhnien.com.vn/Pictures.../2/paris-1.jpg

N.Trần Tâm

Saomai 15-10-2012 06:58

Trích:

SSX viết (Bài viết 116300)
Bài của ai đó đăng trên báo Thanh Niên, người này có vẻ giống mình.

Sáng hôm sau ngày đến được nhà bạn, tôi bắt chuyến tàu điện ngầm đi từ ga đầu tiên của vùng ngoại ô vào trung tâm Paris. Phải mất 7 - 8 giờ tàu mới tới được ga Opera ở trung tâm.

N.Trần Tâm

Bài báo trên kể lể nặng về những mặt trái của Paris. Trên thực tế, cho dù bạn ở đâu trên đất Nội thành Paris thì đi hết 1 tuyến tàu điện ngầm ở Paris cũng không hết một phần nhỏ của thời gian trên (metro chỉ chạy trong nội đô Paris). Ngày tôi ở Orsay, cách Paris chừng 60km, tôi đi RER vào trung tâm Paris chỉ hết hơn 1 tiếng là cùng. Phải nói, tuy mạng lưới Metro và RER của Paris rất cổ lỗ, nhưng rất hiệu quả, là phương tiện đi lại của đa số người dân Paris, không phải chỉ của người nghèo.
Ở cái cơ quan mà tôi đến làm việc, tôi lên tầng theo 1 cái thang máy dễ đến 100 tuổi. Nó quá cũ kỹ về hình thức, nhưng vẫn chạy ngon. Người ta không thay khi nó còn chạy tốt. Đó là điều thiết nghĩ nên học tập.
Trong rất nhiều gia đình vẫn sử dụng loại tivi cũ, màn hình vồng, và rất dày. Họ không thay không phải vì họ không đủ tiền mua tivi kiểu mới, trong khi những chiếc tivi cũ kia không chịu hỏng. Điều này có đáng chê trách không?
Ở một góc phố nọ, tôi thấy có 4 hoặc 6 viên đá trên mặt đường nhựa. Trải qua không biết bao nhiêu thời gian, mặt đường sửa đi sửa lại không biết bao nhiêu lần, nhưng bao giờ người Paris vẫn giữ lại những phiến đá đó trên mặt đường. Đó là 1 dấu tích lịch sử, nơi kê máy chém (hay 1 cái gì đó tương tự) để sử 1 vị vua nào đó trong quá khứ (xin thứ lỗi vì lâu quá rồi SM không nhớ chi tiết, nhưng hoàn toàn là sự thật). Paris đang giữ cho nhân loại rất nhiều chứng tích lịch sử, nhiều giá trị nhân văn.
Đọc "Những người khốn khổ", tôi cứ nghĩ về Paris của thời kỳ ấy, và thời nay. Thấy nhiều vẻ đẹp mê hoặc của Paris...
Vâng, tôi đến Paris từ xứ sở nghèo VN, nên có thể thấy nhiều thứ rất khác với người đến từ Đức - một quốc gia giàu có của châu Âu, giàu hơn Pháp nhiều lần. Nhưng nếu được chọn sống ở Berlin, Frankfurt của Đức hay ở Paris, chắc tôi sẽ chọn Paris, không chỉ vì sự hoa lệ, mà còn vì ở đó có những nét văn hóa mà mình được tiếp thu và cảm nhận được trong cuộc đời, còn văn hóa Đức, người Đức, dù có Goethe vĩ đại thì vẫn vời vợi xa, dù SM cũng đến Đức vài lần..

Julia 23-10-2012 20:05

Hóa ra tây học cũng có những điểm chung với ta học
http://vnexpress.net/gl/khoa-hoc/201...gioi-khoa-hoc/

SSX 18-12-2012 02:14

Thường thì rất khó hình dung bên tây thật sự thế nào nếu không biết cách. Còn dân ta đi tây về rất ít khi nói thật về mình, hay gặp là các anh các chi vừa vênh vừa khệnh. Nếu chỉ đọc, nghe, nhìn mặt tiền media tây, ai cũng tưởng nơi đó thiên đường. Còn đây là ít trải nghiệm vụn vặt của 1 người Nga đi Anh.

Không có hệ thống sưởi trung tâm như chúng ta. Các ngôi nhà thường có tường làm bằng bìa cứng, không giống nhà chúng ta - chỉ có nước lạnh và điện cấp cho ngôi nhà. Do đó, nếu như sống ở trung tâm London, theo lẽ thường là phải có bình gas trong nhà, để mua gas quanh năm từ hãng Gazprom đắt đỏ để sưởi ấm. Nước trong vòi và trong dàn sưởi là cùng nguồn, do đó phải thêm gas để sưởi ấm phòng, và sau đó để rửa ráy, tất cả nước đi qua dàn sưởi chảy đến phòng tắm và đến các phòng bị lạnh. Cả gas và nước đều đắt, bên ngoài London, có những trường hợp, người già về hưu không đủ tiền để sưởi, đã chết đóng băng trong nhà của họ.

Phải trả rất nhiều tiền cho điện, nước, cộng với thuế hội đồng (một dạng thuế địa phương), làm cho người ta thường không làm ấm phòng vào mùa đông mà ngủ trong những cái chăn sưởi. Tôi đã sống trong phòng của 1 gia đình Scott, họ đi ngủ với quần dài, áo len và mũ trong khi tường nhà làm bằng bìa giấy rất lạnh. Tính cho 1 người thu nhập trung bình, sử dụng trung bình, họ sẽ phải trả tiền điện: 50 bảng; nước: 30 bảng; gas sưởi: 50 bảng, nếu không dùng gas, dùng điện sưởi sẽ đắt hơn. Thuế hội đồng khoảng 100 bảng.

Tội phạm nhiều hơn Mat-xcơ-va. Nếu đi xe buýt về đêm, không lên tầng trên thì hãy ngồi gần tài xế, còn khi kẻ nào đó nói bạn không hiểu tiếng Anh thì hãy dè chừng. Có những khu vực như ở tây nam, đông và nam London, ai đó ăn vận lịch sự, trông giàu có, thì không thể đi bộ nổi quá 300 m mà không bị lột sạch cả quần áo.

Ngân sách thiếu tiền cho nhiều vấn đề an sinh xã hội, ví như giữ bệnh nhân tâm thần trong các bệnh xá, vì thê họ được phóng thích, gây nhiều bất ổn. Không đủ tiền cho hệ thống tàu điện ngầm. Thế cho nên các con tàu vận hành trong trạng thái đến tởm. Không giống như ở Mat-xcơ-va, chúng thường kẹt cứng và mất hàng giờ không thể di chuyển trong các đường hầm đầy người. Mặc dù có bảng hiệu báo giờ tàu, nhưng thường chậm đến cả 40 phút. Vé tháng khoảng $200 nếu không ở trung tâm.

Thu nhập 22 ngàn bảng/năm trước thuế là mức trung bình ở London, nhưng sau thuế chỉ còn 15 ngàn, thế cho nên, hàng tháng chỉ còn 1150 bảng để chi tiêu. Mất rất nhiều phí phải chi trả cho dịch vụ công, đi lại, và vô số các khoản khác. Kết quả là thu nhập như thế trở thành rất khiêm nhường. Khi tôi sống ở gia đình người Scott, thói quen của người Mát mua những tảng thịt, xúc xích đắt tiền trong siêu thị mà chẳng cần để ý giá cả khiến bà nội trợ thèm thuồng: cậu là nhà giàu ở Nga ư? Tôi trả lời: Không, bình thường thôi, trung lưu.

Văn hóa ở Anh phức tạp. Trong tàu điện ngầm giờ cao điểm, đàn ông phụ nữ có thể đánh nhau chỉ bởi bị ai đó giẫm lên chân, khi say thì chửi rủa rất hùng hổ và càn rỡ như bò. Ở trung tâm hay đặt các bồn tiểu đặc biệt, bởi dân tình thường nhảy ra khỏi câu lạc bộ và tè bậy ngay trên đường hay ở nhà, vì thế về đêm, người ta thường mang các bồn tiểu di động, đặt ở giữa đường đi bộ. Vì thế người Âu “văn hóa” đi toilet.

http://www.webpark.ru/uploads54/1112...n_party_14.jpg
http://bigpicture.ru/wp-content/uplo...1/BIGPIC14.jpg

SSX 18-12-2012 02:32

Học sinh Anh đói!
 
4/5 giáo viên thấy các học trò của mình bị đói vào buổi sáng và 55% nói các học trò không đủ ăn, hơn một nửa nói con số học sinh bị đói đã tăng lên trong 1, 2 năm gần đây khi một số gia đình gặp phải khủng hoảng, thất nghiệp, và cắt giảm thu nhập.

Cứ tưởng đó là nói về nước châu Phi nghèo đói nào đó, nhưng đó là nước Anh, một trong những quốc gia luôn luôn đứng hàng đầu trong mọi kiểu tiêu chí so tài xếp hạng. Nội dung như thế đăng ở Guardian.

Có đến 49% giáo viên nói họ đã phải mang thức ăn, hoa quả theo để cho các học sinh không được ăn sáng, 1/5 giáo viên cho hs tiền để mua bữa trưa… Hỏi cái gì làm họ chú ý ở các hs bị đói, họ nói mất tập trung (91%), mệt mỏi (86%)…

Còn tờ independent cho biết 20% số gia đình Anh đang đối mặt với khốn khó. 1/5 gia đình không thể trả các hóa đơn sinh hoạt và 1/8 đã phải bỏ bữa để nhường gia đình có cái ăn. Cứ 1 trong 5 người lớn (11 triệu) tuyệt đối không có tích lũy.

Vị Hoàng 18-12-2012 05:47

Cái nguồn của bạn SSX hay đấy. Mình thấy thực sự hay. Mình nói trước là không ăn lương của bọn đế quốc thực dân nhé. Bạn gọi masha90 về để ca khúc đồng ca tuyết Nga là thứ tuyết tuyệt vời nhất đi.

SSX 22-12-2012 20:35

Прощай Британия!
 
Di cư để tìm tinh thần Anh

Mấy thập kỷ gần đây, nước Anh cũng như EU đối mặt với làn sóng nhập cư từ thế giới thứ 3. Người ta tìm mọi cách để vào Anh làm ăn sinh sống. Còn những trường danh tiếng như Oxford hay Cambridge có thể là ước mơ của bất cứ chàng trai cô gái nào.

Thế nhưng trái ngược với điều đó, lại có một dòng khác, không phải đợi đến khủng hoảng bắt đầu năm 2008 mà cũng đã từ lâu, là dòng di cư của chính những người Anh muốn rời bỏ quê hương. Tại sao lại có sự ngược chiều như vậy? Câu chuyện dưới này sẽ một phần làm sáng tỏ.

Các cuộc thăm dò dư luận cũng cho thấy điều đó. Có một lớp người Anh, đang vội vàng bán bất động sản của mình, thu vén mọi thứ, mua vé máy bay và lên đường đến Úc hay Canada không hẹn ngày về. Ngày càng có nhiều người phàn nàn về thời tiết tồi tệ, sương mù, mưa rồi lại sương mù, rồi thì sưu thuế nặng nề, rồi những chính sách sai lầm, thói hành xử kệch cỡm của giới quan chức… và họ cho rằng, nước Anh chẳng còn được như xưa, họ muốn làm một cái gì đó khác: đi tìm danh dự và tinh thần Anh ở những xứ sở khác, họ đem theo cả con cái vì không muốn chúng ở lại nơi những giá trị Anh đã bị bốc mùi.

Ví như cuộc thăm dò xã hội của trường Huddersfield, họ hỏi hàng ngàn gia đình Anh, tầng lớp trung lưu và thấy rằng tại sao đó và nơi nào những người Anh lại ra đi và muốn đến. Hóa ra, những người Anh này muốn tìm “ngôi nhà mới” ở những quốc gia mà họ cảm thấy an toàn hơn và dễ chịu hơn để sinh sống, nơi họ có thể tìm thấy sự lạc quan, đời sống chất lượng cao hơn và những nơi vẫn còn giữ được “tinh thần cộng đồng” và “những giá trị truyền thống Anh” tốt đẹp. Một trong những lựa chọn của họ là ở Adelaide-Úc.

Các nhà thăm dò thấy có gần đến 2/3 các gia đình Anh muốn di cư bởi “thời tiết tồi tệ” ở quê hương bản xứ, sự cục cằn của cư dân địa phương và sự ngu xuẩn không thể chịu nổi của văn hóa quần chúng. Cùng lúc đó, những người được hỏi cũng nói họ không thích nhìn thấy nền kinh tế Anh sa sút, bất động sản cao giá và đánh mất “ tinh thần cộng đồng, láng giềng tốt”.

Khoảng 1/3 số được hỏi tỏ ý muốn đến Úc, số khác muốn đến Mỹ, Canada, New Zeland và châu Âu, bao gồm cả Pháp, Ý, Tây Ban Nha, bất chấp có khủng hoảng kinh tế. Rất nhiều gia đình Anh nói họ muốn thấy con cái họ lớn lên trong những đất nước có ý thức cộng đồng mạnh mẽ hơn là sự bắt chước lố bịch đáng thương còn lại nơi quê nhà. Dù vậy, phần đông nói họ muốn di cư là do thời tiết tồi tệ! Ít hơn 1 nửa nói nguyên nhân là do sa sút kinh tế, cho dù vậy thì rõ ràng sa sút kinh tế đóng vai trò đáng kể trong các nguyên nhân để họ ra đi. 4/10 nói nhà cửa phải rẻ hơn và có thể mua được, 1/3 nhấn mạnh “kiểu cách ứng xử tồi tệ” và đánh mất tinh thần cộng đồng. 9/10 các bậc cha mẹ muốn con cái họ sinh sống ở đất nước không bị nỗi “ám ảnh danh tiếng”, và có thể gây dựng mối quan hệ lành mạnh dựa trên niềm lạc quan và tín ngưỡng trong tương lai tươi sáng.

Theo tờ Herald Sun, có khoảng 25 ngàn người Anh di cư đến Úc mỗi năm nhưng cũng có rất nhiều đã quay trở về, khoảng 30% bởi 1 phần là xa gia đình.

SSX 22-12-2012 21:01

Прощай Британия!
 
Từ Thatcher đến Cameron: nhiều tồi tệ hơn là tốt đẹp

Một trong những tờ báo là tờ The Sun cũng tham gia vào các cuộc thăm dò đã cho thấy chiều hướng như vậy ở Anh. Cuộc thăm dò của họ tiến hành hồi tháng 4 năm nay cho biết có đến 1/2 người Anh “đặt vấn đề nghiêm túc” muốn di cư ra nước ngoài. Úc vẫn là lựa chọn số 1. 59% cho rằng con cái họ sẽ có “cuộc sống tồi tệ hơn”. Hầu hết cho rằng nguyên nhân họ muốn ra đi là vì đời sống ở Anh đắt đỏ, thời tiết tồi, thất nghiệp và tội phạm cao.

http://topwar.ru/uploads/posts/2012-...2_1490224a.jpg

42% số được hỏi nói họ sẵn lòng cân nhắc nghiêm túc việc ra đi, 6% nói họ đã thực sự có kế hoạch di cư tích cực, 48% nói họ sẵn lòng muốn sống ở đất nước có đời sống tốt hơn.

Về các nguyên nhân ra đi:
52% cho rằng đời sống ở Anh quá đắt đỏ.
37% cho rằng thời tiết tồi tệ.
31% cho là vì công việc.
27% là vì tội phạm cao ở Anh.
11% vẫn muốn sống cùng người Anh.

Cuộc thăm dò cho thấy trải qua 20 năm, những phương diện quan trọng nhất của đời sống ở Anh đã hư hỏng nhanh chóng. 83% nói về hành vi và thái độ cư xử lịch thiệp; 81% chọn kinh tế; 68% chọn tội phạm và 55% chọn giáo dục.

Cuộc thăm dò cho biết: Bà đầm thép Thatcher thuộc phe cựu bảo thủ hóa ra vẫn là lãnh đạo có uy tín nhất ở Anh. Kể từ đó-từ Thatcher cho đến Major, gã chích chòe hoa Tony Blair, Brown và Cameron hiện nay, càng ngày càng tồi tệ hơn là tốt đẹp. Brown và Cameron, đương kim Ttg Anh hiện nay bị kết tội đẩy người Anh vào cuộc sống không thể chịu đựng nổi. Nói cách khác, kể từ thời Thatcher, người Anh càng ngày càng mất lòng tin vào lãnh đạo của họ.

http://topwar.ru/uploads/posts/2012-...2_1490217a.jpg

SSX 28-12-2012 00:44

Прощай Британия!
 
1500 người hàng đầu – mỗi tuần

Ở các nước tư bản phương tây, có một tầng lớp gọi là tầng lớp trung lưu (middle class), tầng lớp tinh hoa, tầng lớp sáng tạo. Đó là tầng lớp tạo ra của cải vật chất, thịnh vượng ở phương tây. Ở Mỹ, tầng lớp này đang biến mất. Ở Anh, tình hình cũng đang tồi tệ, họ đang di cư.

Luận điểm “đời sống không thể chịu đựng nổi” xác nhận một thực tế rằng: nước Anh đánh mất mỗi tuần 1,5 ngàn người thuộc tầng lớp quản trị. Họ đi tìm cuộc sống dễ thở hơn và nguyên nhân ra đi của tầng lớp này có khác các cuộc thăm dò đôi chút: thuế cao! Nguyên nhân khác là sinh hoạt đắt đỏ, đặc biệt là bất động sản.

Sẽ chẳng có ai nói với cái chất giọng quen quen: chảy máu chất xám! Nhưng theo con số thống kê của Bộ nội vụ Anh, năm 2010, thuộc tầng lớp này đã có 75 ngàn người ra đi; năm 2011 họ chiếm 1/2 số di cư người Anh. Mang theo kinh nghiệm và vai trò quản lý, họ không ra đi để tìm “tinh thần Anh” mà chủ yếu tìm kiếm công việc có lợi, liên quan đến những lời đề nghị ở nước ngoài, về dài hạn, họ cũng sẽ không trở về Anh.

Phía nội vụ Anh cũng có những đánh giá: có một tỷ lệ lớn đang gia tăng công dân Anh di cư ra nước ngoài, có những chuyên gia và nhà quản trị, và điều đó có thể có hậu quả thấy trước được về khả năng và chất lượng nhân sự chuyên nghiệp ở Anh.

Năm 1991, lượng quản trị viên trong thành phần di cư ít hơn hiện nay 1/3. Họ thường đến Úc, Mỹ và Tây Ban Nha. Ngoài Anh đang có 4,7 triệu dân gốc Anh sinh sống, đứng hàng 8 trong số những nước có nhiều dân di cư. Bất động sản giá cao cộng với thu nhập giảm sút do khủng hoảng khiến các gia đình thuộc “lớp thu nhập thấp” đã không thể sống được ở thủ đô, họ sống xa London hàng trăm dặm. Giá thuê một căn hộ 2 phòng ngủ ở trung tâm London đã vượt quá 2000 đô la mỗi tháng.

SSX 03-01-2013 22:34

Прощай Британия!
 
Dòng người đến và đi hay ai thế vào chỗ trống?

Ngược với dòng di cư là dòng nhập cư. Ví như Berezovsky hay hàng tá tội phạm bị truy nã ở Nga khác tìm thấy thiên đường ẩn náu ở Anh. Số khác là các tỷ phú, ví như Boris Abramovich. Nhưng đó chỉ là tỷ lệ nhỏ. Hầu hết trong dòng nhập cư là những người có văn hóa thấp, đến từ thế giới thứ 3.

Số liệu Sở thống kê Anh năm 2010-2011, dòng người đi trừ dòng người đến sẽ cho con số +250 ngàn người mỗi năm, dân số đang suy giảm.

Dòng người đi mang theo truyền thống Anh. Dòng người đến chưa thấy kế thừa phát huy. Họ hủy hoại nó, tỷ lệ tội phạm cao như vậy có nguyên nhân không nhỏ từ dân nhập cư.

Nếu cứ tiếp tục những dòng này, không rõ nước Anh 50 năm nữa sẽ ra sao?

SSX 11-05-2013 20:19

Tổ chức Phóng viên không biên giới nói láo về Cuba
 
Vào ngày 20-5-2009, tổ chức Phóng viên không biên giới cho công bố một tập báo cáo về Cuba, trong đó tuyên bố rằng "bất cứ ai cũng có thể duyệt Internet... trừ khi họ là người Cuba." Ngay lập tức các @ dân-chủ thế giới lên đồng không chỉ về Cuba mà còn các nước khác tương tự như Triều Tiên, Iran… Để chứng minh cho tuyên bố của mình, Phóng viên không biên giớicung cấp 1 cuốn băng video quay cảnh trong một khách sạn bằng 1 máy quay giấu kín trong đó người Cuba bị từ chối truy cập vào internet. Tổ chức này đi đến chỗ khẳng định rằng "ở Cuba người dùng Internet có thể bị tù 20 năm nếu ông/bà xuất bản bài viết phản cách mạng trên website (trang 91), và 5 năm nếu ông/bà kết nối đến trang web bất hợp pháp." Cuối cùng, Phóng viên không biên giớichỉ ra rằng "Cuba là một nhà tù lớn thứ hai trên thế giới đối với các nhà báo, sau Trung Quốc,"nhắc nhở người đọc rằng có "19 (nhà báo) bị giam giữ... vì những lý do giả tạo rằng họ là 'lính đánh thuê được Hoa Kỳ trả tiền." "[1]

Đối chứng với Phóng viên không biên giới bằng mâu thuẫn của chính chúng là dễ dàng. Trong thực tế, vào đúng lúc mà tổ chức này khẳng định rằng không có người Cuba nào có thể truy cập web, ở đây họ dẫn trường hợp của bloger có tên Yoani Sanchez, người này đang sống ở Cuba và là người công khai sử dụng Internet để phản đối chính phủ Havana. Làm thế nào để Sanchez thực hiện việc bày tỏ ý kiến cá nhân trên blog nếu không thể truy cập Internet? Bài cuối đăng trên blog của cô ta là ngày 27-5-2009. Ngoài ra, cô ta đã đăng bài vào các ngày trong tháng 5: 25, 23, 22, 19, 18, 16, 15, 13, 10, 9, 7, 6, 4, và 2; cũng trong tháng 4: 29, 28, 27, 26, 25, 23, và 21. Vậy trong các tháng ngay trước khi Phóng viên không biên giớicông bố báo cáo về truy cập internet tại Cuba, Yoani Sanchez đã vẫn có thể kết nối đến các trang web - từ Cuba - ít nhất là 18 lần. [2]

Trong công bố tiếp sau công bố này, Phóng viên không biên giớiliên tục tự mâu thuẫn với chính mình. Như trong báo cáo tháng 3-2008 về các nhà báo độc lập ở Cuba, tổ chức có cơ sở ở Paris này nhấn mạnh rằng blog "Yoani Sanchez trong website DesdeCuba.com bao gồm năm blog và nhóm biên tập sáu người. Mục tiêu của nó đơn giản là bình luận về tình hình chính trị đất nước. Trong tháng 2-2009 sau lần kỷ niệm đầu tiên, trang web này tuyên bố đã có hơn 1,5 triệu lượt truy cập, 800.000 trong số đó thuộc về blog Generation Y. Thậm chí còn ấn tượng hơn khi, 26% lượng người truy cập của trang web sống ở Cuba, đứng vị trí thứ ba sau Mỹ và Tây Ban Nha." [3] Làm thế nào mà "26% số đọc giả là người Cuba" có thể ghé thăm trang blog Sanchez nếu truy cập internet bị cấm? [4]

Đồng thời, Phóng viên không biên giớisử dụng một trường hợp cá biệt của một cái máy camera giấu trong một khách sạn Cuba để khái quát về sự cấm đoán truy cập internet trên toàn bộ hòn đảo Cuba cũng như để bôi nhọ chính quyền Cuba. Mỉa mai thay, trong bài của cô Sanchez này ngày 23-5-2009, lại viết rằng "một tá blogger chúng tôi đã làm một nghiên cứu về hơn 40 khách sạn ở Havana. Ngoại trừ khách sạn Tây Miramar, tất cả (khách) đều nói rằng họ không để ý gì về qui định ngăn cấm của Cuba về truy cập Internet". Vì thế, trích dẫn của truyền thông phương Tây về blogger Cuba này chứng tỏ đã phủ nhận hoàn toàn luận điệu cáo buộc của PVKBG. [5]

Phóng viên không biên giớituyên bố rằng bất kỳ người nào xuất bản một bài báo phê phán chính quyền Cuba cũng gặp rủi ro bị phạt 20 năm tù, họ trích dẫn điều khoản 91 làm bằng chứng, mà không giải thích chi tiết hơn về vấn đề này. Vậy, điều khoản 91 của của luật hình sự Cuba nói gì? Dưới đây là toàn bộ nội dung: "Bất cứ ai, vì lợi ích của nước ngoài, thực hiện hành động với ý định gây tổn hại đến nền độc lập của Nhà nước Cuba hay toàn vẹn lãnh thổ Cuba sẽ phải chịu hình phạt tù từ 10 đến 20 năm hoặc bị xử tử. Rõ ràng, Phóng viên không biên giớiđã không ngần ngại dối trá một cách hiển nhiên. Nội dung này của luật hình sự Cuba không hề đề cập/ngăn cấm bằng bất cứ cách nào việc xuất bản bài viết Internet một cách không chính thống. Cũng như không hạn chế bằng bất cứ cách nào quyền tự do phát biểu. Nó trừng phạt những hành vi phản bội chống nhà nước. [6]

Điều này là tương đương với cáo buộc chính phủ Nicholas Sarkosy đàn áp những người lướt web ở Pháp bằng cách áp dụng điều 411-2 của luật hình sự Pháp BLHS ( "giao binh lính thuộc lực lượng vũ trang Pháp, một phần hay tất cả lãnh thổ quốc gia, cho chính quyền nước ngoài, cho tổ chức nước ngoài hay tổ chức do nước ngoài kiểm soát, hay cho các đại diện của nó sẽ bị phạt tù và phạt tiền 750.000 euro"). hay điều 411-4 ("hành động tham gia tình báo với chính phủ nước ngoài, doanh nghiệp, hay tổ chức là nước ngoài hay dưới sự kiểm soát của nước ngoài hoặc với các đại diện của nó, với mục đích kích động thù địch hay các hành vi xâm lược chống lại Pháp, sẽ bị trừng phạt 30 năm tù giam và phạt tiền 450.000 euro. Cùng các hình phạt như vậy sẽ bị áp dụng đối với hành động kích động thù hằn chống lại chính phủ nước ngoài, doanh nghiệp, hay tổ chức là nước ngoài hay dưới sự kiểm soát của nước ngoài hoặc với các đại diện của nó, có nghĩa là gây thù địch hay thực hiện hành vi xâm lược chống lại nhà nước Pháp"). [7]

Điều đó nói rằng, hiển nhiên như ý kiến của blog Yoani Sanchez, kịch liệt phê phán chính quyền Cuba, hay đọc các bài viết của các thành phần chống đối chính phủ khác, thì cáo buộc của tổ chức ở Paris là không có căn cứ. Phóng viên không biên giớicũng phát biểu rằng người Cuba có nguy cơ bị bắt giam đến "năm năm nếu họ kết nối bất hợp pháp đến trang web." Ở chỗ này tổ chức này tự hạn chế mình bởi 1 cái tuyên bố trần trụi thậm chí không buồn dẫn ra một điều khoản nào của luật, như cái điều khoản chẳng hề tồn tại mà họ dẫn ở trên. Một lần nữa Phóng viên không biên giớilại dùng đến phương pháp dối trá bịa đặt.

Sau cùng, Phóng viên không biên giớitiếp tục cùng một luận điệu, thuyết phục người ta rằng "19 (nhà báo) bị giam giữ" các nhà báo đang bị tù bởi “chứng cớ giả tạo 'lính đánh thuê được Mỹ trả tiền'". Tổ chức này đã không thể trình bày báo cáo của mình cho chặt chẽ mạch lạc. Trong thực tế, bản tiếng Pháp của báo cáo đó đề cập đến "24 phóng viên truyền thông chuyên nghiệp." [8] Tuy nhiên, số lượng chỉ là vấn đề nhỏ. Một lần nữa, có sự bịp bợm gấp đôi ở đây. Một mặt, chỉ có một trong số “19 tù nhân" mà Phóng viên không biên giớitrích dẫn, thực sự có nghề báo: Oscar Elías Biscet. 18 người khác chưa bao giờ hành nghề báo trước khi gia nhập giới bất đồng chính kiến. Mặt khác, những cá nhân này chưa bao giờ bị (CQ) xử phạt vì phân phối các tài liệu tuyên truyền lật đổ, mà là đã bị tiền của Washington xui khiến, và, như là một hậu quả, đã đi từ chỗ là những kẻ chống đối CQ đến chỗ làm gián điệp được thế lực nước ngoài trả tiền, bằng cách ấy chúng thực hiện những tội ác nghiêm trọng không chỉ vi phạm pháp luật Cuba mà còn vi phạm chiếu theo bất cứ Bộ luật Hình sự quốc gia nào khác trên thế giới. Bằng chứng rất nhiều. Chính Mỹ thừa nhận đã cung cấp tài chính cho nhóm đối lập nội bộ Cuba và tài liệu chính thức của Mỹ chứng minh điều đó. Các người bất đồng chính kiến thừa nhận đã nhận tiền tài trợ từ Washington và thậm chí là Tổ chức Ân xá quốc tế thừa nhận rằng các cá nhân đã bị kết án tù vì "đã nhận tiền hoặc tài liệu từ chính phủ Mỹ để tiến hành các hoạt động mà chính quyền coi là lật đổ và gây thiệt hại cho Cuba." [9]

Phóng viên không biên giớithiếu tín nhiệm khi chương trình nghị sự của họ đầu tiên và quan trọng nhất là chính trị và tư tưởng. Những mâu thuẫn và can thiệp của tổ chức ở Paris này đã thực sự bị vạch trần và chứng minh. Hơn nữa, Phóng viên không biên giớichẳng thể biện hộ cho tính chính đáng khi đã nhận tài trợ mà người ta thừa biết từ tổ chức Hỗ trợ dân chủ NED [10], mà theo báo New York Times năm 1997, là bình phong CIA "lập ra cách đây 15 năm để công khai thực hiện những gì Cơ quan Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) đã bí mật tiến hành trong nhiều thập niên." [11]

Bài này được đăng trên Pravda nhưng gốc là từ Voltaire Network www.voltairenet.org/article161142.html
Thierry Meyssan là chủ trang Voltaire Network, một nhà phân tích, bình luận nổi tiếng người Pháp.


References:
[1] « Restricción del acceso a Internet para cubanos en el hotel Melia Cohíba », YouTube
[2] « Anyone can browse the Internet... unless they are Cuban », Reporters Without Borders, 20 May 2009.
[3] Yoani Sánchez, Generación Y (site consulté le 24 mai 2009).
[4] « No surrender by independent journalists, five years on from “black spring” », by Claire Vœux, Reporters Without Borders, March 2008.
[5] Yoani Sánchez, « ‘Sentada’ blogger », Generación Y, 23 mai 2009 (site consulté le 27 mai 2009).
[6] Ley n°62, Código Penal de Cuba, Libro II, Artículo 91, 29 décembre 1987. Download.
[7] Code Pénal Français, Partie législative, Livre IV, Titre 1er, Chapitre 1er, Sections 1 & 2.
[8] Ibid.
[9] « Cuba: Five years too many, new government must release jailed dissidents », Amnesty International, 18 March 2008
[10] « The networks of "democratic" interference », by Thierry Meyssan, Voltaire Network, 22 January 2004.
[11] Salim Lamrani, Cuba. Ce que les médias ne vous diront jamais (Paris : Editions Estrella, 2009), à paraître.

SSX 11-05-2013 23:20

Ai trả tiền cho "những con rối" không biên giới để vu cáo Nga?
 
Reporters Without Borders hay Human Right Watch - Những tổ chức tay sai vô chính phủ này là công cụ của tài phiệt quốc tế, chuyên nghề sủa thuê. Có cần phải nghe chúng không? Người có cần nghe chó sủa không?

Phóng viên không biên giới gọi tổng thống Putin - một con thú ăn thịt và quái vật kiểm soát- Mikhail Doubik, người xuất bản tại Vedomosti là giám đốc của Moscow Times. Vedomosti đã hiểu được Financial Times và The Wall Street Journal, giới một phần trăm. "Tin tức" công bố ở Moscow Times lấy đúng tiêu đề như vậy. Không phải là một lần đám sủa thuê không biên giới này gọi Putin như thế.

Như các bạn có thể đã đoán ra, tôi phơi bày các nguồn tố cáo như vậy, để làm suy yếu sự tín nhiệm, phô bày động cơ và sự nông cạn chính trị của chúng. Trong thực tế, trong trường hợp này tôi thậm chí sẽ không đọc bài viết. Những gì chúng ta có được đã thực sự vạch trần một thực tế là "The Moscow Times" được tài trợ bởi Wall Street ở New York. Đó không phải là một xuất phát tử tế. Ở đây chúng ta tin rằng chúng ta đang đọc sự thật khách quan và chúng thậm chí còn không trung thực về những kẻ mà chúng đang thực sự làm việc cho, cũng như chưa kể đến động cơ thực sự của chúng. Trong thực tế trang web của chúng trông rất giống Pravda.

Lén lút hả? Cá nhân tôi nghĩ rằng tổng thống Liên bang Nga, Vladimir Putin, nên trấn áp các tay sai xuyên tạc đánh lạc hướng được tài trợ nước ngoài như thế. Bây giờ, chờ một phút...

Max Keiser (hiện là bình luận viên của RT.com) đã từng làm việc tại Goldman Sachs và chia sẻ các giai thoại cũng như các nhân viên bất mãn khác, những người kể từ đó đã tiến lên. Dường như Goldman Sachs gọi khách hàng là "nạn nhân". Max Keiser không uốn éo từ ngữ và nhấn mạnh rằng, "Wall Street là cặn bã!" Tất cả chúng ta moi việc đó ra ngay bây giờ? Vì vậy, "Moscow Times" là cái gì sau đó?

Vì vậy, bây giờ chúng ta chuyển sang mổ bụng con thú được gọi là Phóng viên không biên giới này.

Đầu tiên là trang web của chúng mô tả nổi bật các nhà lãnh đạo Iran, Nga, Trung Quốc, Bắc Triều Tiên và Syria, chỉ tay (vào đám phóng viên, tôi đoán). Ô tôi thấy những gì họ đang nhận được. Kiểm tra cái bản đồ nợ này.


Xem Mỹ, Úc, Tây Ban Nha, Anh và Canada nhiều nợ như thế nào so với Nga, Libya (đấy là bản đồ đã cũ vài năm), Iran và Venezuela. Có lẽ những bạo chúa này dám chỉ tay vào Wall Street? Có lẽ đúng ra phải lịch sự nói: "Wall Street, các hãng dầu, hãng dược, và tổ hợp công nghiệp quân sự hãy đến đi. Đạp lên tất cả chúng tôi đi. Ăn cắp tài nguyên của chúng tôi đi. Dìm nền kinh tế của chúng tôi vào nợ nần đi. Cho phép đám nhà băng điều khiển "nền dân chủ" của chúng tôi mà!

Phóng viên không biên giới (Reporters Without Borders) được thành lập tại Montpellier năm 1985 bởi Robert Ménard, Rémy Loury, Jacques Molénat và Émilien Jubineau.

Robert Ménard tuyên bố rằng việc sử dụng phương pháp bóp méo có thể biện hộ được trong một số trường hợp phỏng vấn, gây ra nhiều tranh cãi vào thời điểm đó. Robert Ménard và phóng viên không biên giới đã nhận tài trợ của Bộ Ngoại giao Mỹ để tuyên truyền chống Cuba.

Robert Ménard cũng đã tham gia vào các hoạt động chống Trung Quốc liên quan đến Tây Tạng. Đức Đạt Lai Lạt Ma được CIA trả tiền trong nhiều năm, chu cấp cho nhu cầu riêng của ông ta và thậm chí còn nhiều hơn để cung cấp vũ khí để chống Trung Quốc. Vì lý do đó, được cả giải Nobel Hòa bình cho "lòng trắc ẩn". Ô kẻ khác ăn bẩn. Tôi rất xin lỗi xin lồi. Đức Đạt Lai Lạt Ma đi giày Gucci hàng hiệu ngàn đô của xứ Tây Tạng là một hệ thống phong kiến tàn bạo trong đó phần lớn dân số là nô lệ.

Năm 2012, Phóng viên không biên giới nhận giải thưởng "Câu lạc bộ quốc tế Prensa" tại Madrid. Họ là ai? Chúng ta hãy đi đến đó?

Câu lạc bộ quốc tế Prensa có trang web và phải mất một phút để tìm ra rằng nữ Chủ tịch Carmen Enriquez là phóng viên của gia đình Hoàng gia Tây Ban Nha. Ngoài ra còn có thông điệp từ ông vua Juan Carlos I. Juan Carlos I đã dính líu vào một vụ bê bối trong khi đang khủng hoảng tài chính toàn cầu, lại chi tiêu xa hoa lãng phí săn voi ở châu Phi. Ông ta can dự vào rất lắm vấn đề và bà vợ nghèo túng nữ hoàng Sofia thì sống chẳng hạnh phúc. Rõ ràng là tự do ngôn luận và nhân phẩm không phủ bóng đến phụ nữ và động vật. Ông ta cũng là thành viên của Hội Công giáo của Hiệp sĩ bằng vàng (Golden Fleece), trong hội đó có cả cựu tổng thống lắm bê bối Sarkozy và nữ hoàng Anh. Chúng ta có thể được tha thứ vì đã nghi ngờ rằng cái hội này có rất nhiều thứ để làm với chủ nghĩa đế quốc, thuộc địa và ăn cắp tài nguyên các đất nước khác.

Các thành viên hoàng gia Tây Ban Nha khá gần với ngai vàng, gần đây bị cáo buộc một loạt các vụ gian lận lừa gạt.

Năm 2009, Phóng viên không biên giới thắng giải Berger (Roland Berger Human Dignity Award).

Roland Berger là thành viên Hội đồng quản trị ngân hàng Deutsche Bank, bị cáo buộc rửa tiền, tập đoàn Blackstone, liên kết với Đại học Stanford Ponzi và hãng dược Fresenius là một phần trong bê bối gian lận tại Mỹ năm 2000 (bê bối chạy thận/lọc máu).

Cũng năm 2009, Phóng viên không biên giới nhận được "Médaille Charlemagne" cho truyền thông châu Âu. Trang web của chúng cho thấy rằng chỉ đơn giản là liên hệ thân thích với cái tên BBC, cái đồ mắc dịch ấu dâm.

Năm 2008, Quỹ đại học Mỹ-Arab trao thưởng Kahlil Gibran cho Phóng viên không biên giới. Hon. George Salem là chủ tịch quỹ này, hắn ta đóng vai trò quan trọng trong các chiến dịch Reagan-Bush '84, Bush-Quayle '88, Bush-Cheney '00 và '04, và tất cả chúng ta biết về thất bại và tàn bạo của ngoại giao Mỹ-Ả Rập. Nhưng chúng thích Phóng viên không biên giới. Có lẽ sự tự do báo chí là hơn về trình bày quan điểm thế giới của tổ hợp công nghiệp quân sự Mỹ?

Tháng 1 năm 2007, Phóng viên không biên giới nhận giải Dân chủ và Nhân quyền châu Á, do Quỹ Dân chủ Đài Loan lập ra. Cái quỹ này chi nhánh của Diễn đàn Thế giới vì dân chủ hóa châu Á, có các thành viên Ban Chỉ đạo bao gồm Liên minh Dân chủ và Cải cách ở châu Á, những kẻ cầm đầu của nó có Ken Coghill, PhD của AusAID, AusAID gần đây đã bị trúng đòn tuyên bố tham nhũng mà hàng triệu người đã bị mất mát trong một vụ biển thủ.

Năm 2006, Viện Hàn lâm Truyền hình, Nghệ thuật và Khoa học (Mỹ), cấp giải thưởng Emmy Quốc tế cho Phóng viên Không biên giới vì bảo vệ tự do ngôn luận. Bởi những kẻ này là phương tiện truyền thông đại chúng, những kẻ mà như chúng ta biết chỉ bấu víu vào một nhúm mong manh sự thật.

Phóng viên không biên giới cũng nhận được giải thưởng Antonio Asensio cho tự do ngôn luận do chính vua Tây Ban Nha tặng. Vì vậy, ở đây chúng ta lại có ông vua Đông Gioăng một lần nữa, kẻ chúng ta đã đề cập ở trên.

Phóng viên không biên giới đã nhận giải thưởng Sakharov của Nghị viện châu Âu năm 2005 cho "tự do tư tưởng." Vâng chính EUSSR ban cho giải thưởng vì điều đó.

Năm đó, tổ chức này còn nhận giải thưởng khoan dung Marcel Rudloff, "pour la Tolérance". Marcel Rudloff là một hiệp sĩ của Dòng Thánh Gregory, chẳng lẽ lại cùng loại với ấu dâm Jimmy Saville. Marcel Rudloff có lẽ là lịch sự (mặc dù, như bạn có thể thấy tôi đã tìm thấy những bộ xương mỗi lần), nhưng tiếc là chính giải thưởng này lại đến từ Hội đồng châu Âu.

Tổ chức nổi tiếng nhất của Hội đồng châu Âu là Tòa án Nhân quyền Châu Âu (ECHR), chúng áp dụng Công ước châu Âu về Nhân quyền và Ủy ban Dược điển Châu Âu, thiết lập tiêu chuẩn chất lượng cho các dược phẩm châu Âu.

Anh gần đây thiết lập để tránh khỏi "mất uy tín Công ước châu Âu về nhân quyền, đã cho phép bọn tội phạm nguy hiểm và thuyết giảng căm hờn ở lại Anh".

Có hai giải thưởng nữa cần nói đến, tuy nhiên người ta nhìn nó nghi ngờ như cái giải vừa đề cập.

Năm 1997, OSCE (Ủy ban an ninh và hợp tác châu Âu), tặng giải "Báo chí và dân chủ" cho Phóng viên không biên giới.

Năm 1992, Phóng viên không biên giới nhận giải Lorenzo Natali, từ Ủy ban châu Âu vì bảo vệ Nhân quyền và Dân chủ.

Vì vậy, sau khi biết tất cả những điều này, tôi thậm chí đã không đọc "Phóng viên không biên giới gọi tổng thống Putin là thú ăn thịt và quái vật kiểm soát".

Bạn cũng có thể đọc thấy media và NGO phương Tây làm việc thiện như thế này. Chẳng quan trọng đối với những gì chúng nói về tổng thống Liên bang Nga Vladimir Putin. Điều quan trọng là kẻ trả tiền cho chúng nói và những độc ác xấu xa thực sự như thế nào ở những chủ nhân của đám con rối này.

Bài từ Frank Reitzenstein-Pravda http://english.pravda.ru/russia/poli...ets_slander-0/

SSX 12-05-2013 01:52

Cái gì đang giết chết văn minh phương tây?
 
Từ thời đại mở cửa, có rất nhiều sùng kính văn minh phương tây. Bất kể cái gì, cho dù là rác rưởi bệnh hoạn đến mấy, cũng được tôn thờ hết lòng. Ở những quốc gia nghèo đói, thiếu hiểu biết, hiện tượng này có thể giải thích từ ở cả 2 phía, nội và ngoại. Phía ngoại là tuyên truyền nhồi sọ, phía nội là ấu trĩ, không có chính kiến nên hay thay đổi, thiếu nền tảng văn hóa và nhận thức, tâm lý chuộng giàu sang, làm giàu bất chấp mọi thủ đoạn... có vẻ lại hợp với văn minh phương tây. Chẳng thế mà dân gian có câu chuyện ngụ ngôn mỉa mai chàng rể tây học về khoe quả nho tây to bằng quả cam...


Nhưng cái gì đang giết chết văn minh phương tây?

Sẽ là không sớm khi nói về các phương án cái chết của văn minh phương tây. Có rất nhiều phương án cho cái chết văn minh phương tây, và cũng không ít phương án phục sinh, từ dầu đá phiến cho đến khí gas, thứ mà đồng chí Leontyev rất thích kể (phù phiếm) trên các kênh TV, công nghệ in sản phẩm 3D, bước tiến bảy dặm của rô-bốt phẫu thuật, thẳng tiến đến bất tử, thắng lợi cuối cùng trước chủ nghĩa khủng bố - hay là có thể EU và Mỹ chấp nhận hình thức nào đó luật Hồi giáo Sharia, song song với đại thắng của lòng khoan dung ở dạng xây dựng lên thiên đường trên mặt đất của đám homosexual, ấu dâm và những đại diện khác của “nhóm tiên phong tiến bộ xã hội”. Kết thúc của văn minh phương tây cũng đến từ chương trình tuyên truyền trên kênh TV Russia Today, từ những tính toán cẩn thận hoạt động của hackers, từ sự chao đảo sụp đổ của đồng euro và đô-la, từ sự mua nhiều vàng của Nga và TQ, từ khoản nợ của EU, từ khoan dung kể trên, từ chính sách độc địa của giới tân-thuộc địa đã chuyển từ các quốc gia châu Phi sang một số “mảnh đất tổ tiên” châu Âu như đảo Síp, Hy Lạp hay Tây Ban Nha, từ tàn tích dân chủ biến thành độc tài như thường, từ sụp đổ hệ thống giáo dục khi mà người Mỹ nhầm lẫn Chechnya thành CH Czech, Gruzia thành Georgia – người Nga xâm lược bang Georgia nước Mỹ và lên kế hoạch ném bom mà chẳng nhìn bản đồ. Còn quan điểm lịch sử của văn minh phương tây thì treo trên Twitter hay Facebook!

Các phiên bản phục hưng xem ra rất đáng ngờ, vậy thì xem cái kết thúc đã!

I. Một ngày đẹp giời mới đây, ngoại trưởng Hillary Clinton không lấy làm vui thừa nhận: Mỹ đã thua cuộc chiến tranh thông tin toàn cầu. Trong phỏng vấn với “Russia Today”, Hillary thú nhận người ta đã đổ xô đến xem truyền hình RT, bà ta phàn nàn rằng СМИ tư nhân Mỹ không đảm đương được hoạt động tuyên truyền. Hillary thẳng thắn không thèm giấu diếm một thực tại rằng, Mỹ đang trong tình trạng chiến tranh thông tin với Nga. Và trong cuộc chiến tranh này, kẻ giành phần thắng không phải là CNN, mà chính là Russia Today.

Russia Today ngày nay phát sóng khắp phương tây, truyền hình thu tiền. Chỉ riêng Youtube đã đạt gần 1 tỷ lượt xem.

Hillary cho rằng: 1) Media Mỹ đã suy yếu kể từ thời Gorbachev và 2) СМИ tư nhân đã đuổi theo, theo Hillary, các mục tiêu trái ngược giá trị Mỹ, và 3) Người Nga khi đó đã tạo ra RT xuất sắc. Oswald Spengler (1880-1936), nhà sử học Đức: Thế giới đi theo con đường của nó, chúng ta có thêm mình vào, cũng chỉ là một phác họa hay ho nào đó.

Chiến thắng của RT khi chen chân vào giữa cả rừng media phương tây, chỉ cách đây mấy năm thôi thật khó mà tưởng tượng nổi, nay đã được công nhận và cũng một phần là bởi truyền thông phương tây đã thối nát, chuyên nhồi sọ ngu dân bởi bị giới tài phiệt khống chế kỹ, do đó mà khán giả đã chán tính 2 mặt xuyên suốt thế giới giả tạo phương tây. Thí dụ tờ Tagesspiegel-Đức viết rằng thành công của mạng lưới TV Nga đã thay đổi vị thế của trò chơi ở mức qui mô: phương tây giờ xếp chiếu dưới, vị trí phòng thủ. Người Đức nói Russia Today cùng với Gazprom và buôn bán vũ khí – là những công cụ hiệu quả nhất của chính sách đối ngoại Nga.


SSX 12-05-2013 08:21

Cái gì đang giết chết văn minh phương tây?
 
II. Ngày 23-4-2013, hackers Syria làm chao đảo cả thế giới phương tây đến tận nền móng giá trị nhất của nó. Các chàng trai của Đội quân điện tử Syria đã hack Acount "Associated Press" trong Twitter và tung thông tin giả khủng bố tấn công Nhà trắng.

Dân chúng Twitter, chộp lấy cái đầu: hóa ra Nhà trắng bị phá hủy bởi 2 vụ nổ, bọn khủng bố thắng lợi, và Mít tơ Obama bị thương nặng. Giấy má có giá ở Mỹ loạng choạng mất giá, thị trường chứng khoán hoảng loạn, hàng chục tỷ đô la bốc hơi: không ai hiểu cái tin đó là giả mạo. Dow Jones mất 136 điểm chỉ trong vài phút. Twitter ở phương tây được tin tưởng!

Chỉ có thế thôi. Dễ hiểu, Bush nhồi sọ dân Mỹ rằng Saddam có WMD, Do Thái tuyên truyền Gaddafi là độc tài, Libya nghèo đói, hay Triều Tiên chết đến 2 triệu người trong nạn đói năm nọ... rất thô thiển vụng về nhưng lại dễ làm dân Mỹ tin đến thế nào. Và trên hết, sự giàu sang phú quí phương tây xây dựng trên thị trường chứng khoán – giống như lâu đài bằng giấy, rất dễ sụp đổ với chỉ một tác động nhỏ. Chứng khoán Việt đi đâu rồi nhỉ, đại gia chứng khoán cũng đã từng gây dựng nên cơ đồ ngàn tỷ phải không?

Các quốc gia lành mạnh, thì giàu có thịnh vượng đến từ sản xuất. Nhà sản xuất ở phương tây phải cõng trên cái lưng còm lủng lẳng bao nhiêu bọn ăn bám? Cả 1 xã hội, trong đó đám buôn cổ phiếu khá là đông, 99% số đó không thiết tha gì hay biết gì đến sản xuất, nhưng làm giàu được trên lưng nhà sản xuất bằng cách buôn giấy.


SSX 12-05-2013 12:10

Cái gì đang giết chết văn minh phương tây?
 
III. Standard & Poor, tổ chức xếp hạng tín dụng dự báo sụt giảm tăng trưởng GDP khối EU năm 2013 xuống còn 0,5%. Trước đó là con số 0,1%, nhưng do tình cảnh khó khăn phức tạp, qui mô giảm sút có thể tăng lên 5 lần. Cùng với khủng hoảng đảo Sip, và rối loạn hệ thống ngân hàng, khủng hoảng Hy Lạp, Tây Ban Nha và những quốc gia “ngoại vi” EU khác cũng đang lên cơn. Có rất nhiều đồn đoán đồng euro sẽ chết và EU giải tán. Về cơ bản, EU như con bệnh đang cắm ống thở, còn sống là nhờ vào nước Đức, họ đã phải tung ra hàng trăm tỷ euro chỉ để con bệnh này thoi thóp. Cho dù cái chết là đồn đoán, thì EU tụt lùi và teo tóp là rõ ràng, rất có thể, lần phẫu thuật can thiệp tới sẽ không còn mềm mại nhẹ nhàng như Sip hay Hy lạp mà sẽ là tước đoạt thẳng thừng - sự tước đoạt phát-xít theo đúng nghĩa đen bởi nước Đức chẳng thể nuôi đám ăn bám được mãi. Chúng ta biết thế nhưng nói khe khẽ thôi kẻo các nhà tây học trốn mất dạng.

Đồng đô la thì không mất giá nhanh chóng như euro dù cũng ngắc ngoải. Cỗ máy in tiền FED đã hoạt động hết công suất, nó còn sống là nhờ bám vào dầu mỏ và buôn bán với TQ, nhưng sức ép từ khối BRICS, Nhật và Úc đang tăng. Có những tuyên bố Trung-Nhật, Trung-Úc giao dịch trực tiếp không qua đô la và BRICS lập ngân hàng phát triển cạnh tranh trực tiếp với IMF.

Marin Katusa từ "Casey Research" nhắc rằng phần chủ yếu trong giá trị của đồng đô la là ràng buộc với dầu mỏ. Nếu như độc quyền dầu-đô không còn, thì số phận đô la sẽ bị định đoạt. Có một hệ quả đoán trước được ở đây, đô la yếu đi - vàng tăng giá.

IV. Năm 2012 , nhiều quốc gia mua đến 15 triệu troy ounces vàng (khoảng 466 tấn). Một lần nữa người ta chỉ tên: Nga và TQ. Hãng Bloomberg gọi Nga là “Nhà mua vàng chính của thập kỷ”! Lý do 2 quốc gia này quan tâm đến vàng, nhìn chung, như một số phân tích cho rằng là đồng đô la sụp đổ đã được đoán trước, và vàng như là dự trữ lớn và an toàn, không đến nỗi bị mất giá.

Thực sự ra thì Nga đã biến “vàng đen” thành vàng thỏi. Trong 10 năm họ đã mua đến 570 tấn vàng. Nếu giá vàng $165/ounce thì giá trị họ mua đã là $30 tỷ, giá thực hiện nay lớn hơn thế gần chục lần. Đó là người Nga đã rất tỉnh táo mua vàng từ sớm, họ biết trước mọi sự và con số lãi tính theo thời giá hiện nay là khổng lồ mà không ai dám nói ra. Chẳng hạn ông Mikhail Khazin biết rất sớm và rất rõ.

Jeff Clark từ "Casey Research" cho rằng, dù TQ có mua nhiều vàng hơn thì họ cũng chẳng nói cho ai về điều đó. Theo tuyên bố chính thức, Ngân hàng quốc gia TQ sở hữu 1054 tấn vàng. Không chỉ Nga hay TQ mà nhiều quốc gia khác cũng đang cố gắng tích trữ vàng, phòng cơn bĩ cực. Thổ, Brazin và nhiều quốc gia khác cũng đang mua vàng, cho dù lúc này nó đang đứng giá cao $1448/ounce. Nếu như có quốc gia nghèo đói nào đó đang bán vàng vào lúc này, thì nếu không phải là tự sát cũng là lừa đảo.

Nga tuyên bố vàng là phương tiện đảm bảo độc lập cho quốc gia nếu xảy ra đổ vỡ euro hay đô la. Còn bác Hồ Cẩm Đào thì đã từng nói: hệ thống tiền tệ quốc tế là sản phẩm của quá khứ!

SSX 12-05-2013 22:42

Cái gì đang giết chết văn minh phương tây?
 
V. Khủng hoảng Sip làm lộ ra, người Nga có rất nhiều tiền ở đây, hầu hết gửi trong các dịch vụ ngân hàng - tài chính. Tiền của nhà nước là 20 tỷ USD, tiền khác nữa tổng cộng đến 50 tỷ, chưa kể các khoản mua hay kinh doanh bất động sản, nhà hàng khách sạn, dịch vụ du lịch. Điều đó cũng dễ hiểu, các bãi biển ở đây đông nghẹt du khách Nga, biển hiệu tiếng Nga trên đường còn nhiều hơn tiếng Anh. "Bank of Cyprus", cựu ngân hàng lớn nhất Sip mang gương mặt mới u ám trong cái thể loạng choạng của EU. Sip cầu cứu Nga và ngân hàng ECB, để có khoản vay nóng, họ buộc phải chấp nhận điều kiện đánh thuế cao các tài khoản ngân hàng trên 100 ngàn euro. Nói thẳng ra, đó là một vụ cướp đoạt giữa ban ngày, nhưng vẫn còn là nhẹ nhàng êm ái chán trong cái thế cùng đường phải túm lấy những kẻ có “một ít tóc”. Nga không cho vay thêm, sau đó, rõ là đã có những thỏa thuận ngầm để Nga tránh thiệt hại, đổi lại là tiếp tục để lại khoản vay cũ, không rút vốn.

37,5% tiền gửi phải chuyển thành cố phiếu Bank of Cyprus, 22,5% bị chuyển vào một quỹ bị phong tỏa, không sinh lời và không có bảo đảm nào sẽ rút ra được. Số còn lại 40% sẽ được trả lãi trong thì tương lai nào đó, có nghĩa là cũng bị phong tỏa tạm thời hay nói cách khác là “đóng băng”. Kịch bản Sip như yêu cầu của các thế lực quốc tế, là một phép thử không tình cờ trong khu vực eurozone. Vấn đề là ở chỗ, tầng lớp quan liêu EU bổ xung đã lớn khôn và trưởng thành muốn kiểm soát tình hình nhưng lại không chịu trách nhiệm. Cơ hội chưa từng có mở ra nhưng cũng hứa hẹn nhiều rủi ro.

"Các biện pháp chống khủng hoảng" (và cũng cả cưỡng đoạt) ở Sip — là cách thuận tiện nhất cho phép tất cả và tất cả cho thị trường (chúng ta sẽ nhớ Adam Smith). Số đông công chức trước đó hào phóng phân phát tín dụng, ban bố trự giúp tài chính, bỗng nhiên đảo ngược 180 độ và rút ra khỏi vị trí “canh gác đêm”. Bây giờ nhiệm vụ giải thoát là thay địa chỉ cho chính những kẻ chết đuối. Tuy nhiên, những kẻ cấp cứu, ẩn nấp dưới những cái ô tiếp tục nhận được tiền. Adam Smith sẽ không hiểu được điều đó.

Biện pháp Sip đã được các quan chức EU mở rộng ra khắp hệ thống ngân hàng EU. Trước khi xóa nợ cần phải có bù đắp cho các cổ đông và các chủ trái phiếu, mà không phải là từ ngân quỹ nhà nước. Điều đó bị Pháp và Ý phản đối. Nhưng cuối cùng sẽ chẳng có ai muốn nghe và một mình Pháp chẳng thể làm gì. Bản chất vay nợ ECB để giải cứu như phương án này giống như bệnh nhân đau bụng... được uống nhân sâm. Có tỉnh táo lại chút nhưng không chữa được bệnh. Đại loại cũng giống như bailout xứ Mỹ, ngân hàng gây ra thiệt hại đổ vỡ, lại in tiền giải cứu ngân hàng, chúng tiếp tục gây ra đổ vỡ khác bằng chính cơ cấu cũ. Hay như ta, khủng hoảng nhà đất lại vác tiền cho đám nhà đất vay, chúng lại tiếp tục bài ca nhà đất, trong khi lẽ phải cho dân vay, kích thích tiêu dùng và sản xuất, dân có tiền sẽ đi mua nhà... Vì thế, người ta sợ EU sẽ tiếp tục trò xóa nợ ăn cướp này. Đúng đắn nhất và không có cách nào khác, phải để chúng chết đi. Không phải là chủ nghĩa tư bản chủ trương kinh tế thị trường, tự do cạnh tranh đó sao, các nhà tây học?

Nhà lãnh đạo Iran, giáo chủ A. Khomeini nói gần đây rằng kinh tế tư bản là không hiệu quả khi đề cập đến tình cảnh kinh tế Mỹ và EU hiện nay. Những sự kiện hiện nay ở Mỹ và EU chỉ mới là khởi đầu, là điều kiện để kinh tế tư bản trở nên tồi tệ hơn, bởi vì kinh tế tư bản đang đi đến chỗ phá sản. Ayatollah cũng nói, các vấn đề kinh tế hiện tại, đạo đức và văn hóa ở phương tây tạo điều kiện để sụp đổ nền văn minh phương tây.

SSX 13-05-2013 00:58

Cái gì đang giết chết văn minh phương tây?
 
 

VI. Khi mà ở Kyrgyzstan ra quyết định thiến đám ấu dâm, thì ở Hà Lan có đảng phái chính trị đăng ký để bảo vệ “quyền tự do ấu dâm”. Cái đảng của nợ này xưng tên là: "Mercy, freedom and variety".

Đảng này sẽ tranh đấu để hạ tuổi quan hệ từ 16 xuống 12, bảo vệ quyền hợp pháp sex với động vật và khiêu dâm trẻ em. Cùng lúc, đảng này yêu cầu hợp pháp hóa mọi loại ma túy và quyền tự do... băng ngang đường tàu. Đảng này còn muốn “đánh thức Hague” để vượt quan cấm kỵ xã hội và chiến đấu cho lòng khoan dung và muốn mời những tên ấu dâm mang hình ảnh xã hội tiêu cực vào đảng.

Không có xứ nào bẩn thỉu như Hà Lan, nơi đó là đầu tiên hợp pháp hóa cần sa, mại dâm. Dãy nhà thổ đèn đỏ Amstecdam nổi tiếng toàn cầu, còn gia đình Hoàng Gia thì đầy rẫy bê bối tởm lợm đến mức đọc là buồn nôn.

VII. Antonio Estella, giáo sư luật học viện Madrid Charles III lo ngại chính sách tồi tệ của giới chủ tân thuộc địa, đã nói rằng luật pháp EU cần ủng hộ các quốc gia ra khỏi liên minh tiền tệ. Ông viết: Trên thực tế chúng ta đã rơi vào qui phạm độc tài thậm chí còn tồi tệ hơn Tây Ban Nha hay Bồ Đào Nha thời 1940. Nhưng ngày nay độc tài mỏng hơn, hầu như không nhìn thấy. Và nó không biểu hiện ra như là tổ chức hay như con người riêng rẽ nào đấy, mà là ký hiệu €;

Nhà phân tích Ivan Rogozhkin gọi cái biến thể thuộc địa EU “không nhìn thấy” như thế này: tân-tân thuộc địa!

VIII. Michael Dorfman, người Mỹ, chuyên gia của hãng tin REX viết về cái gọi là dân chủ phương tây biến ngay thành độc tài:

Trên đường phố phương tây, không có gót giày phát-xít, cũng không có những cuộc nổi dậy công xã. Tuy nhiên, trong 30-40 năm gần đây, nền dân chủ tự do phương tây ở các quốc gia đã phát triển gọi là thế giới thứ nhất đã âm thầm biến thành quốc gia cảnh sát, hành xử ngoài khuôn khổ pháp lý, UAV chết chóc, UAV tấn công, nhà tù bí mật, hợp pháp hóa nhục hình tra tấn, kinh tế công bị bóp nghẹt, nhân lực ngoại và tư nhân hóa dịch vụ công, thương mại hóa chính sách. Biểu tình hòa bình bị giải tán có hệ thống, chống người biểu tình bằng khí gas, sử dụng súng điện thường xuyên và thỉnh thoảng bắn người biểu tình. Giám sát dân chúng bất đồng chính kiến, và thực tế là giám sát mọi công dân trở thành bình thường. Toàn trị với mọi uy quyền và chỉ có thể gọi lãnh đạo doanh nghiệp là Fuhrer, còn tập thể là đội-nhân công, những thành tích định hướng thì như thành tựu XHCN của kế hoạch 5 năm Stalin. Những Fuhrer mới chỉ chiếm 1% dân số nhưng chiếm 90% của cải nước Mỹ.

Nhà bình luận Kirill Myamlin có ý kiến nhận xét chí lý: ... Bảo vệ quyền con người biến thành bảo vệ lợi ích của thiểu số, chống lại quyền lợi hợp pháp của đa số; bảo vệ tính tham lam của kẻ bóc lột chống lại quyền của người bị bóc lột. Bảo vệ cạnh tranh biến thành bảo vệ độc quyền, lũng đoạn và đàn áp cạnh tranh dưới dạng “tự do thương mại”; bảo vệ quyền tự do ngôn luận, chỉ tự do nói giọng của mình, đối lập là bị cấm, bị kiểm duyệt dưới cái vỏ qui kết “cực đoan”; bảo vệ quyền lợi chính trị của dân chúng biến thành bảo vệ quyền lợi Mỹ và quyền lợi toàn cầu Israel, quan điểm cứng rắn rằng tính hợp pháp nhà nước của bất cứ quốc gia nào không thuộc về nhân dân của họ mà thuộc về chỉ chính quyền Mỹ...

Liensovsky 13-05-2013 09:35

Cán bộ Tuyên huấn!
 
Trước hết tôi rất cảm phục nhiều bài viết của SSY với ngôn từ phong phú thể hiện khả năng ngoại ngữ đáng nể phục. Lập luận cũng rất chặt chẽ mặc dù văn phong có vẻ "tuyên huấn" quá.
Về ý kiến của một số bạn trẻ, phải nói rằng các bạn ấy nhìn nhận vấn đề quá nông cạn. Nhưng cũng không trách họ làm gì, chẳng qua họ chưa biết thế nào là Tây mà thôi. Tôi cũng có thời như thế. Tốt nghiệp đại học từ Liên xô, về nước cũng gửi đơn xin việc vài nơi, nơi thì không nhận, nơi thì nhận nhưng bắt đi học Tiếng Nga, Tiếng Anh (học theo giáo trình và cách học của trường Ta) ngoài ra chẳng cho làm cái gì. Khốn nỗi thầy cô lại có người là bạn học cũ và lại học kém hơn mình... Nói cách khác, dồn tôi vào chỗ chết.
Đương lúc đường cùng, chăn gà thả lợn thì được bạn bè cũ rủ sang làm cho một công ty của Anh. Giám đốc là một tay người Ấn độ. Trước đây hắn cũng học cùng khóa với tôi. Sau một thời gian làm việc, tôi thấy ngoài các mối quan hệ về chuyên môn và kinh doanh theo chuyên ngành ở các nước trong Liên hiệp Anh cũ (tất nhiên, nhưng đó là kỹ năng nếu đã ở trong môi trường đó) thì hăn cũng chẳng tài cán gì. Lương hắn khoảng 10.000 USD, ngoài ra Công ty phân cho hắn 1 tài xế, 1 cô nấu bếp, 1 cô thư ký kiêm phiên dịch, thuê 1 biệt thự khoảng 3.000 USD và 1 người trợ lý kỹ thuật là tôi lương 500 USD.... nghĩa là hắn mang lại công ăn việc làm cho nhiều người, nguồn lợi cho người cho thuê biệt thự, cho những khoản chi tiêu từ lương ...Dưới con mắt của nhiều người, hắn quả là nhân vật đáng kính.
Thời gian thấm thoát trôi nhanh, sau 15 năm hắn quen biết nhiều người , thậm chí giới lãnh đạo cao cấp của nước ta.Rồi hắn lập ra những dự án với tương lai vô cùng tươi sáng, đại thể như giúp nước ta thành cường quốc đóng tàu hàng đầu thế giới.... được minh họa bằng những dự án khủng của những quý ông tôn kính như ngài Gordon trùm hàng hải thế giới. Rồi những dự án đó tất nhiên là sẽ không thành vì hàng trăm lý do, đại loại như biến đổi khí hậu, kinh tế toàn cầu suy thoái ... với những hậu quả hết sức nặng nề cho đất nước ta.
Với tôi, dù đã nghỉ việc lâu vì nhiều lý do, nhưng nếu không có hắn thì không biết số phận tôi sẽ đi về đâu?

SSX 13-05-2013 12:46

Cái gì đang giết chết văn minh phương tây?
 
IX. Đánh bom Boston là vụ khủng bố nhằm vào cuộc thi Marathon vừa mới xảy ra. Nhưng chúng ta có khía cạnh khác về người dân Mỹ, những nhầm lẫn nhận thức rất hài hước và tai hại Chechnya với Czech. Có vẻ 2 từ này giống nhau một chút ở cách phát âm và đã làm khối người Mỹ nhẫm lẫn. Không hiểu sao, người Mỹ rất kém về kiến thức địa lý, lịch sử. Nhầm lẫn tai hại này khiến ông đại sứ Czech Ivan Gandalovich phải phát biểu đề nghị đừng có lẫn lộn CH Czech chúng tôi với Chechnya. Hai kẻ bị coi là nghi phạm người Chechnya không hiểu sao đã bị nhầm là người Czech. Ông đại sứ nhắc đến cả Twitter và Facebook với những người Mỹ tràn ngập lời lẽ buộc tội CH Czech là thủ phạm vụ nổ Boston. “CH Czech là quốc gia ở trung Âu, còn Chechnya là phần của Liên bang Nga”, Ông Gandalovich giải thích bằng văn bản ngoại giao.

Một số bình luận Twitter và Facebook:

CH Czech có bia ngon, phụ nữ đẹp và đàn ông giỏi thể thao;

Cha mẹ gửi tin nhắn mỗi ngày bảo đừng có đến Czech;

Cả 2 tên khủng bố này đến từ Czech, nước này ở đâu nhỉ?

Ô m.k cái bọn Czech! Tôi tin giờ chúng ta sẽ phải ném bom phá hủy nó!


Ngày Nga đánh Gruzia, hay còn gọi là láng giềng Georgia cũng đã có nhầm lẫn như thế với bang Georgia:

Bọn Nga xâm lược bang Georgia của chúng ta;

Tôi thấy bảo xe tăng Nga tiến vào Georgia;

M.k. tôi muốn có câu trả lời;

Bọn Russkie cút khỏi Mỹ ngay;

Thật là tồi tệ, cầu chúa cho bọn chúng xéo đi;

Hãy để chúng ta nện chúng vài quả nuke!


Có thể nói gì về những người Mỹ bộc trực nếu như những gã Harward chậm chạp của Obama đếm được ở Mỹ 57 bang và tuyên bố ô tô phát minh ở Mỹ? Dù sao, Bush con từng tốt nghiệp trường kinh doanh Harvard và mài quần những 8 năm ở Nhà trắng lại còn tồi hơn. Vị TT Mỹ thứ 43 cho rằng Afghanistan và Iraq ở châu Phi, nhầm lẫn Australia với Austria, Slovakia với Slovenia, và APEC với OPEC. Có vẻ Mít tơ đã không học được gì ở trường kinh doanh Harward, còn TT đương nhiệm Obama có lẽ cũng đã tốt nghiệp trường luật Harvard?

Mới gần đây, 60 cậu Harvard bị đuổi học vì bê bối gian lận thi cử tập thể. Điều tức cười là lại gian lận ở môn nghe giảng “Cơ sở của quốc hội”, một môn học dễ nhất không có gì dễ hơn.


SSX 03-06-2013 23:21

Bạn đang sống ở châu Âu? Nghĩa là ở 1 quốc gia văn minh bậc nhất hành tinh?

Đúng như thế, trong các bảng xếp hạng kinh tế, an sinh xã hội, nhân quyền, dân chủ index, v, v... nghĩa là theo đúng tiêu chuẩn phương tây, các nước bắc Âu luôn luôn xếp số 1 hay đứng đầu, không phải nước Mỹ, Anh hay Pháp.

Bạn và gia đình bạn là công dân châu Âu và đang sống yên ổn, hoặc bạn đang đơn thân nuôi con nhỏ nhưng có trợ cấp xã hội nên cũng ổn thỏa? Nhưng rất có thể một ngày đẹp trời nào đó, những "nhân viên xã hội" đi kèm cảnh sát đến nhà bạn, lạnh lùng cướp đứa con nhỏ trên tay bạn đưa vào một trại trẻ nào đó hay đem cho làm con nuôi ai đó. Bạn - là người mẹ hay người cha, sẽ vĩnh viễn đánh mất đứa con đẻ của mình.

Đó là sự thật có thể xảy ra vào ngay lúc này chứ không phải chuyện viễn tưởng, vì vậy sẽ là không thừa nếu bạn tìm hiểu kỹ thứ luật lệ quái đản rắc rối mà có thể vì nó bạn sẽ bị cướp mất đứa con.

Câu chuyện tương tự đã từng xảy ra ở Úc thập kỷ 50-70, như thế này: http://antg.cand.com.vn/vi-vn/hosomat/2013/4/80430.cand

SSX 04-06-2013 04:13

Từ cha mẹ bằng nhựa cho đến chẳng biết cha mẹ là ai!
 
Chỉ khoảng thập kỷ 60 thôi, trai gái ở Âu vẫn kín cổng cao tường lắm. Sau 40 năm phong trào liberalism cho đến nay thì thôi rồi, khó tưởng tượng nổi. Nhưng thập kỷ 60 thì người Việt ở Âu ít thôi và có lẽ thế hệ ấy cũng đã đi cả nên khó so sánh. Nhưng rõ ràng cuộc cách mạnh tình dục đã có kết quả, chỉ có điều, càng cách mạng, càng tự do thì… sinh đẻ càng ít. Thiếu lao động thì nhập khẩu người có lẽ là hợp lý. Có tiếp cách mạng multiculture.

Đa văn hóa, khoan dung nghĩa là dân nhập cư tràn ngập đất Âu. Nhiều nhất có lẽ là Pháp, mốt bây giờ ở Pháp là trên TV, trong các show truyền hình cứ phải có 1 anh hay 1 ả đen đen bân bẩn mới được.

Những khái niệm giá trị một thời từ thập kỷ 60 trở về trước như chung thủy, chờ đợi, 1 vợ 1 chồng… đã tuyệt chủng. Hầu hết việc đăng ký kết hôn, hay giá trị gia đình truyền thống đã không còn được coi trọng. Theo một vài con số thống kê đã đọc ở đâu đó lâu rồi thì trong số các cặp vợ chồng, chỉ khoảng dưới 20% là chung sống trọn đời, 80% là kết hôn nhiều lần, dạng rổ rá cạp lại. Có đến phân nửa sống chung nhưng không đăng ký kết hôn. Một tỷ lệ lớn khác là sống độc thân. Ở một số nơi, có đến 60% ông bố, bà mẹ có con riêng ngoài giá thú, trẻ em sinh ra không phải là giòng giống của ông bố bà mẹ trong gia đình hiện tại, 20% chỉ có một cha hoặc mẹ là ruột thịt. Đặc biệt, bởi một số “cha mẹ” đổi cặp nhiều lần trong đời nên có những đứa con có rất nhiều “cha mẹ”. Vậy nên có khái niệm “cha mẹ” bằng nhựa! là những người mà chúng có mối quan hệ nào đấy, trong một quãng thời gian nào đấy. Như thế, những kỹ năng, kinh nghiệm mà chúng học được từ gia đình là rất ít, hầu hết đều phó thác cho nhà trường và xã hội.


Bởi danh xưng “bố dượng”, “mẹ kế” quá phổ biến, lại mang tiếng phân biệt đối xử – người ta còn nhớ câu chuyện “Tấm Cám” hay tương tự là "Cinderella", thế cho nên, đổi quách danh xưng “cha mẹ” đi có vẻ hợp lý. Bây giờ là parent 1, parent 2, hoặc partner 1, partner 2. Nhưng thực sự thì còn nguyên nhân khác.

Giờ là lúc nói tiếp về câu chuyện ở bài trên, lạ một điều là hiện nay Việt kiều rất nhiều, nhưng chẳng có bất cứ ai nói ra điều này, chỉ thấy ca tây là chuẩn mực, là thiên đường, là vạn tuế! Hầu hết các nước Âu đều có luật trẻ vị thành niên, gọi là luật juvenile hay gì đó tương tự. Theo trào lưu liberals, quyền của 1 đứa trẻ rất lớn, và quyền của quốc gia đối với đứa trẻ đó còn lớn hơn. Bạn là cha mẹ mà không đáp ứng được những quyền đó cho đứa con, chẳng hạn bạn đánh nó và hàng xóm nhìn thấy, cùng vô vàn lý do khác… bạn mất con của mình. Có hàng tá các tổ chức bảo vệ/giúp đỡ/trợ sức quyền trẻ em, đường dây nóng/lạnh/nguội các kiểu, đám nhân viên xã hội lạnh lùng nhẫn tâm và quan liêu. Đặc biệt là cái luật juvenile nhiêu khê rắc rối, là thách đố thực sự đối với bất kỳ người mới nhập cư nào.

SSX 04-06-2013 13:39

Từ không biết cha mẹ là ai đến pháo đài bất khả xâm phạm
 
Trẻ em ở Âu đã bị biến thành pháo đài bất khả xâm phạm. Trên thực tế bạn không thể trừng phạt con mình vì lỗi lầm của chúng, dù chỉ là 1 cái bạt tai. Thậm chí là không thể lên giọng dạy bảo chúng. Thay vì thế, tòa án sẵn sàng trừng phạt bạn, nếu có đơn tố giác của chính con mình, của một tổ chức bảo vệ nào đó, từ những thông tin thu thập trong vườn trẻ, hay… từ hàng xóm. Thậm chí là án phạt rất nặng nề: tước quyền nuôi con hay bị tù đến 10 năm!

Dù có giải thích cách nào thì rõ ràng cũng đã có sự thái quá ở đây, dân chủ quá trớn.

Đã có vô số trường hợp… cười ra nước mắt! Ông bố dượng không thích con mèo hay ị bậy trong bếp nên đã đuổi đi. Con mèo là vật cưng của cô bé lớn. Cô bé tức tưởi khóc lóc viết đơn ra đồn cảnh sát tố giác rằng ông bố ngược đãi và dụ đứa em nhỏ hơn đứng về phía mình. Cảnh sát đến nhà nghe qua loa câu chuyện rồi bắt ông bố phạt tù. Bà vợ thấy oan ức cho chồng liền phản kháng. Kết quả là quyền nuôi con bị tước mất, còn cả 2 đứa con thì bị đem đi cho làm con nuôi.


Đến lúc đó cô con gái mới nhận ra sự tai hại do chính mình gây ra. Cô bé cố gắng nói lại để cứu ông bố ra khỏi tù, nhưng vô ích. Chẳng ai thèm nghe con bé nữa, không như lúc con bé viết đơn.

Tại sao lại như thế? Vô tâm với đồng loại ư? Hay lại thói quan liêu một lần nữa.

Có lẽ không phải như vậy! Bạn thử tưởng tượng: mỗi đứa trẻ người ta cướp được từ tay cha mẹ chúng và tống vào trại trẻ, từ ngân khố quốc gia chảy ra một số tiền, 100 ngàn, 200 ngàn đô la! Tùy chỗ. Ai đó có thể đặt hàng nhận con nuôi, chỉ cần nộp đơn, trong đơn có thể nêu các đặc điểm 1 cách chi tiết thí dụ như mắt xanh, tóc vàng… hay thậm chí là tên đứa trẻ: Alisa, Vera… Hàng được đáp ứng gần như tức thì! Chỉ có điều bạn phải nộp một khoản tiền: 300 ngàn, 400 ngàn đô la!

Tiền mới là động lực biến các viên xã hội, cảnh sát, nhà bảo vệ trẻ em… thành những kẻ lạnh lùng tàn nhẫn và mẫn cán đến mức khó tưởng tượng.

Đã hình thành cả một đường dây qui mô buôn người kiếm ăn từ trẻ vị thành niên, nhưng lại hoàn toàn hợp pháp ở xứ sở văn minh nhất hành tinh!

Ở trường học thì sao? Dường như mô hình giáo dục nuông chiều kiểu Mỹ cũng đã lan ra khắp đất Âu. Ngay cả thầy cô cũng có thể bị tước quyền dạy trẻ như cha mẹ, nên không có chuyện trừng phạt trẻ trong vườn trẻ hay ở trường. Các lớp học đầu (tiểu học) không có chuyện lưu ban, đúp lớp như ở ta, cho dù bất kể chúng học như thế nào. Và dĩ nhiên, theo đại từ nhân xưng, học sinh không gọi giáo viên bằng thầy – cô, xưng “em, cháu” mà bằng “you - I” mà theo ngữ cảnh nào đó cũng có nghĩa là “mày - tao”. Những thứ kiểu "Tiên học lễ - Hậu học văn" hoàn toàn xa lạ, chúng vào lớp học mà chẳng cần phải chào hỏi ai, hay không cần đáp lại lời chào của thầy nếu không thích. Lớp học thì luôn luôn hỗn loạn, ồn ào và đầy gây gổ như cái chợ. Còn chất lượng thì miễn bàn.

Trong khi chính các nhà nghiên cứu giáo dục tây chỉ ra cơn khủng hoảng giáo dục tây, chỉ ra sự thoái hóa suy đồi, thậm chí là hậu quả dẫn đến cái chết của 1 nền văn minh, thì mô hình giáo dục tây, tiêu chuẩn Mỹ đang là mốt thời thượng ở ta đấy. Cũng miễn bàn. Chỉ nêu 1 ví dụ: Dạy con kiểu “ta” hay kiểu “Tây”?

Câu chuyện như thế nghe như bịa có phải không? Đã có nhiều nạn nhân, những người trong cuộc lên tiếng, nhưng những thông tin như thế... chìm nghỉm trong sự im lặng và thờ ơ của toàn xã hội.

SSX 04-06-2013 13:40

Từ bất khả xâm phạm đến độc tài xã hội
 
Thực tế, nhiều nước tây Âu, dù không phải tất cả, không có khái niệm quyền pháp lý cha mẹ đối với trẻ em, chỉ có quyền pháp lý của xã hội đối với trẻ em mà đại diện là các cơ quan công quyền. Đến ngay cả phạm trù “quyền cha mẹ” cũng rất xa lạ, nhưng lại có nghĩa vụ cha mẹ bảo vệ và chăm sóc, dĩ nhiên thế.

Nhớ ông Karl Marx đã từng nói ở đâu đó rằng: trong xã hội tư bản, đến con cái của lao công cũng không phải là của họ, mà là một thứ hàng hóa của ông chủ! Ông chủ sẽ chăm lo cho thứ hàng hóa đặc biệt đó của mình làm sao cho chúng có giá. Nhưng nhiều nước tây Âu theo mô hình xã hội, hay XHCN, vậy mới có khái niệm hơi lạ tai: Độc tài xã hội!

Nghĩa vụ bảo vệ và chăm sóc trẻ em được chia đều cho cả cha mẹ và xã hội. Nhưng “xã hội” cho rằng mình có khả năng làm điều đó tốt hơn cha mẹ, nên có quyền can thiệp vào quá trình “bảo vệ và chăm sóc”. Đành rằng đúng là cũng có nhiều trường hợp trẻ em bị ngược đãi đánh đập thật sự. Nhiều tổ chức chuyên biệt được lập ra để thực hiện việc này mà mấy “viên xã hội” hay “nhà bảo vệ” chuyên đi rình mò bắt trẻ em tống vào trại trẻ và “đem cho” làm con nuôi kể trên là một trong những số đó. Thí dụ, theo số liệu thống kê có được, thì ở Thụy Điển, số trẻ em bị đám này “bắt bớ” hàng năm là khoảng 12 ngàn, nghĩa là khoảng 300 ngàn kể từ đầu đến giờ. Ở Na-uy, có 1 tờ báo cho biết: cứ 5 đứa trẻ thì có 1 được “giải cứu” khỏi cha mẹ. Thật khó hình dung lại nhiều đến thế, và càng khó hình dung hơn như thế nào là giải cứu? Liệu có sai sót số liệu gì chăng?

Chúng ta biết ở các bài trước (bài #21) , dân tây rất ngại sinh đẻ và nuôi con có lý do chính kinh tế. Sinh đẻ và nuôi 1 đứa con bên Âu là vô cùng tốn kém, mặc dù có nhiều ưu đãi và trợ cấp xã hội cho bà mẹ sinh đẻ và nuôi con, nhưng không thể nào bù đắp nối những chi phí mà 1 gia đình phải có. Dĩ nhiên, những gia đình phong lưu, thì cái luật quái gở kia chẳng thể nào đụng đến, mà đối tượng chủ yếu nó nhắm đến, theo lẽ tự nhiên là những gia đình nghèo, đơn thân, người mới nhập cư. “Xã hội” không biết đẻ nhưng độc quyền pháp lý đối với đứa con ai đó đẻ ra, nó sẽ theo cách dã man thú tính nhất, tước đoạt đứa con khỏi bạn và giao cho 1 kẻ nào đó chịu bỏ ra vài trăm ngàn đô. Nó có quyền làm như vậy với đủ các lý do: bạn thiếu quan tâm chăm sóc trẻ, bạn không có kỹ năng làm cha mẹ, bạn không đủ điều kiện kinh tế để nuôi con, bạn sai lầm trong cách giáo dục con cái, bạn lạc hậu về trí tuệ để làm cha mẹ. Lỗi tại bạn?

Tất cả những chuyện như thế đang thật sự xảy ra. Đó là văn minh phương tây?

SSX 05-06-2013 03:32

Luật trẻ vị thành niên ở Nga
 
Nhân chuyện mấy viên xã hội rình mò trẻ em ở đất Âu, chợt nhớ Putin đã có cuộc đối thoại hài hước về chủ đề này nhân cuộc gặp với các đại diện Mặt trận Toàn Nga.

Đó là trong cuộc gặp với các đại diện Mặt trận toàn Nga tại Rostov-on-Don cuối tháng 3. Nhà hoạt động Jana Lantratova thuộc Ủy ban nhân quyền kể câu chuyện đã nghe được mẩu đối thoại của trẻ, trong đó 1 đứa khuyên đứa khác “nhẫn nhục 1 chút” (потерпеть немного) đến khi thông qua luật, sau đó thì có thể kiện cha mẹ của mình.

Putin khuyên nên định hướng vào các nguồn thông tin tin cậy hơn, thay vì nghe trộm trẻ nói chuyện. Ông nói thời làm việc ở KGB đã có thói quen ấy, nghe trộm là không tốt và tôi đã bỏ rồi.

Rình mò, nghe trộm, tin hàng xóm, quan liêu, nhẫn tâm, cố tình và lạm dụng như những gì kể trên là chyện đang phổ biến ở bên Âu. Đã có rất nhiều bi kịch xảy ra. Giờ đây ở Nga cũng đang bắt chước! Người ta đang giới thiệu luật juvenile, tòa án juvenile ở DUMA. Theo các nhà hoạt động nhân quyền, những người phản đối juvenile, thì trẻ em không nhận thức được tất cả những hậu quả của việc kiện cha mẹ chúng ra tòa. Thực tế ở các nước thường dẫn đến những bi kịch lớn gia đình.

Có thể luật này sẽ thành hiện thực ở Nga, nhưng Putin lưu ý, Nga sẽ phải học hỏi kinh nghiệm thế giới và không cho phép giới quan chức chuyên quyền độc đoán.


SSX 05-06-2013 03:48

Luật trẻ vị thành niên ở Nga
 
Ông Pavel Astakhov là Chủ tịch Ủy ban quyền trẻ em của Nga, bài nói chuyện của ông cho ta biết rõ hơn quan điểm của CQ Nga về vấn đề này.

Bài có đầu đề: "Ювенальная юстиция - не для России"

http://www.russia.ru/news/society/2013/5/31/12251.html


SSX 05-06-2013 11:18

Astakhov: "Tư pháp vị thành niên – không dành cho Nga"
 
Thú thật là, mặc dù biết nhưng không ai có thì giờ chúi mũi vào những cái dở hơi của phương tây, đánh vật với ít chữ tiếng Nga đã đủ mệt. Sở dĩ có những bài viết trên, là từ bài này, quan điểm - nhận xét của ông Astakhov về luật trẻ vị thành niên!

Sau đây là những ý kiến chính của ông Astakhov, Chủ tịch Ủy ban quyền trẻ em trong bài nói chuyện với KP.

- Pavel Alekseevich, thời gian gần đây hầu như mỗi ngày ông nghe về các vụ bê bối mới nhà trẻ, bi kịch nhận con nuôi. Trước đây không có những chuyện như thế…

- Có chứ. Xã hội đơn giản là đã không lưu tâm chú ý đến các vấn đề trẻ em mà thôi. Sau đó chúng ta hiểu: nếu không lên tiếng, thì sẽ không bao giờ chúng ta khắc phục nổi tình trạng này. Tình trạng khẩn cấp xảy ra mỗi ngày. Buổi sáng của tôi bắt đầu bằng việc hoặc là vào Internet xem tiêu cực kế tiếp, hoặc gọi đến điện thoại là Ủy ban điều tra, đại diện của Bộ Nội vụ, Văn phòng công tố, hay ai đó trong các đại diện của tôi ở các vùng.

- Ông giám sát bao nhiêu vụ vào lúc này?

- Từ đầu năm đang xem xét 14 ngàn đơn thư, 11 ngàn e-mail. Nếu chúng tôi định làm vụ nào, thì sẽ tiến hành điều tra độc lập và so sánh kết quả với các cơ quan khác... Ở tòa chúng tôi có hơn 250 vụ. Và chúng tôi đang tiến hành giám sát, làm luật và phân tích. Tôi nắm lấy công việc… Năm 2010, khi tôi chỉ mới là người được ủy quyền, tôi đã làm việc 234 ngày, kiểm tra hơn 300 cơ sở trẻ em trong 29 vùng.

- Nhưng người ta không dịu bớt tranh cãi về việc áp dụng tư pháp vị thành niên, mà theo đó cho phép tước lấy trẻ ra khỏi gia đình, ví dụ, theo tố cáo của hàng xóm hay là bởi ông bố tháo dây lưng vì điểm 2…

- Đầu tiên cần phải hiểu có hệ thống. Đầu thập kỷ 90 chúng ta có trẻ em vô gia cư, tội phạm gia tăng: trẻ em và ngược đãi trẻ em. Khi đó Ủy ban châu Âu bắt đầu đề nghị với chúng ta công thức của họ. Ví dụ, ở các nước Scandinavia công nhận “các luật về bảo vệ chăm sóc trẻ em”. Chúng, trên thực tế, tạo ra khả năng lên tiếng đầu tiên hay tuyên bố tịch thu trẻ em từ gia đình ruột thịt và cho nơi tiếp nhận. Quan điểm của nhà nước ở đó là: Không quan trọng là ai sinh thành, nhưng nếu có điều tội tệ cho đứa trẻ, thì chúng tôi sẽ gửi nó đến gia đình khác, sau đó, nếu cần thiết, thì đến nơi thứ 3, thứ 4, thứ 5. Định đề chính: “Quyền của trẻ em là cao hơn quyền của người khác”.

Bình luận: Có lẽ phải ngắt quãng ông Astakhov, “cái định đề EU” này rất hài hước. Trong 100% trường hợp viên xã hội đi cướp trẻ, chúng không hề hỏi trẻ muốn gì cho có vẻ dân chủ 1 chút. Mà trẻ nhỏ thì làm sao nói được để tên ăn cướp kia biết chúng muốn gì? Gửi nó đến gia đình khác là vô tư thì tại sao có khoản tiền mấy trăm ngàn đô la? Chính cha mẹ đẻ của chúng, mới là người biết rõ nhất chúng muốn gì. Và chính EU cũng lờ đi việc không phải nước thành viên nào cũng áp dụng luật này. Thêm 1 ví dụ nữa, CNTD nguy hiểm và đểu giả biết chừng nào.

Ông Astakhov nói tiếp: Chúng ta không phù hợp với điều đó bởi đặc điểm phát triển lịch sử và văn hóa. Và chúng ta không ngả nghiêng trước EU, chúng ta sẽ không có tư pháp vị thành niên. Mỗi trường hợp, khi tịch thu trẻ em ra khỏi gia đình đều dấy lên các vấn đề, chúng tôi đang tiến hành điều tra. Chúng tôi thực sự đã trả về nhà vài chục trẻ. Ví dụ rõ nhất - là trường hợp Lisa Kamkina ở Petersburg. Người ta đã tước mất ở bà mẹ 4 đứa trẻ. Tôi đã đấu tranh cả năm với bên viện kiểm soát, với các tổ chức giám hộ, với tòa án. Các đứa trẻ đã trở về, người ta cải thiện điều kiện sống cho chúng, thu xếp công ăn việc làm cho bà mẹ.

SSX 05-06-2013 23:14

Astakhov: "Tư pháp vị thành niên – không dành cho Nga"
 
- Bây giờ họ ổn cả chứ?

- Họ sống không dư rả gì, nhưng đàng hoàng. Gia đình họ nằm trong tầm kiểm soát của chúng tôi. Cũng như nhiều gia đình khác.

- Nhưng sau tất cả vẫn có những chính trị gia Nga viết dự thảo luật tư pháp vị thành niên?

- Chẳng cần phải tìm kiếm dấu vết âm mưu toàn cầu. Tôi nhắc lại về trẻ em vô gia cư và tội phạm trẻ em thập kỷ 90. Người ta nhìn vào phương tây trong cuộc tìm kiếm phương thuốc chữa trị vạn năng. Trình ra: nước ngoài chỉ dẫn cho chúng ta về tiếp nhận trẻ em. Người ta lo lắng về nó, ở nhà mẹ đẻ nó ăn 1 bữa mỗi ngày, giờ là 6. Người ta, bị ấn tượng chỉ bởi vẻ bề ngoài, đang cố gắng bê cái đơn thuốc này về đây. Nhưng sau tất cả vẫn có những ví dụ khác. Ở Na-uy, các trẻ em từ các nhà nhận nuôi, khi đã lớn, đã tập nhau lại ở Quĩ các nạn nhân tư pháp vị thành niên và kiện nhà nước đòi bồi thường hơn 60 triệu euro vì đã hủy hoại tuổi thơ của họ.

- Pháp là 1 trong 5 nước hàng đầu nhận trẻ em làm con nuôi của chúng ta. Giờ họ hợp pháp hóa hôn nhân đồng tính. Không có lo sợ đứa trẻ có thể rơi vào gia đình gay sao?

- Cả ở Nga và ở Pháp đang thi hành hệ thống luật pháp Roma cổ điển. Nó đã tồn tại 3 ngàn năm qua và chưa bao giờ có thay đổi, mà gây ra những thay đổi mang tính bản chất phạm vi nào đó của nó. Pháp bây giờ phá hủy hệ thống luật lệ gia đình. Thứ mà ở họ có thể là gia đình, thì ở chúng ta không thể nào xét đến được. Để xuất của tôi – là đình chỉ cho trẻ em Nga làm con nuôi Pháp. Các nhà làm luật của chúng ta và ông bộ trưởng KH-GD cần phải nghiên cứu tỉ mỉ vấn đề này trên quan điểm pháp luật. Bên cạnh đó, cư dân cổ xưa Roma cũng ghi nhận liên minh đơn tính, nhưng không ai dù trong ý nghĩ lại coi họ là gia đình.

BL: trẻ em trong gia đình đồng tính bị tổn thương tinh thần nghiêm trọng, chúng không bao giờ trở thành người bình thường.

- Ông có câu nổi tiếng: “Không được đặt trẻ vào góc…”

- Điều đó rút ra từ hoàn cảnh. Mỗi bậc cha mẹ có hệ thống giáo dưỡng của mình. Nhà nước chỉ cần xem xét để nó không đi ra ngoài luật pháp. Không ở đâu trong chúng ta lại ký kết rằng không được trừng phạt. Nhưng trừng phạt cần phải không được xúc phạm và không hung bạo. Ví dụ, tôi bây giờ nói với đứa con thứ (sinh năm 2009): “Con phá phách, vì vậy hãy đi đi, nào, vào phòng của mình và suy nghĩ đến nơi đến chốn đi”. Sau 5-10 phút, cháu trở ra: “Tha lỗi cho con, được không”. Chúng ta sống trong hệ thống - “nếu như con tự mình hành xử tồi, con rất làm phiền lòng cha mẹ.” Con trẻ cảm nhận được điều đó rất tốt. Và chẳng bao giờ phải cần đến dây thắt lưng.

- Chúng ta lập ra các trại trẻ mồ côi. Nhưng chúng ta chẳng biết điều gì xảy ra với lũ trẻ khi chúng bị vùi vào cuộc sống trưởng thành. Liệu có các thống kê: bao nhiêu trong số chúng thích nghi với xã hội, trở thành tội phạm, rơi xuống đáy cùng?

- Không có thống kê, nhưng đúng đấy, có rất nhiều vấn đề.

Đầu tiên, mỗi đứa trẻ mồ côi trưởng thành nhận được một căn hộ từ nhà nước. Và rất nhiều ngay lập tức trở thành nạn nhân của lừa gạt. Thứ hai, những người từ trại trẻ ra không thích nghi được với cuộc sống. Ở đó người ta chuẩn bị cho chúng bữa ăn, dọn dẹp cho chúng. Và thậm chí chúng không biết làm sao để trả hóa đơn cho căn hộ, và ngay cả chuyện tích cóp tiền bạc để trả nợ cho căn hộ. Bên cạnh đó nếu như năm đầu tiên mà không có việc làm, chúng nhận được trợ cấp hàng tháng với mức trung bình trong vùng. Sống và chẳng làm gì, có thể nhanh chóng trở thành ăn bám xã hội. Và cái gì tiếp theo? Tội phạm?

Do đó mà bây giờ chúng ta thành lập mạng lưới các trung tâm hỗ trợ cựu trẻ mồ côi hòa nhập với cuộc sống... Và vẫn còn nữa, khi tôi đi cùng với thanh tra các trại trẻ, tôi thế nào cũng quan tâm đến các giám đốc, họ sống với các em đã ra đời như thế nào. Giám đốc tốt có thể kể về mỗi đứa. Nếu chúng thỉnh thoảng quay về chốn cũ, thăm thầy cô cũ của mình, thì điều đó có nghĩa là ở đó mọi thứ đang diễn ra như là cần phải có.

SSX 25-06-2013 19:44

Quyền lực thực sự đứng sau Đa văn hóa, Toàn cầu hóa và Chiến tranh thế giới
 
"Cowards die many times before their deaths. The valiant never taste of death but once.”

"Kẻ hèn nhát chết nhiều lần trước cái chết. Người dũng cảm chưa bao giờ nếm mùi cái chết và chỉ một lần."

William Shakespeare, "Julius Caesar", Act 2 scene 2
www.quotationspage.com/quote/25281.html


Gởi bởi: Ilyana Rozumova, iraq-war.ru

Tại thời điểm hiện nay trong lịch sử các sự kiện đang để lộ ra ở mỗi bước tiến vội vã, nhưng khó mà nhìn rõ cái ly khi nó đầy 1 nửa trái với khi khô rỗng và cái ly thùng của tôi có cái lỗ ở đáy. Với xung đột chính trị và tranh cãi giữa các quốc gia; cuộc đấu tranh kinh tế với tỷ lệ thất nghiệp ngày càng cao và cắt giảm lương; sự tăng trưởng của các tập đoàn độc tài chuyên chế trên mọi khía cạnh của chúng ta về cuộc sống; các cuộc chiến tranh bất tận lấy đi sinh mạng của hàng triệu người ở khắp mọi nơi trên trái đất trong khi khả năng chiến tranh hạt nhân là một mối đe dọa thường trực, và sự tàn phá môi trường, ô nhiễm đại dương với rác thải nhựa và phóng xạ, sự tàn phá rừng nguyên sinh của chúng ta và sinh vật cao quý, khôn ngoan và kỳ lạ nhất trên Trái đất, Voi, bị đe dọa tuyệt chủng; xin lỗi nếu tôi gây tiếng ken két khi mở một chai vang đỏ và vượt quá giới hạn lành mạnh 2 ly.

Nhiều người đang thức tỉnh với sự thật. Có lẽ 10% người Mỹ là "preppers" chuẩn bị sẵn cho tình trạng nguy hiểm và có lẽ hoài nghi về tương lai, trong khi chỉ có 10% có mọi sự tin tưởng vào Quốc hội và 77% không tin tưởng vào các hãng sở hữu tin tức truyền hình. Bước đầu tiên hướng tới việc tạo ra một tương lai bền vững là thức tỉnh đối với ma trận chính trị xã hội hiện tại để như Neo trong bộ phim Ma trận có thể uống viên thuốc màu đỏ và thoát khỏi Tân diều hâu Neo-Cons. "Và bạn sẽ biết sự thật, và sự thật sẽ giải phóng bạn."

SSX 25-06-2013 21:34

Quyền lực thực sự đứng sau Đa văn hóa, Toàn cầu hóa và Chiến tranh thế giới
 
Bút mạnh hơn kiếm

Có mấy concept:

Globalization: toàn cầu hóa, là tiến trình hợp nhất và quốc tế hóa kinh tế, chính trị, văn hóa qui mô toàn cầu. Nó xóa bỏ mọi thứ trong phạm vi quốc gia, kể cả chủ quyền quốc gia. Chúng ta sẽ nghe quen tai những mỹ từ "nhân quyền, dân chủ" là giá trị toàn cầu! Híc! híc!:emoticon-0102-bigsm

Multiculture: đa văn hóa, nó cố súy và tạo thuận lợi cho toàn cầu hóa, là chính sách đa dạng hóa văn hóa sắc tộc, đòi bình đẳng bình quyền cho thiểu số và những thứ văn hóa rác rưởi dị hợm như đồng tính. Điều này dễ hiểu, văn hóa là rào cản cuối cùng của toàn cầu hóa.:emoticon-0107-sweat

Trong những năm qua tờ báo tiếng Anh hàng đầu Nhật Bản, tờ Nhật Bản Times (JT) đã cho đăng rất nhiều lá thư của tôi gửi ban biên tập, đặc biệt là về thảm họa hạt nhân Fukushima. Tôi rất biết ơn sự rộng lượng của họ (2). Báo chí Nhật Bản bao gồm cả Nhật Bản Times và Asahi News, truyền hình NHK đã tiến hành đưa nhiều tin tức có giá trị và phê phán về sự kiện thảm họa hạt nhân Fukushima, trong đó bài xã luận trung thực và nặng ký từ JT đặt câu hỏi về nhu cầu năng lượng hạt nhân ở Nhật Bản.

Tôi không nhớ các tin tức này đã nêu ra 60 triệu người đã bị nhiễm chất phóng xạ cesium ở Nhật Bản (3). Cho dù chúng ta sẽ có thể để làm sạch hàng trăm hàng ngàn tấn chất thải hạt nhân của thế giới từ các loại vũ khí hạt nhân sai lầm và các ngành công nghiệp năng lượng hạt nhân - mà vẫn còn nguy hiểm hàng ngàn năm - một chủ đề không giúp cho doanh số bán báo (4 , 5).

Các phương tiện truyền thông (MSM) có giới hạn của nó về nói sự thật. Vào ngày kỷ niệm lần thứ 10 của cuộc tấn công khủng bố 911, JT sẽ không xuất bản lá thư của tôi chỉ ra rằng không có bằng chứng nào đưa ra chứng tỏ Osama bin Ladin và Al Queda đã tham gia vào 911. Sự thực như vậy là vượt quá giới hạn của luận chấp nhận được. Trong bản xứ của văn hóa sit-com Mỹ, lá thư của tôi phải bị gọi như thể tôi là một kẻ “thuyết âm mưu" lập dị (tức là biệt danh MSM gán cho bất cứ ai đưa ra một phân tích cơ bản vấn đề chính trị, bất kể bao nhiêu bằng chứng họ dẫn để củng cố cho lập luận của họ).

Đây là một lá thư khác mà tôi hiện cho là đã đến rất gần sự thật và cũng không được công bố bởi biên tập viên:

"‘Ambivalent Japan’ (6) che dấu luận án cá trích đỏ yếu kém để thúc đẩy sức mạnh hợp tác và quyền bá chủ của phương Tây. Trong khi người ta có thể thông cảm với ý tưởng sinh viên Nhật Bản có nhiều cơ hội học tập ở nước ngoài hơn và không bị phân biệt đối xử chống lại bởi các nhân công sau khi trở về, đó có thể là văn hóa dân tộc Nhật Bản rất thận trọng với những sinh viên đã bị ảnh hưởng quá nhiều bởi những khía cạnh tiêu cực của văn hóa Mỹ.

Đó không phải là để nói Nhật Bản vô can với thói đạo đức giả liên quan đến thương mại quốc tế và CNTB. Nhật Bản có truyền thống được hưởng lợi từ việc tìm kiếm mở cửa biên giới nước ngoài, nơi họ có thể bán hàng hóa của mình trong khi vẫn giữ biên giới văn hóa và địa lý của mình đóng cửa khá chặt chẽ tại quê nhà.

Tuy nhiên, điều đáng kể nhất về luận án của tác giả là những gì anh ta đã không giải thích chứ không phải là chi tiết vụn vặt anh ta đi vào để bảo vệ thanh thiếu niên hải đảo, người bị khiển trách bởi chính phủ vì tương lai kinh tế ảm đạm của Nhật Bản.

Tác giả vô tình ngụ ý rằng Trans-Pacific Partnership (TPP) là lợi ích lâu dài tốt nhất của quốc gia mà không có bất kỳ lời giải thích nào về những gì là bản chất của TPP, hay phân tích về lịch sử của các hiệp định thương mại quốc tế khác và tác động của chúng đến các nước đã thông qua chúng. Rõ ràng điều quan trọng là Nhật Bản tham gia vào TPP như một "bài kiểm tra của cam kết toàn cầu hóa” nhưng câu hỏi giả định tự do thương mại không phải là một ưu tiên.

Bây giờ có một thuật ngữ được định nghĩa 1 cách ốm ho và được đưa ra nếu tôi đã từng nghe một lần “toàn cầu hóa". Chỉ là kẻ nào được hưởng lợi từ nó và mục tiêu của nó là gì? Một cái nhìn cẩn thận vào các hiệp định tự do thương mại trước kia năm 1990 cho thấy có sự gia tăng quyền lực tài chính toàn cầu trong khi tổn hại gốc rễ dân chủ địa phương; chênh lệch giàu nghèo vô cùng lớn giữa kẻ được hưởng và người không, cũng như đẩy nhanh hủy hoại môi trường trái đất. Ví dụ, đó là không ai bàn luận khi nói rằng NAFTA (Hiệp định tự do Thương mại Bắc Mỹ) đã có một tác động sâu sắc đến việc làm tại Mỹ trong suốt thời kỳ Clinton, nghĩa là làm mất đi các cơ sở sản xuất của đất nước.

Ngoài ra, xu hướng văn hóa hướng nội của Nhật Bản sẽ bị bỏ qua để ủng hộ nhập cư không giới hạn, do đó Nhật Bản cuối cùng sẽ tràn ngập vô số những người nhập cư từ các vùng đất nước ngoài không nói được ngôn ngữ hay tôn trọng tập quán Nhật Bản. Điều này đã xảy ra ở châu Âu và Mỹ theo mệnh lệnh của kẻ đề xướng toàn cầu hóa và đa văn hóa hóa. Ngày nay, khoảng 1/3 dân số Mỹ đang sống trong mức nghèo khổ, và dân số châu Âu của Mỹ sẽ trở thành dân tộc thiểu số trong một vài năm ngắn ngủi tới.

Cái gì là mục tiêu thực sự của TPP và toàn cầu hóa khi nó được xúc tiến bởi tập đoàn ăn thịt, khi mà chúng đã kiểm soát đến mức quá thể gần như mọi khía cạnh đời sống chúng ta, nếu không tiếp tục làm suy yếu chủ quyền của Nhật Bản thì là cái gì?

"Richard Wilcox, Tokyo"


2. Reporting From Tokyo
http://wilcoxrb99.wordpress.com/

3. Study: Vast area of 60 million people contaminated from Fukushima disaster
http://enenews.com/study-vast-area-o...disaster-photo

4. Japan’s Leader During Fukushima
Meltdown Opposed Nuclear Power
http://rense.com/general96/jpleader.html

5. Yoichi Shimatsu, Japan Update, 6.5.13
http://rense.gsradio.net:8080/rense/...tsu_060513.mp3

6. Ambivalent Japan turns on its ‘insular’ youth
http://www.japantimes.co.jp/communit.../#.UZ3lWBxpFvk

SSX 25-06-2013 22:22

Quyền lực thực sự đứng sau Đa văn hóa, Toàn cầu hóa và Chiến tranh thế giới
 
Tuyên truyền của Zionist trá hình như tranh luận chính sách

Tác giả của bài báo Nhật Bản Ambivalent cố gắng che giấu thiên vị ủng hộ globalization của mình như thể sự khách quan, nhưng đồng thời cũng có cái bánh đa văn hóa/toàn cầu hóa của mình để xơi. Anh ta cảnh báo rằng chính phủ Nhật Bản: "Vẫn còn bắt nguồn từ quan điểm thế giới hải đảo mà thấy toàn cầu hóa là một quá trình mở cửa, có cái gì đó thuộc sở hữu của kẻ khác. Còn bao lâu để Nhật Bản chuẩn bị tỉnh giấc khỏi hiện trạng ngủ đông toàn cầu hóa sẽ trở nên rõ ràng trong tháng 10 tới, khi 12 nước TPP gặp nhau bên lề APEC gõ búa ra một thỏa thuận cơ bản."

Có lẽ anh ta đúng, Nhật Bản nên khuyến khích và thúc đẩy chương trình nghị sự của nó với sự quả quyết hơn. Nhưng toàn cầu hóa là sở hữu của kẻ khác - như nhà phân tích chính trị người Argentina, Adrian Salbuchi, thường nói – "Mỹ vận hành thế giới và Israel vận hành Mỹ". Những từ ngữ như vậy nằm ngoài luận điểm chấp nhận được và không thể hiểu được đối với những người đọc trung bình mớ Media rẻ rách hàng ngày. Hơn nữa, sự thật đơn giản như thế đang bị chế nhạo là "bài Do Thái" từ các nhà biện giải tôn giáo không biết gì và đàn chó săn sủa thuê cho Mỹ và Israel.

Mỹ "hiện đang dính líu đến chiến đấu trong 74 cuộc chiến tranh khác nhau" khắp thế giới (7). Mia mai như thế nào khi Nhật Bản, cũng là đất nước bị chiếm đóng quân sự bởi Mỹ, lại được cho là mong muốn để được đối xử như một "đối tác" trong các cuộc đàm phán TPP. Thư của tôi gửi ban biên tập chỉ đơn thuần là một bài phê bình tẻ ngắt của một mẩu suy nghĩ tầm thường. Đồng thời nó cũng là một quả ngư lôi đánh trực tiếp vào tờ báo tiếng Anh thường xuyên cổ súy đa văn hóa (8) và tuyên truyền cho tài giỏi của "hasbara" (Zionist), và do đó mà bài của tôi bị cho là hơn cả nhạt nhẽo. Sự ngây thơ, nói láo về tự do cố súy đa văn hóa để được khen của MSM đã làm ngơ trước phân tích các tác động tàn phá của làn sóng nhập cư to lớn với giả định nguỵ biện rằng những ai phản đối là kẻ ngu dốt bài ngoại (9, 10, 11, 12).

7. U.S. Currently Fighting 74 Different Wars … That It Will Publicly Admit
http://www.washingtonsblog.com/2013/...ly-admits.html

8. Immigration reform: Could this be Abe’s new growth strategy?
http://www.japantimes.co.jp/opinion/.../#.UaaNLBxpFvk

9. London Markets Transformed By Zionist Forces
http://www.youtube.com/watch?v=WgDS5...ature=youtu.be

10. Jeb Bush: U.S. economy needs immigrants because they’re ‘more fertile’
http://www.washingtonpost.com/blogs/...-more-fertile/

11. Prof. Kevin MacDonald on Immigration and Who's Behind It
http://www.youtube.com/watch?v=PpjxLxK1GWw

12. The new immigration assault on White America: The hostile elite on steroids
http://www.theoccidentalobserver.net...e-on-steroids/

SSX 25-06-2013 22:48

Quyền lực thực sự đứng sau Đa văn hóa, Toàn cầu hóa và Chiến tranh thế giới
 
Cảnh báo uyển ngữ: Đối tác hay nô lệ?

Dưới vỏ bọc "tự do thương mại" các tên dễ dãi “Trans Pacific Partnership đã bị lộ ra như "NAFTA về hoóc-môn" và sẽ gạt sang một bên luật lệ quốc gia của các nước tham dự và tiếp tục "hủy hoại công nghiệp hóa" những gì còn lại của lĩnh vực sản xuất nội địa Mỹ, không đề cập gì đến "phá hoại nốt mảnh vụn cuối cùng của an toàn thực phẩm" (13, 14, 15, 16). Thậm chí nếu TPP hứa hẹn "tăng trưởng kinh tế" là có thật, thì thực ra Nhật Bản hay các phần còn lại của thế giới cần cái gì? Nhật Bản là một đất nước giàu có và luôn luôn có mức kém về sự hài lòng công chúng và hạnh phúc, như bằng chứng là tỷ lệ tự tử thường xuyên cao và những biểu hiện ảm đạm mà những đàn ông trung niên mang khi đi bộ xuống đường phố. Có nhiều thập kỷ cướp bóc trên toàn cầu các nguồn tài nguyên thiên nhiên, rừng, thủy sản và động vật hoang dã để thỏa mãn người tiêu dùng thúc giục làm cho Nhật Bản thành một nơi chốn tốt hơn (17, 18)?

13. Lori Wallach: "TPP: NAFTA on Steroids"
http://www.youtube.com/watch?v=tbM3Y0MC2yg

14. How the TPP can rewrite US domestic laws
https://www.youtube.com/watch?v=0V1isuUe-ao

15. Obama’s Super Secret Treaty Which Will Push The Deindustrialization Of America Into Overdrive
http://www.activistpost.com/2013/06/...hich-will.html

16. Secret Trade Agreements Threaten to Undo Our Last Shreds of Food Safety
http://www.alternet.org/food/secret-...ety?paging=off

17. Depleting the Biosphere: Japan and Natural Resource Consumption http://www9.ocn.ne.jp/~aslan/jreport.htm

18. Inside the Global Industry That's Slaughtering Africa's Elephants
http://www.theatlantic.com/internati...ngle_page=true

SSX 26-06-2013 02:02

Quyền lực thực sự đứng sau Đa văn hóa, Toàn cầu hóa và Chiến tranh thế giới
 
Đa văn hóa và cuộc tấn công vào các giá trị Kitô giáo

Văn hóa là hệ thống chia sẻ quan niệm, khái niệm, qui tắc và ngữ nghĩa làm nền tảng cho cách chúng ta sống và đi đến cái chết.

Đã có rất nhiều tiếng nói về cái chết của chủ nghĩa đa văn hóa. Chúng ta có thể tham khảo:

Đức: Angela Merkel declares death of German multiculturalism

EU: The slow death of multiculturalism in Europe

Úc: Approaching death in multicultural Australia

Nghị sự "đa văn hóa" đã bị bộc lộ ở một số mặt và đang được xúc tiến ở Úc, châu Âu, Mỹ và thậm chí cả Nhật Bản. Kẻ quảng bá chương trình này dường như có ý tốt cải thiện xã hội?

Các nhà báo và các giáo sư không lộn mửa với quyền lực vì một số lý do ngẫu nhiên. Ví dụ, Đại học Monash ở Australia tự hào khoe chương trình của mình "văn minh của người Do Thái" (19). Như một người bạn nhận xét, "Đại học Monash ở Melbourne bốc mùi giống như một trung tâm tâm lý Talmudic của Rothschild-Soros."

Một điệp viên Mossad của Israel viết trong cuốn sách của hắn ta "bằng cách dối trá", để "giúp đỡ" kẻ che giấu danh tính của mình có thể thâm nhập vào các tổ chức chủ đạo để tiếp tục sự nghiệp phục quốc Do Thái (20). Một giáo viên, tôi biết là Ph.D. nghiên cứu ngôn ngữ học đã cảnh báo tôi rằng các trường đại học Nhật Bản đang đầy các gián điệp tình báo nước ngoài. Tôi đã chạy qua nhiều người Do Thái cả các cấp bậc cao hơn của học viện và báo chí và địa vị xã hội, họ ngạc nhiên xét rằng làm sao dân số thực sự nhỏ của họ lại được coi là (21).

Tôi đề cập đến "người Do Thái" như bất cứ ai xác định mình như con người tôn giáo hay đạo lý trong quan điểm của người Do Thái, hoặc là người không phủ nhận quan điểm như vậy. Người Do Thái tình cờ xem mình là "người Do Thái" mọi thời nhưng nếu như người không-Do Thái làm như thế thì cũng không phải là thật.Những phân tích xuất sắc về định danh Do Thái thấy ở Michael Hoffman’s Judaism Discovered, và Gilad Atzmon’s The Wandering Who).

Văn hóa ăn thịt và hóa lỏng sức mạnh tự nhiên

Năm 1927, nhà báo Đức Emil Theodor Fritsch chứng tỏ ảnh hưởng của người Do Thái đến nền văn hóa châu Âu trong một cuốn sách vô cùng tiên tri, khiêu khích và sâu sắc (22).

Theo ông Fritsch, người Do Thái đề cao và thúc đẩy "lưu hành tiền tệ", họ huy động "giá trị đang ngủ" và làm "mất cân bằng và ru ngủ các lực lượng", họ thực hành một hình thức ăn thịt văn hóa "với việc ăn bám vào các lực lượng tự nhiên và con người", phương pháp của họ cũng liên quan đến hiểu biết bí mật và "Giáo lý lạ lùng" (p. 10).

Fritsch cho rằng tinh thần của người Do Thái nằm ở cội rễ của nhu cầu không tự nhiên tiêu thụ thừa mứa các nguồn tài nguyên, quy hoạch và nhận thức lỗi thời và ngành công nghiệp quảng cáo. Cơ chế nội bộ văn hóa tiêu dùng lãng phí của chúng ta đã được phân tích bởi các nhà hoạt động môi trường và các nhà làm phim có liên quan nhưng ít ai đánh giá mối liên quan đến triết lý nền tảng tự nhiên của Do Thái Kabbalistic (23, 24).

Nhà xã hội học người Do Thái, Max Weber, đổ lỗi cho "đạo đức lao động Tin lành" cho sự thái quá của CNTB, nhưng cộng đồng người Amish hiện đại vẫn có lối sống tác động ít, bền vững về mặt sinh thái. Tất nhiên, Weber không bao giờ đề cập đến vai trò quan trọng của người Do Thái trong lịch sử phát triển CNTB. Dưới ảnh hưởng của Do Thái, Fritsch ghi chú rằng "khai thác tiền bạc trong túi khách hàng thay vì đáp ứng thỏa đáng nhu cầu đối với hàng hóa, bây giờ đã trở thành mục đích chính của thương mại" (Op. cit., p. 12).

Ngành công nghiệp quảng cáo Madison Avenue săn mồi dựa trên nhu cầu thấp kém và tính tham lam của người tiêu dùng; Mô hình nhà băng trung ương Rothschild và Wall Street tạo ra hệ thống tài chính Ponzi dựa trên đồng tiền không có giá trị bao gồm các quỹ đầu tư tự bảo hiểm rủi ro nhiều nghìn tỷ USD của phố Wall; Sòng bạc Las Vegas để thúc đẩy sự tham lam và suy đồi; là tất cả những áp đảo do thế lực Do Thái, các nhà tư tưởng và tay sai của họ điều hành.

19. Jewish Civilisation
http://www.monash.edu.au/pubs/handbo...ilisation.html

20. By Way of Deception: The Making of a Mossad officer
http://www.amazon.com/dp/0971759502

21. Jewish People Make Up Less Than 0.2% of World’s Population
http://www.algemeiner.com/2012/09/20...9s-population/

22. The Riddle Of The Jew’s Success (1927). Emil Theodor Fritsch. Sacred Truth Publishing.

23. Story of Stuff
http://www.youtube.com/watch?v=gLBE5QAYXp8

24. The Light Bulb Conspiracy
http://topdocumentaryfilms.com/light-bulb-conspiracy/


SSX 26-06-2013 10:51

Quyền lực thực sự đứng sau Đa văn hóa, Toàn cầu hóa và Chiến tranh thế giới
 
Fritsch lưu ý rằng:

Không phải bàn cãi là phương pháp của người Do Thái trong kinh doanh tạo ra một vẻ huy hoàng phô trương, cả về buôn bán và thương mại, trong đó tất cả mọi người dường như là thịnh vượng... Nhưng, - và chúng ta nỗ lực không hề ảo tưởng theo phương diện này – vẻ sặc sỡ bề ngoài, sự chói lòa với tất cả dáng vẻ lộng lẫy của nó, chỉ có được bởi sự hy sinh nặng nề của phía bên kia (p. 15) .... Người Do Thái Hebrews chắc chắn không phải là những người duy nhất thực hành văn hóa săn mồi bám vào của cái trái đất, nhưng họ duy trì điều đó theo nguyên tắc huy động tàn nhẫn các giá trị và làm tiền nhẫn tâm trong đời sống kinh tế của chúng ta (p. 18).

Hủy hoại môi trường toàn cầu một phần bắt nguồn từ các giá trị của nền văn hóa của người Do Thái? Tính chất phá hoại của con người dường như sẽ hoàn thiện quá trình này theo cách của nó và người Do Thái như một dân tộc đã không bao giờ tồn tại, nhưng dường như tư tưởng của người Do Thái đã giúp quá trình đi cùng nhanh chóng hơn. Mặc dù Fritsch nói một cách tổng quát và châm biếm, quan điểm của ông là mạnh mẽ và phần lớn là không thể chối cãi, và liên quan không chỉ đến người Do Thái, mà là người Do Thái kiểm soát chủng tộc loài người.

"Do Thái không có khả năng cho phép bất cứ điều gì yên ổn trong hòa bình tĩnh lặng, họ có thể biến chúng thành một số ích ích kinh tế. Thấm nhuần trong tâm trí mình là sự cấp bách thúc đẩy biến tất cả mọi thứ thành “chất lỏng”, để chuyển đổi tất cả mọi thứ thành tiền, để "huy động" tất cả mọi thứ. Và, trên tất cả các khía cạnh, chúng ta thấy Hebrewdom, bị dẫn dắt bởi thúc đẩy này, làm việc chăm chỉ để múc chúng lên với bàn tay tham lam kho tàng của thiên nhiên và cuộc sống con người.

Chắc chắn cuộc sống là làm giàu và giàu thêm nữa bằng cách ấy, và nền văn minh là giàu có. Từ quan điểm kinh tế chung xem ra có vẻ đáng khen, khi một khu rừng mà đã đứng đó trong cả trăm năm yên ổn, từ từ và chịu khó lớn lên nhờ sức mạnh tạo hóa của thiên nhiên, và đã trở thành nguồn giá trị có tiềm năng lớn, để ai đó tạo ra công ăn việc làm với cái rìu và cái cưa thanh toán vốn tư bản nằm yên… Người thợ rừng khôn ngoan, dĩ nhiên, làm cái việc thận trọng và hạn chế và không đốn mọi cây gỗ mà không trích lập dự phòng để trồng diện tích rừng tương đương với khu rừng đã có, đã bị đốn hạ… Người Do Thái tuân theo một nguyên tắc hoàn toàn khác - điều này đúng là nguyên tắc thương mại: xóa sạch đến tận mặt đất đến tận cây nhỏ cuối cùng; còn việc trồng rừng, thì để lại cho những kẻ khác "(p. 15-16).

Các năm 1980 và 1990 được gọi là "khủng hoảng nợ thế giới thứ 3" gây ra bởi các ngân hàng trung ương và Quỹ Tiền tệ quốc tế IMF buộc nước đang phát triển lún sâu vào nợ nần và sau đó chỉ trả được lãi suất cho các khoản nợ của mình bằng cách bán rẻ tài nguyên thiên nhiên và xiết chặt dịch vụ công cộng. Chính sách này làm trầm trọng thêm đói nghèo và khơi mào thảm họa sinh thái toàn cầu.

SSX 26-06-2013 11:41

Quyền lực thực sự đứng sau Đa văn hóa, Toàn cầu hóa và Chiến tranh thế giới
 
Fritsch giải thích nguồn gốc của thực hành này:

"Vốn cho vay như vậy, bao gồm xác nhận nợ, và các nghĩa vụ thanh toán. Nó có hình dạng có thể nhìn thấy trong hình thức thế chấp, trái phiếu, cổ phiếu... và các công cụ tương tự. Và, nếu chúng ta khoe khoang ngày nay số lượng người giàu đã tăng lên rất nhiều, rằng hàng triệu và hàng ngàn triệu đang tích lũy trong tay các cá nhân đơn lẻ, chúng ta không được quên rằng các khoản nợ và những nghĩa vụ của những người khác cũng đã tăng một cách tương ứng ngang bằng… Bất cứ ai nói về sự giàu hiện đại nên, nếu anh ta có lương tâm, nói cùng lúc bản chất kỳ quái của hệ thống hiện đại về việc tạo ra gánh nợ… nó đang tạo ra gánh nặng không thể chịu đựng được trên toàn bộ đời sống quốc gia, tạo ra áp bức phổ quát và sau đó là bất mãn... không có người bị áp bức nào cả khi rũ sạch những nơi là nguồn gốc thực sự của đàn áp" (p. 22-24).

Người Do Thái cho vay nặng lãi, ăn thịt văn hóa và công nghệ tiên tiến đã tung ra và cho phép con người không thể dừng ham muốn bữa tiệc tài nguyên thiên nhiên của thế giới - tất cả mọi thứ là để bày bán trên thớt để thỏa mãn lòng tham lam của băng đảng CNTB toàn cầu, cái chết cuối cùng để lại cho hành tinh (25 ). Đến năm 2002, các nhà sinh vật học ước tính rằng:

"Nhân loại mất $250 tỷ một năm trong môi trường sống hoang dã. Giá trị kinh tế của các hệ sinh thái tự nhiên vượt xa giá trị chuyển đổi các khu vực này sang trồng trọt, nhà ở hoặc để sử dụng cho con người theo mục đích khác. Ước tính của nhóm nghiên cứu là mạng lưới bảo tồn thiên nhiên toàn cầu sẽ đảm bảo cung cấp hàng hóa và dịch vụ trị giá ít nhất $400 ngàn tỷ mỗi năm, nhiều hơn so với hàng hóa và dịch vụ từ các phần được chuyển đổi mang lại" (26).

Từ quan điểm Kitô giáo, giám mục Richard Williamson, một nhà phê bình Zionist thẳng thắn, đổ lỗi cho thất bại của nhân loại trên vào việc chúng ta "thiếu niềm tin", trong đó bao gồm cả dân DT và không DT, những người đã từ chối lời hứa của Chúa (27).

25. Amazon Death By Umpteen Thousand Illegal Cuts
http://eventhorizonchronicle.blogspo...-thousand.html

26. Humanity Loses $250 Billion a Year in Wild Habitat
http://www.commondreams.org/headlines02/0812-06.htm

27. Bishop Richard Williamson - Shakespeare's Hamlet: The Ugly Dawn of Modernity
http://www.youtube.com/watch?v=QK0vzm-VQaM

SSX 26-06-2013 11:58

Quyền lực thực sự đứng sau Đa văn hóa, Toàn cầu hóa và Chiến tranh thế giới
 
Tìm phe phái của mình

Một giáo viên làm việc cùng tôi nói rằng để có được một vị trí giảng dạy đầy đủ tại Nhật Bản, "anh phải là một phần của một hoặc các phe phái quyền lực khác: Do Thái, Anh hoặc Gay (hay tốt hơn là một sự kết hợp của cả ba), chúng kiểm soát ngành công nghiệp ngôn ngữ Anh hùng hậu ở Nhật Bản." Chắc chắn đó là một sự khái quát, và khả năng có vấn đề, nhưng hệ thống hạn ngạch chính thức cũng tồn tại sẽ đưa ra xem xét về độ tuổi, giới tính và chủng tộc với kinh nghiệm trả giá và khả năng, kết hợp với những điều nói trên nhưng là tiêu chuẩn không chính thức.

Điều này không ngạc nhiên khi cho rằng Nhật Bản là một đồng minh thân cận của Mỹ và Do Thái có ảnh hưởng mạnh mẽ trong văn hóa Mỹ. Học giả Do Thái Ron Unz công bố nghiên cứu có căn cứ nhất về chủ đề này cho đến nay, phơi bày một thực tế là người Do Thái trong các trường đại học Ivy League của Mỹ có điểm số thấp dưới người Mỹ gốc Âu và sinh viên Mỹ gốc Á nhưng lại có nhiều ảnh hưởng nặng ký hơn trong các đại diện sinh viên (28). Có vấn đề này là bởi các sinh viên DT tốt nghiệp các trường đại học hàng đầu tiếp tục ở lại các vị trí hàng đầu trong lớp bề trên Mỹ.

Làm như chúng tao nói, không như chúng tao làm

Vì vậy, trong khi người Do Thái khoái trá thống trị kinh tế và chính trị trên đầu dân gentiles Mỹ, do họ hiểu "bí mật", "giáo lý lạ lùng" và mạng lưới bộ lạc của họ (29), các quốc gia và chủng tộc khác bị cho là có nghĩa vụ phải áp dụng "đa văn hóa" và các "hiệp định thương mại tự do" như TPP để họ có thể "nổi lên từ ngủ đông toàn cầu của họ". Trong khi đại học Monash ở Úc hoạt động như một trung tâm tâm lý Rothschild/Soros/Talmudic, nhà hoạt động người Do Thái Mỹ nói với người Thụy Điển họ không có sự lựa chọn nào khác ngoài chấp nhận đa văn hóa và chấp nhận tan rã chủng tộc và văn hóa của họ như một số phận không thể tránh khỏi (30). Các chủng tộc không Do Thái có nghĩa là tạp giao và trộn lẫn và từ bỏ nền văn hóa của họ để qui thuận "đa văn hóa", "toàn cầu hóa" và đồng dạng đoàn thể.

Israel, mặt khác, lại là một thực thể phân biệt chủng tộc nhất và chống đa văn hóa nhất trên thế giới, chỉ trích Israel được coi là loại “tội phạm tư tưởng” nghiêm trọng không thể tha thứ (31).

28. The Myth of American Meritocracy
http://www.theamericanconservative.c...n-meritocracy/

29. Fact Sheet: Jews Control America
http://www.realjewnews.com/?p=821

30. Jewish activist promotes "multicultural mode" for Europa: Sample Sweden
http://www.youtube.com/watch?v=5jl-OJJVAEg

31. LONDON DECLARATION ON ANTI-SEMITISM - A GLIMPSE INTO JEWISH PHOBIA
http://www.gilad.co.uk/writings/lond...jewish-ph.html

SSX 27-06-2013 09:17

Quyền lực thực sự đứng sau Đa văn hóa, Toàn cầu hóa và Chiến tranh thế giới
 
Tín ngưỡng Holocaust và Nỗi ám ảnh Hitle (Holocaustianity, Hitlerphobia)

Sự suy thoái của nền văn hóa Kitô giáo gây ra bởi các lực lượng ngoại lai đã xảy ra qua nhiều thế kỷ, và như Đức Giám mục Williamson chỉ ra, cũng phần lớn là do Kitô giáo "thiếu niềm tin". Trong thế kỷ 20, Zionist và tên vô lại Gentile và những kẻ phiên dịch Kinh Thánh một cách giả dối thuê Scofield Bible để lừa gạt Kitô hữu phản bội văn hóa của họ hơn nữa (32). Ngày nay, văn hóa nhạc pop Mỹ hiện đại (tức là Madonna, Lady Gaga và Kesha được cổ súy bởi những Do Thái nắm ngành công nghiệp âm nhạc) và văn hóa chính là tù nhân Tôn sùng thần chết Judaic phi luân đồi bại tính dục (33).

Đối với những ai nhận thức được sự tù túng giam hãm văn hóa của họ, thì có một chiến thuật để bịt miệng sự phẫn uất của công chúng về quyền lực của người Do Thái là nện dùi cui vào đầu với búa tạ Holocaust (34, 35, 36, 37). Có những lời nhắc nhở liên tục của huyền thoại "6 triệu người Do Thái" đã chết trong "phòng hơi ngạt giết người" tại Auschwitz, mặc dù tất cả các bằng chứng lại trái ngược (người Do Thái thực sự đã chịu đựng gian khổ và nhiều người thực sự đã chết trong WW-II). Chúng ta không được quan tâm hàng triệu người không Do Thái đã bị giết hại trong Thế chiến II, mà chỉ lo lắng xót thương đến những người Do Thái đã bị "sát hại" trong chiến tranh, trớ trêu thay, chiến tranh ấy bị dựng lên bởi các chủ nhà băng Do Thái.

Một chính khách thông minh, dũng cảm và gây tranh cãi một khi nỗ lực để không đồng ý với chương trình nghị sự Tôn sùng thần chết Judaic (holocaust) (38), nhưng thua cuộc chiến và đất nước của mình. May mắn thay, tinh thần của ông đã được hồi sinh vì tính châm biếm khiêu khích vui nhộn đặt những dối trá vào nghị sự đa văn hóa (39).

Lịch sử WW-II “không đứng đắn” chính trị không có chỗ trong các trang tiếng Anh của ngôn ngữ MSM nhưng bạn có thể tìm thấy các tài liệu thách thức Kênh lịch sử cho con trẻ (40) và các bài viết từ Bong bóng cà chua (41) thường được đăng tại trang web lớn khác nhau, Rense com… Trong một cuộc phỏng vấn gần đây, Mike King, tác giả của Bong bóng cà chua, ghi nhận Jeff Rense vì giúp đỡ truyền cảm hứng cho mình phải suy nghĩ lại việc ngành công nghiệp xuất bản về WW-II chính thống bị người Do Thái kiểm soát. Tất nhiên, sẽ dễ dàng hơn để lừa phỉnh công chúng nếu sở hữu các phương tiện truyền thông (42). Từ tuyên truyền WW-II của Steven Spielberg, "Giải cứu binh nhì Ry-an - Saving Private Ryan", cho đến Judith Miller nửa DT của tờ New York Times vui vẻ đi theo theo thông tin tình báo giả mạo rằng Saddam Hussein sở hữu vũ khí hủy diệt hàng loạt, trong cả 2 trường hợp kiểm soát phương tiện truyền thông là rất quan trọng để xác định những hậu quả chính trị nghiêm trọng.


Pied Piper không phải là một cây đàn lia

Một trong những nhà phân tích chính trị có kiến thức nhất thế giới, Michael Collins Piper, trong cuốn sách mới của mình, "Các ngươi sẽ biết sự thật" (Ye shall know the truth) (43) cho thấy một trong hàng ngàn mẩu lý thú mà ông đã thu thập được từ một số trong 10.000 cuốn sách ông đang sở hữu và sử dụng như tài liệu tham khảo từ căn hộ riêng ở Washington DC (44).

Piper thảo luận về lịch sử bị che đậy của WW-II mà hiếm khi thấy trong nhóm MSM. Xuyên tạc và bịa đặt về WW-II thường được xuất bản bởi các MSM và những con vẹt nhại bởi phong trào "người yêu nước" ghét Nazi. Bây giờ nhiều người trong số các cựu chiến binh đã ra đi, rất ít người biết về lịch sử thực tế của WW-II khác với những gì họ đã học được trong nhà trường hoặc đã thấy trên truyền hình. Tôi không phải là chuyên gia về WW-II nhưng tôi đã đọc, ví dụ, A. J. P. Taylor’s The Origins Of The Second World War. Ở đó Taylor đổ lỗi cho không chỉ Đức mà cũng công bằng với cả Pháp và Anh. Mặc dù Taylor đề cập đến Hitle là "xấu xa", ông cũng đã thực sự tính đếm đến những hành động của Hitle mà mô ta ông ta là chính khách danh dự, có lý trí nhất và thông minh nhất của thời đại.

Quan điểm cho rằng tất cả những gì Đức quốc xã đã làm là tiêu chuẩn của cái ác để đo lường tất cả các sự kiện của con người bằng chế độ nhồi nhét hàng ngày trên MSM/internet. Không có một ngày nào trôi qua mà không có một tên học giả đài phát thanh hay gì đó, video youtube hay cách khác, một bài viết hay cách khác, đề cập đến Đức quốc xã như là kẻ thù của tất cả, đã bị ngăn chặn tuyệt vời bởi người Mỹ và nhân dân yêu tự do khắp mọi nơi. Nhưng hầu hết những gì chúng ta nghe là tái chế, vô căn cứ, phóng đại hoặc hoàn toàn giả dối về Thế chiến II/Chiến tranh Lạnh/tuyên truyền Do Thái? Harry Elmer Barnes ghi nhận trong cuộc chiến tranh vĩnh cửu vì hòa bình vĩnh cửu, chỉ ngay sau WW-II, các cập bậc đã bị đóng cửa trong học viện và không có cuộc tranh luận nào về nguyên nhân của cuộc chiến tranh được cho phép trong lịch sử chính thống. Lịch sử được viết bởi kẻ chiến thắng! (Voltaire).

Một ví dụ là từ cuốn sách mới nhất của Piper. Trong khi có thật là trí thức và các giáo sư ở Đức mua các cuốn sách mà họ không thích và sau đó đốt chúng, điều đó được Chính phủ Đức Quốc xã đánh giá cao, thì chính Đức quốc xã đã không bao giờ đốt bất kỳ cuốn sách nào (mặc dù điều này là một hoang đường Internet được reo rắc rộng rãi) . Đức quốc xã đã tịch thu khoảng 4.175 đầu sách, nhưng chúng được lưu giữ trong kho lưu trữ của chính phủ và không bị phá hủy. Mặt khác, vào năm 1945 sau khi Mỹ đã chiếm đóng Đức, "Văn phòng kiểm soát thông tin" Mỹ (0IC) đã cấm 35.000 đầu sách cộng với tất cả các sách giáo khoa. Mỹ "lấy hàng ngàn tấn sách không kể hết được và họ nghiền chúng" thay vì là đốt chúng bởi vì họ không muốn bị xem như Đức quốc xã đã đốt sách (ai trong thực tế, đã không bao giờ ra lệnh sách phải bị đốt). Té ra, OIC thực tế đã nghiền những cuốn sách mà đứng đầu là của William Paley, một tên Hội tam điểm, Người Do Thái, Zionist, và là kẻ sáng lập đài truyền hình CBS. Theo Piper, "tay buôn mới, trí thức, người di dân, người Do Thái và người cánh tả" trong OIC là những loại sách chính bị cấm sau chiến tranh Đức.

32. The Cause of Our Conflict
http://www.whtt.org/show/

33. Masters of Porn: The Systematic Promotion of Sexual Deviance
http://www.theoccidentalobserver.net...xual-deviancy/

34. Anti-Anti-Semitism and the Search for Historical Truth
http://www.veteranstoday.com/2013/06...torical-truth/

35. National Socialist Concentration Camps: Legend and Reality
http://vho.org/GB/Books/dth/fndGraf.html

36. Lectures on the Holocaust. Controversial Issues Cross Examined
http://vho.org/aaargh/fran/livres7/lectures.pdf

37. Revisionist Database
http://vho.org/search/d/search.php?d...s=View+Records

38. Was Hitler a Zionist stooge?
http://www.john-friend.net/2013/03/w...st-stooge.html

39. Anti racist Hitler
http://www.youtube.com/watch?v=lKDey...are_video_user

40. Adolf Hitler - The greatest story never told
http://www.youtube.com/watch?feature...&v=xXq-cLYyt5U

41. The Bad War
http://tomatobubble.com/worldwarii.html

42. The Anti-New York Times
http://www.tomatobubble.com/anti_new_york_times.html

43. Ye Shall Know the Truth—101 Books American Nationalists Need to Read and Understand Before ‘They’ Burn Them
http://www.texemarrs.com/Merchant2/m..._ye_shall_know

44. Texe Marrs interviews Michael Collins Piper, author of Ye Shall Know the Truth, June 8, 2013 radio program.
http://texemarrs.com/

SSX 27-06-2013 09:18

Quyền lực thực sự đứng sau Đa văn hóa, Toàn cầu hóa và Chiến tranh thế giới
 
Bom địa ngục Do Thái

Sự tham gia của người Do Thái trong "âm mưu dài hơi nhất mọi thời đại" chế tạo bom nguyên tử trong Dự án Manhattan, không phải là không đáng kể. "Con trai ân huệ của ngân hàng thế giới Do Thái, Niels Bohr (DT) đã ấp ủ phát triển hạt nhân trong hơn hai thập kỷ và biết trái tim và khối óc của những nhà khoa học làm cho họ - Leo Szilard (DT), Enrico Fermi, Werner Heisenberg, J. Robert Oppenheimer (DT), Edward Teller (DT), và nhiều hơn nữa..." (45). "Hơn bất kỳ cá nhân nào khác, Lewis Strauss (DT) định hình chính sách năng lượng nguyên tử Mỹ." Sau Thế chiến II, Lewis Strauss tham gia vào nhiều hiệp hội với nhiều mục tiêu, là kẻ đóng vai chính đằng sau các loại vũ khí hạt nhân và chương trình năng lượng hạt nhân của Mỹ, là một người ủng hộ trên thử nghiệm hạt nhân mặt đất, bất chấp sự nguy hiểm và coi thường phóng xạ, đã làm việc đảo ngược lệnh cấm, hạn chế thử bom hạt nhân năm 1964 (46).

Theo nhà nghiên cứu âm mưu Eustace Mullins, các lực lượng chính đằng sau vụ đánh bom nguyên tử vào Nhật Bản là:

"Nhà Rothschild, nhà băng quốc tế này đã kiếm được lợi nhuận khổng lồ trong thế kỷ XIX, và sử dụng tiền của họ để chiếm quyền các chính phủ.

Bernard Baruch: đại diện New York của Rothschild, vào thời điểm chuyển giao thế kỷ thiết đã lập các hãng thuốc lá, đồng, và các hãng khác cho Rothschild. Ông trở thành vị giáo chủ áo sám của Mỹ trong chương trình bom nguyên tử trong khi tay sai của ông ta, Robert Oppenheimer, trở thành giám đốc phát triển bom ở Los Alamos, tay sai ở Washington của ông ta là James F. Byrnes đã khuyên Truman thả bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki.

Albert Einstein, kẻ là Zionist lâu đời khởi xướng chương trình bom nguyên tử của Hoa Kỳ với một lá thư riêng cho Tổng thống Franklin D. Roosevelt vào năm 1939 "(47).

Nhà báo môi trường Karl Grossman mô tả một Do Thái “bom” khác là Alvin Weinberg, trong đoạn văn sau. "Các nhà khoa học hạt nhân và kỹ sư ôm lấy năng lượng hạt nhân như một tôn giáo. Thuật ngữ "linh mục hạt nhân’ được đặt ra bởi tiến sĩ Alvin Weinberg, giám đốc đời của Phòng thí nghiệm quốc gia Oak Ridge, và trang web của phòng thí nghiệm này tự hào nhận như thế. Điều đó không phải là bất thường đối với các nhà khoa học ở Oak Ridge và các phòng thí nghiệm hạt nhân quốc gia khác của Mỹ nói đến mình là “bom”. Trang web Oak Ridge mô tả Weinberg như một 'nhà tiên tri' của 'năng lượng hạt nhân’.

Thứ tôn giáo này, yếu tố sùng bái hạt nhân sẽ tiếp tục để lại di chứng và hậu họa nhiều ngàn năm nữa (48).

45. Fathers of The Bomb
http://pathtoliberty.co/fatherbomb.html

46. Lewis Strauss and JFK, part II
http://jenniferlake.wordpress.com/20...d-jfk-part-ii/

47. Why Hiroshima Was Destroyed: The Detailed History Of An Infamous Era
http://rense.com/general90/whyhir.htm

48. Zealots of the Atom: The Nuclear Cult
http://www.karlgrossman.com/Articles...f%20the%20Atom

SSX 27-06-2013 09:21

Quyền lực thực sự đứng sau Đa văn hóa, Toàn cầu hóa và Chiến tranh thế giới
 
Sự thất bại hạt nhân Nhật Bản và mối liên hệ Israel

Israel đã mở rộng sử dụng virus "Stuxnet" để tống tiền các quốc gia hạt nhân? Nếu một quốc gia có điện hạt nhân và hệ thống an ninh được cài đặt bởi Israel, quốc gia đó bị đặt trong tình huống rất khó chịu.

Theo Shimatsu, Nhật Bản đã tham gia vào chương trình hạt nhân bí mật ở Fukushima có liên quan đến Mỹ, Israel (49, 50). Những gì biểu lộ thực sự lf kỳ lạ, tại sao một trong những nước công nghệ cao tiên tiến nhất thế giới lại phải thuê Israel làm an ninh trong tình huống an ninh quốc gia nhạy cảm như vậy? Trong một thế giới toàn cầu hóa, xung đột lợi ích có thể là bình thường. Hoặc có thể là một phần của thỏa thuận để đạt được sự hợp tác Mỹ/Israel trong chương trình vũ khí bí mật.

Chỉ cách các Israel đã sử dụng virus Stuxnet trong lúc tắt hệ thống của họ, sau trận động đất 11-3 hoàn toàn không hiểu được. Có ai tin một quả bom hạt nhân đã được sử dụng trong đại dương để tạo ra một trận động đất lớn? Tôi đã theo một cuộc thảo luận khoa học về động đất và thấy có tuyên bố như vậy, đó là Jim Stone, nhưng không có căn cứ. Ngoài ra, có nhiều giải thích cũng được biết đến và cùng chung ý kiến là tại sao không chỉ nhà máy Fukushima No. 1 mà cả những nhà máy khác trong vùng bị nguy hiểm: Nhật Bản đã thiếu khả nưng vận hành chương trình an toàn. Nảy sinh hành vi ngi ngờ này là từ thực tế sau tai nạn, bằng cách quan sát Tokyo Electric Power tiếp tục luộm thuộm, thiếu trung thực và thiếu năng lực.

Tuy nhiên, các quốc gia như Canada và Úc là một trong số các nguồn cung cấp uranium chính của thế giới và cũng là nước ZOG - Chính phủ bị DT chiếm đóng (Zionist Occupied Governments). Zionists có lợi ích trong việc buôn bán uranium vì lợi nhuận, nhưng cũng có thể họ sử dụng năng lượng hạt nhân như một công cụ tống tiền, chưa kể để phát triển vũ khí hạt nhân? Joshua Blakeney chỉ ra rằng Nhật Bản đã buộc phải chấp nhận điện hạt nhân sau WW-II bởi câu lạc bộ đế quốc ủng hộ hạt nhân do Mỹ (51). Có một lịch sử hậu chiến tranh thông đồng, bí mật và chạy đua giành vị trí giữa Mỹ và Nhật Bản để chuyển tiếp chương trình vũ khí hạt nhân (52).

Độc tài đàn áp

Có trò chơi đồng dạng giữa tên tội phạm độc địa nhất mọi chính quyền Mỹ và chính quyền của đảng DC-TD Nhật Bản, Obama và Abe đang hướng tới chế độ cảnh sát toàn trị. Trong khi các con chiên đang mơ màng trên bãi cỏ phóng xạ, thi thoảng ngước mắt nhìn lên để xem lò mổ đã trong tầm mắt hay chưa.

Quốc hội Nhật Bản gần đây ban hành dự luật thực hiện “hệ thống số của tôi”, theo đó một số định danh ID sẽ được gán cho mỗi cư dân, Nhật Bản hay người nước ngoài, và một thẻ ảnh-ID với một chip nhúng dữ liệu điện tử sẽ được cấp cho những người đó. JT phát biểu rằng đố là tồi tệ khi quốc hội thông qua dự luật mà không thảo luận đầy đủ các vấn đề có thể phát sinh với sự ra đời của hệ thống, đầu tư ban đầu cần 2,7 tỷ USD (53 ). Hơn nữa, chính phủ Nhật Bản đang xem xét biện pháp "bắt buộc", ghi lại tất cả lịch sử duyệt web của người sử dụng Internet (54). Big Brother với một nụ cười thân thiện của Nhật Bản.

Website Activist Post đang chứa nhiều bài viết về xu hướng đáng lo ngại NEW WORLD ORDER giám sát công dân (55). Những tiết lộ mới đây từ Edward Snowden khẳng định những gì đã biết về NSA (Cơ quan anh ninh nội địa Mỹ), rằng Ma trận chính phủ Mỹ đã theo dõi mọi người Mỹ (và mọi người khác) bằng cách thu thập, lưu trữ và phân loại tất cả các cuộc điện thoại và các hoạt động internet (56). Nhưng tất cả mọi thứ không phải như nó có vẻ, cần phân tích vấn đề phức tạp này để thấy được cốt lõi của sự thật khó chịu (57, 58, 59).

Dĩ nhiên, bất cứ kẻ nào tỏ ra nguy hiểm, sẽ bị bóp chết từ trong trứng. Và những gì còn lại, chỉ thêm 1 lý do để đàn chiến ngoan ngoãn tru lên ta rất tự do dân chủ nhân quyền.

49. Israeli firm which secured Japan nuclear plant says workers there 'putting their lives on the line'
http://www.haaretz.com/print-edition...-line-1.349897

50. Fukushima Sabotage Japanese Journalist Accuses Israel
http://www.veteranstoday.com/2011/10...ccuses-israel/

51. Interview with Joshua Blakeney, June 13, 2013
http://renseradio.com

52. United States Circumvented Laws To Help Japan Accumulate Tons of Plutonium
http://www.dcbureau.org/201204097128...plutonium.html

53. ‘My number’ is dangerous
http://www.japantimes.co.jp/opinion/.../#.UaaDQRxpFvk

54. JP Gov to consider mandatory to record all the web browsing history
http://fukushima-diary.com/2013/05/j...wsing-history/

55. Activist Post
http://www.activistpost.com/

56. Edward Snowden: the whistleblower behind the NSA surveillance revelations
http://www.guardian.co.uk/world/2013...r-surveillance

57. Ed Snowden’s magic thumb drive and other NSA fantasies
http://jonrappoport.wordpress.com/20...nsa-fantasies/

58. NSA’s Jewish Spy Masters
http://www.realjewnews.com/?p=714

59. Israeli Involvement In NSA Spying
http://rense.com/general96/israeli-nsa.html


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 18:55.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.