Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Các chủ đề khác (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=22)
-   -   Viết về Thăng Long-Hà Nội - Nguyễn Hữu Hùng (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=3102)

Siren 15-07-2010 07:54

TRUYỆN CÁ QUẢ - Đoạn kết - Nguyến Hữu Hùng
 
Tôi đưa chú về nhà trọ ở trong khu trường Thịnh Quang một cách vô tư; nghĩa là tôi không hề nghĩ đến một người nữa, đó là con gái chú. Cái tên Trương Thị Lục làm tôi hình dung ra một người con gái quê mùa, đen đủi, chân nứt nẻ...Mà cái tên Lục nghe cứ kỳ kỳ, như tên con trai. Con gái bây giờ phải là Lan Anh, Ngọc Anh, Quỳnh Anh, Bích Ngọc, Thúy Hà, Thuỳ Linh, Kim Liên, Bảo Kim v.v.., như tên các nghệ sỹ, hay con nhà quý tộc thời xưa. Đã là Lục rồi lại thêm chữ Thị nữa; đúng là nhà quê một cục.
Phòng chú thuê là cả một cái hội trường lớn, hàng mấy chục chiếc giường con và những tấm ván kê sát nhau. Người thuê cũng rất đông. Lố nhố, chỗ nào cũng túi, cũng ba lô. Phần lớn họ là những ông bố, bà mẹ đưa con đi thi; họ ngồi uống nước chè, hút thuốc với nhau ở ngoài hiên. Từng tốp những cô gái: tụm năm tụm ba đang trao đổi với nhau những vấn đề trọng tâm mà đề thi có thể ra. Tôi định chào chú rồi về ngay, nhưng chú bảo:
- Cháu yên tâm đi, có bảo vệ trực ở ngoài cổng hai bốn trên hai bốn giờ rồi; cháu cứ để xe ở ngoài sân, khóa cổ lại là được. Vào nhà chơi với chú một lúc rồi về cũng chưa muộn.
Tôi nghĩ cũng phải. Hơn nữa, đã đến đây rồi, cũng phải vào xem cô con gái chú có đúng như suy nghĩ của tôi không chứ?
Chú chỉ cho tôi chiếc giường kê gần sát cửa sổ. Tôi nhận ra ngay cái ba lô con cóc của chú, một kỷ vật của cuộc đời bộ đội ở Trường Sơn; để dưới gầm giường cùng với một chiếc sắc du lịch mới toanh. Chắc là của con gái chú.
Con gái chú cũng còn đang mải trao đổi bài với đám bạn thi, ngồi cách chỗ tôi bốn năm giường; chẳng để ý đến bố và sự có mặt của tôi. Chỉ khi nghe tiếng của bố gọi “Lục ơi!”, mới ngoái cổ nhìn lại:
- Bố về rồi đấy à!
Một cô gái thân hình rong rỏng, đôi chân dài, mặt trái xoan, da trắng, tóc tết đuôi sam; tách ra từ đám con gái. Thấy một người lạ ngồi cạnh bố, Lục cũng đoán là người quen của bố, nhưng chưa biết chào hỏi thế nào? nên tỏ ra lúng túng. Hiểu ý con gái mình, chú giới thiệu:
- Đây là anh Minh, bạn của bố từ xưa đấy!
Cách giới thiệu có phần hơi kỳ quặc, chẳng những làm con gái chú khó sử; mà cả tôi cũng bối rối. Nhưng rồi cái tư chất thông minh trời phú cho đã giúp Lục giải xong bài toán hóc búa này. Nhìn cái bộ mặt còn non choẹt và cách ăn mắc của tôi; Lục hiểu ngay “bạn từ xưa” và từ “anh” là như thế nào rồi. Lục đon đả:
- Em chào anh ạ! Anh đưa bố em về từ lúc nào mà em không hay biết?
Rồi Lục quay sang nói với chú Biên:
- Con đi lấy nước để bố và anh uống nhá!
Tôi chưa kịp ngăn, thì Lục đã phăng phăng đi ra phía cổng. Một lúc sau, Lục xách về hai chai nước ngọt, hai chiếc cốc thủy tinh đựng đá. Rót nước ra cốc, bưng hai tay; một cốc đưa cho bố, một cốc đưa cho tôi:
- Bố và anh uống đi cho mát! Rồi Lục ngồi xuống cạnh bố. Lúc này tôi mới có dịp quan sát kỹ hơn: Cái mặt thanh tú, đôi lông mày dài nằm ngang; đôi má trắng hồng như đánh phấn. Cái áo sơ mi kẻ sọc ca rô màu hạt dẻ, hai bím tóc trải gọn trên vai thon thả càng làm tăng thêm vẻ mộc mạc của một cô gái chân quê. Giọng nói nhỏ nhẹ, nhưng chỉ có từ “em” là nghe cứ ngồ ngộ.

Siren 15-07-2010 07:57

TRUYỆN CÁ QUẢ - Đoạn kết - Nguyến Hữu Hùng
 
Đã đôi lần tôi nghe trên vô tuyến qua cuộc thi “Bảy sắc cầu vồng”. Tất cả học sinh Nam Hà khi phát âm các từ như: “em, bé, mẹ...”, miệng hơi dệch ra nên có âm e é. Cũng có lần tôi bắt chiếc, diễu mẹ mà tôi cho là một trong những cách phát âm tiêu biểu của dân Nam Hà.
Bây giờ chú Biên mới giới thiệu kỹ hơn về tôi với con gái chú:
- Đây là bạn câu cá quả với bố, từ hồi bố còn công tác ở trên Hà Nội. Anh ấy học hết năm thứ tư của Đại học kiến trúc Hà Nội rồi đấy!
Lục lúc này bỗng hoạt bát hẳn lên. Không biết có ý tâng bốc hay thán phục thực sự:
- Thi vào Kiến trúc khó lắm phải không anh? Nghe đâu phải thi cả năng khiếu hội họa nữa, nên trường em không có bạn nào thi vào kiến trúc cả.
Được khen, mũi tôi phổng lên như quả cà chua; nhưng rồi cũng kịp nén lại:
- Người ta cứ nói thế chứ, thực ra không khó lắm đâu. Thi các môn toán, lý, hóa như khối A. Chỉ có môn thi năng khiếu, hệ số hai. Nếu ai có chút năng khiếu vẽ vời là thi được. Sở dĩ học sinh ở các vùng xa Hà Nội ít đăng ký thi vào Khoa kiến trúc của Đại học Kiến trúc Hà Nội, là do không có điều kiện luyện thi môn vẽ. Vì môn năng khiếu hệ số hai, nên điểm của môn này thấp thì khó đỗ thôi.
Tôi cũng có vài lời có cánh:
- Thi vào sư phạm bây giờ cũng không dễ đâu. Mà cái nghề giáo viên sau này cũng có giá lắm; nhất là các môn toán, văn, ngoại ngữ.
- Em thi vào sư phạm là chiều theo ý của bố mẹ em, sau này về quê dạy học cho gần nhà. Chứ cái nghề gõ đầu trẻ như mẹ em cũng gò bó lắm.
- Thế em đăng ký thi vào mấy trường?
- Em đăng ký có hai trường thôi: Đại học sư phạm I -Hà Nội và Cao đẳng sư phạm Nam Hà.
Thấy chúng tôi chuyên trò với nhau toàn những chuyện thi cử, ngồi nghe hơi thừa, nên chú Biên đứng lên bảo tôi:
- Cháu cứ ngồi nói chuyện với em Lục nhá. Chú phải đi kiếm điếu thuốc lào cái đã.
Nói chuyện với cô con gái chú Biên, tôi cảm thấy thật dễ chịu: có cái gì rất dịu dàng của người phụ nữ. Khác hẳn với hai bạn nữ cùng lớp đại học với tôi: mạnh bạo có phần thô thiển đến thiếu cả nữ tính nữa.
Vì mai là ngày thi đầu tiên của Lục, ngồi chuyện trò lâu, e không tiện; nên tôi có lý do để cáo lui về sớm. Hai bố con tiễn tôi ra cổng. Hẹn chiều tối mai, tôi và em Quang sẽ đến đón hai bố con chú vào lúc năm rưỡi chiều.
Ngày hôm sau, mẹ tôi đi làm về sớm hơn mọi khi; ra chợ mua sắm các thứ chuẩn bị cho bữa cơm chiều. Tôi giúp mẹ mua bia và nước ngọt.
Đúng hẹn, tôi và em Quang đi xe máy đến đón. Hai bố con chú Biên đã đứng đợi ở cổng trường. Chú Biên vẫn ăn mặc như hôm đến nhà tôi, còn Lục thì có vẻ chải chuốt hơn một chút. Tóc không tết đuôi sam nữa, cặp gọn về phía sau. Mặc chiếc áo sơ mi trắng toát, chiếc quần âu màu tím than trông giống như anh lính thủy; xách túi nylon đựng trái cây. Tôi có một sáng kiến đề nghị với chú Biên:
- Chú ạ, chưa có dịp nào em Lục lên Hà Nội; chú về nhà cháu trước với em Quang. Cháu đưa em Lục lướt một vài nơi của Hà Nội có được không chú?
Lục có vẻ e ngại; còn chú Biên hiểu tôi hơn, nên chú ủng hộ tôi ngay:
- Anh Minh nói cũng phải đấy! Con đi một lúc cho thư dãn tinh thần, để ngày mai thi môn cuối cùng cho tốt con ạ!
- Vâng, con đi nhá! Lục đưa túi trái cây cho bố.
Tôi nổ máy, ngoái đầu lại dặn em Quang:
- Nói với bố mẹ một tiếng nữa anh quay về.
- Cháu đi chú nhá!
Tôi vút xe ra phía Ngã Tư Sở. Đường phố ở Hà Nội vốn đã đông đúc, những ngày này lại càng đông hơn. Học sinh ở các tỉnh đổ về thi. Người nhà ở Hà Nội đưa con đi thi. Lúc này tuy đã qua giờ cao điểm từ lâu; nhưng xe máy, xe đạp, ôtô con, xe buýt, xe tải chen chúc, nối đuôi nhau, mạnh ai người ấy đi. Tôi trổ hết tài lạng lách, nhưng cũng chỉ đạt tốc độ tối đa mười lăm hai mươi cây số. Đi về phố Tây Sơn-Tôn Đức Thắng, dừng lại trước Văn Miếu-Quốc tử giám để Lục chiêm ngưỡng Trường đại học đầu tiên của Việt Nam. Thẳng lên Quảng trường Ba Đình lịch sử, nơi có chùa Một Cột Lăng chủ tịch Hồ Chí Minh, Nhà Quốc Hội; đi tiếp lên ngắm cảnh Hồ Tây thơ mộng. Do không có thời gian, nên chỉ đưa Lục đến từng ấy địa danh của Hà Nội. Lục tỏ ra rụt rè, vì chỗ nào, cái gì đối với Lục đều là mới lạ. Trong suốt quãng đường đi, Lục không hỏi tôi lấy một câu. Lục chỉ có: “vâng, đẹp quá nhỉ”. Còn tôi, không nghĩ gì hơn, ngoài một cảm súc mãnh liệt: Giá mình có một người em gái như Lục.

Siren 15-07-2010 22:11

TRUYỆN CÁ QUẢ - Đoạn kết - Nguyến Hữu Hùng
 
Ước lượng thời gian, tôi đưa Lục trở về nhà quá sáu rưỡi một chút. Bố tôi đi làm đã về, ngồi uống trà, chuyện trò cùng chú Biên; mẹ tôi đang nấu nướng trong bếp. Lục chào bố tôi và chú Biên, rồi hỏi:
- Bác gái đi đâu hở bác?
Bố tôi chỉ tay vào trong bếp:
- Bác gái đang chuẩn bị bữa tối!
Lục nhanh nhẹn như người đã quen từ lâu, đi thẳng vào trong bếp:
- Cháu chào bác. Bác nấu ăn ạ. Bác có việc gì cho cháu làm với!
- Con gái bố Biên đấy à. Xinh gái quá. Có việc đây, giúp bác một tay!
Tôi đoán chắc cũng chẳng có việc gì to tát lắm đâu. Thời buổi bây giờ, chuẩn bị một bữa cơm đón khách cũng đơn giản: nấu cơm có nồi cơm điện; nấu thức ăn có bếp ga; những món cầu kỳ ra quán mua. Có lẽ để Lục hòa hợp vào không khí gia đình, nên mẹ tôi nhờ Lục làm một vài việc gì đó chăng?
Một lúc sau, Lục bưng mâm cơm, mẹ tôi bê nồi cơm điện. Cả nhà tôi và hai bố con chú Biên ngồi quanh chiếc bàn trà được kê thêm hai chiếc ghế nhựa. Lục nhanh nhẹn so đũa, phân bát như là một người chủ trong gia đình. Tôi mở tủ lạnh lấy nước đá bỏ vào cốc; em Quang rót bia và nước ngọt.
Khi mọi người đã yên vị; bố tôi năng cốc chúc sức khỏe chú Biên, và mọi người trong gia đình. Chạm cốc riêng với Lục:
- Bác chúc cháu thi đạt điểm cao, đỗ hai ba trường!
- Cháu xin cám ơn hai bác cùng hai anh, chúc cả gia đình ta mạnh khỏe! Rồi Lục chạm cốc với từng người.
Tôi không ngờ, một cô gái nhà quê, lần đầu tiên ra thành phố, cũng biết ăn nói đâu ra đấy, cư xử đĩnh đạc; con gái Hà Nội còn kém xa!
Không biết bữa cơm thết khách của mẹ tôi có đúng ngon miệng, hay chú Biên khen ngoại giao:
- Chị nấu khéo quá, toàn những món em thích cả: Món lòng lợn, món thịt bò xào; vừa giòn, vừa mềm. Món lẩu cá quả hơn hẳn canh cá quả ở quê em đấy. Chị bày cho cháu Lục nhà em nhá. Mẹ tôi khiêm tốn:
- Có gì đâu chú! Lòng ngon là do con lợn nó béo; thịt bò mua thịt nạc thăn; lẩu cá thì có đủ gia vị: nấm hương, dứa tươi, bắp chuối thái nhỏ, nước xương hầm kỹ. Toàn là những thứ nhà hàng người ta chuẩn bị sẵn cho chú ạ; lại nấu bằng bếp ga, nóng sốt nên chú cảm thấy ngon miệng đấy thôi!
Trong suốt bữa cơm, chỉ có bố mẹ tôi và chú Biên có chuyện để nói. Còn tôi, em Quang và Lục lặng lẽ ngồi ăn. Lục ăn nhỏ nhẹ; chốc chốc mẹ tôi lại gắp thức ăn tiếp cho Lục:
- Ăn đi cháu. Cứ tự nhiên như ở nhà ấy chứ! Hồi bố cháu ở trên này, bố cháu và anh Minh đi câu được nhiều cá quả lắm, không phải mua như bây giờ đâu? Nhiều hôm ăn không hết còn mang bán đấy!
- Bác cứ để cháu được tự nhiên. Bây giờ ở quê, chủ nhật về, bố cháu vẫn câu được cá quả đấy!

Nhân chuyện Lục nhắc đến câu cá quả ở quê, chú Biên được dịp thổ lộ:
- Thỉnh thoảng, vào những ngày nghỉ, chủ nhật; em vẫn đi câu cá quả. Nhưng giờ cũng hiếm lắm. Ao chuôm người ta tát cạn, thả cá giống và nuôi cá thịt; nên kiếm được chỗ câu cũng khó. Chú quay sang hỏi tôi:
- Thỉnh thoảng cháu có kiếm được con nào không?
- Tối hôm kia cháu có ý đưa chú đi đến những chỗ, chú cháu mình thường câu được cá quả để nhớ lại những kỷ niệm xưa. Chú thấy đấy, bây giờ còn hồ ao đâu mà câu. Chú về Nam Định được hai ba năm thì nghề câu cá quả của cháu cũng chấm dứt. Với lại học đại học, bận nhiều; không có thời gian để đi ra ngoại thành, nên cháu cũng chẳng biết còn chỗ nào để câu không ? Cần câu và bát câu cháu đã gác trên gác bếp ba bốn năm nay rồi. Buồn thật chú nhỉ!
Vừa ăn vừa chuyện trò. Tôi hỏi chuyện thi cử của Lục. Lục khiêm tốn:
- Em làm cũng tàm tạm. Nếu ngưòi ta chấm xông xênh, cả môn hóa và môn lý, mỗi môn em cũng được khoảng 7 hoặc 8 điểm.
Năm thi vào đại học, em Quang đỗ cả bốn trường: Bách khoa, Xây dựng, Tổng hợp, Thương mại. Em ấy tự chấm điểm cho mình khá chính xác, nên cũng nhận xét:
- Thế là tốt rồi, chỉ cần môn toán ngày mai phấn đấu 7 điểm là đỗ.
Bố mẹ tôi cũng mừng ra mặt. Bố tôi khen:
- Sức học của cháu như thế là quá giỏi đối với học sinh nông thôn. Chứ ở Hà Nội, con cái người ta phải thuê gia sư về dậy ở nhà; đến các lò luyện thi từ khi bước vào lớp 10. Anh Minh và anh Quang cũng phải học ở các lò luyện thi của Đại học bách khoa, Đại học xây dựng và Đại học kiến trúc Hà Nội mới đỗ đấy!
Chú Biên thì không nói gì về việc học hành của Lục, nhưng nhìn thái độ, cũng có thể đoán được, chú rất tin tưởng vào sức học của Lục; nên cũng chỉ nói có một câu:
- Em hy vọng là cháu đỗ, chứ học lại một năm nữa cũng căng. Nhà ba cháu đi học một lúc vất vả lắm anh chị ạ!
Mẹ tôi đứng dậy bê đĩa hoa quả đặt trên bàn thờ xuống và bảo tôi và em Quang dọn bát đĩa vào bếp, để sáng mai rửa.

Siren 15-07-2010 22:14

TRUYỆN CÁ QUẢ - Đoạn kết - Nguyến Hữu Hùng
 
Thông thường ở nhà tôi, chỉ có bữa tối là cả nhà ăn cùng nhau. Bữa sáng, bữa trưa; tùy nghi di tản: Bố mẹ mang cặp lồng ăn trưa ở cơ quan; chúng tôi về học lúc nào thì ăn lúc ấy: có cơm nguội, ăn cơm nguội; hết cơm nguội thì một gói mỳ ăn liền cũng xong. Công việc nội trợ trong gia đình mẹ tôi đảm nhiệm tất tần tật: từ chợ búa, cơm nước, mua thực phẩm. Xếp hàng đong gạo thì bố mẹ tôi thay nhau, đôi khi cả chúng tôi cũng tham gia vào công việc này. Thấy mẹ tôi vất vả, bố tôi đùa trêu:
- Đáng ra em phải cố đẻ lấy một đứa con gái, nó còn biết tâm tình, giúp đỡ các công việc nội trợ trong nhà. Không đẻ được con gái, em đã thấy thiệt thòi chưa?
Mẹ tôi chỉ bảo:
- Trời cho con nào, được con ấy; có muốn cũng chẳng được!
Tôi và em Quang có nhiệm vụ rửa bát, mỗi đứa một hôm. Hôm nay đến phiên tôi. Nhưng có lẽ để giữ thể diện cho tôi; cơm xong, mẹ bảo tôi và em Quang dọn bát địa vào bếp để sáng mai rửa là có lý do của nó.
Không để chúng tôi phải làm. Lục nhanh nhẹn dọn bát đĩa ra bếp rửa, mẹ tôi ngăn cũng không được. Chú Biên còn chêm vào:
- Chị cứ mặc cho cháu làm! Ở nhà, việc bếp núc là ở cả trong tay cháu đấy.
Ăn hoa quả, uống nước xong; chú Biên lấy lý do về sớm để Lục còn chuẩn bị cho ngày mai thi tiếp. Bố mẹ tôi cũng không tiện giữ lại, bảo tôi và em Quang đưa hai bố con chú về trường. Chú nằng nặc từ chối, lấy lý do đường gần, đi bộ cho mát. Tất nhiên, cả bố mẹ và chúng tôi đều không đồng ý.
Khi tạm biệt hai bố con chú Biên, mẹ tôi dặn đi dặn lại:
- Thi xong, thế nào chú cũng phải đưa cháu về đây ngủ với tôi một tối. Cũng phải đưa cháu đi một vài nơi để biết Hà Nội chứ! Sáng ngày kia hãy về chú ạ!
- Chú Biên vâng vâng dạ dạ rồi xin phép bố mẹ tôi ra về.
Tôi và em Quang lấy xe máy đưa chú Biên và Lục về trường. Lúc chia tay, Lục ghé vào tai, nói nhỏ một điều gì với bố. Chú Biên đặt bàn tay lên vai tôi:
- Chú chỉ được nghỉ hết ngày mai. Sáng mai thi xong, bố con chú ra xe về ngay. Cháu về nói với bố mẹ thông cảm cho chú. Một việc nữa, chú nhờ hai cháu:
- Hôm nào nhà trường công bố điểm, các cháu đi xem giúp, rồi điện cho chú có được không?
- Được chú ạ! Tôi sốt sắng.
Chú bảo Lục ghi lại số báo danh, điện thoại cơ quan, địa chỉ nhà chú vào một mảnh giấy nhỏ rồi đưa cho tôi.
Chào chú Biên và Lục ra về. Một tình cảm lưu luyến thực sự dâng trào. Em Quang vốn ít khi thổ lộ tâm tình, trên đường về, bất thình lình đưa ra nhận xét:
- Anh Minh thấy không, con gái chú Biên hơi bị xinh đấy!
Quả thật đến cái tuổi này, tôi không còn thờ ơ với những người con gái nữa. Nhận xét này cũng rất phù hợp với những suy nghĩ của tôi ngay ngày đầu mới gặp Lục. Có lẽ Lục có được cái gien cao ráo của bố, đặc biệt đôi chân rất dài, như người mẫu; còn cái mặt thanh tú, nước da trắng ngần chắc là của mẹ. Và cuộc sống nền nếp ở một vùng quê mà chú Biên luôn luôn tự hào là đất văn hiến của tỉnh Nam Hà.
Tôi cảm thấy ngày hè năm ấy nó trôi đi sao mà chậm chạp. Tôi khấp khoải tính từng ngày. Thỉnh thoảng, tôi dò hỏi mấy thằng bạn có em gái thi vào Đại học sư phạm I về ngày công bố điểm thi. Một số đứa nghi ngờ tôi có bạn gái hoặc người yêu thi vào Đại học sư phạm I chăng? Tôi nói đối quanh:
- Đứa em con dì thi vào khoa toán của trường.
Một số thì tin, một số đứa vẫn tỏ ra nghi ngờ, cho rằng tôi nói dối.
Rồi ngày ấy cũng đến. Tôi phóng xe đến trường thật sớm, trong lòng cũng hồi hộp chẳng kém gì đi xem điểm thi của chính mình cách đây bốn năm.
Vất vả lắm tôi mới chen vào được giữa cái đám đông nhốn nháo, chen chúc đến nghẹt thở. Cũng rất may, trong cái danh sách vần L, chỉ có một cái tên duy nhất là Trương Thị Lục, không thể nhầm lẫn với tên nào khác được. Từ hồi hộp đến ngạc nhiên, không ngờ, Lục lại đỗ cao đến thế: toán 8,5; vật lý 8; hóa 7,5. Tôi nhẩm đi nhẩm lại cho thuộc rồi mới chen ra khỏi đám đông. Lấy bút ghi lại vào trong mảnh giấy Lục đã ghi sẵn số báo danh, số điện thoại và địa chỉ nhà ở quê, Lục đưa cho tôi bữa trước.
Phóng xe ra bưu điện Cầu Giấy, tôi phôn về Nam Định cho chú Biên. Thật là xui xẻo. Chú Biên không có ở cơ quan. Tôi nhờ bác thường trực ghi lại số điểm thi, để báo lại cho chú Biên. Chắc ăn hơn, tôi gửi một bức điện khẩn; cũng với nội dung tương tự về Yên Đổ, Bình Lục quê chú.
Cái mùa hè oi ả rồi cũng trôi qua. Tôi đã đi học được nửa tháng, trong lòng khớp khởi chờ tin tức của chú Biên và Lục. Tôi đoán, thế nào chú Biên cũng đưa con lên nhập trường. Sinh viên năm thứ nhất ở trường tôi đã lục tục tựu trường.
Vẫn cái cảnh như khi thi vào đại học. Bố mẹ hoặc người thân trong gia đình, cùng các con em mình đến trường làm thủ tục nhập học. Học sinh nào điểm thi cao, gia đình khó khăn, hoặc ở diện chính sách: bố thương binh, gia đình liệt sỹ, mới được vào ở ký túc xá của nhà trường. Còn phần đông, tự xoay sở lấy chỗ ăn ở. Không thấy chú Biên đưa Lục lên nhập học, tôi và em Quang đoán già đoán non: có lẽ gia đình chú không lo được cho Lục học đại học. Bố tôi thì bảo:
- Hoàn cảnh gia đình nhà chú Biên cũng không được khấm khá lắm. Chú ấy là công nhân, vợ là giáo viên tiểu học; cả hai người lương đều thấp; lại nuôi bố mẹ già. Nhà chú ấy còn hai em nữa đang tuổi đi học, nên cũng phải tính toán. Chắc cô chú ấy cho con học ở Cao đẳng sư phạm Nam Hà; gần nhà, đỡ tốn kém, ra trường lại dễ xin việc.
Mẹ tôi cứ xuýt xoa:
- Con bé vừa được người, được nết, lại học giỏi; học ở trường nhà quê hơi phí.
Một tháng trôi qua, chuyện về bố con chú Biên dường như đã quên hẳn; thì tôi nhận được thư của chú Biên qua đường bưu điện. Chú viết ngắn gọn:
- “Đã nhận được tin nhắn, cám ơn hai cháu và gia đình. Lục đã nhập học Đại học sư phạm I, chắc chưa quen đường nên chưa đến thăm gia đình và cám ơn các cháu được”.
Chú ghi lại địa chỉ: khoa, lớp và nơi ở của Lục trong ký túc xá của nhà trường.
Trong lòng tôi tràn đầy niềm vui: mừng cho chú Biên, mừng cho Lục. Tôi tự hứa với mình: sẽ quan tâm, chăm sóc Lục như đứa em gái, cũng là để đáp lại những gì chú Biên giúp đỡ, cư xử với tôi như là người bạn thân trong những năm chú sống ở Hà Nội.
Chủ nhật tới, tôi sẽ cùng em Quang đến thăm Lục.

Hà Nội tháng 12 năm 1998


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 22:53.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.