![]() |
Còn đây là ý kiến của nhà thơ Raxun Gamzatov về tình yêu, rút trong tập "Những ngôi sao xa" (Giải thưởng Lê-nin) do Thái Bá Tân dịch năm 1978. Bài thơ viết theo thể Sonnet.
Có thể nói tình yêu là trường học Nơi không phải ai muốn học cứ vào Nơi thầy giáo là nụ cười, tiếng khóc Bắt học trò làm việc khắt khe sao! Tôi đã đọc nhiều sách hay và hiếm Học càng lâu, càng thấy rõ một điều: Khó có thể thành công nhờ kinh nghiệm Của những người thất bại với tình yêu Tôi cố học, nhưng không vào, trầy trật Thường vấp đau, thi trượt, nợ bài Thường phạm những sai lầm nghiêm trọng nhất Lý luận, thực hành không sắc sảo, thường sai... Thành ra tôi hầu như không tiến bộ Dù đã học suốt đời trong trường đó. |
Em thích bài này của Xuân Quỳnh, cũng có những ý hơi giống với Gamzatov, là bài Thơ tình cho bạn trẻ, trong đó có đoạn:
Nào hạnh phúc, nào là đổ vỡ Tôi thấy lòng lo sợ không đâu Muốn giãi bày cùng ai đó đôi câu Về tất cả những gì tôi sẽ trải Mong rút ngắn dặm đường xa ngái Để cho người tới đích bớt gian truân Bao khổ đau, sung sướng đời mình Xin tặng bạn làm bước thang hạnh phúc Nhưng tôi biết chẳng giúp gì ai được Những vui buồn muôn thuở cứ đi qua. |
Thi sĩ Trần Dần nói về tình yêu cũng độc đáo, và đau đớn làm sao. Nhưng có cảm giác vì thế mà tình yêu đâm ra thiêng liêng hơn, ngọt ngào hơn, cần thiết hơn, dữ dội hơn... Hơn tất ca những mối tình ta đã trải qua, ta đã nói đến :)
... Tình yêu không phải chuyện đưa cho nhau ngày một bó hoa Nó là chuyện những đêm ròng không ngủ tóc tai bù như những rặng cây to nó vật vã những đêm trời động gió Tình yêu không phải là kề vai mơ sầu mộng dưới trăng mòn mà phải sống phải cởi trần mưa nắng phải mồ hôi chảy đẫm tận buồng gan. Tình yêu không phải chuyện ngàn năm kề sát má mà bỗng dưng – một quả tim chung phải bổ nó làm đôi người một nửa người ôm một nửa... .... |
HÚT HỒN
Cớ gì người hút hồn tôi Cớ gì nắng điệu, hoa cười kiêu sa Dáng hình, giọng nói người ta Trái tim tôi muốn vỡ ra, thình thình Sương rơi ngọn cỏ cong mình Tôi rơi vào một cuộc tình. Ngẩn ngơ Người ơi là thực hay mơ Nụ cười quyến rũ thẫn thờ bờ môi Chùm sao rắc nhớ chơi vơi. Trăng vàng hờ hững lặng trôi. Khuya rồi Cớ gì người hút hồn tôi Ngày đêm lơ đãng rối bời buồn vui. |
Trăng Quê làm thơ lục bát hay quá! Giá như ở tuổi tôi mà còn có cảm giác HÚT HỒN ấy thì hay biết bao...:emoticon-0150-hands
|
Cảm ơn bác Hoàng Nhuận Cầm!
1.Có 2 thi sĩ Hoàng Cầm. Bác Hoàng Cầm của lá diêu bông, sông Đuống nghiêng nghiêng nói thật là tôi không thích, vì nhiều lẽ, trong đó có cả yếu tố ngoài thi ca. Tôi thích bác Hoàng Cầm kia hơn, gọi đầy đủ là Hoàng Nhuận Cầm, mà ngoài đường một dạo thấy anh, bọn trẻ con hay réo gọi hân hoan: “Bác sĩ hoa súng!Bác sĩ hoa súng kìa”. Tôi thích Hoàng Nhuận Cầm từ hồi còn học cấp ba, đầu thập niên 80. Chỉ đọc một bài, chép trong sổ bọn con gái cùng lớp, là thích ngay. Đó là bài "Xúc xắc mùa thu", với những câu thơ ám ảnh: Tình yêu đến trong đời không báo động Trái tim anh chưa lỗi hẹn bao giờ và: Sẽ tan đi những thành phố bảy màu Đôi trái cấm trong vườn đời em, anh làm vỡ Những giọt mực thứ ba em ơi không thể lỡ Xin trải lòng ta đón chấm xanh rơi Sau này, khoảng năm 86, 87 lang thang ở hiệu sách phố Gorky ở Moskva, nơi bán sách của các nước XHCN, tình cờ mua được cuốn tuyển thơ, khổ to, dày dặn, không còn nhớ chính xác tên nữa. Hình như đó là "Những bài thơ hay nhất thế kỷ" sao đó, mà hình như không phải. Thời đó các nhà làm sách chưa có thói quen giật tựa "đao to búa lớn" và câu khách như bây giờ. Trong cuốn này, nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm góp 1 bài. Đó là" Chiếc lá đầu tiên", với những dòng mở đầu: Em thấy không, tất cả đã xa rồi Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say. Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước Con ve tiên tri vô tâm báo trước Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu. Cả bài thơ có nhiều câu hay, tứ hay, nhưng không hiểu sao tôi nhớ và ấn tượng mỗi câu về tiếng ve “xé đôi hồ nước”. Nó dữ dội và giàu sức biểu đạt. Sau này, tôi biết thêm anh có viết một bài nữa cũng rất được, đó là "Hò hẹn mãi cuối cùng em cũng đến". Mấy câu sau đã trở nên quá quen thuộc, đến nỗi bị xuyên tạc " Dạ dày anh như căn nhà bé nhỏ/Rượu bia vào-nếu chán-nó lại ra": Quả tim anh như căn nhà bé nhỏ Gió em vào – nếu chán – gió lại ra Hò hẹn mãi cuối cùng em đứng đó Dẫu mùa thu, hoa cúc cướp anh rồi .... Đó đều là những bài thơ tình yêu. 2.Có một bài nữa của HNC tôi cũng thích, nhưng không hiểu sao chỉ nhớ rõ, đọc được bất cứ lúc nào 4 câu thơ: Ta đã đi như mèo trên phố vắng Gọi tên con như gọi các thiên thần Có một nốt không bao giờ con biết tới Là nốt buồn, cha đã nuốt thay con Đó là bài "Nhớ ngày mai". Hay quá, nhớ ngày mai...Chỉ riêng cái tít cũng đã là một sự khám phá rồi. Một bài thơ giàu tình cảm, là lời tâm sự của một người cha với con, và hình như nhà thơ muốn nói nhiều hơn thế. Đó là mong muốn gửi trong :”Cha khao khát sau này/Thích gì, con hát thế “ chăng? Lại nhớ một thời tuổi trẻ, tức là thời lũ lông bông chúng tôi chưa có người yêu, chưa có vợ. Đó là vào những năm giữa thập niên 90 thế kỷ trước. Lũ chúng tôi thường lông bông đi uống rượu đêm triền miên. Có lúc là đi với bạn phổ thông, có lúc đi với đồng nghiệp, có lúc lại đi với mấy ông anh làm đủ nghề... Nhớ một đêm mùa thu, hương hoa sữa thơm gắt từ phía hồ Thuyền Quang đưa về dốc Bà Triệu. Tôi đi bộ lang thang cùng nhà biên kịch Tùng Linh, con trai nhà văn Văn Linh, tác giả của "Nơi xa" nổi tiếng một thuở với Ngọc Tống Giang, Hắc Toàn Phong Lý Quỳ, Phàn Lê Huê...Hai anh em đã làm xong một "cữ", rồi cứ đi bộ lang thang khắp phố xá. Đêm khuya, phố xá vắng tanh vắng ngắt. Đến dốc Bà Triệu, anh Linh bỗng lăn đùng ra phố, dang hai tay ra. Tôi hoảng quá, tưởng anh trúng gió làm sao. “Nằm hẳn xuống đây, phố vắng không có ai, thích gọi tên ai thì gọi to lên đi mày. Cho nó sướng!”-anh Linh bảo. Tôi chẳng có tên ai để gọi cả nên lóng ngóng ngồi xuống cạnh anh, bụng nghĩ gọi to tên ai lên giữa phố đêm hôm khuya khoắt này có mà là dở người. Đã mười mấy năm trôi qua, mỗi khi có việc về khuya trên phố Bà Triệu, đến quãng ấy, tôi vẫn nhớ đến anh Linh. Và nhớ đến câu thơ của Hoàng Nhuận Cầm, có lẽ nhà thơ cũng đã nhiều lần như vậy, đi như mèo hoang trên phố và gọi tên các con như một nhu cầu bản năng. Gìơ, khi đã là bố của 2 đứa con nít, tôi mới hiểu thêm câu thơ của anh HNC. Bởi vì, tôi cũng thích gọi tên của bọn trẻ con. Bọn trẻ nhà tôi không có nick là Bống, là Nhím, là Khoai…như nhiều gia đình vẫn đặt tên âu yếm cho các công chúa hoàng tử của mình. Ở khu tập thể tôi đang sống, có đến mười mấy cháu tên là Bống, thật ngộ. Một người quen có kể câu chuyện, khẳng định là có thật. Là có một cháu lần đầu đến lớp mẫu giáo, khi cô gọi tên thật (là Hương, là Linh gì đó) thì không hề phản ứng gì cả, vì từ bé đến giờ toàn được mọi người gọi là Bống(!). Lại nhớ có một người cũng có suy nghĩ giống mình về cách gọi tên người thân, nhưng anh này tài là nói được điều đó lên trong một cuốn truyện viết cho thiếu nhi rất đặc sắc. Đó là nhà văn Nguyễn Ngọc Thuần, hình như hiện vẫn đang trình bày cho tờ Tuổi Trẻ cuối tuần. Thuần là hoạ sĩ, nhưng viết văn hay. Trong cuốn “Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ” viết khi còn là sinh viên mỹ thuật (đoạt Giải A một cuộc thi viết cho thiếu nhi), Thuần đã viết những dòng sau, may quá tìm được trên mạng, đỡ phải tìm và gõ lại: “Theo bố tôi, cái tên quan trọng lắm. Bởi nó là cái tiếng đẹp đẽ nhất mà người ta sẽ gọi trong suốt cuộc đời một đứa trẻ. Ðứa trẻ này khác với đứa trẻ kia trước tiên là một cái tên. Khi nhớ một cái tên tức là ta nhớ về một con người có cái tên đó. Không gì tuyệt diệu hơn khi mình gọi tên người thân của mình.” 3. Vậy là cho đến giờ, tôi vẫn chỉ biết đến có 4 bài thơ về tình yêu của Hoàng Nhuận Cầm. Đúng hơn là biết có ngần ấy, và cũng thích ngần ấy luôn, đến mức không cần biết anh còn những bài nào nữa. Tôi cũng chưa nói chuyện với HNC bao giờ, chỉ nhìn thấy và không khỏi thất vọng vì vẻ ngoài nhầu nhĩ, thậm chí là khá nhôm nhoam của tác giả những vần thơ mà mình yêu thích. Cỡ trên chục năm trước, thi thoảng còn thấy anh đạp chiếc xe đạp, lúc thì đến các bạn thơ văn công tác tại một Toà soạn trên phố Hồ Xuân Hương, lúc lại thấy thi sĩ đang gò lưng đạp cố sóng đôi với một ai đó đi xe máy trên phố, miệng nói oang oang, không lẽ anh đang “xuất bản” thơ trên phố?. Tôi muốn cảm ơn HNC, “bác sĩ Hoa Súng” vì anh đã góp phần làm một kẻ vốn dĩ khô khan như tôi biết được thơ ca đã có những sức mạnh riêng huyền diệu của nó. Sau một ngày nóng quá mức (con phố nơi tôi đang ngồi phóng viên báo Tiền Phong đo được nhiệt độ mặt đường là 50 độ), chiều gặp cơn mưa không vè được có đôi điều dông dài tản mạn cùng các bác. Cảm ơn các bác đã đọc!:emoticon-0150-hands |
Nhớ Ngày Mai
Này em Anh nhớ ngày mai quá Có thể là Con gái sẽ ngủ quên Trên cây đàn, Chúng mình mua quá đắt. Nhưng em đừng đánh thức Giấc mộng Su-man còn đắt hơn nhiều. Ta đã thực vào đời bằng nước mắt Để con ta mơ mộng ngủ bên đàn Ta đã đi như mèo trên phố vắng Gọi tên con như gọi các thiên thần Có một nốt không bao giờ con biết tới Là nốt buồn, cha đã nuốt thay con Đường cha bước đúng ngày hoa đỏ thắm Rơi như mưa, như máu đổ bên đường Em đã đến cùng tôi như tín ngưỡng Cám ơn Người, kinh thánh của tình yêu. Con đứng hát bài ca hoa tuyết trắng Mẹ ngày xưa chưa kịp hát cho mình Nhưng đom đóm mùa thu đâu đã chết Cha hôn về xa hút tuổi mười lăm. Đường cha bước đây ngày đỏ thắm Rơi như mưa, như máu đổ bên đường Môi đã đến tìm môi sau khói súng Cảm ơn Đời, kinh thánh cuộc hành quân Cha ao ước bình minh rơi thật khẽ Trái đất tròn trong mắt ấy tròn xoe Cha khao khát sau này Thích gì, con hát thế Dù cha thành Xác pháo Để mừng con. |
Trích:
Người ta bảo đàn ông khi về hưu mới " xốn xang" anh ạ :emoticon-0136-giggl, bây giờ còn lo kiễm xiền hì hì :emoticon-0157-sun: @ Gà Mờ của chị, chị trợn mắt kinh ngạc trước khả năng bình thơ của em đấy :emoticon-0150-hands. Có lẽ chị cũng phải cảm ơn bác HC với được. Thú thật mình ít đọc thơ bác Cầm, sau khi bác ấy mất người ta tung hô nào là Lá diêu bông với Bên kia sông Đuống mà chị đọc mãi chả thấy thơ đâu trừ câu: Những cô hàng xén răng đen Cười như mùa thu tỏa nắng Vậy là bụng bảo dạ, người Việt nam có thói quen hát đồng ca khóc cũng khóc bè:emoticon-0136-giggl. Hôm nay thấy em đưa ra những câu thơ này chị mới thấy một HC thực sự đáng ngưỡng mộ Cảm ơn em Gà và nhân đây, trong lúc ngồi tại cơ quan chờ cơn mưa đi qua, có bài này vừa viết chưa đặt đầu đề tặng mọi người nhé Không bao giờ gặp lại Bờ vai xưa dịu dàng Không bao giờ gặp lại Ánh mắt buồn xốn xang Em gom hết nắng vàng Để cháy lên mùa hạ Và chiều nay nhớ quá Cơn giông vừa qua đây Và này gió này mây Này ầm ào tiếng sấm mà lòng sao cay đắng khóc thầm ngày hoang vu Mưa còn mưa, còn mưa Chớp nhòa, chiều run rẩy Con đường ngày mưa ấy gọi tên anh nghẹn lòng :emoticon-0100-smile:emoticon-0111-blush |
Trích:
bác Hùng ơi, làm thế nào để ngắm lại "đôi chân bụ bẫm đầy sẹo của Hắc Toàn Phong Lý Quỳ" ạ? |
Trích:
|
TÔI TIN - Phạm Công Trứ
Có thể tình yêu như sét đánh Dội xuống đầu ai một buổi nào Cơn choáng qua đi, tình yêu cũng chết Chia tay rồi, vẫn chưa hiểu vì sao Có thể tình yêu như hoa trái Từ chát chua năm tháng hóa ngọt ngào Trong sương gió tình yêu dần chín Trái hôn đầu trân trọng hái trao nhau Có thể tình yêu, vâng, có thể Ôi thi ca luận mấy cho vừa Có thể tình yêu, vâng, có thể Nên muôn đời vẫn nói say mê Bạn đã có tình yêu chưa bạn? Nếu có rồi gìn giữ lấy bạn ơi! Mười năm trước, chuyện ai chưa hề cũ Chỉ một lần im lặng, một lần thôi Nếu chưa có đừng vội buồn bạn nhé Lượng đời này rộng mở vô cùng Chử Đồng Tử cuộc đời nghèo là vậy Người yêu chàng lại chính Tiên Dung Tôi cũng chưa 1 lần yêu, :emoticon-0127-lipssthưa bạn Nhưng tôi tin hạnh phúc ở đời Tôi trân trọng cuộc đời, trân trọng lắm Có lẽ nào đời chật hẹp với riêng tôi? |
Trích:
Hiện mình không còn cuốn này, nhớ hồi nhỏ, trong tủ sách có tận 2 cuốn Nơi xa, thế mới là ăn chơi chứ. Một cuốn bố mua cho, còn một cuốn được trường tặng cuối năm học gì đó, hình như thế. Cuốn Nơi xa (theo nhà thơ Hoàng Việt Hằng phỏng vấn cụ Văn Linh), thì đã được tái bản 9 lần ở VN, 4 lần ở Nga và Belarus. Một kỷ lục. Xem thêm về cụ ở đây: http://phongdiep.net/default.asp?action=article&ID=7774 Ngày trước nhà cụ Văn Linh ở phố Mai Hắc Đế. Sau này nhà cụ đã chuyển về một căn hộ tầng 2 nhà lắp ghép đối diện với khu Ngoại giao đoàn trên đường Kim Mã, cách quán dê núi (lại quán nhậu:emoticon-0136-giggl:emoticon-0136-giggl) không xa. Đến hỏi cụ mượn photo thì chắc sẽ có Siren ạ. Muốn ngắm lại chân thì chỉ có cách đó thôi. Cứ alô, mình sẽ chỉ đường đi cho. Mà nếu tiện, qua Dư già hiệu sách 180 Bà Triệu xem sao. Hay là quán sách cũ ngã tư Ngô Thì Nhậm, Trần Xuân Soạn ấy. |
@Trăng Quê: Chị Trăng Quê làm hút hồn nhiều người quá. Tội to đấy ạ :P.
@Anh Hùng: Thanks anh về những câu chuyện nho nhỏ trong bài bình thơ. Hay quá. Đúng là không gì tuyệt diệu hơn khi mình gọi tên người thân và ngược lại. Em cũng thế, cũng thích được nghe gọi đích danh mình, chứ không phải là con ơi, em ơi, mẹ ơi, nhưng hóa ra đó là ao ước "thầm kín" mà hôm nay bác Hùng nói hộ :emoticon-0111-blush Nhưng mà riêng chuyện trẻ con không biết tên thật của mình thì là lỗi của bố mẹ, hì. Như Dế nhà em, nó không hiểu sao đã 7 tuổi mà vẫn rất yêu cái tên ở nhà của nó, phân biệt rõ ở lớp gọi là Phúc, ở nhà là Dế. Nó bảo, ở lớp cô gọi con là Phúc. - Sao cô biết? - Vì con tự gọi con là Phúc :D. Em hỏi, thế mẹ gọi con là Phúc được không? Thì nhất định không, còn nhấn mạnh, dằn từng từ: Không! Bao! Giờ! Vì sao? Vì con thích mẹ gọi con là Dế. Thế khi mẹ đến lớp mẹ cũng gọi con là Dế à? - Câu này làm cậu ta ngẩn ra, rồi không biết nói sao. Có lần em đến lớp nó, cứ nói chuyện với bọn trẻ là bạn Dế thế này thế kia, thì cậu ta đứng cạnh nhắc vở: "Bạn Phúc!". :D Bài "Chiếc lá buổi đầu tiên" là một trong những bài nằm lòng của thế hệ bọn em. Đến giờ thi thoảng đi trên đường vẫn lẩm nhẩm bài ý hihi. "Muốn khóc bao nhiêu, muốn hát bao nhiêu Bài ca đầu xin hát về trường cũ Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ Sân trường đêm rụng xuống trái bàng đêm Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em..." |
Bác Hoàng Cầm cũng có nhiều bài em thích :). Ví dụ:
Cách nhau ba bước vào vườn ổi Chị xoạc cành ngang, em gốc cây - Xin chị một quả chín! - Quả chín quá tầm tay. - Xin chị một quả ương! - Quả ương chim khoét thủng Lẽo đẽo em đi chiều mai sau Cúi nhặt chiều mưa dăm quả rụng Bài "Quả vườn ổi", em chép theo trí nhớ, ko biết có đúng ko nữa. Nhưng đọc bài này thấy man mác, buồn buồn, và hình như có tình yêu. |
MÙA HOA CẢI
Nghiêm Thị Hằng Có một mùa hoa cải Nở vàng bên bến sông Em đang thì con gái Đợi anh chưa lấy chồng. Anh rụt rè không dám Hái một bông cải ngồng Sợ làm con bướm trắng Giật mình bay sang sông. Qua bao mùa hoa cải Chỉ mình anh biết thôi Mình anh không dám hái Hoa cải bay về trời. Bâng khuâng chiều làng bãi Không còn hoa cải ngồng Ai xui anh trở lại Ngày em đi lấy chồng. Anh lại gieo hạt cải Lại âm thầm đợi mong Có một người con gái Đợi anh chưa lấy chồng |
ĐẰNG ẤY
Hồ Khải Hoàn Đằng ấy ơi. Xa cách mấy năm rồi Tôi vẫn nhớ, đâu dễ quên đằng ấy Tuổi học trò trong tôi thức dậy Những vui buồn đắng ngọt mênh mang… Tóc xuống vai nghiêng bóng lá bàng Mắt biếc xanh - một trời mơ ước Cánh buồm nhỏ - lao xao sóng nước Tôi trộm nhìn - đằng ấy cũng nhìn tôi Đôi mắt tôi muốn hoá thành lời Đắng ấy ơi…tôi yêu đằng ấy quá Mà đằng ấy cứ ngẩn ngơ đến lạ Để gió chiều chia nắng phôi pha Tôi tìm ai ? Tôi đi tìm ai Mặt đất cỗi cằn nhập nhoè ánh lửa Mảnh vụn đời thường đốt cháy miền thương nhớ Bao năm rồi...đằng ấy…nhớ tôi không ? Tôi đã đi chín núi mười sông Xuôi ngược dòng đời bon chen cơm áo Những bóng đen của sắc màu hư ảo Vẫn còn đây …đằng ấy của tôi ơi. |
NGỌN GIÓ.
Chính Hữu Em có bao giờ nửa đêm thức dậy, Nghe ngọn gió phương này thổi sang phương ấy, Đấy là hồn anh đang thở đêm đêm, Đi giữa đất trời đến hát ru em! |
KÉO VỢ.
Lò Ngân Sủn Thày mo bảo không hợp số, Thày tào nói không hợp duyên! hai người không thể nên vợ chồng! Nhưng hai trái tim đã ghép vào nhau không thể tách, Hồn vía hai người đẫ hòa vào nhau không thể lìa! Trời đã xui, Đất đã khiến, Người con trai liền ra đón đường, bắt, kéo, cõng người con gái về làm vợ. Từ đó dân tộc tôi sinh ra tục "kéo vợ" Để át đi tục xem số, Để vượt qua tục do duyên, Để tình yêu được đứng trên tất cả! |
HƯ VỌNG (Lâu Đài Cát)
Y Nguyên Trăm ngọn sóng vẫn hôn lâu đài cát Rồi xóa tan, thơ dại giạt bờ xa Theo gió lên non hỏi cội thông già Người đâu ta giữa đất trời lồng lộng Dấu chân cát chông chênh niềm hi vọng Biển xa thuyền, tờ mộng hút tầm tay Phiêu diêu cùng cánh hạc cuối dường mây Con còng gió quên gọi bầy ca múa Thuyền đi rồi, biển nhọc nhằn héo úa Trời mấp mênh, con thuyền nhỏ về đâu? Biết bao giờ thuyền và biển gặp nhau Trăm con sóng bạc đầu buồn ở lại Ôm nỗi chờ ma quái Tiếc ngày xưa ngần ngại chẳng nên câu Trách người đi không nhìn vào mắt sâu Từ độ ấy trăm hạt sầu chắp cánh... Ngày tháng úa theo mùa đời hiu quạnh Người bóng chim, canh cánh nỗi chờ trông... Một sớm thu buồn con sáo sang sông Tha theo nửa mảnh tim hồng vỡ vội Con còng gió biết đâu đời bão nổi Lời hẹn thề chưa kịp nói sơn keo Bóng tà huy lưng chừng núi lắt leo Nhuộm xác pháo đỏ eo sèo rắc lối Thôi là hết! mộng xây nhà bên suối, Tình đầu là tình cuối, thế là thôi! Không ai mong, rồi cũng hóa trò chơi Cánh bướm dại sớm vội rời hoa cỏ Trănh hạ huyền còn khi mờ khi tỏ Mắt thu huyền còn giọt nhỏ triền môi Tình đông miên còn buốt giá tim côi Hương xuân biếc còn xa vời huyễn mộng Thuyền xa vắng, gió gào cơn biển động Chuông giáo đường vật vã gióng hồi mau Sóng miên man, sóng tất tả dồn nhau Cùng tự vẫn, nát nhàu bờ đá dội Con còng gió đã làm gì nên tội Sao một đời luôn bối rối bơ vơ? Cát mênh mông, chân lẩn quẩn bâng quơ Qua hờ hững thời dại khờ son trẻ Trăm nhánh sông đời chia ngang lối rẽ Thuyền xa khơi xóa nhẹ lối quay về Đã mơ hồ bến mộng nối bờ mê Sóng mỏi mệt lê thê niềm uất ức Tình đau muôn kiếp trước Đừng dấn bước nôn nao Theo gió lùa qua phi lao Về đánh thức bầy sao trời hiu hắt... Bến chài lặng ngắt Dăm con thuyền nằm lật úp hom hem Tháp giáo đường ngơ ngác giữa màn đêm Buồn xóm đạo rải lên thềm nhà vắng Khúc tình ca vẫn xây lầu cát mặn Dù bao nhiêu lần bọt trắng phủ đầu Công dã tràng lần chuỗi hạt từng xâu Giọt nuốt xuống theo nhịp sầu nghẹn thở Nhạc hạ màn: Không cùng nhau tát biển Đông Con còng gió uống giọt mong quên người |
KHÔNG CÒN
Vũ Thuỳ Hương Không còn nước mắt cho anh nữa đâu Em đã khóc suốt thời trẻ dại Nước mắt nhỏ xuống đời con gái Từ khi mình xa nhau... Chùm thơ ngày nào vỡ vụn từng câu Anh góp nhặt tặng cho tình yêu mới Người con gái kia có bao giờ biết hỏi Xưa là thơ cho mối tình đầu Ngày hôm qua chợt nhận ra nhau Anh lạc giọng gọi tên em...òa vỡ! Chút tình xưa anh lỡ tay hất đổ Sao giờ mới biết đau??? |
THÁNG SÁU TRỜI MƯA
Nguyên Sa Tháng sáu trời mưa, trời mưa không ngớt Trời không mưa anh cũng lạy trời mưa Anh lạy trời mưa phong toả đường về Và đêm ơi xin cứ dài vô tận Đôi mắt anh em xin đừng lo ngại Mười ngón tay đừng tà áo mân mê Đừng hỏi anh rằng: có phải đêm đã khuya? Sao lại sợ đêm khuya, sao lại e trời sáng... Hãy dựa tóc vào vai cho thuyền ghé bến Hãy nhìn nhau mà sưởi ấm trời mưa Hãy gửi cho nhau từng hơi thở mùa thu Có gió heo may và nắng vàng rất nhẹ Và hãy nói năng những lời vô nghĩa Hãy cười bằng mắt, ngủ bằng vai Hãy để môi rót rượu vào môi Hãy cầm tay nhau bằng ngón tay bấn loạn Gió có lạnh hãy cầm tay cho chặt Đêm có khuya em hãy ngủ cho ngoan Hãy biến cuộc đời thành những tối tân hôn Nếu em sợ thời gian dài vô tận Tháng sáu trời mưa, em có nghe mưa xuống Trời không mưa em có lạy trời mưa? Anh vẫn xin mưa phong toả đường về Anh vẫn cầu mưa mặc dầu mây ảm đạm. Da em trắng anh chẳng cần ánh sáng Tóc em mềm anh chẳng thiết mùa xuân Trên cuộc đời sẽ chẳng có giai nhân Vì anh gọi tên em là nhan sắc Anh sẽ vuốt tóc em cho đêm khuya tròn giấc Anh sẽ nâng tay em cho ngọc sát vào môi Anh sẽ nói thầm như gió thoảng trên vai Anh sẽ nhớ suốt đời mưa tháng sáu |
@bác Xamova: Bác đang yêu à?:emoticon-0136-giggl sao khủng bố topic của nhà em, bấm "cảm ơn" mỏi tay! hihi
EM Hồ Trọng San Người ta nói nhiều đến người mình yêu Kẻ âu yếm gọi là con chim xanh Người yêu thương gọi là bông hoa đỏ Riêng em làm anh nhiều đêm trăn trở Anh gọi em là ooooooooooo nơi không ngủ oooooooooooooooooooooooo của lòng anh! ( bác đừng chém em!) |
Trích:
CỨ YÊU Trái tim ngỡ đã lãng quên Những ngày đau khổ những đêm lặng buồn Những chiều nhặt nước mắt tuôn Người đi lấy cả nỗi buồn mang theo Ngỡ rằng tiệt được bệnh yêu Nào ngờ ánh mắt phiêu diêu, nụ cười Trái tim lại hát lời vui Lại đong khao khát lại bồi đắng cay Thì thôi trên cõi đời này Cứ yêu cho thoả, cứ say cho mềm:emoticon-0155-flowe |
Em có một bài chả biết thơ hay văn vần nữa, em đọc trên báo Hoa học trò từ lâu lắm rồi, cái thời báo mới ra còn khổ A4 giấy hơi đen kia, chả nhớ tên tác giả nữa (hình như là Phương Thảo) đến giờ vẫn thấy hay. Bài này chỉ là tình yêu với tuổi học trò thôi ah, cũng coi là về tình yêu các bác nhỉ?:emoticon-0136-giggl
Giá còn trở lại tuổi 15 Giá còn trở lại tuổi 15 Em sẽ khóc ngọt ngào như thuở ấy Hoa súng tím và một vùng cỏ cháy Mắt học trò đen láy gửi về ai Tại gió cứ hay đùa nên tóc rối ngang vai Đùa nghich thế để ai ngồi bẽn lẽn Trái me xanh dưới gầm bàn trao lén Con mọt góc bàn kẽo kẹt trêu ngươi Xa cành rồi sao đỏ thế phượng ơi Nỗi nhớ chẳng nguôi đong đầy trong khóe mắt Khoảng trời riêng tiếng ai cười trong vắt Nhắc một người thương chuyện trái me xưa Giá tuổi 15 còn trở lại bây giờ Em sẽ chân trần đứng chờ lặng lẽ Sân trường khuya lá bàng rơi rất khẽ Diệu kỳ làm sao vương quốc tuổi 15 ... |
Còn một bài này nữa em rất thích, mà thuộc từ hồi lớp 6, chả nhớ đọc ở đâu nữa, vì thế em cũng chả nhớ tên tác giả. Vì em đặc biệt thích truyện cổ Andecxen, thích đến nỗi từ năm lớp 4 đến lớp 12 năm nào cũng đọc lại. Em còn mơ sau này được đến thăm quê hương của Andecxen nữa cơ :emoticon-0157-sun:
Xin post tặng các bác yêu thơ bài thơ là triết lý về cuộc sống Andecxen và mùa hè cuối cùng Cánh phượng vĩ của mùa hè cuối cùng Ngủ trong tập Anđecxen đóng lại Giọt nước mắt của những ngày nhỏ dại Lần cuối cùng cho cô bé bán diêm (1) Tuổi thơ trôi như một giấc mơ êm Trong hương mộc tinh(1) và lời chuyện thần ru ngủ (1) Cánh phượng hồng vô tình thắm chấm đỏ Ngắt một thời nhầm sẻ với họa mi (1) Nhưng chẳng bao giờ có thể quên đi Cô bé Giéc-đa (1) và chuyện Bà chúa tuyết (1) Hạnh phúc trẻ con và bao điều chưa nói hết Anđecxen ơi thời thơ ấu đã qua rồi Cái va chạm đầu tiên với cuộc đời Buốt như nụ hôn của Nữ thần băng giá (1) Biết đau hơn nỗi đau Nàng tiên cá (1) Biết tiếc xót xa khi nghĩ về cô bé Ida (1) Ruydy (1) bắt đầu cuộc hành trình rất xa Khi Knut (1) tìm về cây liễu cũ Nâng niu hơn những niềm vui nho nhỏ Cho buồn đau chua chát bớt dần đi Và khi nằm xuống, một ngày kia Xin còn lại một trái tim không nát Góp chút tình yêu cho cuộc đời bát ngát Chú lính chì (1) trong trang sách năm xưa (1) tên các nhân vật trong truyện cổ Andecxen |
Các bác đưa thơ nhiều rồi, tôi xin đưa một bài văn xuôi của tác giả Kim Oanh in trong tập "Tin nhắn một chiều" NXB Hội NV năm 2009.
HƠI THỞ CỦA BIỂN Truyện ngắn http://lh6.ggpht.com/_DCRtX7V-VfM/TD...HCyWE/Oanh.jpg Hai người đi bên nhau trên bãi biển xâm xấp nước. Cát trong khu du lịch cao cấp mịn và trắng không một cọng rác. Ánh trăng yếu ớt chiếu lên những con sóng lâu lâu lại làm ướt bờ cát. Không nói. Họ quen và thân nhau trên mạng. Nói thân thì thật tức cười khi hai người chưa từng giáp mặt. Nhưng điều đó là sự thật, họ biết tính nết của nhau rõ đến nỗi tất cả những ẩn ý đều được bên kia đón nhận mà không ai trên blog đoán ra. Cứ như thế, từ thế giới ảo họ bước ra thế giới thật. Bây giờ cũng vậy, dù không ai nói ra nhưng họ hiểu người kia đang nghĩ gì và họ vui vì ấn tượng mà mình mang lại. Long hít vào một hơi thật sâu để nén những cảm giác xao xuyến đang dâng lên mỗi lúc một mãnh liệt trong anh. Trên blog, Ly đưa một bông hoa màu trắng thay cho bức chân dung. Cô hay tự nhận mình là một bà già xấu xí và nông cạn. Chỉ có những vần thơ cô viết là đằm thắm. Vì thơ mà Long có cảm tình với cô. Anh cũng nhận mình là một nhà thơ tỉnh lẻ, thực tế Long là một kỹ sư và anh viết cho đỡ căng thẳng khi cuộc sống càng ngày càng không như anh mong muốn. Chữ đẹp không xứng đáng với Ly bởi người đẹp là tác phẩm tâm đắc của tạo hoá nhưng cô lại là phút xuất thần không bao giờ có lại lần thứ hai. Cô có gương mặt thanh tú đến lạ nhưng cái nhìn thẳng thắn không chút bối rối. Cô hầu như không nói nhưng tất cả mọi suy nghĩ đều được diễn đạt qua đôi môi xinh như hai chiếc vỏ sò. Khi mới nhìn thấy Long lần đầu, Ly cười thật thoải mái, đôi môi ít son phấn xếch lên vui vẻ. Khi anh nói không ngờ cô thật xinh đẹp, trên đôi môi cô có một chút làm như mỉa mai nhưng rõ ràng nó cũng ẩn giấu một nụ cười. Khi anh định khai thật về mình, anh nhìn vào đôi môi cô và không nói nữa. Còn bây giờ đôi môi ấy hơi dẩu ra, nửa như ham hố, nửa như dỗi hờn. Long cố nghĩ rằng mình không có ý định hôn cô một lần cho đỡ khát khao. Phía xa, những chiếc thúng chai nằm um úp thân thiết bên nhau. Đêm có trăng nên thuyền câu mực không giăng một thành phố diễm lệ trên mặt nước. Không gian vắng vẻ trong thanh bình. Bóng những tàu lá dừa đan qua đan lại trên đất khiến cho hai người muốn đi gần nhau hơn. Tiếng bọn dế ra uống sương đêm và ăn cỏ non da diết giục người ta tìm đến những gì tươi sáng nhất. Không ai bắt đầu cất tiếng vì họ rất sợ cảm giác yên ổn trong mỗi người bị phá vỡ mất. Những xao xuyến đi nhè nhẹ trong tim. Qua một rãnh nước đang cố len lỏi ra biển, Long kéo Ly dừng lại. Anh không ngờ cô ép sát vào anh, gọn trong một vòng tay. Lần đầu tiên Long có cảm giác thật rõ ràng khi ôm một người vừa tầm mình đến thế. Cơ thể cô mềm mại, rắn chắc và ngoan ngoãn toả ra một hơi ấm dịu nhẹ. Hương thơm từ mái tóc cô lẫn trong mùi mằn mặn của gió biển, gương mặt cô vương những hạt cát li ti nhưng đôi môi mượt mà mềm như lụa, ươn ướt và có mùi của trái sơ ri vừa chín. Trời nổi gió, một con sóng ào đến vỡ tan trên cát lôi hai người ra khỏi thời gian mê mải mà họ không thể đo đếm được. Đêm qua đi rất nhanh trong nỗi nhớ về đôi môi dịu dàng của Ly, nỗi nhớ về cơ thể ấm áp và mềm mại của Ly, về mùi hương cô mang theo, về cái nhìn ẩn chứa điều gì đó còn chưa nói hết. Ngày hôm sau Long về tới Sài Gòn. Anh vội vàng mở máy, tìm vào trang cô. Một dòng chữ đập vào mắt: “Không thể đọc ra các chủ đề mà bạn yêu cầu”. Anh bấm F5 nhiều lần nhưng tất cả đều vô ích. Điện thoại Ly chưa một lần trong vùng phủ sóng. Qua nhà của mình, Long thấy một cảm nhận mới: “Em phải đi xa, không bao giờ còn là thành viên của blog này nữa. Hãy nhớ về em một chút nhé”. Người viết ký tên: “Hơi thở của biển.” Long ngây người. Một sự ban phát, một chút phiêu lưu, một tình yêu kìm nén, một kỷ niệm ngọt ngào… hay là tất cả? Long ngồi trên blog hai tháng nữa để biết rằng tất cả vẫn là thế giới ảo. Hay chính đêm ấy cũng là ảo giác. Hay anh chưa từng gặp Ly trên đời. Cô là ai nhỉ, cái tên Ly là thật hay chỉ là một cái nick. Cô có gia đình hay độc thân, cô có yêu anh không?... Tất cả các câu hỏi đều không bao giờ được trả lời. Nó thuộc về thế giới ảo. Thế giới đẹp bàng bạc và không có thật. |
Vậy mà sắp đầy hai năm nhà thơ Trần Hoà Bình vĩnh biệt chúng ta!
Anh ra đi ở tuổi 52 đầy sức sáng tạo. Xin đưa hai bài thơ khá nổi tiếng của nhà thơ Trần Hoà Bình viết về tình yêu. http://vnexpress.net/Files/Subject/3...anhoabinh4.jpg Bài hát ru hoa sen Ngủ đi những đoá sen Hoa mọc bên nhà em Ta hái về thành phố Đêm nay Từ Sơn ta nhớ Đêm nay Từ Sơn còn nhớ ta? Ngủ đi những đoá hoa Giấc mơ yêu nồng thắm của ta Hết khổ đau lại chập chờn hy vọng Hạnh phúc là gì, hạnh phúc có thật không? Ôi những đoá sen dè dặt cánh hồng… Ngủ đi những đoá hoa vợ chồng Ta ru hoa một đêm dài đơn độc Và em nữa, đã bao giờ em khóc Trước hồn sen trong vắt một ước nguyền Trước những cánh sen quay trong gió như thuyền? Ngủ đi – nhưng đừng vào lãng quên Những đoá hoa sen ta hái về chậm trễ Ta yêu em mà không sao thưa được Sen ngủ trong bình em thức trong ta… Ngủ đi những đoá hoa lạ nhà Hãy mơ giùm ta một mùa hoa đôi lứa Đêm nay hồn ta hé mở Nhớ một đầm sen Thổi gió dài tóc em… Thêm một Thêm một chiếc lá rụng Thế là thành mùa thu Thêm một tiếng chim gù Thành ban mai tinh khiết Dĩ nhiên là tôi biết Thêm một - lắm điều hay Nhưng mà tôi cũng biết Thêm một - phiền toái thay Thêm một lời dại dột Tức thì em bỏ đi Nhưng thêm một chút lầm lì Thế nào em cũng khóc Thêm một người thứ ba Chuyện tình đâm dang dở Cứ thêm một lời hứa Lại một lần khả nghi Nhận thêm một thiếp cưới Thấy mình lẻ loi hơn Thêm một đêm trăng tròn Lại thấy mình đang khuyết Dĩ nhiên là tôi biết Thêm một lắm điều hay (Trần Hoà Bình) |
SỨ THẦN TÌNH YÊU
Họa Nhiên Ai có thấy tình long lanh khoé mắt? Mộng yêu đương tràn ngập cả hàng mi, Hồn rung rung muôn điệu khúc tân kỳ Đôi mắt đẹp nói lên lời hẹn ước Bốn mắt nhìn nhau mà lòng như từ trước Nhủ thầm nhau lời e ấp đôi câu ... Nhủ thầm nhau e khó nói thành lời Mượn đôi mắt làm sứ thần muôn thuở Mắt long lanh là niềm yêu chan chứa Mắt ngước nhìn là tha thiết cầu mong Mắt giao thoa là hai kẻ một lòng Chung ý tưởng sóng hồn dâng khoé mắt. Bạn lòng ơi! đây tâm tình se sắt... Yêu ngàn lần mà chẳng nói đôi câu Bạn có nghe mắt nói cùng nhau? Ngập ân ái mắt xanh rờn rợn sóng... Mắt vẫn đẹp mà dâng sầu tê tái! Hồn vẫn trong mà lệ vẫn còn vương, Lệ tình ta đã cháy suốt đêm trường Vơi chăng nhỉ hỡi tình thương chan chứa... |
Trích:
|
http://lh5.ggpht.com/_DCRtX7V-VfM/TD...rvyQys/HLB.jpg
TIN NHẮN MỘT CHIỀU Truyện ngắn Bà mệt mỏi và đau đớn ngồi cạnh quan tài ông. Hai người lấy nhau do tình thương và sống với nhau vì nghĩa. Họ tôn trọng và có trách nhiệm với nhau. Thế là đủ cho sự yên ấm và các con thấy hạnh phúc. Nhưng quá thiếu cho những khi trời về chiều rơi vài hạt mưa, không gian u ám và hơi lạnh, để họ thấy cái giây phút được thổ lộ tâm tình với ai đó phải được tính đến trong bao nhiêu thời gian đi qua đời họ. Bà không làm thế, không phải bà quá bận, không phải bà thiếu lãng mạn hay bà không có ai theo đuổi. Chỉ đơn giản là bà nhìn tình yêu như một sự hy sinh mà đời bà hy sinh đủ rồi. Ông cũng sống như bà cho đến ngày ông gặp một cô bạn cũ đã mất chồng. Họ trao đổi qua điện thoại. Khi về nhà hầu như không bao giờ ông nhắn tin hay nhận tin, nhưng rồi bà cũng biết. Thay vì đau xót, căm phẫn thì bà lại ngồi im và nghĩ. Bà vẫn chưa biết làm thế nào để giải quyết chuyện này thì ông bị phát hiện ung thư. Ông nằm đó, mắt bạc phếch và trong veo như trẻ con nhìn ra khoảng trời bên cửa sổ. Rồi ông có tin nhắn và nhẹ nhàng trả lời tin nhắn. Bà tảng lờ dọn dẹp mấy chai nước, cất cam và sữa vào tủ. Tin nhắn không nhiều, khoảng 8h sáng và 5h chiều. Mỗi khi có tín hiệu bà lại vội vàng bật dậy đi tìm việc gì đó để làm. Dần dần bà cũng chờ tin nhắn như ông, nhất là khi thấy ông như khoẻ hơn khi có tin nhắn. Bây giờ thì ông nằm đó sau ba ngày không trả lời mà chỉ nhận tin nhắn. Bà run rẩy bật máy lên: - "Không thấy anh trả lời tin nhắn nữa. Em nghĩ anh đã kiệt sức rồi. Thôi, đi đi anh, cái chết không có gì đáng sợ, chỉ là sự yên nghỉ thôi. Em vẫn ở bên cạnh anh". "Anh sợ em nhìn thấy anh trong bộ dạng thảm thương, xộc xệch, tóc dựng đứng lên, tay gầy khô như que củi ư… Thì em vẫn nghĩ anh như vậy. Anh có đẹp trai bao giờ đâu". "Để em kể cho anh nghe một câu chuyện vui…" "Anh biết không, mất ngủ lại làm em trẻ ra hay sao ấy, hôm nay em va phải một người đi đường, họ mắng em là: con điên. Đáng ra phải là bà điên chứ nhỉ…" "Em sợ quá và lo thắt ruột anh ạ. Có phải ngày ấy đang đến không anh. Ngày mà tin nhắn đi, anh không trả lời nữa ấy"… Bà đi tìm bộ sạc, cắm vào và nhìn những vạch đen chạy đều đều cho đến khi nó dừng lại. Nhón chân lên, bà đặt chiếc điện thoại trên ngực ông, nơi trái tim giằng xé giữa người đàn bà ông yêu và người đàn bà ông thương đã thôi đập. Tin nhắn sẽ được gửi đến để sưởi ấm trái tim ông thêm 5 ngày nữa dù ông đã ở dưới đất. Các tin nhắn một chiều. (Kim Oanh) |
Trích:
Nhiều năm trước XMV đã rớt nước mắt khi đọc một chuyện ngắn có tên là "Dải lụa" trên VNQD. Rất tiếc là không tìm thấy lại được để mọi người cùng đọc:emoticon-0107-sweat. Truyện kể về hai người gà sống tại một vùng quê có tục lệ rất lạ. Khi một người qua đời, những người đã từng yêu thương người đó có quyền được đến đặt ngang quan tài một dải lụa. Giờ phút đó không ai phán xét họ dù người mang lụa đến đang hay đã có gia đình. Lúc này chỉ có cái tình dù rất xa với người đã khuất được tôn trọng thôi! Càng nhiều dải lụa càng tốt. Một ngày, người đàn ông già qua đời. Ông không có gia đình. Trong đám tang ông họ hàng rất ngạc nhiên khi trên quan tài không có một dải lụa nào. Ngày còn trẻ ông đã từng là chàng thanh niên khỏe đẹp có tiếng trong vùng. Không có dải lụa nào đồng nghĩa với việc người ra đi đã không yêu thương ai và không có ai yêu thương. Việc này cũng được xem như người đó đã sống cả một đời không trọn vẹn. Trước lúc hạ huyệt vị sư nữ già trụ trì ngôi chùa của làng trên đỉnh núi đến ( hồi trẻ sư là cô gái xinh nhất làng ). Vị sư nữ già nổi tiếng đức cao vọng trọng rút trong túi ra một dải lụa vàng trân trọng đặt ngang quan tài. Dải lụa duy nhất cho người đã khuất. Hợn 50 năm họ đã sống cạnh nhau trong cùng một ngôi làng.... :emoticon-0106-cryin |
Trích:
Tôi cũng đọc truyện này và cũng suy ngẫm ra nhiều điều từ câu chuyện Dải lụa . " Dải lụa " của bác đây ! http://vnthuquan.net/truyen/truyen.a...83a3q3m3237nvn Chúc bác tìm lại được những điều mới mẻ trong một câu chuyện đọc lại ! |
Tôi cũng vừa đọc lại ! Thấy cũng nên đưa vào mục này cho mọi người xem . Vậy mạn phép bác Xamova đăng luôn bác nhé !
Dương Duy Ngữ Dải lụa - Ông cụ Vạn ở xóm giếng héo sữa rồi. - Sao cụ ấy về dễ dàng thế. Chiều hôm qua tôi còn gặp chăn bò trước cửa chùa Hoa Đào. - Thế mới gọi là tiên cảnh ngàn thu. Ông cụ đi như đi ngủ. Mười giờ đêm còn ngồi xem phim Tam Quốc diễn nghĩa. Cứ tấm tắc khen cái đoạn Tào Tháo và Lưu Bị uống rượu luận anh hùng. Một lúc sau kêu tức ngực, lên giường nằm thế là đi luôn. Chuyện cụ Vạn quy tiên chỉ một lúc sau đã lan truyền khắp làng Thượng. Nghĩa tử là nghĩa tận, bà con làng xóm, họ hàng nội ngoại đều xếp sắp công việc đến chia buồn với gia đình người quá cố và tiễn đưa linh cữu đến nơi an nghỉ cuối cùng, đào sâu, chôn chặt, mồ yên mả đẹp. ở làng Thượng từ xưa, không ăn uống, rượu chè trong đám hiếu. Các cụ bảo, người than khóc sầu não về nỗi mất mẹ, mất cha, kẻ ngồi chè chén còn ra làm sao nữa! Nhưng làng cũng có lệ sau khi phát tang, thường lưu giữ thi hài người quá cố, nhất là người cao tuổi, con cháu đề huề, ở trong nhà một đêm để kèn trống và để họ hàng, bằng hữu xa gần phúng viếng. Gần đây lại phục hồi tục: Khi sinh thời yêu ai sâu sắc thì lúc về cảnh tiên, người bạn tình đến vĩnh biệt và đặt ngang quan tài một dải lụa hồng. Ngày xưa, con gái lấy chồng, con trai lấy vợ là do bố mẹ sắp đặt. Còn yêu nhau, bởi phận tơ hồng trời se. ý trời hẳn phải hơn ý người. Nhưng đến khi một người sang cõi vĩnh hằng, người còn ở lại mới dám công khai. Điều đó, khiến người đời thêm tò mò, phỏng đoán. Có người đến viếng ông cụ Vạn xong còn ngó vào tận linh cữu xem đã có dải lụa hồng nào chưa. Và khi quay ra, họ lắc đầu, bảo: - Quan tài còn trống lắm. Tịnh chưa có một dải lụa nào. Cái đám này buồn bỏ mẹ. Chả bù cho đám bà Lý. Vừa đúng ba cỗ dải lụa hồng nhé. - Bì thế nào được với bà Lý. Bà ấy đẹp người đẹp nết nên nhiều ông mê là phải. - Bà Na chả đẹp ư? Vậy mà khi hết cơm, hết gạo chả có một dải lụa nào. Con cháu cứ buồn thiu. - Cái bà ấy lúc nào cũng cay cảy, cay cảy, có ma nó mê. Lấy được chồng là may. Đẹp thế, đẹp làm gì! Con cháu bà Lý có mặt trong đám ma cụ Vạn có vẻ tự hào, mãn nguyện về mẹ, về bà mình lắm. Họ tự hào, mãn nguyện là phải. Họ đã đón tiếp những người bạn tình của mẹ mình niềm nở, trân trọng và biết ơn. Bởi những người ấy, đã dám vượt lên mọi hoàn cảnh để đến với mẹ mình thật đúng lúc. Người đời thật lạ. Sinh thời, chúa ghét chuyện gió trăng. Rồi ghen tuông, oán hờn, thù giận tình địch của mình. Vậy mà khi người thân ra đi, lại cảm thấy tủi phận, trống vắng nếu như trên nắp quan tài không có lấy một dải lụa hồng. Người ta bảo nhau, ông ấy, bà ấy phải là người trai tài gái sắc thế nào mới được nhiều người yêu đến thế. Tục ở làng Thượng, người nào càng giữ chặt được mối tình của mình ở trong lòng đến lúc nhắm mắt xuôi tay, con cháu mới biết thì tình yêu ấy mới thật sự cao quý, thiêng liêng. Còn để lộ ra, làng biết cả rồi, còn mang lụa đến làm gì nữa. Phải giữ được bí mật như ông Dinh, xóm Đình mới tài. Trước khi cải tạo tư thương, ông Dinh làm chủ ba quả lò vôi. Ông ngược xuôi bán vôi khắp Hà Nội, Sơn Tây, chả có điều gì. Khi sắp lâm chung, ông Dinh mới chỉ chỗ cho vợ con đào hai cái ấm tích lên, bảo: "Số vàng này đã chia theo di chúc. Cúng ba ngày xong mới được thực hiện. Và phải điện khẩn cho người này, người này...". Bấy giờ vợ con mới vỡ nhẽ, ông có ba người tình. Vàng chia cho vợ, cho người yêu và các con trai con gái như nhau. Khi linh cữu ông Dinh còn quàn trong nhà, có hai bà người Hà Nội về vắt hai dải lụa lên. Còn bà ở Phú Thọ, mãi hôm cúng ba ngày, mới tất tưởi đem dải lụa vắt qua nấm mộ... Di chúc ông còn nói rõ rằng sở dĩ ông có được bấy nhiêu vàng là nhờ vào công sức của tất cả các bà. Trở lại chuyện đám ma cụ Vạn. Gần như cả buổi sáng hôm sau, chốc chốc lại có người làng Thượng ngó vào linh cữu. Người sau theo người trước, họ lắc đầu quay ra. Điều đó, khiến vợ con cụ Vạn tủi thân lắm. Những người đi đào huyệt đã về. Xóm làng rộn rịp chuẩn bị đưa cụ Vạn đến nơi an nghỉ cuối cùng. Giữa lúc đó, một người trung niên, mái tóc lốm đốm bạc, ăn mặc kiểu thành phố, vét tông màu đen, đeo băng tang đen thong thả đi vào sân. Trông cặp mắt, bước đi đều tỏ ra điềm tĩnh, tự nhiên. Ông cung kính cúi chào bà con, đúng theo nghi lễ làng Thượng rồi không phải hỏi thăm ai, bước tới trước mặt người em ruột cụ Vạn, chắp tay, cúi đầu, nói nhỏ mấy câu. Ông cụ mở tròn mắt nhìn người khách lạ rồi gật gật đầu. Bấy giờ khách mới từ từ đi vào bên linh cữu nhìn rất lâu vào gương mặt vàng bệch của cụ Vạn qua tấm kính. Đoạn người khách gục xuống quan tài đau đớn kêu lên một tiếng như vỡ ra tự trong tim: - Bố ơi! Người làng Thượng chăm chú theo dõi từng cử chỉ của ông khách chưa một lần xuất hiện, cùng thốt lên: - Con cụ Vạn. - Thảo nào, tôi đã nghi nghi từ đầu. - Trông cũng nhang nhác giống cụ Vạn. - Giống như hai giọt nước chứ nhang nhác gì. - Không phải hỏi thăm ai mà biết cụ Thọ là chú ruột mới tài. - Mẹ của ông ấy còn hay mất mà không thấy nhỉ? * * * Mồ côi cha mẹ từ bé, anh em ông Vạn mỗi người phiêu dạt một nơi mãi sau ngày giải phóng Điện Biên, mới gặp nhau. Ông Thọ bị mẹ mìn đem lên mạn ngược bán cho người Thổ. Rồi tham gia quân đội, chiến đấu ở vùng Thượng Lào. Còn ông Vạn đi ở chùa Hoa Đào. Đó là một ngôi chùa nhỏ nằm ẩn mình dưới chân núi Phượng Hoàng, một quả núi đá vôi cao chót vót và có nhiều hang động thuộc địa phận làng Cả, cách làng Thượng một cánh đồng. Xung quanh chùa trồng toàn đào ăn quả. Mùa xuân về, hoa đào thắm hồng một sườn núi. Lúc còn nhỏ, ông Vạn trông coi vườn đào, quét chùa, chăn bò. Lớn lên, ông Vạn trở thành lực điền của nhà chùa. Năm ông ngoài hai mươi tuổi, sự cụ trụ trì có thêm đồ đệ mới. Chú tiểu nữ, có dáng người tầm thước, da trắng như trứng gà bóc, đôi mắt lóng lánh luôn luôn nhìn xuống. Chú sáng dạ, chăm làm, thông tỏ kinh Phật, thuộc làu Chư Kinh nhật tụng, lại giỏi việc nhà, thạo việc đồng áng, từ xay lúa, sàng gạo đến tát nước, nhổ mạ, cấy, gặt, hái rau. Nhiều trưa, tiểu không nghỉ, xay ầm ầm mấy thúng thóc liền. Có hôm thóc hết tự lúc nào, răng cối va vào nhau xàn xạt, thớt trên rung bần bật như lên đồng mà chú vẫn mải mê... Không việc gì, tiểu không làm được. Ngoài sư cụ, không ai biết tiểu là gái Hà Thành, tên gọi Hoàng Tú Oanh, sinh trưởng trong một gia đình buôn bán giầu có, được dạy dỗ, học hành chu đáo. Mười sáu tuổi, bố mẹ cho cô đi tu. Bởi đi xem ở đâu người ta cũng bảo số cô nặng căn lắm, lại đào hoa bạc mệnh nên phải gửi thân ép xác cửa thiền. Cô được gửi gắm người cô họ đang trụ trì chùa Vân Hồ, một chùa lớn bên hồ Bảy Mẫu, phía nam Hà Nội. Ba năm sau, sư cụ Vân Hồ thấy mỗi ngày tiểu một đẹp rực rỡ, sợ để ở chốn Hà Thành đô hội, thường ngày tiếp xúc với biết bao giai nhân, tài tử thì khó mà ép xác cho tròn quả phúc, bèn gửi cho người bạn đồng đạo ở chốn thôn quê hẻo lánh. ở chùa đã khổ hạnh, chùa nghèo, chùa nhỏ ở chốn thôn quê còn khổ hạnh bội phần. Quanh năm chỉ có cơm gạo cũ với rau muống già chấm tương. Thỉnh thoảng có bữa "cá" kho. Đó là những quả mướp đắng, cắt khoanh, om tương. "Cá" nhà chùa, ăn đắng từ trong ruột đắng ra. Thoạt đầu tiểu Oanh nôn mật xanh, mật vàng. Sau rồi quen đi, lại thấy ngon. Con gái ở tuổi dậy thì, ăn bao nhiêu cũng chẳng biết no, nhịn vài bữa cũng không thấy đói, ăn khổ mấy vẫn thấy ngon miệng. Cơ thể tiểu Oanh cứ rừng rực, rừng rực như bốc lửa. Lửa bốc từ trong lòng bốc ra. Thức thâu đêm, đọc bao nhiêu kinh cũng không dập tắt được. Nhiều đêm lửa còn thiêu đốt cả kinh kệ, chữ nghĩa nhà Phật. Tiểu Oanh bỏ kinh đi xay lúa, giã gạo. Càng xay, càng giã, lửa càng bốc cao. Ba bốn giờ sáng, trời lạnh cứa da, cứa thịt, tiểu Oanh lội xuống ao vớt bèo những mong cái buốt cái rét giá thấu xương dập tắt ngọn lửa lòng đi... Sư cụ và các vãi vẫn thầm khen, tiểu Oanh chịu khổ xác. Chăm làm như anh lực điền Vạn cũng lắc đầu, không sao theo kịp tiểu Oanh. Năm ấy, mùa hè, anh Vạn cày bừa mấy thửa ruộng ở phía sau chùa. Đi vòng vài trăm bước qua đầu núi là về đến "nhà". Về chùa dềnh dàng sợ nghỉ lâu. Trưa nào, tiểu Oanh cũng mang cơm cho anh Vạn. Tiểu không bao giờ gọi, chỉ lẳng lặng để cơm vào chỗ cửa hang hình khum khum tựa mái chòi, nơi anh lực điền vẫn nghỉ trưa rồi lội xuống ao muống ở sát chân núi, cặm cụi hái từng ngọn rau già. Anh thợ cày ngẩng lên thấy tiểu hái rau, biết đã có cơm. Anh cho trâu xuống một cái chuôm gần đó cho nó đằm còn mình thì rửa chân tay, lên hang ăn cơm. Trưa hôm ấy, nắng chết cá. Anh vừa bừa, vừa vớt được bao nhiêu là cá. Anh chỉ dám cho trâu đằm một lát rồi dắt lên hang cho nó nghỉ. Vậy mà tiểu Oanh vẫn cắm cúi hái rau. Ngọn rau vừa bứt khỏi tay đã héo ràu ràu. Rau đã già lại héo thế kia thì răng nào nhai nổi. Chỉ khổ tiểu và mấy người thợ cấy, thợ cày. Anh Vạn đánh bạo gọi: - Nhà chùa nghỉ tay một lát đã. Rau già lại héo, răng chúng tôi không dứt nổi đâu. Chẳng rõ chú tiểu có nghe rõ không mà chẳng hề có hồi âm. Anh Vạn lại gọi. Tiểu vẫn mải mê hái rau. Anh Vạn đâm lo. Khéo tiểu say nắng, gục xuống thì chết mình. Sư cụ quở trách, biết nói thế nào. Thế là anh lực điền đâm liều. Anh lội ào xuống ruộng muống, cầm tay tiểu vừa kéo lên bờ vừa nói: - Nhà chùa muốn chết nắng à? Lần đầu tiên, anh thợ cày nhìn trực diện vào gương mặt, vào cặp mắt tiểu Oanh. Chao ôi, nó cứ bừng bừng, như thiêu như đốt anh. Chẳng hiểu do nắng lửa, hay do anh cầm vào cổ tay tròn lẳn của tiểu mà cặp mắt, đôi gò má tiểu bừng bừng như thế. Tiểu Oanh ngồi thụp xuống cửa hang, thở dốc từng hơi dài, đôi bờ vai rung lên. Anh lực điền sợ lắm! Tiểu Oanh cảm thật rồi, hơi thở nóng như hơi lửa. Anh thì thầm: - Tiểu ốm rồi. Để tôi đưa về. Anh lực điều cúi xuống cầm cánh tay tiểu định đỡ tiểu đứng dậy. Chợt tiểu giật bắn người, toàn thân co dúm lại. - Đừng động vào người tôi. Đừng động vào tôi. Nhưng lúc ấy, anh thợ cày đã cảm thấy trong lòng rạo rực. Anh trở nên liều lĩnh, bất cần và hành động hoàn toàn theo bản năng sai khiến. Lúc anh cảm thấy cái hang đá chao nghiêng ngả thì tiểu bất thần kêu: - ối! Mẹ ơi, con chết mất! Rồi tiểu lịm đi. Đôi mắt nhắm nghiền. Chân duỗi thẳng, hai tay dang rộng. Anh thợ cày sợ hoảng hồn. Mồ hôi vã ra như tắm. Chợt tiểu mở mắt, mỉm cười: - Anh đừng sợ. Không sao đâu. Ba tháng sau, người làng Cả thấy vắng bóng chú tiểu Oanh. Các vãi tò mò hỏi. Sư cụ trụ trì chùa Hoa Đào bảo: - Tiểu Oanh về Hà Nội học thêm kinh kệ. Dần dần, trong ký ức của mình, người làng Cả đã quên hẳn tiểu Oanh. Chỉ một vài người già sống cùng thời với tiểu là còn mang máng nhớ, cái năm sư cụ xây Tháp Xá Lị, có chú tiểu ngoài Hà Thành đẹp lắm về tu ở chùa làng mình. Được vài ba năm thì chuyển đi nơi khác. Từ đó đến nay trải mấy chục năm rồi. Đã có mấy đời sư trụ trì ở chùa Hoa Đào. Nếu tiểu Oanh còn sống cũng phải ngót tám mươi. Thực ra, tiểu Oanh được bí mật đưa về nhà bố mẹ đẻ chứ không phải đi học thêm kinh kệ như cụ nói. Sáng sớm hôm ấy nhà chùa sai anh lực điền Vạn đi tát nước ở mãi cánh đồng Chắt, cách làng Cả phải tới năm dặm đường. Buổi tối, anh Vạn về không thấy tiểu Oanh đâu. Hỏi ai cũng lắc đầu không biết. Anh đánh bạo hỏi sư cụ. Sư cụ cầm miếng trầu quệt ngang môi, bảo: - Tiểu về Hà Nội rồi. Anh hỏi tiếp: - Bạch cụ, tiểu đi có lâu không? Sư cụ bảo: - Hỏi làm gì. Nhà chùa tha tội chết cho con đấy. Anh lực điền Vạn sa sẩm mặt mày, tưởng đổ gục xuống như cây chuối hột bị một nhát dao sắc lẹm phạt ngang gốc. Thảo nào, cả ngày hôm ấy, anh làm việc gì cũng hỏng. Ruột gan nóng cồn cào. Anh tát nước, liên tục va miệng gàu vào bờ. Anh làm cỏ, cây thường mực không nhổ, toàn nhổ vào dảnh lúa. Mấy bà cùng làm với anh kêu trời kêu đất: - Nhà chú phải để tâm vào chứ. Làm ăn thế này thì sư cụ đuổi bỏ. Đận ấy, anh lực điền Vạn đổ ốm một trận tưởng chết. Hàng tháng trời, anh không ăn, không ngủ, cổ họng khô bỏng, đắng ngắt, ngực đau tức như có cái cối đá đè lên. Mỗi ngày vuốt đầu, tóc rụng đầy kẽ ngón tay. Nỗi đau lặn vào lòng, không người chia sẻ, không người hỏi han. Anh tưởng được sống hạnh phúc một đời với tiểu Oanh. Hai người đã bàn nhau bỏ trốn. Tiểu Oanh bảo đợi đến cuối tháng, đêm tối trời, hai đứa cuốc bộ ra Canh Diễn rồi vẫy xích lô ra ga xe lửa xuôi xuống Phòng(1). ở Phòng, Oanh có bà dì ruột thương Oanh lắm. Bà đã cực lực phản đối bố mẹ đưa Oanh vào nương nhờ cửa Phật. Bà bảo: - Cứ quẳng nó vào đời đi, cho nó bơi, nó ngụp. Nếu nó không tìm thấy nguồn vui, không tìm thấy hạnh phúc, lúc ấy đi tu cũng chưa muộn. Việc gì phải nghe mấy ông thầy số làm khổ con bé. Bây giờ, gặp cảnh ngộ này, nhất định dì sẽ bí mật giúp Oanh. Nhưng cuộc sống đã không như tiểu Oanh mong ước. Tiểu bị giam cầm trong nhà. Mẹ không rời Oanh nửa bước. Mấy lần Oanh định liều chết mà không xong. Thiếp đi thì thôi, chứ tỉnh dậy là tiểu Oanh ngồi xếp bằng quay mặt vào bức tường trông về phía chùa Hoa Đào, nơi có anh lực điền Vạn, hẳn cũng đang phải trải qua sự mất mát, đau đớn nhất trong đời. Tại sao số phận lại run rủi tiểu Oanh với anh thợ cày nghèo khổ ấy. Họa có trời mới biết. Mẹ bảo: - Đó là éo le của tạo hóa. Bởi vậy bố mẹ đã cho con thoát tục mà vẫn không sao tránh được khổ đau. Con còn vương vấn với cuộc đời thì còn khổ cực, đắng cay lắm. Sau khi sinh nở mẹ tròn con vuông, bố mẹ giữ thằng Chít lại nuôi dạy và bắt tiểu Oanh bước tiếp con đường tu hành. Thằng Chít được cái khỏe mạnh thông minh. Nó không hề biết cha mẹ mình là ai. Thỉnh thoảng sư bà vẫn đến nhà thăm hỏi ông bà ngoại và mua quà cho nó. Tốt nghiệp phổ thông, Niên, tên thật của thằng Chít, nhập ngũ vào binh chủng pháo binh, chiến đấu trong Vĩnh Linh. Sau hiệp định Pa-ri, Niên được giải ngũ. Anh theo học trường Đại học tài chính. Bây giờ, anh đang làm giám đốc một công ty trách nhiệm hữu hạn chuyên buôn bán máy tính điện tử. Vào những năm cuối thập kỷ tám mươi, chùa Hoa Đào bỗng nhiên thiếu sư trụ trì. Chẳng rõ có phải do điềm trời không, mà hai ba ni cô thay nhau về chùa được dăm ba tháng lại bỏ đi. Người sau cùng là ni cô Đàm Tú. Các cụ vãi làng Cả bảo, mắt sư cụ tinh lắm, còn xâu kim được. Nhưng răng thì chả còn chiếc nào. Sư cụ ăn quả trứng chưng tương còn độc, chỉ có ăn mướp đắng kho tương được thôi. Hết mùa mướp đắng thì ăn củ rau khô dầm tương. Sư cụ thông tỏ kinh Phật lắm. Từ ngày sư cụ Đàm Tú về trụ trì, cảnh chùa Hoa Đào ngày một khang trang, sầm uất. Sư cụ chữa chùa, sửa tam quan, tô tượng, xây tháp chuông. Người trong vùng kéo đến quy y đông lắm. Tiếng tăm, công đức sư cụ lan truyền khắp mọi nơi. Không đám hiếu nào, sư cụ không cầm tích trượng đi làm phúc cầu hồn cho người quá cố được siêu sinh, tịnh độ. Cái chết của ông cụ Vạn trên làng Thượng đã gây một cơn sốc lớn trong lòng sư cụ. Nhiều hôm, ông cụ Vạn chăn bò trước cảnh chùa, sư cụ Đàm Tú vẫn mời ông cụ vào chùa uống chén nước nụ vối. Sư cụ ngồi đối diện với cụ Vạn, vừa bỏm bẻm nhai trầu vừa lặng lẽ ngắm nhìn cụ Vạn không chán mắt. Lúc ông cụ ra về, bao giờ sư cụ cũng gửi chút lộc Phật, khi là phẩm oản đường, khi quả chuối, phẩm oản nếp cho các cháu và tiễn đưa ra tận cổng chùa, quyến luyến một lúc mới chia tay. Cụ Vạn cung kính, chào: - Bạch cụ, tôi về. - A-di-đà Phật. Sư cụ cứ ngỡ ông cụ Vạn tai đã nằng nặng, mắt không còn tinh nữa, hẳn không thể nhận ra hình dáng tiểu Oanh khi xưa mà cụ đã nặng lời thề nguyền. Sư cụ đã tưởng được yên thân đến khi thác về cõi Phật. Không ngờ chiều hôm đó, ông cụ Vạn ngồi uống liền hai chén nước nụ vối và trân trân nhìn sư cụ. Sư cụ giật mình, hỏi: - Cụ có điều gì? - Bạch cụ. Tôi... tôi hỏi khí không phải xin cụ thứ lỗi. - A-di-đà Phật. - Bạch cụ. Con... con... của... của... có còn không? - Thưa cụ, còn... còn ạ. - Bạch cụ, trai hay gái. - Thưa cụ... trai... ạ. - Bạch cụ, con... có tử tế, nên người không? - Thưa cụ, con được ông bà ngoại nuôi dạy chu đáo lắm. - Bạch cụ, tôi muốn... muốn... gặp nó có được không? - Thưa cụ, mong... mong cụ hiểu cho. Con chưa biết bố mẹ mình là ai? - Bạch cụ, tôi hiểu, tôi hiểu... Tôi chết nhắm mắt được rồi. Hóa ra ông cụ Vạn dở chứng về trời. Tục lệ của làng Thượng đã đẩy sư cụ Đàm Tú vào thế vô cùng khó xử. Sư cụ ngơ đi cũng chả ai biết đấy là đâu. Nhưng cái tâm không thể nào yên. Dù có lên cõi Niết bàn cũng vẫn còn day dứt, khổ đau. Suốt cuộc đời sư cụ chịu khổ xác cũng chỉ mong cho cõi tâm được nhẹ nhõm, thanh thản. Bởi thế sư cụ Đàm Tú đã quyết định ra mắt con trai và báo cho nó biết cha nó là ai. Hậu quả việc này rồi sẽ ra sao? Đã có người đời phán xử. Sư cụ Đàm Tú chống tích trượng vào đám hiếu ông cụ Vạn. Người làng Thượng cung kính chào: - Niệm Nam mô A-di-đà Phật! Bạch cụ đi làm phúc. Sư cụ cúi chào, đáp lễ rồi đi thẳng đến bên linh cữu ông cụ Vạn. Bấy giờ sư cụ mới bỏ tấm khăn nâu để lộ ra tấm khăn xô và lấy trong túi ra một dải lụa hồng, trân trọng vắt ngang qua linh cữu ông cụ Vạn... Làng Gồ Cả Giờ Thìn, ngày Nhâm Tý, tháng Bính Tuất, năm ất Hợi |
Trong số tay của Duc có bài này, của Pasternak, Nga, không rõ dịch giả. Được biết tác giả từ chối giải Nobel trong thời Liên Xô do sức ép... của một thời ông sống. Ông là tác giả tiểu thuyết nối tiếng Bác sy Zivago, cũng là nhà thơ Xôviết hàng đầu.
GIÓ Tôi chết bên đời em vẫn sống Và gió liên hồi sẽ khóc than Căn nhà run rẩy, rừng cây động Gió cuồn cuộn lay cả cánh rừng Và cả không gian vô hạn vẫn Như chiếc thuyền neo gió cứ rung Nhưng gió phải đâu vì ngạo mạn Hay vì hung hãn trút căm hờn Chỉ muốn em ơi, trong buồn thảm Tìm điệu ru nào hát tặng em |
MỘT NGÀY EM.
Giải Ưu Sơn Đăng Sáng thần thoại bên anh em tới, Cỏ mai sương lóng lánh mi huyền Tay liễu rủ vuốt mềm đời quằn quại, Cả bình minh cũng khao khát ôm em. Trưa địa ngục bên anh em tới, Đẹp chói chang, ngời ngợi ngực băng hà. Tóc bão tố cuốn tình miền mộng mị, Và ác thần gào rú khúc hoan ca. Chiều hư ảo bên anh em tới, Gót phiêu du chà nát cõi nhân tình. Thiên thần khóc khi em buồn trống vắng. Giọt môi cười hàm tiếu quá điêu linh. Tối tuyệt vọng bên anh em tới. Đốt trăng sao thay nến rọi Thiên đường. Từng ngọn tắt như từng niềm hy vọng, Gió buông dài tiếng thở thật thê lương. Vĩ thanh Đêm nguyên thủy bên anh em tới. Xé hoang liêu dồn dập tiếng tim rền. Vô nghĩa quá những câu từ dối trá. Trong tay anh em lặng cháy bừng lên. |
Trong các truyện tình yêu em vẫn còn ấn tượng sâu đậm với cuốn "Đức mẹ mặc áo choàng lông". Không biết bác nào ở đây có nhớ cuốn này không.
Hiện có bản online tại http://vnthuquan.net/truyen/truyen.a...83a3q3m3237n1n Nói là tiểu thuyết nhưng cũng không dài lắm, đủ để đọc trong một tối. Tự dưng thấy bồi hồi quá. |
Nhân các bác bàn về tình yêu, AT cũng chả hiểu là mình đã có tình yêu bao giờ chưa hay là chỉ có mấy cái mơ hồ giống như vậy vắt vai thôi.
Mạo muội xin gửi đến các bác một số ý kiến mà AT sưu tầm về một tình yêu kỳ lạ chắc ai cũng biết nhé! Gần đây, sau khi loạt bài về "Chàng trai 36 tuổi yêu bà lão 80" gây xôn xao dư luận, có một số ý kiến như Linh là một người không bình thường, có vấn đề về tâm thần. Anh ta đang lợi dụng bà Sông để có cái ăn và rượu uống, chứ không có một cái gọi là câu chuyện tình thật sự”. (http://dantri.com.vn/c20/s20-375848/...him-cu-gay.htm) Cá nhân tôi không dám khẳng định hai người này có yêu nhau thật không vì cũng chỉ biết qua báo chí , nhưng dù cho họ có yêu nhau thật, tôi cũng chỉ thấy lạ thôi, chứ không thấy ngưỡng mộ, cảm động và mong muốn được như vậy. Còn nếu buộc phải chứng minh bằng một khái niệm trừu tượng rằng đó có phải là “tình yêu đích thực”, thì có lẽ không chỉ hai người ấy, mà tất cả chúng ta đều không có khả năng chứng minh được tình yêu của mình là “đích thực”, ngay cả khi có phanh ngực đặt trái tim ra trước mặt người yêu! Chính Hoàng đế Na-pô-lê-ông đã từng biết rằng: Người ta phải sống tận cùng số phận của mình. Người Trung Quốc bảo đó là: Duyên nợ. Tức là nếu bạn không chịu trả nợ cho mối tình đó, bạn sẽ chẳng bao giờ được lật trang cho một tình yêu mới, vì trang cũ còn chưa lật qua, bao giờ mới đến trang mới. Khi nghe tiếng đạn nổ, một người lính chúi đầu sợ hãi, Na-pô-lê-ông đi qua và bảo: "Này anh bạn nếu có viên đạn nào đó giành cho bạn, thì bạn có chúi đầu xuống nó vẫn tìm đến bạn". Vậy thì bạn hãy tung tăng mà yêu đừng quá lo nghĩ gì về duyên phận, vì nếu có một duyên phận ngang trái giành cho bạn thì dù có tránh nó vẫn vồ lấy bạn, như người Việt bảo: "Cái duyên cái số nó vồ lấy nhau". Nếu nó là duyên đẹp thì bạn sẽ được tận hưởng cuộc sống, còn là duyên nợ thì đó chính là cách bạn trả nợ để đầu tư cho một mối tình khác đẹp hơn. Trên thế giới ngày nay đang có ngót hàng tỉ người "trả nợ" để đóng góp cổ phần cho hạnh phúc mới của mình hay sao? Christiane Northrup, tác giả cuốn “Cơ thể phụ nữ, trí khôn phụ nữ”, thì cho rằng "tình yêu đích thực là khi bạn quan tâm đến người ta vừa đủ để người ta có không gian và thời gian cần thiết để được là chính mình" -- |
Câu chuyện cho những ai đã là vợ chồng
(Sưu tầm trên mạng) Chồng chị là một kỹ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững chãi, chín chắn của anh, chị yêu cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi chị tựa đầu vào vai anh. Và sau 3 năm tìm hiểu, anh chị đã đi đến hôn nhân. Nhưng đến hôm nay, sau hai năm là vợ chồng, chị bỗng thấy mệt mỏi với những cảm giác mà chị phải trải qua khi chung sống với anh. Những lý do khiến chị yêu anh trước đây, bỗng biến thành những lý do tạo nên sự đổi thay trong chị. Chị là một phụ nữ nhạy cảm, và rất dễ bị thương tổn trong tình yêu, chị luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn, giống như là bé gái nhỏ thèm khát kẹo ngọt. Nhưng anh lại trái ngược với chị, anh không có sự nhạy cảm, và hoàn toàn không quan tâm đến những khoảnh khắc lãng mạn trong cuộc sống vợ chồng, điều này đã làm cho chị càng chán nản hơn. Và chuyện gì đến phải đến, một hôm chị quyết định cho anh biết rằng chị muốn ly dị, rằng chị không thể chung sống với anh thêm một giờ phút nào nữa. Rất bất ngờ khi nghe chị yêu cầu như thế, anh chỉ biết hỏi “Tại sao”?. “Em cảm thấy mệt mỏi, không có lý do nào cho mọi thứ trên thế gian này!” - chị trả lời. Anh không nói gì thêm nữa, nhưng suốt đêm đó, anh không ngủ, và chìm sâu vào những ưu tư, khắc khoải với ánh sáng lập lòe của điếu thuốc gắn trên môi. Sự im lặng của anh càng làm cho cái cảm giác thất vọng trong chị tăng lên, đấy là một người đàn ông không thể biểu lộ gì ngay cả đến lúc gặp tình huống khó khăn như lúc này, còn gì nữa để mà chị hy vọng ở anh? Cuối cùng rồi anh cũng lên tiếng, anh hỏi chị :“Anh có thể làm gì để thay đổi ý định của em?”. Ai đó đã nói đúng: “Rất khó khăn để thay đổi tính cánh của một con người”, và chị nghĩ rằng chị không thể nào thay đổi cách sống của anh. Nhìn sâu vào mắt anh, chị chậm rãi trả lời: “Đây chính là câu hỏi, nếu câu trả lời của anh có thể thuyết phục em, em sẽ thay đổi ý định ly dị. Nếu em nói, em muốn bông hoa ở phía bên kia vách núi, và cả hai chúng ta đều biết rằng khi anh cố hái bông hoa đó cho em thì anh sẽ chết, anh có vẫn cố làm cho em hài lòng chứ?”. Anh đáp “ Ngày mai anh sẽ trả lời câu hỏi cho em…”. Những hy vọng của chị hoàn toàn bị chìm xuống khi nghe câu trả lời của anh. Sáng hôm sau, chị tỉnh giấc và nhận ra anh đã đi rồi. Chị nhìn thấy một mảnh giấy với dòng chữ ngoệch ngoạc của anh, được dằn dưới ly sữa, trên chiếc bàn ăn gần cửa…. và chị bắt đầu đọc. “Em yêu, Anh sẽ không thể nào hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy cho anh giải thích những lý do mà anh không thể”. Ngay những dòng đầu đã làm tan nát trái tim chị, chị tiếp tục đọc. “… Khi em sử dụng máy vi tính, anh luôn sắp xếp phần mềm cho em dễ sử dụng, và khi em kêu lên trước màn hình khi có sự cố, anh luôn chuẩn bị những ngón tay để có thể giúp em phục hồi lại những chương trình. Em thường bỏ quên chìa khóa cửa, nên anh luôn chuẩn bị đôi chân để sẵn sàng chạy về mở cửa cho em. Em rất thích đi du lịch, nhưng lại thường hay bị lạc đường trong những thành phố xa lạ, nên anh phải chuẩn bị đôi mắt của mình để chỉ đường về cho em. Em thường đau bụng trong mỗi lần gần đến tháng, nên anh luôn chuẩn bị lòng bàn tay mình để sẵn sàng xoa bụng cho em để em dịu cơn đau. Khi thấy em luôn thích ở nhà, anh lo rằng em sẽ có thể bị mắc bệnh tự kỷ, vì thế anh phải luôn pha trò và chuẩn bị những câu chuyện vui để em quên đi nỗi buồn chán. Khi em luôn chăm chú vào màn hình vi tính, anh sợ như vậy có hại cho đôi mắt của em, nên anh phải để dành đôi mắt của anh để khi chúng ta già, anh sẽ có thể giúp cắt móng tay, và nhổ những sợi tóc bạc cho em. Anh có thể nắm bàn tay em đi tản bộ trên bãi biển, để em thưởng thức cảnh mặt trời mọc và bãi cát xinh đẹp… và anh sẽ cho em biết rằng màu sắc của những bông hoa cũng rực rỡ như gương mặt tươi tắn của em… Vì vậy, em yêu, trừ phi em chắc chắn rằng có ai đó yêu em hơn anh đã yêu em… nên bây giờ anh không thể hái bông hoa đó cho em, và chết…/.” Nước mắt của chị không ngừng rơi trên trang giấy, làm nhạt nhòa những dòng chữ của anh… Chị đọc tiếp: “…Bây giờ, nếu em cảm thấy hài lòng thì hãy mở cửa ra, vì anh đang đứng đó với bánh mì và sữa tươi cho buổi sáng của em, những món ăn mà em thích…”. Chị lao đến cửa và mở bung nó ra, trông thấy anh với gương mặt lo lắng, chị nắm chặt tay anh, cùng với ổ bánh mì và chai sữa, bây giờ chị biết chắc rằng không ai yêu chị như anh đã yêu chị, và chị quyết định quên đi bông hoa ở bên kia vách núi… đó là cuộc sống và tình yêu. Khi được sống trong sự đầy đủ, dư thừa của tình yêu, thì cái cảm giác sôi nổi trong tình yêu thường bị khô héo đi, và người ta không còn có thể nhận thức được đâu là tình yêu chân thật và đâu là tình yêu giả dối, giữa cảm giác bình yên và buồn chán đó. |
Duc đọc và thấy có nhiều bài viết rất hay trong topic này. Duc cũng tích cóp được nhiều bài thơ tình trong cuốn sổ, từ thời học sinh đến nay. Nhưng, mỗi nhà thơ, Duc chỉ chọn một bài, và chắc chắn không phải bài tiêu biểu nhất của họ. Nhưng biết sao, không phải ai cũng cảm như nhau... Và nhiều bài còn không chép tên tác giả, dịch giả. Nếu ai biết xin bổ sung dùm. Thagks.
Nguyễn Trọng Tạo THIÊN THẦN Em mười chín tuổi nghìn năm trước Sao đến bây giờ mới hai mươi Môi mềm ngực nõn vòng tay xiết Anh là đá tảng cũng tan thôi Cứ tưởng một lần cho đỡ khát Nào ngờ bùa ngải lú trời xanh Nghìn sau gặp lại... em hăm mốt Môi ngực vòng tay vẫn thiên thần. 1991 |
EM KHÔNG CÒN KHÓC NỮA ĐÂU ANH.
Khuyết danh Em không còn khóc nữa đâu anh! Giọt nước mắt vô duyên trong dòng đời hối hả Con đường xưa đã chia về hai ngả Tiếc nuối làm gì cho chật trái tim em Đã biết rằng mình chẳng phải cho nhau Em không muốn hoài niệm thêm nhiều nữa Anh đã quên em dễ dàng thanh thản thế Em khóc làm chi -vô nghĩa phải không anh ? Không hẳn rằng, giờ em đã quên anh Em vẫn nhớ nhung để nguyện cầu anh hạnh phúc Chẳng phải bao dung mà cũng không mong có lúc Anh giật mình hối hận nhớ về em Em bây giờ đã khác những ngày xưa Người ta cho em những gì em mong muốn Người ta dìu em khi em khuỵ xuống Và chẳng bao giờ bỏ em lại như anh ... |
| Giờ Hà Nội. Hiện tại là 16:16. |
Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.