Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Sinh sống tại Nga (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=17)
-   -   Tìm người (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=1281)

weekdaysman 27-12-2008 11:54

Trích:

micha53 viết (Bài viết 22674)
...Hãy hiểu và tha thứ cho chúng tôi...

Đặt mình vào vị trí người con, em chắc không thể không có sự trách móc. Đặt mình vào vị trí người cha, em thấy đó là vô vàn đau đớn. Nhưng sau hàng chục năm thì điều em hy vọng và tin là cả cha và con đều mong muốn được nhìn nhận nhau.

P/S: Bác Micha53 và các bác ơi, với cái Sinh viên Len đó thì em phải đặt Character Encoding thế nào để xem được ạ?

nthach 30-12-2008 08:35

Trích:

weekdaysman viết (Bài viết 22680)
Đặt mình vào vị trí người con, em chắc không thể không có sự trách móc. Đặt mình vào vị trí người cha, em thấy đó là vô vàn đau đớn. Nhưng sau hàng chục năm thì điều em hy vọng và tin là cả cha và con đều mong muốn được nhìn nhận nhau.

P/S: Bác Micha53 và các bác ơi, với cái Sinh viên Len đó thì em phải đặt Character Encoding thế nào để xem được ạ?

Có nhiều khi tình thương và nỗi nhớ đành phải kìm nén lại trong lòng, vì sợ rằng nếu nói ra thì sẽ lại làm tổn thương đến người khác, và có lẽ lại có một cuộc chia ly mới xảy ra…

Tôi có một người bạn, Y cũng từng du học ở Nga, những năm đầu xa tổ quốc có lẽ vì tuổi trẻ và nỗi nhớ nhà nên Y "nhỡ" yêu một cô gái người Ukraina cũng lớp. Mới đến đầu năm thứ ba, "chẳng may" họ nhận được "hung tin" là cô bạn gái đang mang trong mình một thiên thần bé nhỏ. Rồi vào một ngày, khi đến lớp Y không nhìn thấy cô bạn gái của mình đâu, và rồi cuối cùng thì cũng biết tin là cô ấy đã bỏ học về nhà. Không một chút suy nghĩ Y liền khăn gói lên đường về quê ngoại. Khi đến một ngôi làng nhỏ ở Ukraina, thì gặp được cô bạn đang khóc thút thít trong phòng. Vậy là Y dỗ dành cô bạn đi "chia ly", hai người họ cùng đồng ý và chuẩn bị ngày "quyết định". Nhưng cuộc đời cũng nhiều nỗi éo le, chỉ mấy ngày sau khi đặt chân đến U thì Y buộc phải "đội tang hờ" vì mẹ người bạn gái chẳng may qua đời vì một tai nạn. Vậy là Y nán lại quê ngoại vài tuần, sau đó cùng người bạn gái lên thành phố để "giải quyết" chui, vì bệnh viện họ không bao giờ làm cái việc thất nhân này đâu, nhưng rồi đi mãi mà cũng không tìm được "nơi vừa ý".
Lang thang hết ốp cộng này đến ốp cộng khác ở nhiều thành phố khác nhau, cuối cùng thì bọn họ cũng "gặp may" – Lại một tai nạn đau lòng nữa xảy ra khi cả hai đang ngồi trên taxi, kết quả là chỉ cứu được mẹ chứ đứa con sắp chào đời thì đành phải bỏ. Sau hơn tháng nằm viện, Y đưa bạn gái về quê nội của nàng, và rồi từ đó hai đứa bỏ học đi hết nơi này đến nơi khác. Thời gian trôi qua, lại một "hung tin" nữa đến, nhưng lần này thì vui mừng thật sự vì cả chàng và nàng chẳng phải quan tâm đến những ràng buộc cỏn con như ngày trước nữa. Nhưng cuộc đời, đâu có những con đường chỉ rải toàn hoa. Ở Việt Nam khi hay tin con trai bỏ học, người cha của Y đã viết thư sang Liên Xô, nếu không xuất đầu lộ diện thì nhất định từ mặt Y và không gửi trợ cấp hàng tháng như trước sang nữa. Ở Liên Xô thì bắt đầu tình trạng tan rã , đói kém và tệ nạn bắt đầu nổi lên như nấm, công an thì lùa như vịt và tệ ăn hối lộ tràn lan. Lại một lần nữa vì tình cảnh xô đẩy, với bản chất luôn sống dựa vào gia đình và chưa có tính tự lập, nên Y lại cảm thấy hận chính bản thân mình, chỉ vì những giây phút bồng bột mà mất đi cả bao năm tháng tuổi trẻ. Vậy là Y quyết định rời bỏ nước bạn, lên đường về nước, bỏ lại người bạn gái và đứa con chuẩn bị chào đời, để quyết định làm lại từ đầu.
Rồi ngày tháng trôi qua, với bao thăng trầm của cuộc sống, Y cũng có một gia đình hạnh phúc ở quê nhà. Đến nay đã gần hai mươi năm. Mỗi khi ngồi uống rượu với tôi, Y lại ngấn nước mắt, lại trách mình trách đời, vì không dám nhìn nhận lại đứa con đang ở bên xứ người – đứa con của Y hiện vẫn đang sống cùng ông ngoại, bởi vì Y sợ lại có một gia đình khác phải chia ly, gia đình đó là của chính Y hiện nay
Cách đây cũng nhiều năm, đứa con ở bên kia cũng nhắn tin về tìm cha qua một số bạn bè, nhưng chỉ cách đây ít lâu Y mới biết tin. Hôm nọ, tôi ngồi đối ẩm với Y qua ly rượu mà hầu như ly rượu trên tay Y được pha cùng nước mắt, không biết là xúc động hay ân hận, nhưng Y khoe đã tìm thấy con, nhưng vẫn chưa dám nhìn nhận công khai, vợ Y thì chưa nói rồi – vì phụ nữ thường "yếu đuối", ngoài ra còn người cha, hình như ông cụ vẫn chưa tha thứ cho Y, vì những năm tháng trước đây ông đã dồn hết cả tiền bạc lẫn hy vọng vào Y, vậy mà Y đã phụ công ông cụ, giờ đây mà lại mang thêm cho ông một "tin vui" nữa thì e rằng tuổi già của ông có bị co ngắn lại không đây. Nhưng Y cũng cảm ơn mấy người bạn của Y lắm lắm, vì chính họ rất tận tình và âm thầm tìm lại được Y (trước đây hình như nhà Y ở miến nam, nay lại chuyển ra bắc), Y cũng cảm ơn cả những người bạn này đã có lòng bao dung, vì nếu chẳng may, có ai đó trong nhóm bạn thấy nản lòng lại đăng tin tìm người trên báo hoặc đưa tin lên truyền hình, thì cuộc đời Y có lẽ lại bước sang một "trang sử" mới.

Nhiều lúc ngồi tâm sự với Y, chính tôi cũng không kìm nổi lòng mình.

Vậy đó cuộc đời thì nó bao la và nhiều màu sắc. Hãy tha thứ cho những gì ta tha thứ được. Hãy thông cảm cho những gì ta cần cảm thông. Nói chung là một con người thì bất cứ ai cũng lòng thương và tình yêu. Nếu có gì có đôi chút khác thường, chẳng qua cũng vì ngoại cảnh tác động mà thôi.

Cá Măng 30-12-2008 11:41

Trích:

rung_bach_duong viết (Bài viết 22593)
@ Các bác Zai của NNN như bác Mì chả, bác Bản đồ, TLV, Hong Duc Anh, Gà mừ, TX74, Sunny .....

Trong danh sách trên chị Rừng quên mất một bác tiềm năng, ấy là chú Vi dút nhà ta:emoticon-0136-giggl

Em muốn gửi đến bạn anh nthach cái link này, nhắn anh ấy dành chút thời gian quan tâm đến tiếng Nga. Nỗi éo le trong cuộc sống thì nhiều; thế hệ hậu sinh nhiều khi không đủ trải nghiệm để mà hiểu, cũng không đủ tư cách để bàn luận, chỉ mong sao những éo le của cuộc sống không rơi vào người thân, bạn bè của mình; còn những đứa con thì bao giờ cũng mong muốn được yêu thương, được hạnh phúc và đối xử công bằng.


http://blog.360.yahoo.com/blog-GLpLg...pzdIID?p=10017

weekdaysman 30-12-2008 13:15

Cảm ơn Măng nhá, link hay lắm. Tớ đọc thấy rất nhiều điều thú vị:

Tác giả blog



Nhân vật chính được nhắc đến trong entry này của blog rất thú vị

http://i240.photobucket.com/albums/f...guoicantim.jpg

Các bác để ý chỗ khoanh đỏ nhé, em thấy rất nhiều ứng viên nặng ký lắm, từ rất nặng ký, khá nặng ký đến hơi nặng ký, chỉ có điều nếu thế thì "địa bàn tìm kiếm" phải trải thật rộng thôi! :emoticon-0136-giggl

nthach 30-12-2008 14:42

Trích:

Cá Măng viết (Bài viết 22874)
Trong danh sách trên chị Rừng quên mất một bác tiềm năng, ấy là chú Vi dút nhà ta:emoticon-0136-giggl

Em muốn gửi đến bạn anh nthach cái link này, nhắn anh ấy dành chút thời gian quan tâm đến tiếng Nga. Nỗi éo le trong cuộc sống thì nhiều; thế hệ hậu sinh nhiều khi không đủ trải nghiệm để mà hiểu, cũng không đủ tư cách để bàn luận, chỉ mong sao những éo le của cuộc sống không rơi vào người thân, bạn bè của mình; còn những đứa con thì bao giờ cũng mong muốn được yêu thương, được hạnh phúc và đối xử công bằng.


http://blog.360.yahoo.com/blog-GLpLg...pzdIID?p=10017

Anh vừa đọc được đường link của em rồi, với bài văn trong blog hình như tác giả chỉ mới nhìn sự việc từ một phía chứ chưa được bao hàm được toàn bộ bối cảnh. Bài văn này hình như còn dùng thêm cả phép nhân cách hóa nữa thì phải, và chỉ thấy buông lời trách cứ, chưa được công minh để phân tích sự việc cho lắm. Với ý kiến riêng của anh thì tác giả làm bài văn này vẫn còn non tay trong đường đời quá:

Trích:

Tôi không rõ điều gì có thể cản trở ông vào giây phút này? Người vợ ghen tuông (có thể như vậy), hay chiếc ghế (mặc dù không còn ngồi lâu được nữa) đang níu giữ ông làm tròn cái bổn phận thiêng liêng mà ông đã tự gột bỏ suốt 19 năm qua?
Trước khi ông "đặc biệt" muốn giải quyết được mọi vấn đề thì chỉ cần giải quyết cái gọi là "có thể như vậy" ở trên kia trước đã, nếu không thì gia đình ông ta sẽ tan nát ngay trước khi ông ta làm được việc gì.

Còn ý về chiếc ghế thì chắc là hơi quá một chút.

Còn:
Trích:

Lần thứ hai ông nhắc lại là không muốn làm chuyện này ồn ào. Nhưng tin nhắn cùng ảnh của ông thì vẫn ở trên website. Ông có tính đến chuyện một ngày nào đó vợ con ông tình cờ phát hiện ra không?
Thì chắc rằng chuyện này không bao giờ có, vì nếu khổ chủ không muốn thì cũng dễ dàng gỡ bỏ được mà.



Thôi thì như các cụ đã từng nói - Mõi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 02:37.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.