Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Thi ca (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=30)
-   -   Dịch thơ Nicolai Mikhailovich Rubtsov - Николай Михайлович Рубцов (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=1159)

Tulip 14-11-2008 23:37

Huhu, Cơm thử dịch mà thấy nó cụt lủn hà!
Mọi người xem bài này nhé:

МОЕ МОРЕ


Эх ты, море мое штормовое!
Как увижу я волны вокруг,
В сердце что-то проснется такое,
Что словами не выразишь вдруг.
Больно мне, если слышится рядом
Слабый плач
перепуганных птиц.
Но люблю я горящие
взгляды,
Озаренность взволнованных лиц.
Я труду научился на флоте,
И теперь на любом берегу
Без большого размаха
в работе
Я, наверное, жить не смогу...
Нет, не верю я выдумкам ложным,
Будто скучно на Севере жить.
Я в другом убежден:
Невозможно
Героический край не любить!

Nina 19-11-2008 00:37

Bài này có lẽ là hơi có âm hưởng anh hùng (còn nói thô thiển thì là hơi lên gân) :), lại khá dài hơi, không chia đoạn nên hơi ... phức tạp hơn trong việc dịch dọt, phải không chị Tulip?



МОЕ МОРЕ
Николай Рубцов

Эх ты, море мое штормовое!
Как увижу я волны вокруг,
В сердце что-то проснется такое,
Что словами не выразишь вдруг.
Больно мне, если слышится рядом
Слабый плач
перепуганных птиц.
Но люблю я горящие
взгляды,
Озаренность взволнованных лиц.
Я труду научился на флоте,
И теперь на любом берегу
Без большого размаха
в работе
Я, наверное, жить не смогу...
Нет, не верю я выдумкам ложным,
Будто скучно на Севере жить.
Я в другом убежден:
Невозможно
Героический край не любить!
BIỂN CỦA TA
Nikolai Rubtsov

Ơi biển của ta sục sôi bão táp!
Ta chỉ cần nhìn thấy sóng xung quanh
Thì trong tim bỗng điều gì tỉnh thức
Không diễn tả nổi, lời lẽ thành bất lực.
Ta thấy đớn đau, nếu bỗng dưng
Văng vẳng thấy tiếng khóc thật gần
Của những con chim
yếu ớt và sợ hãi.
Nhưng ta yêu
Những cái nhìn rực lửa
Khuôn mặt hồi hộp bỗng sáng rỡ rạng ngời
Ta biết yêu lao động chốn biển khơi
Và giờ đây, bến bờ nào cũng thế
Nếu công việc không có gì phóng khoáng
Thì hẳn là ta chẳng sống nổi mà ...
Ta cũng không tin những lời dối trá
Rằng phương bắc này đời vô cùng buồn bã
Bởi có một điều khác ta tin:
Rằng mảnh đất này anh hùng bất khuất
Có thể nào không yêu bằng cả con tim!

Trăng Quê 23-11-2008 11:46


Я ТЕБЯ ЦЕЛОВАЛ
Николай Михайлович Рубцов

Я тебя целовал сквозь слезы.
Только ты не видела слез,
Потому, что сырой и темной
Была осенняя ночь.

По земле проносились листья,
А по морю — за штормом шторм,
Эти листья тебе остались,
Эти штормы достались мне.

Широко, отрешенно, грозно
Бились волны со всех сторон,
Но порой затихало море
И светилась заря во мгле.

Я подумал, что часто к морю
Ты приходишь и ждешь меня,
И от этой счастливой мысли
Будто солнце в душе зажглось!

Пусть тебе штормовые стоны
Выражают мою печаль,
А надежду мою и верность
Выражает заря во мгле...
ANH HÔN EM
Nicolai Mikhailovich Rubtsov

Anh hôn em qua dòng nước mắt
Riêng mình em không thấy lệ rơi,
Bởi vì chăng, ẩm ướt tối trời
Đêm mùa thu qua từ dạo đó.

Trên mặt đất phủ đầy lá đổ,
Còn đại dương - bão tố tơi bời
Ở lại cùng em những lá rơi,
Còn bão tố giành cho anh hết.

Biển bao la, lạnh lùng, khắc nghiệt
Điên cuồng mọi phía sóng dồn lên,
Và đôi khi quá đỗi bình yên
Từ bóng tối bình minh rạng chiếu.

Anh nghĩ, em vẫn thường ra biển
Đến nơi này và đứng đợi anh,
Hạnh phúc trong ý nghĩ ngọt lành
Như thể mặt trời trong tâm hồn bừng lửa!

Hãy để những gầm gào bão tố
Kể em nghe đau đớn của anh,
Niềm hy vọng, trái tim thuỷ chung
Trong bóng tối bình minh hiển hiện...

Trăng Quê 23-11-2008 12:36


ПТИЦЫ РАЗНОГО ПОЛЁТА
Николай Михайлович Рубцов
* * *

—Мы будем
свободны,
как птицы, -
ты шепчешь
и смотришь с тоской,
как тянутся птиц вереницы
над морем,
над бурей морской...

И стало мне жаль отчего-то,
что сам я люблю
и любим...
Ты птица иного полёта...
Куда ж мы
с тобой
полетим?!


Ленинград, март 1962
Những con chim khác đường bay
Nicolai Mikhailovich Rubtsov


-- Chúng mình sẽ
tự do,
như chim, -
em thầm thì
với cái nhìn đau đớn,
theo chim sải cánh bay về miền ảo vọng
vượt qua đại dương,
qua bão tố mịt mùng...

Anh xa xót một cái gì - không rõ,
rằng anh yêu
và cũng được em yêu ...
Em như con chim bay khác tuyến ...
Bay về đâu em
chúng ta sẽ
cùng bay?!


Leningrad, March 1962

CCB 24-11-2008 11:00

Chào các Bác Có Một Bài thơ của Николай Рубцов Dịch sang Tiếng Anh - ở Ta trên thi Viện có bản dich của Hồng Thanh Quang
Nay Post cả lên Để các Bác Cùng cảm nhận
Chúc Các Bác Khoẻ
Николай Рубцов
Nikolai Rubtsov
В МИНУТЫ МУЗЫКИ

В минуты музыки печальной
Я представляю желтый плес,
И голос женщины прощальный,
И шум порывистых берез,

И первый снег под небом серым
Среди погаснувших полей,
И путь без солнца, путь без веры
Гонимых снегом журавлей...

Давно душа блуждать устала
В былой любви, в былом хмелю,
Давно понять пора настала,
Что слишком призраки люблю.

Но все равно в жилищах зыбких —
Попробуй их останови! —
Перекликаясь, плачут скрипки
О желтом плесе, о любви.

И все равно под небом низким
Я вижу явственно, до слез,
И желтый плес, и голос близкий,
И шум порывистых берез.

Как будто вечен час прощальный,
Как будто время ни при чем...
В минуты музыки печальной
Не говорите ни о чем.
AT MOMENTS OF MUSIC

At moments of so sad an air
When for a yellow shore I wish
A lady's voice bids, "May you fare
Well" as impulsive birch trees swish;

Below the gray sky, first are snows
To lie on fields where flames have lain,
The sunless, faithless flyway goes
For many a snow driven crane...

It's been long since my soul was all in
To range through bygone love and sprees,
Long since it's time I saw this palling
With too much love for ghosts I'm seized.

But after all in mean abodes —
To stop these short is hard enough —
The violins in swapping modes
Wail for the yellow shore, for love.

It's under the low sky where I
Still see the yellow shoreline squish,
Voice dear enough to make me cry,
And those impulsive birch trees swish.

This farewell hour will wind up ne'er,
Of time, there's nothing to be heard...
At moments of so sad an air
Pray do say nothing; mum's the word
Trong những phút nhạc buồn tôi tưởng tượng
(Người dịch: Hồng Thanh Quang)
Trong những phút nhạc buồn tôi tưởng tượng
Lại đoạn sông sâu thẳm đục ngầu trôi
Và giọng người phụ nữ khi chia biệt
Và tiếng bạch dương náo động từng hồi

Và bông tuyết đầu tiên rụng xuống
Cánh đồng khuya dưới xám xịt khung trời
Và con đường thiếu niềm tin, thiếu nắng
Đàn sếu bay tránh nỗi lạnh kinh người

Lòng đã mệt từ lâu thôi chớ
Nhớ tình yêu men rượu đã qua rồi
Lòng đã hiểu tự lâu: vâng tôi vốn
Ham vô cùng những hư ảnh xa xôi

Nhưng dầu sao trong căn phòng chao đảo
Violon cứ khóc quyện vào nhau
Về tình yêu và đoạn sông ngầu đục
Chẳng thể nào ngăn nổi tiếng đàn đâu

Và tôi lại rõ đến rơi nước mắt
Khúc sông sâu dưới xám xịt khung trời
Và giọng người phụ nữ thân thiết gọi
Và tiếng bạch dương náo động từng hồi

Như ngỡ buổi chia ly là vĩnh viễn
Như thời gian không có nghĩa chi
Trong những phút nhạc buồn lai láng chảy
Xin đừng ai nói một câu gì!

Nina 26-11-2008 19:08

http://s57.radikal.ru/i157/0811/d3/abefeebfe40a.jpg


ТЫ С КОРАБЛЕМ ПРОЩАЛАСЬ...
Николай Рубцов

С улыбкой на лице и со слезами
Осталась ты на пристани морской,
И снова шторм играет парусами
И всей моей любовью и тоской!

Я уношусь куда-то в мирозданье,
Я зарываюсь в бурю, как баклан, —
За вечный стон, за вечное рыданье
Я полюбил жестокий океан.

Я полюбил чужой полярный город
И вновь к нему из странствия вернусь
За то, что он испытывает холод,
За то, что он испытывает грусть.

За то, что он наполнен голосами,
За то, что там к печали и добру
С улыбкой на лице и со слезами
Ты с кораблем прощалась на ветру...

(1962)
Em tiễn con tàu ...
Nikolai Rubtsov

Nước mắt với nụ cười trên mặt
Bây giờ em ở lại bến tàu
Bão gió lại với cánh buồm đùa giỡn
Bằng cả tình ta, nỗi buồn đau!

Ta bị cuốn đi đâu không rõ
Mê muội lao mình vào bão, tựa chim trời
Ta đã yêu đại dương nghiệt ngã
Vì tiếng thở dài và nức nở muôn đời

Ta đã yêu thành phố miền cực bắc
Sau bước lãng du ta lại quay về
Vì thành phố lạ giờ đang lạnh giá
Vì thành phố giờ buồn bã ủ ê.

Vì thành phố vẫn tràn đầy giọng nói
Vì nơi đây, buồn thảm, dịu hiền
Nước mắt với nụ cười trên mặt
Em tiễn con tàu, khi gió vừa lên...

(1962)

USY 26-11-2008 19:16

Nước mắt với nụ cười trên mặt
Em tiễn con tàu, khi gió vừa lên...

Nina ơi, hay quá! (Xin phép spam một chút). Tôi chắc chắn sẽ cố dịch bài này vì nhà thơ làm bài này cách đây rất lâu rồi mà sao nghe vẫn không hề cũ. Xin khất một hôm khác các bác ạ, tôi bận quá, chả còn "thi thơ" gì cả:emoticon-0100-smile

Cá Măng 27-11-2008 12:20

Bài thơ rất hay chị Nina ạ, nhưng từ sáng tới giờ em định kiếm mấy chữ nào để thay vào câu:
Ta đã yêu đại dương nghiệt ngã
Vì tiếng thở dài và nức nở muôn đời

mà không kiếm được. Vì em thấy toàn bài rất hay, duy chỉ có câu này là nhiều vần trắc quá:emoticon-0100-smile

Nina 29-11-2008 15:12

Hihi, câu thơ dịch ra có 9 chữ, 5 trắc, 4 bằng, cũng không quá ít đâu Cá Măng ạ :)

Bài "В МИНУТЫ МУЗЫКИ" của Rubtsov khá là ... tâm trạng, như bị ám ảnh bởi quá khứ, quê hương, bởi khoảnh khắc âm nhạc... Bác Hồng Thanh Quang dịch cũng hay, và cũng rất sát nghĩa. Nina rất thích câu

"Và tiếng bạch dương náo động từng hồi"

- câu này dịch rất sát nghĩa và rất hay. Tuy nhiên dịch sau thì không thể dùng lại cái câu rất hay ấy nữa. Nhưng mà có lẽ Nina cũng hơi bị ảnh hưởng bởi bản dịch của Hồng Thanh Quang

http://www.arsii.ru/article/29.jpg
Евгений Соколов. В минуты музыки. Поэт. 1986
(Theo chỗ Nina hiểu thì họa sĩ Evgeny Sokolov vẽ nhà thơ Nikolai Rubtsov)


Trong những phút giây của điệu nhạc buồn
Nikolai Rubtsov

Trong những phút giây của điệu nhạc buồn
Tôi lại thấy khúc sông sâu vàng rực
Một người phụ nữ nói lời giã biệt
Và tiếng bạch dương nóng nảy ồn ào

Và bông tuyết đầu mùa dưới trời xám xịt
Giữa những cánh đồng tắt lửa tối đen
Những đàn sếu bị tuyết đuổi đang mỏi cánh
Trên con đường không ánh nắng, niềm tin

Tâm hồn mệt từ lâu không trở lại
Mối tình xưa với men rượu ngày qua
Đã từ lâu đến lúc ta phải hiểu
Ta đã quá yêu mến những bóng ma

Nhưng dù vậy, làm sao ngăn chúng được!
Trong căn phòng chao đảo ngả nghiêng
Những cây vĩ cầm vẫn cùng nức nở
Về khúc sông vàng, về mối tơ duyên

Và dẫu sao, dưới bầu trời nặng trịch
Tôi vẫn nhìn rõ đến nước mắt trào
khúc sông sâu vàng, giọng nói ai thân thuộc
Và tiếng bạch dương nóng nảy ồn ào

Dường như dài vĩnh cửu phút chia ly
Dường như thời gian cũng là vô nghĩa ...
Trong những phút giây của điệu nhạc buồn
Ta xin người, đừng nói gì hơn!

<1966>
В минуты музыки печальной.
Николай Рубцов

В минуты музыки печальной
Я представляю желтый плес,
И голос женщины прощальный,
И шум порывистых берез,

И первый снег под небом серым
Среди погаснувших полей,
И путь без солнца, путь без веры
Гонимых снегом журавлей...

Давно душа блуждать устала
В былой любви, в былом хмелю,
Давно понять пора настала,
Что слишком призраки люблю.

Но все равно в жилищах зыбких —
Попробуй их останови! —
Перекликаясь, плачут скрипки
О желтом плесе, о любви.

И все равно под небом низким
Я вижу явственно, до слез,
И желтый плес, и голос близкий,
И шум порывистых берез.

Как будто вечен час прощальный,
Как будто время ни при чем...
В минуты музыки печальной
Не говорите ни о чем.

<1966>

Thật đáng ngạc nhiên là bài thơ này của Rubtsov được phổ nhạc, và Nina thấy có khá nhiều ca sĩ đã hát - trong trang này các bác tìm cụm từ "В минуты музыки" là thấy, thậm chí còn không chỉ có một nhạc sĩ đã phổ nhạc cho bài thơ này
http://rubtsov.id.ru/music/music_mp3.htm

USY 29-11-2008 21:34

ТЫ С КОРАБЛЕМ ПРОЩАЛАСЬ...
Николай Рубцов

С улыбкой на лице и со слезами
Осталась ты на пристани морской,
И снова шторм играет парусами
И всей моей любовью и тоской!

Я уношусь куда-то в мирозданье,
Я зарываюсь в бурю, как баклан, —
За вечный стон, за вечное рыданье
Я полюбил жестокий океан.

Я полюбил чужой полярный город
И вновь к нему из странствия вернусь
За то, что он испытывает холод,
За то, что он испытывает грусть.

За то, что он наполнен голосами,
За то, что там к печали и добру
С улыбкой на лице и со слезами
Ты с кораблем прощалась на ветру...

1962
EM TIỄN CON TÀU...
Nikolai Rubtsov

Miệng cười đấy mà mắt rưng rưng lệ
Bến cảng lùi xa, em ở lại một mình,
Bão lại giỡn những cánh buồm vượt gió
Cả tình yêu, nỗi buồn nhớ của anh!

Anh ra đi nơi chân trời góc bể,
Như cánh vạc đơn côi, lao vào chốn bão giông
Anh trót yêu đại dương khắc nghiệt
Vẫn rên rỉ đời đời, vẫn nức nở thâu canh.

Anh trót yêu phố lạ miền cực bắc
Sau lãng du anh lại đó trở về
Yêu bởi lẽ nó nhận về giá lạnh,
Yêu bởi điều nó buồn khổ sẻ chia.

Bởi nơi ấy ngập tràn bao giọng nói,
Bởi có bóng em sầu muộn dịu hiền
Miệng cười đấy mà mắt rưng rưng lệ
Ra tiễn con tàu trước gió đại dương...

(1962)

BelayaZima 30-11-2008 01:04

BZ rất thích cả hai bản dịch của bác USY và Nina. Nhưng có lẽ đoạn BZ thích nhất là khổ thơ đầu. Cảm giác buồn lạ, nhất là khi đọc vào lúc này :emoticon-0100-smile.

"Miệng cười đấy mà mắt rưng rưng lệ
Bến cảng lùi xa, em ở lại một mình,
Bão lại giỡn những cánh buồm vượt gió
Cả tình yêu, nỗi buồn nhớ của anh!"

USY 01-12-2008 14:52

Bảo tàng nhà thơ Nikolai Rubtsov tại làng Nikolskoye quê hương ông.

http://www.cultinfo.ru/totma/img/10.jpg

http://www.45parallel.net/images/rubtsov_picture.jpg

http://rubcovosen.narod.ru/images/Kadr_01.jpg

Tulip 02-12-2008 12:56

Hình như Cơm có pót bài này ở đâu ý các bác nhỉ? THôi, post lại cho nó tập trung nào:

ТЫ С КОРАБЛЕМ ПРОЩАЛАСЬ...
Николай Рубцов

С улыбкой на лице и со слезами
Осталась ты на пристани морской,
И снова шторм играет парусами
И всей моей любовью и тоской!

Я уношусь куда-то в мирозданье,
Я зарываюсь в бурю, как баклан, —
За вечный стон, за вечное рыданье
Я полюбил жестокий океан.

Я полюбил чужой полярный город
И вновь к нему из странствия вернусь
За то, что он испытывает холод,
За то, что он испытывает грусть.

За то, что он наполнен голосами,
За то, что там к печали и добру
С улыбкой на лице и со слезами
Ты с кораблем прощалась на ветру...


1962
Em tiễn tàu đi...
Nicolai Mikhailovich Rubtsov

Em nở nụ cười lẫn dòng nước mắt
Trên bến cảng này đứng lại một mình em,
Bão tố ngoài khơi lại đùa giỡn buồm anh
Lại vò xé tình yêu và nỗi buồn sâu thẳm!

Anh vụt lao đi nơi nào vô định lắm
Như cánh chim trời trong trong bão biển vùi thân
Vọng tiếng thở than nức nở mãi ngàn năm,
Anh mê đắm cả đại dương khốc liệt.

Anh mê đắm nơi vời xa cực bắc
Sau chuyến viễn du anh lại sẽ trở về
Vì đó là nơi giá lạnh đã tái tê,
Đã nếm trải nỗi u buồn cay đắng.

Vì đó là nơi đầy giọng người rộn rã,
Nơi với niềm đau và những điều lành
Là nơi em cười lẫn nước mắt tiễn anh
Với con tàu đi trên đầu ngọn gió…


1962


Bận quá, không tham gia với các bác được, post bài cũ, sửa chút xíu hehe!!!

USY 02-12-2008 13:02

Trích:

USY viết (Bài viết 20084)
BZ hướng dẫn cho bác Tulip kiểu tạo cột cũ thì phải. Kiểu mới dễ nhớ hơn nhiều, tôi xin post lại len đây để các bác dịch thơ tham khảo luôn:

- Mở Khung trả lời đầy đủ- Phía hàng ký hiệu bên trên (chỗ Chữ đậm, chữ in..., phía sát cuối có 2 ô đậm màu đen C1 và C2, ta làm như sau:
1. nhấn ô C1, sẽ hiện một khung trả lời riêng có ký hiệu nhấp nháy để viết: viết số 0, nhấn Enter, trên khung trả lời này sẽ hiện 2 dấu tạo bảng là hai chữ Table1, và ký hiệu nhấp nháy nằm ở giữa 2 chữ Table ấy: các bác viết hay dán phần thơ cột thứ nhất vào đó (có thể là nguyên bản hay phần dịch tùy ý.
2. Dán/viết xong các bác ra khỏi khung chứa chữ Table1 thứ hai, nhớ là chỉ cần ra khỏi và đánh 1 dấu cách thôi, không nên xuống dòng, và nhấn luôn chứ C2 trên thanh ký hiệu.
3. Trên khung trả lời sẽ hiện tiếp 2 ký hiệu tạo cột Table2 nữa, và ký hiệu nhấp nháy cũng ở giữa hai chữ Table2 ấy, các bác lại viết hay dán tiếp cột còn lại vào đó.
Xong rồi các bác thoát ra khỏi chữ Table2 cuối cùng là hoàn chỉnh.
Trước khi post lên các bác có thể xem lại (ô Xem lại bài) bên cạnh ô Gửi trả lời)
Chúc các bác, nhất là bác Tulip, thành công!:emoticon-0150-hands

He he, bác Tulip ơi, cái vụ cột thơ bên phải chệch 1 dòng so với cột thơ bên trái là do lỗi của tôi đã "truyền kinh nghiệm" sai 1 chi tiết: đúng ra phải là:
2. Dán/viết xong các bác ra khỏi khung chứa chữ Table1 thứ hai, nhớ là chỉ cần ra khỏi và nhấn luôn chứ C2 trên thanh ký hiệu, không cần đánh dấu cách hay xuống dòng gì hết.
Xin lỗi bác Tulip và các bạn.:emoticon-0111-blush

Nina 11-12-2008 00:09

Ôi, tháng Mười Hai rồi, nơi đâu nắng cháy, nơi đâu tuyết đầy, còn nơi đâu ... dở dở ương ương như nơi ta đang ở đây? :emoticon-0136-giggl

Trích:

Грибоедов viết
Что значит видеть свет!
Где ж лучше?

- Где нас нет.

Thôi thì cứ coi như một buổi chiều mùa đông ... vắng như trong một bài thơ của Bunin... hay là Rubtsov cũng được

http://s60.radikal.ru/i169/0811/5c/52e332a6f66f.jpg



CHIỀU ĐÔNG
Nikolai Rubtsov

--------------------------------------
Dù có gió hay không-
Ta cũng ra khỏi cửa
Rơm xạo xạc quen thuộc
Trong chuồng gia súc kia
Lấp lánh một đốm lửa...

Không còn
tiếng động nào!
Không thấy ánh lửa khác!
Trong đêm đen bão tuyết
Bay qua những ụ đất...

Ôi nước Nga, nước Nga!
Lẽ nào âm vang ít?
Sao người bỗng dưng buồn?
Sao bỗng dưng ngủ thiếp?

Nào cùng chúc tất cả
Một đêm thật yên bình!
Nào cùng nhau đi dạo!
Cùng cười suốt đêm thanh!

Và sẽ làm lễ hội
Bộ bài ta cùng chơi...
Ôi! Quân bài thì mới
Mà người vẫn thế thôi.
ЗИМНИМ ВЕЧЕРКОМ
Николай Рубцов

--------------------------------
Ветер, не ветер —
Иду из дома!
В хлеву знакомо
Хрустит солома,
И огонек светит...

А больше —
ни звука!
Ни огонечка!
Во мраке вьюга
Летит по кочкам...

Эх, Русь, Россия!
Что звону мало?
Что загрустила?
Что задремала?

Давай пожелаем
Всем доброй ночи!
Давай погуляем!
Давай похохочем!

И праздник устроим,
И карты раскроем...
Эх! Козыри свежи.
А дураки те же.

USY 11-12-2008 13:07

ЗИМНИМ ВЕЧЕРКОМ
Николай Рубцов

Ветер, не ветер —
Иду из дома!
В хлеву знакомо
Хрустит солома,
И огонек светит...

А больше —
ни звука!
Ни огонечка!
Во мраке вьюга
Летит по кочкам...

Эх, Русь, Россия!
Что звону мало?
Что загрустила?
Что задремала?

Давай пожелаем
Всем доброй ночи!
Давай погуляем!
Давай похохочем!

И праздник устроим,
И карты раскроем...
Эх! Козыри свежи.
А дураки те же.
BUỔI TỐI MÙA ĐÔNG
Nikolai Rubtsov

Gió hay vắng gió -
Vẫn ra khỏi nhà!
Chuồng trâu đầu ngõ
Quen tiếng rơm xô
Lập lòe ánh lửa...

Còn lại
lặng thinh!
Tối mù tối mịt!
Bão tuyết ngoài vườn
Đêm đen lặng lướt...

Đất Mẹ Nga ơi!
Sao yên ắng thế?
Người buồn điều chi?
Hay say giấc vậy?

Xin chúc tất cả
Một đêm tốt lành!
Hãy cùng dạo bước!
Cười vang hết mình!

Hội hè ta mở,
Tá lả cùng "xòe"...:emoticon-0136-giggl
Quân bài mới coóng.
Vẫn toàn ngô nghê.


Đoạn cuối mang hơi hướng Bắc Qua, vì động chạm đến "bài bạc".

Nina 10-11-2009 19:27

Hoa "анютины глазки" - pensée
 
Tên khoa học của hoa là Viola tricolor, thuộc họ Violet. Hình như ở Việt Nam không có hoa này, từ điển thì gọi theo tiếng Pháp là hoa păng sê. Người Nga gọi chúng bằng cái tên dịu dàng và trìu mến - Анютины глазки (tạm dịch là cặp mắt Aniuta), Иван-да-Марья (Ivan-và-Maria).


Loài hoa này thường được những người làm vườn trồng trong 1-2 năm, chúng có thời gian nở hoa rất lâu. Kích thước đóa hoa từ 4 - 9 cm, cũng có những loài có hoa lớn hơn. Màu sắc của hoa rất phong phú: trắng, vàng, da cam, hồng nhạt, đỏ nâu, đỏ rượu, xanh biển, xanh chàm, tím. Cũng có loại cánh hoa viền trắng hoặc vàng.

Theo truyền thuyết, loài hoa này là trước đây là cô gái Aniuta hiền lành và dễ tin, cô gái đã chờ mãi người yêu của mình, và qua đời trong buồn bã. Và những đóa hoa khiêm tốn nọ được dân gian gọi một cách trìu mến - cặp mắt Aniuta, mọc ven đường và nhìn mãi phía xa xăm...


Chắc rằng có không ít nhà thơ đã viết về loài hoa này. Nhưng Nina chỉ mới đọc được một bài của Nikolai Rubtsov... Cũng định mở riêng một chủ đề - các nhà thơ Nga viết về hoa, cũng đã có hoa hồng của Pushkin, hoa chuông, linh lan của Esenin. Nhưng nghĩ lại ...có lẽ cũng chẳng cần, chắc gì đã được ai để ý...



* * *

Николай Рубцов

По утрам умываясь росой,
Как цвели они! Как красовались!
Но упали они под косой,
И спросил я - а как назывались?

И мерещилось многие дни
Это-то тайное в этой развязке:
Слишком странно и нежно они
Назывались - "анютины глазки".
* * *

Nikolai Rubtsov

Mỗi buổi sáng tắm trong sương sớm
Hoa nở kìa! Ôi đẹp mê ly!
Nhưng tất cả đều ngã trên lưỡi hái,
Và tôi hỏi rằng - hoa ấy tên gì?

Và đã nhiều ngày chập chờn trong trí tưởng
Có điều gì bí mật của hoa:
Sao lại có tên lạ lùng đến thế
Và rất dịu dàng - "cặp mắt Aniuta"


Phan đình Duệ 26-01-2010 17:48

xin chân thành cảm ơn! Bài dịch rất hay!

P.Đ.D:emoticon-0150-hands

Trăng Quê 19-02-2010 08:56

Nicolai Mikhailovich Rubtsov

Rubtsov sinh năm 1936 tại làng Emetsk Arkhangelsk, sớm bị mồ côi: thời thơ ấu của ông đã sống ở trại trẻ mồ côi Nichola. Quê hương nhỏ xinh Vologda là đề tài chính trong các tác phẩm của ông .
Ông đã phục vụ trong quân đội trong hạm đội Bắc, sau đó sống ở Leningrad, làm công nhân tại Moscow rồi là sinh viên của Viện Văn học M. Gorky sau đó đến Siberia.

Năm 1962 ông vào Viện Văn học và gặp gỡ với Vladimir Sokolov, S. Kunyaevym, V. Kojinova và các nhà văn khác. Tình bạn đó đã giúp ông trên con đường nghệ thuật và xuất bản các tác phẩm của ông.

Cuốn sách đầu tiên "Thơ tình" đã được xuất bản vào năm 1965. Sau đó là các tập thơ "Ngôi sao của đồng quê" (1967), " Gìn giữ linh hồn" (1969). Tập thơ “ Những bông hoa xanh” được xuất bản sau cái chết của nhà thơ ngày 19 tháng 1 năm 1971.

Sau khi chết ông vẫn được xuất bản các cuốn sách: "Chuyến tàu cuối cùng" (1973), "Tuyển chọn thơ tình" (1974), "Thơ" (1977).

Nói về quan điểm sáng tác của bản thân mình Nikolai Rubtsov viết:

Tôi chẳng bao giờ viết lại
Sách của Tyutchev và Fet,
Thậm chí tôi không cố nghe
Lời của Tyutchev và Fet,

Tôi cũng chẳng muốn phịa ra
Một anh thần đồng Rubtsov
Bởi vì tôi phải tin được
anh chàng Rubtsov, chính tôi

Tôi sẽ kiểm tra từng lời
chân thành của Tyutchev và Fet,
Để sách của cả hai người
Tiếp tục bằng sách Rubtsov.

Các bài thơ của Rubtsov do Nguyệt VŨ dịch:

Gửi Mẹ

Mẹ sống thế nào, mẹ yêu quý của con?
Trong làng mình có gì mới nhỉ?
Ngày hôm nay con cứ nằm mơ thấy
Vườn tử hương rậm rạp, mái nhà yêu.

Mẹ có nhớ những mùa đông? Gió rít khi xưa
Bão tuyết. Cây phong bên rào nghiêng ngả
Run lẩy bẩy, lạnh thấu xương buốt giá
Cành rụt rè chạm cửa sổ nhà ta.

Nó cầu xin sưởi ấm, có lẽ mà,
Nhìn chúng ta qua tấm rèm mờ ảo,
Cái giá lạnh truyền qua kính cửa
Từ những hoa văn ánh bạc tuyết trời.

Những chú sói tru trong đêm mịt mùng bên sông...
Trong một ngày xấu trời như thế,
Mẹ nói với con, mẹ yêu ơi có nhớ
Về hạnh phúc lớn lao của con người?

Không ngẫu nhiên những đêm tuần tra
Để bảo vệ biên cương tổ quốc
Tất cả lời mẹ hiền thân thuộc
Con bây giờ nhớ lại với yêu thương ...

Mẹ sống thế nào, mẹ yêu quý của con?
Trong làng mình có gì mới nhỉ?
Ngày hôm nay con cứ nằm mơ thấy
Vườn tử hương rậm rạp, mái nhà yêu.

Quê hương yên bình của tôi
Tặng V. Belov

Quê hương yên bình của tôi!
Họa mi, dòng sông, rặng liễu...
Nấm mồ mẹ hiền yêu dấu
Người đi, tôi tuổi còn thơ.

- Ông ơi, nghĩa địa ở đâu?
Tự mình cháu không tìm nổi
Dân làng nhẹ nhàng chỉ lối:
- Ngay bên phía bờ sông kia.

Dân làng trả lời thật khẽ,
Đoàn xe cũng lặng lẽ qua
Mái vòm tu viện xa xa
Rực lên màu xanh lá cỏ.

Nơi tôi bơi theo đàn cá,
Giờ thành nơi chứa cỏ khô
Giữa hai nhánh sông cong nhỏ
Người ta đã đào con kênh

Chỗ lầy và có rêu xanh
Là nơi, tôi từng bơi lội...
Quê hương yên bình quá đỗi,
Tôi không quên một chút nào

Trước trường mới sửa hàng rào,
Chắn khoảng trời xanh thủa ấy.
Như chú quạ nhỏ vui vẻ,
Tôi ngồi vắt vẻo trên rào!

Ngôi trường gỗ cũ thương sao!..
Tôi phải đi rồi, đến lúc -
Dòng sông mù sương day dứt
Chạy theo, vương vấn người đi

Từng ngôi nhà, những đám mây,
Cả sấm sét rền vang nữa,
Làm tôi nhớ thương bỏng cháy,
Quê hương gắn bó trọn đời.

Trong khoảnh khắc của âm điệu buồn

Trong khoảnh khắc của âm điệu buồn
Tôi tưởng tượng lạch nước sâu vàng rực,
Và giọng chia ly của đàn bà thổn thức,
Và bạch dương gào rít từng cơn,

Giữa cánh đồng tàn lụi héo hon
Bông tuyết đầu tiên dưới trời ảm đạm
Và con đường không niềm tin, ánh sáng
Đàn sếu bay tránh tuyết lạnh lùng…

Tâm hồn từ lâu mệt rũ mông lung
Trong tình xưa, men rượu ngày xưa cũ
Đã đến lúc phải hiểu từ lâu tôi mê ngủ,
Yêu quá nhiều ảo giác mà thôi.

Dẫu thế nào trong căn phòng chơi vơi-
Không ngăn nổi tiếng vĩ cầm nức nở! -
Khóc gọi tên nhau, cung đàn dang dở
Về lạch nước sâu vàng, về tình yêu.

Và dẫu thế nào dưới bầu trời cô liêu
Tôi nhìn thấy rõ ràng, đến nhòa nước mắt,
Và lạch nước sâu, và giọng em thân thiết
Và bạch dương gào rít từng cơn.

Dường như thời gian trôi chậm chạp hơn
Dường như chia ly dài bằng thế kỷ…
Trong khoảnh khắc âm điệu buồn âm ỉ
Đừng nói gì đừng nói điều chi.

Những con chim khác đường bay

-- Chúng mình sẽ
tự do,
như chim, -
em thầm thì
và nhìn đau đớn,
theo đàn chim sải cánh bay vô vọng
vượt qua đại dương,
qua bão biển mịt mùng…

Anh xa xót một cái gì - không rõ,
rằng anh yêu
và cũng được em yêu...

Em như con chim bay khác tuyến ...
Bay về đâu em
chúng ta sẽ
cùng bay?!

Anh hôn em

Anh hôn em qua dòng nước mắt
Chỉ mình em không thấy lệ rơi,
Bởi vì chăng, ẩm ướt tối trời
Đêm mùa thu qua từ dạo đó.

Trên mặt đất phủ đầy lá đổ,
Còn đại dương - bão tố tơi bời
Ở lại cùng em những lá rơi,
Còn bão tố giành cho anh hết.

Biển bao la, lạnh lùng, khắc nghiệt
Điên cuồng mọi phía sóng dồn lên,
Và đôi khi quá đỗi bình yên
Bình minh chiếu xua tan đêm tối.

Anh nghĩ, em vẫn thường ra biển
Đến nơi này và đứng đợi anh,
Và từ ý nghĩ hạnh phúc mong manh
Như thể mặt trời trong tâm hồn bừng lửa!

Hãy để những gầm gào bão tố
Kể em nghe phiền muộn của anh,
Niềm hy vọng, trái tim thuỷ chung
Xua bóng tối bình minh hiển hiện...

Em tiễn con tàu...

Gương mặt cùng nụ cười và nước mắt
Em đứng lại trên cảng biển lùi xa
Bão tố lại giỡn đùa cánh buồm tơi tả
Và tình yêu và buồn nhớ rối bời!

Anh lao vào con sóng ra khơi,
Rồi gào khóc như chim trong bão,
Vì thổn thức ngàn năm, tiếng rên sầu não
Anh đam mê biển khắc nghiệt mất rồi.

Anh yêu thành phố cực Bắc xa xôi
Và quay lại từ những lần phiêu dạt
Bởi nơi đó từng qua giá buốt,
Đã từng nếm trải những buồn đau.

Bởi nơi đó, đầy ắp giọng nói của nhau,
Bởi đến đó với nỗi buồn và lòng nhân hậu
Gương mặt em cùng nụ cười và nước mắt
tiễn con tàu theo gió ra khơi...

Những chiếc lá bay đi


Những chiếc lá bay từ hàng dương -
Vòng tuần hoàn, đời không tránh khỏi...
Đừng thương lá vàng rơi lả tả,
Mà xót tình anh trìu mến dịu dàng!

Hãy kệ hàng cây đứng tan hoang,
Bão tuyết thét gào, em đừng trách nữa!
Có lẽ nào đã ai - kia có lỗi,
Khi lìa cành những chiếc lá bay đi?

Nhật Minh 22-02-2010 10:21

Chúc một tâm hồn rất yêu thơ trẻ mãi


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 06:32.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.