Nước Nga trong tôi

Nước Nga trong tôi (http://diendan.nuocnga.net/index.php)
-   Các chủ đề khác (http://diendan.nuocnga.net/forumdisplay.php?f=22)
-   -   SUY NGẪM (http://diendan.nuocnga.net/showthread.php?t=1872)

htienkenzo 27-12-2010 11:28

Những ngày cuối tuần, tôi hay đi lang thang ra vùng ven đô hay ngoại ô. Mỗi lần đi lại thêm một lần khám phá ra những điều mới, điều hay. Và chính những lần đi như thế, cũng như đặt chân đến các vùng, miền của đất nước, lại tác động đến tâm hồn khá nhạy cảm của riêng mình. Không gì khác ngoài những suy ngẫm, trăn trở...
Xin phép các bác "khoảng không gian nhỏ" cho tôi đặt một chút tâm tư của mình vào đấy! Cảm ơn các bác rất nhiều!

Trích:

htienkenzo viết (Bài viết 74762)
Thưa bác!
Tôi đâu có "Đờ" đâu mà vô "Quờ hờ"! :emoticon-0136-giggl
Nhưng mà thế này bác ạ! Đó là một điều thực tế! Nếu không quan tâm giải quyết thì sẽ tạo ra những "hố sâu", "khoảng cách" ngày càng lớn hơn!
Ở Sài Gòn, những khu "tái định cư", ví dụ như khu chúng cư Miếu Nổi. Đa số người dân "buôn thúng bán bưng"... đặt chân vào chúng cư ở thì như vậy có phải là người ta đã "giải quyết ổn thỏa" rồi hay sao?
Ở chỗ tôi-Phan Thiết, xóm nhà Chồ 2 bên sông Cà-Ty dạo trước, nghề của họ là chài lưới... Sau khi giải tỏa, người ta tái định cư cho họ trên Khu Dân cư Văn Thánh-chúng cư Văn Thánh... Rất là không phù hợp với cuộc sống của họ! Và thế là... lại tiếp tục hình thành "Khu ổ chuột" mới! :emoticon-0127-lipss Thật sự là nó đã, đang diễn ra như thế, bác ạ!
...

Trích:

htienkenzo viết (Bài viết 70653)
Trước tiên, mời các bác "Du lịch Phan Thiết" qua màn hình:
...
Đây là nơi "uống trà" và ngắm sông về ban đêm :emoticon-0136-giggl-Khu này bây giờ đẹp lắm rồi! Có Hoa viên dọc bờ sông. Trước kia, giải tỏa mãi không được, thế nên có 1 trận cháy kinh khủng giống như trận cháy ở khu Cầu Ông Lãnh-quận Nhất và quận Tư năm nào(1998 thì phải?) :emoticon-0127-lipss :emoticon-0136-giggl:

http://i964.photobucket.com/albums/a...nzo/Trnsng.jpg

Thêm một số hình ảnh trước đây:

http://i964.photobucket.com/albums/a...o/NhChCaTy.jpg
http://i964.photobucket.com/albums/a...kenzo/NhCh.jpg


Và hình ảnh "lung linh" hiện tại:

http://i964.photobucket.com/albums/a...o/DSC00169.jpg
http://i964.photobucket.com/albums/a...o/DSC00172.jpg
http://i964.photobucket.com/albums/a...o/DSC00173.jpg

Quả thật là sự thay đổi đáng mừng sau 15 năm!



Người dân sinh sống 2 bên bờ Cà Ty họ đi đâu, điều kiện, môi trường và chất lượng sống của họ thay đổi như thế nào?

Bắt đầu vào Khu Tái định cư:

Chợ là điểm tiếp cận đầu tiên. Khu chợ nằm ngay đầu mối của các giao lộ:

http://i964.photobucket.com/albums/a...o/DSC00146.jpg

http://i964.photobucket.com/albums/a...o/DSC00149.jpg


Cảnh sinh hoạt trong khu ở:

http://i964.photobucket.com/albums/a...o/DSC00147.jpg

http://i964.photobucket.com/albums/a...o/DSC00155.jpg

http://i964.photobucket.com/albums/a...o/DSC00156.jpg

http://i964.photobucket.com/albums/a...o/DSC00157.jpg


Mọi hoạt động sản xuất đều có thể đem ra khu... đường phố:

http://i964.photobucket.com/albums/a...o/DSC00168.jpg

http://i964.photobucket.com/albums/a...o/DSC00164.jpg

http://i964.photobucket.com/albums/a...o/DSC00166.jpg


Khu chúng cư lúc đầu xây dựng dành cho họ, nhưng không phù hợp nên chuyển sang dành cho viên chức các sở, ban, ngành... :

http://i964.photobucket.com/albums/a...o/DSC00158.jpg

http://i964.photobucket.com/albums/a...o/DSC00159.jpg


Cổng chào của khu phố:

http://i964.photobucket.com/albums/a...o/DSC00163.jpg


Người ta đã đẩy những "ung nhọt" của 1 cơ thể từ chỗ này sang chỗ khác. Điều kiện, môi trường và chất lượng sống của Ngư dân hầu như không được tăng lên chút nào!

Lẽ ra, theo tôi, trước khi tiến hành dự án Tái định cư, lãnh đạo cần phải giao cho cơ quan có thẩm quyền tổ chức cuộc thi các đồ án Quy hoạch-Kiến trúc và được một hội đồng thẩm định gồm: các nhà Xã hội học, Quy hoạch gia, Kiến trúc sư, nhà Kinh tế, đại diện Doạnh nghiệp lớn... cùng các vị lãnh đạo. Chi phí cho cuộc thi có thể lớn, nhưng chúng ta sẽ có được 1 đồ án khả thi, có tâm và có tầm! Bản thân tôi cũng có thể đưa ra được giải pháp của mình nếu cuộc thi ấy được tổ chức.
Giải quyết Khu ổ chuột này trong hiện tại, nhưng lại để Khu ổ chuột mới trong tương lai. Và tất nhiên, hậu quả và di căn của nó sẽ còn rất lớn và rất sâu sắc! Đó là một bài học mà lẽ ra chúng ta sẽ không phải tốn kém học phí đến mức đắt như vậy!

Cảm ơn sự quan tâm theo dõi của mọi người!
Chúc cả nhà một tuần mới vui và dồi dào sức khỏe! :emoticon-0150-hands:emoticon-0155-flowe:emoticon-0155-flowe:emoticon-0155-flowe

Kóc Khơ Me 27-12-2010 13:28

Trích:

Giải quyết Khu ổ chuột này trong hiện tại, nhưng lại để Khu ổ chuột mới trong tương lai. Và tất nhiên, hậu quả và di căn của nó sẽ còn rất lớn và rất sâu sắc! Đó là một bài học mà lẽ ra chúng ta sẽ không phải tốn kém học phí đến mức đắt như vậy!
Bác kenzo tìm xem thêm các chuyên đề sau nhé:
- Sự hình thành, phát triển và lụi tàn của các thành phố.
- Phát triển bền vững trong thời đại toàn cầu hóa (thế giới đa chiều).
.....................
p/s:
- Mới đây Bộ XD còn "xúi" Thành phố HCM chấp thuận các dự án xây dựng nhà ở có diện tích nhỏ 15m2 dành cho "độc nhân".
- Để có thể sống được ở môi trường tạm gọi là "đàng hoàng hơn" thì cũng cần phải học rất nhiều thứ và cần nhiều điều kiện khác nữa. Vì thế không thể chỉ bằng ý chí, nguyện vọng mà có thể thực hiện sự đổi thay được.
- .....
p/s: Hiện nay "chỉ số hài lòng" đang là chỉ số được dùng để nhận định các vấn đề kinh tế-xã hội của một quốc gia, một khu vực. Người ta đã "ngộ" ra nhiều vấn đề mà trước đây tưởng như đã giải quyết xong rồi!

htienkenzo 27-12-2010 16:09

Trích:

Kóc Khơ Me viết (Bài viết 75737)
...
p/s:
- Mới đây Bộ XD còn "xúi" Thành phố HCM chấp thuận các dự án xây dựng nhà ở có diện tích nhỏ 15m2 dành cho "độc nhân".
- Để có thể sống được ở môi trường tạm gọi là "đàng hoàng hơn" thì cũng cần phải học rất nhiều thứ và cần nhiều điều kiện khác nữa. Vì thế không thể chỉ bằng ý chí, nguyện vọng mà có thể thực hiện sự đổi thay được.
- .....

:emoticon-0127-lipss :emoticon-0136-giggl:emoticon-0136-giggl:emoticon-0136-giggl

Cảm ơn bác Kóc lần nữa!

htienkenzo 27-12-2010 16:42

Trích:

Kóc Khơ Me viết (Bài viết 75737)
Bác kenzo tìm xem thêm các chuyên đề sau nhé:
- Sự hình thành, phát triển và lụi tàn của các thành phố.
- Phát triển bền vững trong thời đại toàn cầu hóa (thế giới đa chiều).
.....................
p/s:
- Mới đây Bộ XD còn "xúi" Thành phố HCM chấp thuận các dự án xây dựng nhà ở có diện tích nhỏ 15m2 dành cho "độc nhân".
- Để có thể sống được ở môi trường tạm gọi là "đàng hoàng hơn" thì cũng cần phải học rất nhiều thứ và cần nhiều điều kiện khác nữa. Vì thế không thể chỉ bằng ý chí, nguyện vọng mà có thể thực hiện sự đổi thay được.
- .....

Tôi vừa được dự 1 buổi "hội thảo" nhỏ do Kts. Khương Văn Mười-phó Chủ tịch Hội Kiến trúc sư Việt Nam trình bày. Khi nào tôi sắp xếp, tổng hợp tài liệu đầy đủ và mạch lạc, tôi sẽ trình bày!

- Không gian "Kiến trúc xanh"- Tham luận của các Kts. Nhật Bản. Đề tài đã, đang được thực thi ở thành phố Tokyo.
- Chất lượng "Không gian sống". Hiện thực ở Hà Nội, Sài Gòn, Seoul, Paris, Amsterdam, Roma...

hungmgmi 27-12-2010 17:15

Trích:

htienkenzo viết (Bài viết 75753)
Tôi vừa được dự 1 buổi "hội thảo" nhỏ do Kts. Khương Văn Mười-phó Chủ tịch Hội Kiến trúc sư Việt Nam trình bày. Khi nào tôi sắp xếp, tổng hợp tài liệu đầy đủ và mạch lạc, tôi sẽ trình bày!

- Không gian "Kiến trúc xanh"- Tham luận của các Kts. Nhật Bản. Đề tài đã, đang được thực thi ở thành phố Tokyo.
- Chất lượng "Không gian sống". Hiện thực ở Hà Nội, Sài Gòn, Seul, Paris, Amsterdam, Roma...

Nếu htienkenzo mở một topic mới về Kiến trúc Việt Nam trong box Kiến trúc thì sẽ rất tiện cho mọi người theo dõi liền mạch và trao đổi, bởi đây cũng là đề tài nhiều người quan tâm:emoticon-0150-hands. Có khi hungmgmi sẽ mời bác KTS NTT tham gia cho vui, hỉ:emoticon-0136-giggl

htienkenzo 27-12-2010 21:04

Trích:

hungmgmi viết (Bài viết 75760)
Nếu htienkenzo mở một topic mới về Kiến trúc Việt Nam trong box Kiến trúc thì sẽ rất tiện cho mọi người theo dõi liền mạch và trao đổi, bởi đây cũng là đề tài nhiều người quan tâm:emoticon-0150-hands. Có khi hungmgmi sẽ mời bác KTS NTT tham gia cho vui, hỉ:emoticon-0136-giggl

Cảm ơn bác hungmgmi!
Một đề xuất khá hay và thú vị! Nhưng hiện tại tôi chưa đủ sức để mở một topic như thế đâu! Bởi, trên Diễn đàn cũng như bên ngoài, vẫn còn nhiều "cây Đa cây Đề", Tiền bối... Cứ "thoang thoảng" như vậy có khi lại hay, bác ạ!
Các bác trong Diễn đàn, nếu có gì khó khăn trong "bài toán" về chỗ ở của mình với kinh phí tối thiểu và mong ước sướng tối đa thì cứ nêu ý kiến với tôi! Tôi sẽ giúp trong khả năng có thể của mình!
Không phải ta có ít tiền thì không thể có không gian ở tiện nghi được!

Có dịp, tôi sẽ viết về Kiến trúc Trung đại Nga-Kiến trúc Nhà thờ. Sự khác nhau giữa Nhà thờ ở Nga với Nhà thờ ở Italya-Roma... :emoticon-0150-hands

Còn với Kts. "Nam Triều Tiên" thì tôi e rằng mình sẽ không có thời gian và đủ tầm để tiếp, bác ạ!

Các trường đào tạo Kiến trúc sư trên thế giới họ phân ra 7 loại (tầng) Kiến trúc sư (từ thứ cấp đến hơn nữa). :

-Kiến trúc sư chuyên vẽ lại ý tưởng của Kts. khác.
-Kiến trúc sư ngồi bàn giấy, văn phòng.
-Kiến trúc sư... con buôn.
-Kiến trúc sư để... làm quan.
-Kiến trúc sư chuyên nghiên cứu để lấy bằng Cao học-Thạc sỹ, Tiến sỹ (!)
-Kiến trúc sư chỉ để giảng dạy. (mặc dù họ chưa có tác phẩm, công trình đã thiết kế)
-Kiến trúc sư thiết kế thực sự, tâm huyết với nghề.

htienkenzo 29-12-2010 20:52

BÂY GIỜ HỌ Ở ĐÂU?
 
Trích:

htienkenzo viết (Bài viết 74286)
Đôi khi, những lời nói, những hành động thường nhật của các Chính khách rất bình thường, nhưng lại trở thành những giai thoại lý thú vẫn còn mang tính thời sự khiến cho chúng ta phải dành thời gian để suy ngẫm.
Tôi xin phép lược trích để mọi người chúng ta cùng đọc!


(Lược trích "TRONG BÓNG TỐI ĐIỆN KREMLI" - N.Zenkovich )

...

Thỉnh thoảng tôi hay nhẩm bài "Bản Không tên số 10" của Nhạc sỹ Vũ Thành An.

"...Triệu người quen, có mấy người thân?
Khi lìa trần, có mấy người đưa?
"
Ngẫm nghĩ thấy quá sâu sắc!
Xin trích giới thiệu cùng các bác những đoạn cùng ấn phẩm!:



5-BÂY GIỜ HỌ Ở ĐÂU?

Sergei Alecxeev
Dưới thời Gorbachov ông ta là Chủ tịch Ủy ban giám sát hiến pháp Liên Xô. Bây giờ ông là chủ tịch ủy ban trung tâm nghiên cứu quyền cá nhân thuộc Tổng thống Liên bang Nga. Viện sĩ danh dự Viện hàn lâm khoa học Nga.

Valentin Stepankov
Cựu Tổng công tố Nga Valenrin Stepankov trở về tổ quốc nhỏ bé của mình – thành phố Khabarovsk. Ở đó ông đứng đầu hãng luật “Cơ quan thông tin luật”. Hãng hoạt động về tư vấn đầu tư cho các đối tác Nga và nước ngoài trong lĩnh vực ngân hàng, tài chính, luật và các hoạt động chính trị - luật pháp.
Đánh giá về công việc của mình ở cương vị Tổng công tố, Stepankov nhấn mạnh đã hoàn thành chương trình tối thiểu theo ấn định. Một hệ thống duy nhất của Viện Kiểm sát Nga, luật về Viện Kiểm sát và một loạt các quy định cơ bản bảo vệ các nhân viên của mình về mặt xã hội, vật chất và kinh tế đã được thông qua.
Tiếc rằng, vị cựu Tổng công tố nhận xét, sau ngày 12 tháng chạp khi tại cuộc trưng cầu dân ý Hiến pháp mới được thông qua thì Viện Kiểm sát không còn là viện mà không phải chỉ một thế hệ cán bộ của nó xây dựng nên.
- Tôi đã rời khỏi từ Viện Kiểm sát khác – không phải là viện mà tôi đã tham gia thành lập – Cựu Tổng công tố nói.

Daniil Granin
Nhà văn nổi tiếng mới kỷ niệm sinh nhật lần thứ 75 của mình cách đây không lâu.
Có lẽ cuốn sách chính của ông là “Phong tỏa”. Cùng với nhà văn Belorus Alecxei Adamovich ông đã đi gặp 200 người bị phong tỏa và ghi hồi ức của họ vào băng từ.
Cuốn “Phong tỏa” có một số phận không may mắn. Bí thư thứ nhất Ban chấp hành đảng bộ Leningrad Đảng Cộng sản Liên Xô Grigori Romenov cấm xuất bản cuốn sách này. Trong tạp chí “Thế giới mới” mà ở đó lần đầu tiên nó được nhìn thấy ánh sáng thì Tổng biên tập đã cắt đi 65 chỗ. Đến tận năm 1993 mới in được trong tạp chí “Ngọn cờ” hai chương đã bị hoàn toàn cắt bỏ khi lên khuôn in thử lần thứ nhất.
Đáng buồn là toàn văn cuốn sách của ông về cuộc phong tỏa Leningrad cho đến nay vẫn chưa được in. Không ai có thể biết rằng liệu cuốn sách đó đến một lúc nào đó có được in hay không mặc dù thị trường Anatoli Sobchak đã hứa giúp đỡ. Trước đây có kiểm duyệt về tư tưởng, còn bây giờ đang kiểm duyệt kinh tế: các tòa soạn cho rằng cuốn sách không mang lại thành công về thương mại vì mối quan tâm đến nó đã không còn nữa. Nhưng công việc được tiến hành với đồng tác giả - nhà văn Belorus Alecxei Adamovich là cực kỳ to lớn. Những hồi ức của những người bị phong tỏa lên tới 60 ngàn trang đánh máy.

Victor Iliukhin
Sự nổi tiếng trên sân khấu chính trị mà ông có được là sau khi ông khởi tố hình sự chống Mikhail Gorbachov khi đang làm Tổng thống Liên Xô. Và cũng lúc đó ông bị sa thải khỏi Viện Kiểm sát Liên Xô mà ở đó ông lãnh đạo vụ giám sát thi hành các đạo luật về an ninh quốc gia.
Thời gian cuối ông làm việc ở báo “Sự thật”. Hiện đang đứng đầu Ủy ban an ninh của Đuma Quốc gia. Việc một người cộng sản được chọn vào chức vụ quan trọng như vậy của cơ quan lập pháp ở một nhà nước dân chủ đã làm nhiều người phật ý. Về điểm này Iliukhin trả lời: cả ba vị phó của ông đều thuộc các đảng khác nhau và trong xã hội thái độ của mọi người đối với các đảng đó cũng không giống nhau. Victor Mironov – từ phái “Sự lựa chọn của nước Nga” của Gaidar, Sergie Boskholov – từ phái của Sakhrai, Nina Krivenskaia – từ phái LDPR của Zhininov.

Vladimir Ivashko
Vladimir Antonovich Ivashko – Phó Tổng bí thư cuối cùng trong lịch sử Đảng Cộng sản Liên Xô của Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô đã từ trần. Ông được cử vào chức vụ này tại Đại hội lần thứ XXVIII năm 1990.
Ngoài tờ “Sự thật” và “Nước Nga Xô Viết” không một tờ báo nào ở Matxcơva đăng tin đó. Chính quyền mới có các thần tượng mới.
Tuy nhiên cuộc đời của V.A. Ivashko đã diễn ra ngày trước mắt. Ông sinh năm 1932 trong một gia đình công nhân ở Poltava. Sau khi tốt nghiệp trường đại học mỏ Kharkov, bí thư Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Ucraina, bí thư thứ nhất ban chấp hành đảng bộ Dnepropetrovsk, bí thư thứ hai ban chấp hành Trung ương đảng Cộng sản Ucraina. Tháng chín năm 1989 được bầu làm người lãnh đạo tổ chức đảng của nước Cộng hòa này. Năm 1989-1990 đồng thời đứng đầu Xô Viết tối cao Ucraina.
Năm 1990, theo lời mời của Gorbachov ông chuyển đến Matxcơva. Các sự kiện tháng 8 năm 1991 xảy ra khi ông đang ở nhà an dưỡng điều trị sau khi phẫu thuật chữa bệnh. Năm 1992 làm đại diện chính thức của Đảng Cộng sản Liên Xô tại tòa án Hiến pháp Liên bang Nga.
Người phó của Gorbachov đã từ trần ở tuổi 62 sau khi ốm nặng lúc đã nghỉ hưu. Đám tang diễn ra êm ắng, không có dòng người dài đưa tiễn. Chỉ có các bạn và đồng chí cùng công tác khi xưa tiễn ông trên chặng đường cuối cùng.

Anatoli Pristavkin
Người ta biết đến ông như một nhà văn, tác giả của những tiểu thuyết gây ồn ào “Đám mây vàng ngủ lại”, “Cô gái Riazan”, “Chim tu hú” và các tác phẩm khác. Hiện nay Anatoli Ignachienvich đang đứng đầu Ủy ban về ân xá của Tổng thống Nga.
Trong một năm có vào khoảng một trăm ngàn đơn gửi tới ủy ban. Những người bị tuyên bố hình phạt cao nhất cũng không thể bị hành hình nếu chưa qua phê duyệt của ủy ban. Ngay cả khi họ không nộp đơn kháng án.
Pristavkin đã phát hiện một loạt sự trùng hợp đáng sợ liên quan đến công việc của ủy ban này. Nó bắt đầu sự hoạt động của mình ngày mồng năm tháng ba – vào ngày Stalin chết. Họp trong văn phòng của chủ tịch Ủy ban kiểm tra đảng thuộc Ban chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô. Thêm vào đó, nó gồm 13 người!
Trong ủy ban đó có nhà thơ Bulat Okudzava, các nhà văn Arcadi Vaine, phazin Iskande, Lev Razogon, nữ nhà báo Evgenia Albas và những người nổi tiếng khác trong tầng lớp trí thức sáng tạo. Để tạm thế chỗ của viện sĩ Viacheslav Ivanov đi sang Mỹ, Pristavkin mời nhà văn Alecxei Adamovich. Ông này đồng ý, nhưng ngày hôm sau ông đã chết trong tay bạn bè trong phòng xử án.

Andrei Girenko
Người bí thư trung ương cuối cùng trong lịch sử Đảng Cộng sản Liên Xô, phụ trách các vấn đề quan hệ giữa các dân tộc. Năm 1991, sau khi giải tán Đảng Cộng sản Liên Xô, trong cuộc phỏng vấn của báo “Sự thật thanh niên”, ông nói:
- Tôi không chết đâu. Nghề chuyên môn của tôi là kỹ sư mỏ, và tôi còn thiếu một số năm nữa mới vươn tới thâm niên đầy đủ trong cái “mạng lưới nóng bỏng” này. Nếu không làm nổi kỹ sư thì tôi đến nhà máy làm công nhân – tôi có tay mà.
Hiện nay Andrei Nicolaevich là một nhà doanh nghiệp rất thành đạt. Ông giữ chức Phó chủ tịch đại hội quốc tế các nhà doanh nghiệp, sống ở Matxcơva.

Ella Pamfilova
- Thiên anh hùng ca nhiều ngày liên quan đến sự phế bỏ Ella Pamfilova kết thúc bằng việc bà rời bỏ hoàn toàn ghế Bộ trưởng Bộ bảo vệ xã hội của dân và tập trung vào công việc ở Đuma quốc gia.
Bà vào Đuma qua con đường ứng cử theo danh sách đại biểu tự do của vùng Kaluzskaia. Theo lời bà, người dân Kaluzskaia hỏi:
- Chúng tôi rất tôn trọng bà, nhưng tại sao bà lại hiện diện trong “Sự lựa chọn của nước Nga” mà ở đó toàn người của Burbulis?
Bà Pamfilova được bầu làm đồng chủ tịch đảng “Nước Nga Dân chủ”. Người nữ chiến hữu gần gũi nhất của Ego Gaidar – một trong những nhà kiến tạo phong trào chính trị “Sự lựa chọn của nước Nga” – không đồng ý với ý kiến cho rằng sự bầu bà là một bước “chống Gaidar” từ phía những người phái “Nước Nga Dân chủ”.
Bà Pamfilova cũng tuyên bố rằng sẽ đấu tranh ủng hộ “cải cách với bộ mặt con người và những bàn tay sạch”. Một phần của cuộc chiến đấu đó của bà ở ngoài phạm vi chính phủ là vì hạnh phúc của nhân dân – viết sách. Hiện bà mới chỉ hình thành ý tưởng một cuốn tiểu thuyết. Theo lời bà cuốn tiểu thuyết viết về “tình yêu chung”.
Trước khi làm bí thư trong quốc hội liên minh đầu tiên trong ủy ban về các vấn đề đặc quyền đặc lợi (1989-1991) Ella Pamfilova là đốc công, sau đó làm chủ tịch công đoàn nhà máy cơ khí – sửa chữa của Liên hiệp sản xuất “Mosenergo”. Một người lãng mạn mẫn cảm như bà đã ba năm đứng vững được giữa những người đàn ông giận dữ và hung bạo để thực hiện các hoạt động chính trị to lớn, từ năm 1991 bà là vị nữ bộ trưởng duy nhất trong chính phủ Nga.

Valentina Telichkina
Với việc đề nghị đóng trong bộ phim “Người phóng viên” của mình, đạo diễn Sergei Gherasimov đã phát hiện bà cho nền điện ảnh. Sau đó là các vai trong phim “Sự khởi đầu” và “Vassa” của Gbeb Panfilov, “Năm buổi chiều” của Nikita Mikhancov, “Lần đầu tiên lấy chồng” của Iosif Kheifets, “Bức chân dung vợ họa sĩ” của Alexandr Pankratov.
Vậy hiện nay nữ diễn viên nổi tiếng đó cảm nhận về mình thế nào? Không dễ dàng gì – cũng như rất nhiều đồng nghiệp của bà. Nhưng dù sao cũng không đầu hàng – bà đang đóng trong phim mới của Lev Kulidzhanov “Hoa cúc dại”, trong đó nói về các số phận người phụ nữ của các thế hệ thời chiến và sau chiến tranh, viết những truyện ngắn và mới kết thúc là một cuốn truyện vừa.
Người ta coi thời buổi mờ mịt hiện nay là chuộc tội. Cuối cùng thì nó sẽ xác định những nhân tài chân chính, bà Telichkina nói, tên tuổi của những người sẽ sống mãi trong tâm trí nhân dân, những người không bôi nhọ bản thân bằng thứ nước đục thương mại. Việc vắng bóng các phim Nga trên màn ảnh, sự tràn ngập phim ảnh tồi của phương Tây làm bà buồn phiền.

Alexandr Bovin
Vẫn là đại sứ Nga ở Israel, Báo chí Matxcơva rất sẵn lòng mô tả các khẩu vị của ngài đại sứ. Nhà ngoại giao Matxcơva ưa thích các món ăn Khirkan, Bozu, Manty, tôm hùm, cá mực, Khazi, Êscarơgo (con sên nho ướp nước xốt tỏi). Đáp lại lời phàn nàn, chỉ trích của vợ, ông nói: “Thà béo còn hơn là phải nhai kivi và cà rốt.
Vợ của ngài đại sứ là Elena Petrovna hiện đã nghỉ hưu. Trước đây bà đã từng dạy về triết học và thẩm mỹ học ở nhạc viện và trường đại học mang tên Gnesinyi. Con gái bà Zenia – tốt nghiệp khoa báo chí MGI-MO, lấy chồng là đồng nghiệp ở báo “Sự thật thanh niên”. Chồng ở Berlin, còn vợ cũng ở đó làm thư ký đánh máy của quân đội Nga.
Đọc sách là thú vui thứ hai của ngài đại sứ sau khi ăn uống. Hiện ông đang nghiền cuốn “Chìa khóa đến chủ nghĩa UDI” của A.Neer. Với sự “chậm nửa đời người” đã đọc xong cuốn “xã hội mở”của K.Popper.

Ego Stroev
Ủy viên Bộ Chính trị và Thư ký Ban chấp hành Trung ương cuối cùng trong lịch sử Đảng Cộng sản Liên Xô, phụ trách lãnh vực nông nghiệp. Trước khi chuyển đến Matxcơva là bí thư thứ nhất ban chấp hành đảng bộ Orlovsk- Đảng Cộng sản Liên Xô.
Sau khi giải thể Ban chấp hành Trung ương thì có một thời gian sống ở Matxcơva, sau đó trở về quê. Trên cơ sở lựa chọn đã được đã được bầu làm người đứng đầu viện nghiên cứu khoa học nông nghiệp, sau đó là chủ tịch Xô Viết tỉnh.
Từ 1993 Ego đứng đầu cơ quan hành chính vùng Orolovskaia.

Boris Shtokolov
Thiên tài sân khấu nhạc kịch Xô Viết rất túng quẫn. Ông đã viết một cuốn hồi ức dưới đầu đề “Sáng mãi, sáng mãi ngôi sao của tôi”- về mối tình của mình. Tuy nhiên không thể xuất bản hồi ký vì không có tiền. Nhà xuất bản thì không muốn dùng tiền của mình để in sách vì cho rằng chẳng kiếm được tiền về cuốn sách đó.
Ca sĩ nổi tiếng không chỉ không có tiền để ghi đĩa CD mà cho đến cả ghi băng cát-sét bình thường cũng không có. Cuộc sống đã cạn kiệt mà ông cũng chẳng tích góp được đồng nào. Còn quần chúng đông đảo thì hiện nay họ có những thần tượng mới.

Ego Gaidar
Sau khi từ bỏ cương vị Phó Thủ tướng Chính phủ Nga mà người ta đề nghị, Ego Gaidar tập trung vào công việc ở Đuma quốc gia mà ở đó ông đứng đầu phái “Sự lựa chọn của nước Nga”.
Cùng một lúc ông làm giám đốc Viện các vấn đề kinh tế thời chuyển đổi mà ông đã lãnh đạo trước khi trở lại chính phủ hồi tháng chín. Giờ đây ông đã trở lại cái ghế giám đốc.

Ilia Reznik
Cựu nhà thơ- tác giả của lời nhiều bài hát Xô Viết hiện đang sống ở Mỹ. Là ca sĩ ông đã ghi được an-bum nhạc thứ ba cũng như xuất bản quyển truyện tiếu lâm Israel.
Con trai Ilia Rakhmilievich là Macxim, trước kia làm ở tờ báo lá cải “Đoàn viên”

Artiom Tarasov
Nhà Tư bản Xô Viết nổi tiếng nhất, năm 1990 đã nổi danh về việc nộp đảng phí hơn ba triệu rup đã trở về Matxcơva. Ông đã chán di cư, chán ngấy London nơi mà ông ta đến năm 1991 cùng với 30 triệu đô la mà lời buộc tội về việc chuyển chúng ra nước ngoài một cách bất hợp pháp chưa đến nay vẫn chưa được bãi bỏ.
Ngài Tarasov chán cả kinh doanh và quyết định hoạt động chính trị thay vào kinh doanh. Hiện ông là đại biểu Đuma Quốc gia Nga và rất ham mê câu cá.
Theo chính lời ngài Tarasov, ông là thành viên câu lạc bộ quốc tế các chủ tịch trẻ tuổi các công ty mà trong đó có 7 ngàn người từ 70 nước. Các thành viên câu lạc bộ kiểm soát khoản tiền ba tỷ đô la. Câu lạc bộ- có lẻ hơi giống hội tam điểm: Các thành viên của nó có catalogue bí mật với danh mục điện thoại nhà ở. Khi đến một nước nào đó mà có một người nào đó là thành viên câu lạc bộ thì chỉ cần gọi điện thoại về nhà anh ta: “Chào, Zôn, đây là Artiom ở trang 28!”- thì người ta sẽ đón anh như đón người nhà.
- Người ta đồng ý gọi tôi là người trong sạch với giá ba triệu đô la – ngài Tarasov tuyên bố. Theo lời ông, một người từ Matxcơva đã đến gặp ông ở London, người đó nói: Nếu anh muốn ngày mai trên Tivi và đài phát thanh Bộ trưởng Nội vụ hoặc chánh công tố sẽ nói và tuyên bố rằng anh là người trong sạch.
- Điều đó có thể lấy mất ba triệu đô la của tôi- ngài Tarasov cười nói.

Iuri Chernichenko
Nhà văn- nhà canh nông có tiếng đã trở thành nghị sĩ. Ông là đại biểu Xô Viết Liên bang, thượng viện quốc hội Nga.
Vị trí công tác chính của ông là chủ tịch đảng Nông dân. Trong những ngày họp hội nghị Xô Viết Liên bang người ta trả cho ông chỉ có 10 ngàn rúp một ngày.
Ngoài ra, tại vùng Nizhegorod còn có hiệp hội nông dân “Ấp Mikhailovski” mà chủ tịch danh dự của nó là nhà văn có tiếng. Ở đó người ta cấp cho ông 15 héc ta đất. Năm ngoái nhà văn và nhà canh nông nộp 30 tấn ngũ cốc của mình.
Theo lời Iuri Dmitrievich, thì mặc dù tuổi đã cao nhưng ông vẫn thích làm vườn. Nhân dịp sinh nhật lần thứ 70 của Grigori Baklanov ông đã mang tặng một giỏ khoai tây từ vườn nhà mình. Ông Grigori rất cảm động và nói rằng nhược điểm lớn nhất của món quà này là nó hết nhanh quá.

Artiom Borovich
Vào cuối những năm 80 rất nhiều người lùng mua những số mới nhất của tạp chí “Ngọn lửa nhất” với các phóng sự của Artiom Borovich về cuộc chiến tranh ở Apghanistan. Cuốn sách “Cuộc chiến tranh giấu giếm” xuất bản ở Matxcơva và một loạt các nước đã thành công rất lớn. Tên của Borovich còn được nhiều người biết đến với tên của cha ông – nhà văn và nhà hoạt động xã hội Genrich Borovich.
Artiom Genrikkhovich làm chủ bút tờ báo hàng tháng “Tuyệt mật” ở Matxcơva, còn hiện nay là “Đế chế” cùng với nhà xuất bản của mình chuyên xuất bản truyện trinh thám thiếu nhi. Ngoài nhiệm vụ xuất bản và chủ bút. Borovich còn là tác giả và người dẫn chương trình truyền hình nổi tiếng “Tuyệt mật”
Theo lời thú nhận của ông thì ông không bao giờ mang theo súng lục hơi- vì vô nghĩa. Ông đã hiểu ra điều đó khi một lần ông bị đánh tơi bời. Ông hy vọng vào thế lực của mình và vào…số phận.

Georgi Iumatov
Nhiều người nhớ ông qua vai diễn xuất sắc trong bộ phim Xô Viết “Các sĩ quan”. Georgi Iumatov còn đóng nhiều phim khác trong những năm 70-80.
Ngày 6 tháng 3 năm nay con chó già Phrosia yêu quý của ông ta đã chết. Khoảng 5 giờ chiều sau khi chôn con chó Iumatov mời người coi vườn, người đã giúp ông chôn đến uống rượu tưởng niệm con chó.
Điều gì là nguyên nhân của sự cãi cọ- không ai biết. Nhà nghệ sĩ lấy cái súng săn treo ở trên tường và bắn vào người làm vườn khiến người này chết tại chỗ. Iumatov bị cơn đau tim đột ngột. Người ta chở ông đi bệnh viện, ở đó ông bị canh giữ.
Những người hàng xóm của nghệ sĩ trong hợp tác xã xây dựng nhà ở nói về ông như một người rất cô đơn. Trong những năm chiến tranh ông ở trong tiểu đoàn những người bị phạt, từng bị thương ở đầu. Uống rượu rất nhiều. Người ra kể rằng nhẽ ra ông được đóng vai anh lính Sukhov trong bộ phim nổi tiếng “Mặt trời trắng trên sa mạc”. Nhưng trước khi quay phim ông đã quá chén, và đạo diễn buộc phải tìm người thay thế.
Georgi Iumatov vừa tròn 68 tuổi.

Anbert Likhanov
Là chủ tịch thường trực không thay đổi của Quỹ Nhi đồng Nga ngay từ ngày đầu thành lập năm 1987. Ông cho rằng những năm đã qua trong cuộc đời mình ông đã sống với mục tiêu rõ ràng và có ý nghĩa. Bây giờ thất vọng về tình hình bất ổn trong nước. Theo ý ông, những đại diện trí thức cảm thấy dễ chịu nhất và sống khá nhất trong tất cả những chế độ- trong thời kỳ Khrutsjov, Brezhnev, Gorbachov, vì toàn bộ những “trí thức” đó luôn hướng vào đảm bảo sự ấm no bản thân.
Điều đặc biệt làm nhà văn Likhanov lo lắng nhất là ở nước Nga chẳng ai cần đến các nhà văn cả. Cuốn “Những bí mật vô tội” đã nằm trong nhà xuất bản ba năm và đã bị trả lại- theo tính toán nó không mang lại lợi nhuận. Một cuốn sách thiếu nhi ở Nga giá ba-năm ngàn rúp, chỉ hợp với túi của các bậc cha mẹ giàu có.
Hiện Likhanov đang viết tiểu thuyết “Trường học của đàn ông”- về thời thơ ấu của mình.

Gavriil Popov
Là Cựu thị trưởng Matxcơva, và bây giờ là chủ tịch phong trào cải cách dân chủ Nga.
Thời gian gần đây ông có đánh giá các bước đi của Tổng thống với lập trường phê phán. Về phát biểu của Boris Eltsin tại Hội đồng Liên bang, ông nói rằng đó là phát biểu của một người đi từ đâu tới chứ không phải là của người đã gần ba năm chịu trách nhiệm cá nhân đối với chính phủ và chính quyền. Ông gọi việc ân xá những người tham gia sự kiện tháng tám năm 1991 và tháng mười năm 1993 là hành động phối hợp của phía Đuma và phía Tổng thống, là vở kịch được diễn theo các chuẩn mực tốt nhất.
- Vì bản thân vấn đề ân xá là do Tổng thống đưa vào Đuma- Popov nói- lẽ nào lại không thấy rằng ngay lập tức xuất hiện câu hỏi về các phân viện đặc nhiệm của Ủy ban quốc gia và những người tháng Mười? Mặc dù vậy, vấn đề vẫn được đề nghị. Do đó…
Đối với Gavriil Kharitonovich, theo lời ông, hiện chưa rõ hành động của Tổng thống là sự rút lui bắt buộc tạm thời hay là đường lối khổ ải mới.

Nina 29-12-2010 22:36

Boris Shtokolov đương nhiên không thể gọi là thiên tài của sân khấu opera. Nhưng cũng hiển nhiên là ông sở hữu một giọng bass đẹp, dày dặn hiếm có. Có điều, tính tình của ông thì cũng không dễ chịu chút nào trong quan hệ với đồng nghiệp, bạn diễn, và trong thu âm.

Còn Egor Gaidar thì ông đã qua đời tháng 12/2009.

htienkenzo 29-12-2010 22:44

Trích:

Nina viết (Bài viết 75980)
Boris Shtokolov đương nhiên không thể gọi là thiên tài của sân khấu opera. Nhưng cũng hiển nhiên là ông sở hữu một giọng bass đẹp, dày dặn hiếm có. Có điều, tính tình của ông thì cũng không dễ chịu chút nào trong quan hệ với đồng nghiệp, bạn diễn, và trong thu âm.

Còn Egor Gaidar thì ông đã qua đời tháng 12/2009.

Đây là nhìn nhận của N.Zenkovich-người Nga. Có thể khác nhiều cách nhìn nhận khác!
Thêm nữa, ấn phẩm này xuất bản năm 2003-sau khi N.Zenkovich hoàn thành. Tôi lược trích để chia sẻ cùng mọi người, bác ạ!
Vả lại, về âm nhạc "hàn lâm", tôi cũng chỉ dạng "nghe hơi nồi chõ" mà thôi!

Cảm ơn bác về 2 thông tin bổ ích đối với tôi!

Nina 30-12-2010 11:50

Bác htienkenzo đã nói thế, thì em cũng không có nhu cầu trình bày cơ sở của sự đánh giá giọng bass Boris Shtokolov ở trên. Em cũng rất cám ơn bác - nhờ có bài chia sẻ của bác, và của một người sau đó đã bình luận ý kiến của em một cách không lấy gì làm tao nhã, mà em quyết định sẽ viết một bài viết về Boris Shtokolov, tất nhiên là không ở trong chủ đề này. Hy vọng là các bác phản đối ý kiến của em cũng đã, đang hoặc sẽ từng nghe Boris Shtokolov hát.

Tanhia 03-01-2011 22:09

Quẳng gánh lo đi mà vui sống
 
Trích:

BelayaZima viết (Bài viết 74580)
Làm thế nào để đừng lo lắng? Có lẽ là bản thân mỗi người phải tự bão hòa mọi việc thôi. Lo thì ích gì mà không lo thì làm sao làm được? Cứ mỗi lần lo lắng tôi lại tự nhủ rồi mọi việc sẽ ổn, mà đúng là sẽ ổn thật, theo một kết quả nào đó dù không được như ý.
Thôi thì chỉ biết lạy Trời, cầu cho vạn sự tốt lành và một số mong muốn thành hiện thực.

Làm thế nào để đừng lo lắng là 1 việc vừa dễ vừa khó Zima ạ: chuyện "biết rồi khổ lắm nói mãi" này mà sao thỉnh thoảng mình cứ hay quên quên Zima ha ?!... Nói 1 cách nôm na như những cuốn sách kĩ năng sống thì :" lo lắng chỉ làm yếu mình, nó là 1 việc lãng phí sức lực nhất trên đời, chỉ nên làm hết sức trong ngày hôm nay, còn kết quả thế nào thì đừng nghĩ đến".

Làm thế nào để "đừng nghĩ" khi lo lắng nó cứ ập về 1 cách bản năng? Chắc phải dùng đến phép của Tôn Ngộ Không mới được Zima nhỉ? Chức vụ đầu tiên trong "biên chế" của Tôn Ngộ Không chẳng phải là "Bật mã ôn" hay sao? Nôm na là chăn dắt bầy ngựa, hay là chăn dắt những ý nghĩ trong đầu mình. Zima cứ thử làm như thế 1 thời gian sẽ thấy ánh mắt mình trong sáng & linh động, sáng ngời y như mắt của bác Lục Tiểu Linh Đồng he..he..

Chăn dẳt ý nghĩ của mình như thế nào? Chắc em sẽ hỏi thế "hãy nghĩ về MỘT thứ làm em hạnh phúc ví dụ nhìn 1 bức ảnh tuyết rơi chẳng hạn, đừng làm mệt đầu óc, bằng quá nhiều ý nghĩ lộn xộn, tất nhiên chỉ nghỉ ngơi khi đã xong nhiệm vụ cần làm của ngày hôm đó, thôi chúc em & cả nhà NNN NĂM MỚI VÔ LO LẮNG! . :emoticon-0150-hands:emoticon-0155-flowe:emoticon-0155-flowe

Мужик 11-01-2011 13:54

Лучший способ исправить серьезную ошибку - сделать ее смешной.

Cách tốt nhất để sửa chữa sai lầm nghiêm trọng là làm cho nó trở thành trò cười.

BelayaZima 11-01-2011 23:33

BZ chợt đọc title 2 bài báo mà cảm thấy trong lòng khó chịu quá...

Hà Nội: 1 tỷ đồng quà Tết tặng 1.000 lão niên 100 tuổi

“Đỉnh” thưởng Tết Hà Nội giảm, TPHCM tăng lên 532 triệu đồng

Số tiền dùng mùa quà tặng 1000 lão niên 100 tuổi cũng chưa bằng 2 xuất thưởng Tết. Nghe mà buồn quá...

USY 11-01-2011 23:53

Trích:

Мужик viết (Bài viết 76946)
Лучший способ исправить серьезную ошибку - сделать ее смешной.

Cách tốt nhất để sửa chữa sai lầm nghiêm trọng là làm cho nó trở thành trò cười.

MU làm tớ nhớ đến 2 câu thơ của Lermontov trong bài "Gửi Smirnova":
...
Всё это было бы смешно,
Когда бы не было так грустно...

htienkenzo 12-01-2011 03:10

Trích:

BelayaZima viết (Bài viết 76990)
BZ chợt đọc title 2 bài báo mà cảm thấy trong lòng khó chịu quá...

Hà Nội: 1 tỷ đồng quà Tết tặng 1.000 lão niên 100 tuổi

“Đỉnh” thưởng Tết Hà Nội giảm, TPHCM tăng lên 532 triệu đồng

Số tiền dùng mùa quà tặng 1000 lão niên 100 tuổi cũng chưa bằng 2 xuất thưởng Tết. Nghe mà buồn quá...

Tôi thông cảm với bác!
Nhưng ở chính điều này thì theo tôi, cũng ổn! Bởi, người già, nhu cầu của họ khác. Đã vậy lại còn... hơn trăm tuổi nữa! Miễn sao "quà" đừng quá nhỏ là được! Họ cần sự quan tâm, chăm sóc thật sự!
Mẹ tôi-cũng lớn tuổi rồi, mỗi dịp này nọ (Tết Dương lịch, 30/04, 02/09, Tết...) được TBXH "cho" 1, 200K là cũng cảm thấy... sướng rồi, bác ạ! :emoticon-0136-giggl

Tôi còn "nghe" doanh nghiệp may mặc nào đó thưởng Tết cho công nhân đúng nhõn ba mươi nghìn nữa bác ạ! Còn giáo viên nhiều vùng, miền "được" khơ khớ hơn-100K! :emoticon-0127-lipss

Old Tiger 12-01-2011 21:30

Mỗi người quan niệm về công bằng trong XH một cách khác nhau.

Vừa rồi trên VNEXPRESS có đăng bài đám cưới dùng xe sang. Có rất nhiều phản đối, bảo giá mà những người giàu có đó bớt đi một tý để ủng hộ người nghèo. Nhưng cũng có rất nhiều người không đồng tình với cách nghĩ trên. Họ đặt câu hỏi ngay: Nếu bạn có tiền và có những chiếc xe hơi đắt tiền như thế thì bạn có dùng để đưa rước cô dâu của bạn hay không - chuyện chỉ xảy ra một lần trong đời? Tóm lại ai cũng có cái lý của mình và xét về khía cạnh "thương lượng học" thì chẳng có ai sai.

Nhiều người than phiền rằng giờ sinh ra đủ các loại bệnh viện, trường học khác nhau cho người giàu, người nghèo, chứ ngày xưa chỉ có một loại cho tất cả mọi người. Liệu như có có bất công không? Xin thưa hoàn toàn không. Những người họ làm ra nhiều tiền, họ có quyền được hưởng những dịch vụ tốt hơn. Xã hội có cầu ắt có cung, Đó chính là một trong những nhân tố để kích thích nền kinh tế phát triển.

Theo tôi cái công bằng nhất đối với xã hội là ai làm được gì thì sẽ được hưởng cái đó. Khi Đoàn Nguyên Đức mua máy bay riêng biết bao người rủa ông là chơi ngông, thế nọ thế kia. Nhưng thử hỏi họ giàu có, nhiều tiền là do chính là nhờ bàn tay và khối óc của họ, và tiền của họ tại sao họ lại không được dùng theo ý thích của mình?

Quay lại vấn đề tiền thưởng: Như báo chí đưa tin có những nơi thưởng Tết đến hơn 500 tr. VND, nhưng có nơi chỉ 30 - 40.000 đ. Có gì bất công ở đây không? Theo quan điểm của tôi là không.

Khi một người được thưởng 500 tr. thì họ đã phải làm ra được rất nhiều tiền, hay đúng hơn là họ đã phải đóng góp rất nhiều trí tuệ, mồ hôi, công sức để có thể làm ra nhiều của cải cho xã hội. Vậy thì họ xứng đáng được hưởng phần thưởng đó. Họ chẳng có lỗi gì và điều đó mới thực sự là công bằng.

Điều đáng buồn ở đây là có những ngành đặc biệt là giáo dục, y tế v.v. những người có thẩm quyền đã không đánh giá được đúng những đóng góp to lớn của họ cho xã hội (vì đóng góp của họ khó mà cân đô đong đếm như của các doanh nhân hay những người trực tiếp làm ra của cải vật chất cho XH). Sự bất công chính là ở đây.

* Ở đây chúng ta chỉ nói về những người giàu chân chính, bằng chính sức lao động của họ chứ không nói đến những người giàu do hối lộ, tham những v.v.

Dmitri Tran 13-01-2011 01:06

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 77062)
Mỗi người quan niệm về công bằng trong XH một cách khác nhau.
Theo tôi cái công bằng nhất đối với xã hội là ai làm được gì thì sẽ được hưởng cái đó. Khi Đoàn Nguyên Đức mua máy bay riêng biết bao người rủa ông là chơi ngông, thế nọ thế kia. Nhưng thử hỏi họ giàu có, nhiều tiền là do chính là nhờ bàn tay và khối óc của họ, và tiền của họ tại sao họ lại không được dùng theo ý thích của mình?

Quay lại vấn đề tiền thưởng: Như báo chí đưa tin có những nơi thưởng Tết đến hơn 500 tr. VND, nhưng có nơi chỉ 30 - 40.000 đ. Có gì bất công ở đây không? Theo quan điểm của tôi là không.

Khi một người được thưởng 500 tr. thì họ đã phải làm ra được rất nhiều tiền, hay đúng hơn là họ đã phải đóng góp rất nhiều trí tuệ, mồ hôi, công sức để có thể làm ra nhiều của cải cho xã hội. Vậy thì họ xứng đáng được hưởng phần thưởng đó. Họ chẳng có lỗi gì và điều đó mới thực sự là công bằng.

* Ở đây chúng ta chỉ nói về những người giàu chân chính, bằng chính sức lao động của họ chứ không nói đến những người giàu do hối lộ, tham những v.v.

Vấn đề được OT suy luận nghiêm túc, tôi xin góp vài ý kiến thẳng thắn, dưới góc độ của người đi xa nhìn về quê nhà.
Theo tôi, phần lớn trong post trên mang tính ngụy biện, không thể đứng vững được trước suy luận tiên tiến đương thời. Vấn đề mấu chốt ở câu :"...chỉ nói về những người giàu chân chính, bằng chính sức lao động của họ...".
Để không sa vào quan điểm, xu hướng xã hội...., chỉ xin hỏi: Thế nào là chân chính?
Thei tôi quan niệm, trước hết, chân chính là tôn trọng pháp luật. Vâng, họ tôn trọng luật pháp. Nhưng khi pháp luật chưa hoàn hảo, với sự thông minh và tinh thông của mình, họ có thể tìm được rất nhiều điều để phát huy thế mạnh của mình, để đạt được rhế mạnh so những người không có điều kiện khác.
Thứ hai, chân chính là phù hợp với nền tảng kinh tế và cơ sở đạo đức xã hội. Như ở nước minh, khi 70-80 % nông dân chỉ thu nhập dưới 50 usd / tháng thì những chi tiêu như vậy ngoài khuôn khổ đạo đức thông thường.

Ta không cần phải nhiều lý luận hay "изобретать велосипед", chỉ cần lấy đơn cử trường hợp Khodorkovsky (Ходорковский) - người đứng đầu Công ty dầu "Yukos", LB Nga. Lợi dụng sự không hoàn thiện về luật pháp và lõng lẻo về quản lý thời đổi mới, ông ta đã làm giàu bạc tỹ trên sự khốn khổ của hàng triệu người lhác, có nghĩa là: về cơ bản đúng pháp luật. Đến thời Putin, để đem lại sự công bằng trong xã hội, vụ án "Khodorkovsky và Lebedev" đang tiếp diễn, và tuyệt đại đa số nhân dân ủng hộ sự phán xét đó. Rõ ràng, ở đây yếu tố chân chính trong hành động của họ là không có, đạo đức cũng không, chỉ dựa vào quan điểm kinh tế thị trường trong giai đoạn mới phát sinh.

Xin lỗi các bác làm dầu khí, tôi thằng thắn nói ra điều này. Trước hết là trên nghĩa vụ công dân, mình phải đóng góp với sức hiểu biết của mình, thứ hai là không muốn ai trong các bạn trên NNN trở thàng các Khodorkovsky của Việt Nam sau 5 hay 10 năm nữa!. (tất nhiên là với phạm vi nhỏ của kinh tế VN)

htienkenzo 13-01-2011 04:52

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 77062)
...
Quay lại vấn đề tiền thưởng: Như báo chí đưa tin có những nơi thưởng Tết đến hơn 500 tr. VND, nhưng có nơi chỉ 30 - 40.000 đ. Có gì bất công ở đây không? Theo quan điểm của tôi là không.
:emoticon-0127-lipss:emoticon-0127-lipss:emoticon-0127-lipss


Khi một người được thưởng 500 tr. thì họ đã phải làm ra được rất nhiều tiền, hay đúng hơn là họ đã phải đóng góp rất nhiều trí tuệ, mồ hôi, công sức để có thể làm ra nhiều của cải cho xã hội. Vậy thì họ xứng đáng được hưởng phần thưởng đó. Họ chẳng có lỗi gì và điều đó mới thực sự là công bằng.
:emoticon-0150-hands:emoticon-0150-hands:emoticon-0150-hands



Điều đáng buồn ở đây là có những ngành đặc biệt là giáo dục, y tế v.v. những người có thẩm quyền đã không đánh giá được đúng những đóng góp to lớn của họ cho xã hội (vì đóng góp của họ khó mà cân đô đong đếm như của các doanh nhân hay những người trực tiếp làm ra của cải vật chất cho XH). Sự bất công chính là ở đây.
:emoticon-0150-hands:emoticon-0150-hands:emoticon-0150-hands


...

Vấn đề lương-thưởng đến mức bèo bọt như thế đôi khi (hoặc thật sự) cũng do những nguyên nhânđiều kiện của sự bắt tay thỏa hiệp nào đó!- Cụ thể nhất là chế độ lương-thưởng của g/c công nhân từ các nhà máy ở Bình Dương, Đồng Nai... Thế nên mới có những cuộc đình công.

Còn chế độ dành cho giáo viên?
Cũng từ những "vấn đề vĩ mô" nên mới xảy ra sự bất công ngay trong chính ngành Giáo dục! :
-Thu nhập của giáo viên những môn "hot" đương nhiên lại bị/được cao hơn.
-Thu nhập của giáo viên ở những đô thị lớn hay tỉnh lỵ cao hơn ở những nơi còn lại. Đặc biệt, ở vùng sâu vùng xa... thì lại càng hẻo hơn!
(Mặc dù, giáo viên những môn không "hot", vùng quê, nơi hẻo lánh... lao động và bỏ trí tuệ ra cũng không hề kém cỏi so với đồng nghiệp của mình ở thị thành...)

Saomai 13-01-2011 06:17

Trích:

htienkenzo viết (Bài viết 77077)
-Thu nhập của giáo viên ở những đô thị lớn hay tỉnh lỵ cao hơn ở những nơi còn lại. Đặc biệt, ở vùng sâu vùng xa... thì lại càng hẻo hơn!
(Mặc dù, giáo viên những môn không "hot", vùng quê, nơi hẻo lánh... lao động và bỏ trí tuệ ra cũng không hề kém cỏi so với đồng nghiệp của mình ở thị thành...)

Nếu chỉ kể lương thì thu nhập giáo viên miền núi hình như không "héo" hơn so với ở vùng quê, thành phố. Có lần SM đi làm từ thiện tại một vùng núi phía bắc, hỏi 1 chị giáo viên Trung học cơ sở (cấp 2), được biết tổng cộng chị được trên 3 triệu đồng (vì tính cả phụ cấp vùng núi cao hẻo lánh). Hình như mức lương trung bình của Giảng viên đại học ở TP cũng tầm ấy (vì thấy lương của mấy anh bạn dạy ĐH đến tuổi hưu trí cũng chỉ 5 triệu đồng/tháng, còn mức thưởng Tết của họ thường là 1 triệu đồng, những năm trước đây còn được ít hơn!).

Ở miền núi cao hẻo lánh, điều kiện sống rất khó khăn. Có 3 triệu đồng một tháng là tiết kiệm được rất nhiều vì chẳng có gì để tiêu hết chừng ấy. So với đời sống của dân bản (vùng người H'Mông) thì thu nhập như thế là quá cao. So với mặt bằng XH VN thì cũng không quá thấp (trừ đối với các doanh nghiệp...).

Nếu giáo viên là người địa phương miền núi thì với gia đình họ thế là "quá" ổn. Nếu GV từ vùng khác đến thì vấn đề phức tạp hơn, tùy hoàn cảnh từng người. Nhìn nhận toàn diện thì họ thiệt thòi hơn nhiều so với đồng nghiệp dưới xuôi, nhất là khoản dậy thêm thì không bao giờ có. Có người đến cơ sở nhận việc theo phân công mà chờ nhiều tháng cũng không có học sinh đến học... Nhưng họ cũng không dám bỏ trường về nhà, cách đó chừng vài chục km. Vì bỏ trường sẽ bị UB biết ngay và bị cắt lương (2 triệu/tháng). Chuyện đó SM biết được khi nói chuyện với 2 giáo viên có hoàn cảnh như vậy... Đúng là cười ra nước mắt.

Cái khổ của GV miền núi là thiếu thốn cuộc sống tinh thần là chính, nhưng khổ nhất vẫn là những người dân tộc sống vùng núi cao heo hút. Một số bức ảnh của các bác mem NNN chụp cảnh con người, đặc biệt là trẻ em vùng sơn cước, đã phần nào nói lên điều đó. Rất cảm ơn các bác.

micha53 13-01-2011 07:22

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 77062)
Mỗi người quan niệm về công bằng trong XH một cách khác nhau.

Sẽ công bằng nếu:
1- Toàn dân không "trốn" hoặc "lách" thuế ( với sự "tiếp tay" của cán bộ thuế ).
2 - 700.000VND mua được vài cây vàng.
:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm

Kóc Khơ Me 13-01-2011 08:05

Trích:

BelayaZima viết (Bài viết 76990)
BZ chợt đọc title 2 bài báo mà cảm thấy trong lòng khó chịu quá...

Hà Nội: 1 tỷ đồng quà Tết tặng 1.000 lão niên 100 tuổi

“Đỉnh” thưởng Tết Hà Nội giảm, TPHCM tăng lên 532 triệu đồng

Số tiền dùng mùa quà tặng 1000 lão niên 100 tuổi cũng chưa bằng 2 xuất thưởng Tết. Nghe mà buồn quá...

Không sao đâu bác BZ ơi, miễn là:
- Mức thưởng quá cáo thì không phải là sự chia chác;
- Mức thưởng quá thấp thì không phải là sự bố thí;
- Có người trong ngành GD nói rằng với thang bảng lương chi tiết như hiện nay, có dạy tốt, làm tốt đến mấy thì đến khi hưu mức lương vẫn chưa kịch trần được!
- Nhiều doanh nghiệp than phiền rằng: mức lương tối thiểu do NN qui định hiện nay khiến cho họ bị nước ngoài ép về giá bán sản phẩm cũng như bị ép khi muốn có các khoản tín dụng từ nước ngoài! (mặc dù thực tế họ trả lương cho người lao động cao hơn mức tối thiểu khá nhiều).

htienkenzo 13-01-2011 08:10

Trích:

micha53 viết (Bài viết 77079)
Sẽ công bằng nếu:
1- Toàn dân không "trốn" hoặc "lách" thuế ( với sự "tiếp tay" của cán bộ thuế ).
2 - 700.000VND mua được vài cây vàng.
:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm

"Trốn"/"lách" thì "dân thuế" mới zầu được chứ bác! :emoticon-0127-lipss

Iem có thằng bạn đồng niên thời Trung học hiện đang làm ở Cục Thuế tỉnh BT. Phải gọi là... "nứt đố đổ vách", bác ạ! Bọn iem là Dn. nên cũng phải "tiếp xúc" thường xuyên với hắn. Được cái là tính tình của hắn cũng hay! Từ tốn và khiêm nhường.
(Mỗi lần hắn mời iem đến chơi thì, "trà" không bao giờ thiếu! Đầy cả tủ!:emoticon-0136-giggl)

Мужик 13-01-2011 20:47

Trích:

Old Tiger viết (Bài viết 77062)
Mỗi người quan niệm về công bằng trong XH một cách khác nhau.
Theo tôi cái công bằng nhất đối với xã hội là ai làm được gì thì sẽ được hưởng cái đó.

Theo "học thuyết" của bác Hổ thì:
- Bác OT hưởng dầu (sau khi đã lọc);
- Bác Mì chả hưởng gì;
- Bác MA hưởng thuốc chữa bệnh;
- MU em hưởng tiền;
- ........................;
- ........................;
- Bác nguyenlac hưởng ...

htienkenzo 13-01-2011 22:14

Trích:

Мужик viết (Bài viết 77113)
Theo "học thuyết" của bác Hổ thì:
- Bác OT hưởng dầu (sau khi đã lọc);
- Bác Mì chả hưởng gì;
- Bác MA hưởng thuốc chữa bệnh;
- MU em hưởng tiền;
- ........................;
- ........................;
- Bác nguyenlac hưởng ...


Gì, bác Mì Chả hưởng! :emoticon-0136-giggl

nqbinhdi 13-01-2011 22:22

Trích:

htienkenzo viết (Bài viết 77120)
Gì, bác Mì Chả hưởng! :emoticon-0136-giggl

Mì gì bác chả hưởng!

Bác Mì gì chả hưởng!

Nina 13-01-2011 22:28

Hehe
Em nghĩ ra câu này
Bác Bình Dị không chịu được :)

(Bác nqbinhdi chắc sẽ không giận chứ ạ, vì em chỉ đùa thôi mà. Còn nếu bác giận thì em lại có chuyện để suy ngẫm, keke).

htienkenzo 13-01-2011 22:54

Trích:

Мужик viết (Bài viết 77113)
Theo "học thuyết" của bác Hổ thì:
- Bác OT hưởng dầu (sau khi đã lọc);
- Bác Mì chả hưởng gì;
- Bác MA hưởng thuốc chữa bệnh;
- MU em hưởng tiền;
- ........................;
- ........................;
- Bác nguyenlac hưởng ...

Bác Hổ có "lọc" dầu thì lọc "qua loa" thôi nhé! Chứ mà lọc kỹ quá thành Dầu tiệt trùng thì chả có "máy" nào dùng được! :emoticon-0136-giggl

htienkenzo 13-01-2011 23:00

Trích:

Мужик viết (Bài viết 77113)
Theo "học thuyết" của bác Hổ thì:
- Bác OT hưởng dầu (sau khi đã lọc);
- Bác Mì chả hưởng gì;
- Bác MA hưởng thuốc chữa bệnh;
- MU em hưởng tiền;
- ........................;
- ........................;
- Bác nguyenlac hưởng ...

"Quả" này thì "im lặng là vàng"! :emoticon-0136-giggl
Không khéo nhất ngôn... "tứ mã nan truy"! :emoticon-0127-lipss

-"Tiền MU em hưởng."[-O<

Old Tiger 13-01-2011 23:09

Trích:

Мужик viết (Bài viết 77113)
- Bác OT hưởng dầu

Ước gì bác MU viết sai chính tả: d thành gi... :emoticon-0100-smile

htienkenzo 13-01-2011 23:17

Trích:

htienkenzo viết (Bài viết 77125)
Bác Hổ có "lọc" dầu thì lọc "qua loa" thôi nhé! Chứ mà lọc kỹ quá thành Dầu tiệt trùng thì chả có "máy" nào dùng được! :emoticon-0136-giggl

Câu chuyện này là do tôi nhớ đến "truyện ngụ ngôn" về chuyện Đôi tình nhân Sữa tươi:

Chàng Sữa tươi đang ngồi tâm tình với nàng Sữa tươi bên bờ Hồ Tây:
-Em!
-Sao cơ?
-Em đẹp lắm!
-Anh cứ nói thế!
-Anh mơ ước mình sẽ có những đứa con xinh đẹp như em và thông minh như... anh! :emoticon-0136-giggl
-Ứ ừ! Anh! Em cũng mơ thế!
Trăng thanh gió mát, phong cảnh hữu tình của Hồ Tây "dành" cho chàng và nàng những giây phút "riêng tư". Bất chợt chàng hốt hoảng:
-Thôi chết rồi, em ơi!
-Sao cơ?
-Anh lại là Sữa tươi tiệt trùng mất rồi!
:emoticon-0137-clapp :emoticon-0136-giggl

duy quế 15-01-2011 10:03

"Tình mẹ".
 
Trích:

NISH532006 viết (Bài viết 33881)
Peter là con trai của một chủ cửa hàng bách hoá nhỏ đầu phố. Cậu thường đến cửa hàng của mẹ chơi. Mỗi ngày cửa hàng đều có không ít những hoá đơn trả tiền hoặc thu tiền hàng cần thanh toán hoặc chuyển đến khách hàng. Peter thường được mẹ giao nhiệm vụ đem những hoá đơn đó đến bưu điện gửi. Dần dần việc này khiến cậu cảm thấy dường như mình cũng đã trở thành một nhà kinh doanh nhỏ.

Ngày kia Peter nghĩ mình phải viết một hoá đơn gửi cho mẹ, trong đó viết rõ những khoản mà mẹ phải trả cho mình về những gì đã giúp mẹ mỗi ngày. Sáng hôm sau, mẹ cậu nhận được hóa đơn đó ghi rõ :

“Mẹ cần thanh toán cho con trai Peter những khoản sau :
- Vận chuyển đồ dùng về nhà : 2 đồng
- Đem thư đến bưu điện gửi : 1 đồng
- Giúp người lớn dọn dẹp vườn hoa : 2 đồng
- Cả tuần lễ con đều ngoan ngoãn và vâng lời : 1đồng

Tổng cộng : 6 đồng”

Mẹ Peter xem hóa đơn và không nói gì cả.

Đến bữa tối, Peter phát hiện dưới khay ăn của mình 6 đồng tiền công. Cậu rất vui, nhưng vừa định bỏ tiền vào túi thì thấy kèm theo là một hoá đơn thu tiền khác mà tên người nhận là cậu. Peter rất ngạc nhiên.

“Peter cần thanh toán cho mẹ những khoản tiền sau :

- Sống 10 năm hạnh phúc trong ngôi nhà của mẹ : 0 đồng
- Chi phí cho việc sinh hoạt ăn uống trong 10 năm : 0 đồng
- Khoản tiền mẹ chăm sóc Peter mỗi khi đau bệnh : 0 đồng
- Từ đó đến nay Peter có một người mẹ luôn thương yêu chăm sóc:0đồng

Tổng cộng : 0 đồng

Peter đọc đi đọc lại tờ hóa đơn. Cậu hối hận đến đỏ cả mặt. Lát sau, Peter đến bên mẹ và rúc vào lòng mẹ, nhè nhẹ bỏ 6 đồng tiền vào túi mẹ.

Thật tuyệt vời! Bài viết thông minh, dí dỏm và cái quan trọng nhất là, để lại ấn tượng sâu nặng về tình thương của người mẹ!

htienkenzo 15-01-2011 11:18

Trích:

duy quế viết (Bài viết 77233)
Thật tuyệt vời! Bài viết thông minh, dí dỏm và cái quan trọng nhất là, để lại ấn tượng sâu nặng về tình thương của người mẹ!

Không chỉ thế mà còn là những khoảng lùi để chúng ta nhìn lại mình, có phải không bác?
Tôi may mắn hiện giờ đang còn mẹ già. Đến bây giờ, điều gì dành cho mẹ được, làm cho mẹ được trong khả năng của mình phải gắng làm! Để sau này, chúng ta sẽ không bao giờ nghĩ rằng: giá như..; nếu như... Sẽ không bao giờ có lần nào khác nữa!
Cuộc sống có nhiều điều là phù phiếm, phù du! Nhưng tình thương mẹ dành cho con luôn là thật, thật nhất! Và đó mới thực sự là Giá trị vĩnh cửu! :emoticon-0150-hands

nqbinhdi 15-01-2011 15:23

Trích:

Nina viết (Bài viết 77123)
Hehe
Em nghĩ ra câu này
Bác Bình Dị không chịu được :)

(Bác nqbinhdi chắc sẽ không giận chứ ạ, vì em chỉ đùa thôi mà. Còn nếu bác giận thì em lại có chuyện để suy ngẫm, keke).

Tôi mà giận hả, thời sẽ có câu dư vầy ạ:

Bình Dị không chịu được bác!

:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm:emoticon-0102-bigsm

Kóc Khơ Me 17-01-2011 20:06

Trích:

Kóc Khơ Me viết (Bài viết 77081)
Không sao đâu bác BZ ơi, miễn là:
- Mức thưởng quá cáo thì không phải là sự chia chác;
- Mức thưởng quá thấp thì không phải là sự bố thí;
......


Ước gì... không thưởng tết!
.............
Rồi cũng quan sát thấy nào chỉ có ngành giáo dục mà thôi. Cứ dịp tết đến là cả xã hội lao xao theo chuyện thưởng. Ai cũng nhìn ngành ngân hàng, dầu khí với vẻ ngưỡng mộ. Và cũng cứ dịp tết đến, lật các báo xem thể nào cũng tìm tin liên quan đến thưởng tết, để rồi xuýt xoa ghen tị khi đọc thấy có người được thưởng đến vài trăm triệu; hay xót xa với cảnh công nhân nhiều nơi chẳng có đồng nào.

Nhưng, cũng có những người bạn đồng nghiệp chẳng có một đồng thưởng tết mà vẫn cứ thơ thới hân hoan. Các bạn ấy đi dạy ở những trường quốc tế. Họ cười bảo làm gì có chuyện thưởng tết, mà cũng không bao giờ đòi hỏi thưởng tết vì thu nhập mỗi tháng trên dưới một ngàn đô (khoảng 20 triệu đồng). Hay các công ty nước ngoài cũng thế, chỗ nào sộp lắm cũng chỉ có lương tháng 13, chứ làm gì có cái kiểu lương tháng 17, 18 như ở một số công ty của nước mình; để rồi dẫn đến tình trạng cứ vào cuối năm là lao xao chuyện thưởng tết...

http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/T...huong-tet.html

hungmgmi 28-01-2011 11:34

Một câu chuyện cảm động đọc tình cờ vào ngày cuối năm. Không biết trên NNN đã ai post lên chưa, nhưng cứ cho vào đây để chia sẻ và suy ngẫm:

Bữa tiệc trong nhà vệ sinh


Chị là Oshin - người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn..Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo : Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé.
Chị mang theo con trai đến. Đi đường nói với nó rằng : Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.
Khách khứa đến mỗi lúc mỗi đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng và tráng lệ... Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng chị cũng tìm ra được cách : đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ... đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua để vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với Con : Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu! Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn "căn phòng dành cho nó" thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát... tự mừng cho mình.
Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: Không biết nó đã chạy đi đằng nào... Ông chủ nhìn chị làm thuê như có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm... Qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: Cháu nấp ở đây làm gì ? Cháu biết đây là chỗ nào không ? Thằng bé hồ hởi : Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi đây cùng ăn cơ!
Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp: Con hãy đợi ta nhé. Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khác đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự... Thằng bé mở cửa... Ông bước vào: Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé. Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ... Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ... Tất cả đều thật chân thành, ấm áp!
Nhiều năm tháng qua đi... Cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Nhưng không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ. Một điều quan trọng đã hình thành trong nhân cách của anh: Ông chủ nhà năm xưa đã vô cùng nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi như thế nào...

Chu Hải Lượng
-Trung Quốc

Мужик 29-01-2011 13:59

Em sưu tầm được bài này, từ lâu để dưới kính bàn làm việc. Hôm nay được cấp bàn mới không có mặt kính, đưa lên chia sẻ cùng các bác và lưu trên NNN. Cũng không biết đã có ai post trước hay chưa?

Chân thành - sự khôn ngoan cao cấp

Người khôn ngoan thường làm đẹp lòng người khác và dễ đạt những thành công, nên hầu hết mọi người đều mong mình trở thành một người sớm khôn ngoan.

Để nhanh chóng có được điều ấy, rất nhiều kẻ đã tìm cách làm đẹp lòng người khác bằng mọi cách, kể cả sự dối trá và lối sống hai mặt... Thế nhưng một bậc hiền triết lại cho rằng "Sự khôn ngoan cao cấp đó là sự chân thành".

- Sự chân thành bao giờ cũng là điều được ưa chuộng nhất trong cuộc sống, người ta cho rằng một sự thật xấu xí còn hơn một điều dối trá tốt đẹp. Người có lối sống chân thành bao giờ cũng tạo một sức hấp dẫn với người khác, bởi bản chất con người là luôn hướng về sự thật, về chân lý.

- Người chân thành luôn tạo ra sự tin cậy quanh họ, là chỗ dựa tinh thần ấm áp của bạn bè, người thân. Sống bên họ ta cảm thấy yên ổn, thanh thản vì không phải dò xét, dè dặt, hoài nghi, sợ bị trở mặt hay phải khám phá ra những sự thật phũ phàng, đen tối.

- Sự chân thành được thể hiện không chỉ trong lời nói mà nó phải được bắt rễ sâu xa từ trong một tấm lòng thành, với tình cảm thực sự thì mới có sức thuyết phục.

- Hành xử trong sự chân thành, sẽ cho bạn sự tự tin, sức lôi cuốn và sự vững mạnh...Hãy thành thật với người khác và với chính mình. Muốn thế hãy đánh giá đúng bản thân, đừng tự huyễn hoặc mình và cũng đừng huyễn hoặc người khác.

- Nhưng tất cả sự chân thành phải được thể hiện trong sự tế nhị, đôn hậu và có văn hóa, nếu không nó cũng dễ trở thành thô thiển khó chấp nhận. Hãy phân biệt sự khôn ngoan thực sự với sự tinh khôn hoặc khôn ranh, đó là kẻ chỉ "khôn" để cầu lợi.

- Nếu được sống giữa một cộng đồng của những người chân thành thì đó là lúc cuộc sống đang tiến dần đến một thiên đường nơi trần thế.
Theo Thế giới phụ nữ

hungmgmi 15-02-2011 10:06

Lại thêm một câu chuyện hungmgmi mới đọc được trên báo cách đây đôi ngày, với tít đại loại:"Chúng ta đang làm hư con cái". Hôm nay tìm được trên mạng có người đã đưa lên dưới một tít khác, xin post chia sẻ với mọi người để chúng ta cùng suy ngẫm:

Bàn tay người mẹ


Một cậu thanh niên có trình độ học vấn cao, thành phần ưu tú, đi xin một công việc trong ngành quản trị tại một công ty lớn. Anh qua khỏi chặng phỏng vấn đầu tiên; người giám đốc phụ trách cuộc phỏng vấn cuối cùng và sẽ là người quyết định có nên mướn cậu hay không. Ông ta khám phá ra trong học bạ của cậu thanh niên là các điểm số từ những năm trung cho đến cao học, anh thanh niên đều đạt điểm xuất sắc. Không có năm nào xuống thấp.

Người giám đốc hỏi “Thế anh có lãnh học bổng gì không?”

Cậu trả lời “Không”.

Ngưởi giám đốc hỏi “Có phải cha anh đã trả mọi học phí phải không?”

Cậu thanh niên trả lời, “Cha tôi đã qua đời khi tôi vừa được một tuổi, chính mẹ tôi là người trả học phí cho tôi”.

Người giám đốc hỏi “Thế mẹ cậu làm việc ở đâu?”

Cậu thanh niên trả lời “Mẹ tôi làm nghề giặt đồ mướn”.

Người giám đốc bảo cậu thanh niên đưa hai bàn tay cho ông xem, cậu thanh niên đưa hai bàn tay ra, da dẻ mịn màng không sứt mẻ gì. Người giám đốc hỏi “Thế có bao giờ cậu giúp mẹ cậu giặt giũ gì không?”

Cậu thanh niên trả lời “Không bao giờ, mẹ tôi muốn tôi học hành và đọc thêm nhiều sách, và hơn nữa, mẹ tôi có thể giặt giũ nhanh hơn là tôi làm”

Người giám đốc nói “Tôi có một yêu cầu, khi cậu trở về nhà hôm nay, hãy đi giúp mẹ cậu và rửa hai bàn tay của bà, và hãy đến gặp tôi vào sáng ngày mai”.

Người thanh niên cảm thấy cơ hội được việc làm của cậu gần như chắc chắn, khi về đến nhà cậu vui sướng muốn gặp mẹ để rửa tay cho bà. Người mẹ của cậu lấy làm lạ, vừa sung sướng nhưng cũng hơi sợ hãi, bà đưa hai bàn tay ra cho con.

Cậu con trai rửa hai bàn tay của mẹ một cách chậm rãi. Trong khi rửa bàn tay của mẹ, những giọt nước mắt rơi xuống. Đây là lần đầu tiên cậu khám phá ra bàn tay mẹ thật nhăn nhúm, và có nhiều vết trầy xước sâu trên da.Có vài vết thương đã làm bà đau đớn đến nỗi phải run
lên khi bàn tay nhúng vào nước.

Đây là lần đầu tiên cậu thanh niên nhận ra và cảm nghiệm được rằng chính đôi tay này đã giặt giũ mỗi ngày để kiếm tiền nuôi mình ăn học. Những vết thương trên bàn tay là cái giá mẹ anh phải trả để cho anh tốt nghiệp đại học, để đạt được những điểm cao trong các kỳ thi cử, và có lẽ cả tương lai về sau của cậu đã tùy thuộc vào hai bàn tay này. Sau khi rửa xong hai bàn tay của mẹ, cậu thanh niên lẳng lặng giặt tiếp cho mẹ những quần áo còn lại. Đêm ấy hai mẹ con nói chuyện với nhau thật lâu.

Sáng hôm sau cậu lại đến văn phòng gặp người giám đốc. Thấy những giọt lệ long lanh trong đôi mắt của cậu thanh niên, ông hỏi “Anh có thể thuật tôi nghe những gỉ anh đã làm và học được tại nhà ngày hôm qua hay không?”.

Cậu thanh niên trả lời “Tôi rửa tay cho mẹ tôi và giặt số quần áo còn lại cho mẹ tôi”.

Người giám đốc nói “Anh vui lòng kể tôi nghe cảm tưởng của anh như thế nào?”

Cậu thanh niên nói: Điều thứ nhất: tôi đã hiểu thế nào về sự cảm kích; không có mẹ tôi thì đã không có một thanh niên thành công trong học vấn như tôi ngày hôm nay.

Điều thứ hai: tôi đã biết làm việc chung với mẹ tôi ra sao, rất khó khăn để có thể hoàn tât một công việc.

Điều thứ ba: tôi đã hiểu tầm quan trọng và sự thiêng liêng của những quan hệ gia đình
.

Người giám đốc nói: “Đấy chính là điều tôi đòi hỏi. Tôi muốn mướn một nhân viên biết cảm kích về sự giúp đỡ của kẻ khác, một người có thể cảm thông được những nhọc nhằn mà người khác trải qua để hoàn thành công việc của họ, một người không theo đuổi tiền bạc như một cứu cánh duy nhất của cuộc đời, và như vậy mới đúng là người quản trị mà tôi đòi hỏi. Bạn đã được chấp nhận vào công ty!”

Về sau, người thanh niên trẻ này làm việc rất siêng năng và được sự nể nang của thuộc cấp. Mỗi nhân viên đều chuyên cần làm việc trong tinh thần đoàn kết, do đó công ty đã có nhiều thành quả tiến triển vượt bực.

Một đứa trẻ được cha mẹ cưng chiều và cho mọi thứ nó đòi hỏi sẽ phát triển một tinh thần “Muốn Gì Được Nấy” tự đặt mình trên hết. Nó không biết được những lao khổ của cha mẹ. Khi lớn lên và đi làm việc, nó giả định là mọi người đều phải nghe theo nó, và khi thành một quản lý hay giám đốc, nó sẽ không biết được những nhọc nhằn của những người thuộc cấp và luôn luôn đổ thừa họ khi có những thành quả không ưng ý.

Đối với những hạng người này, có thể họ đạt thánh quả cao về học vấn, thành công trên đường đời một lúc, nhưng không thực sự cảm thấy thỏa mãn trong sự nghiệp của mình, họ sẽ lầm bầm và đầy sự ganh ghét, và họ sẽ tranh đấu để dành lợi lộc nhiều hơn. Nếu chúng ta là loại cha mẹ cưng chìu con, chúng ta đã thực sự yêu nó hay vô tình phá hủy cuộc đời của một đứa trẻ?

Bạn có thể cho con bạn sống trong một căn nhà rộng, ăn những bữa ăn ngon, học đàn dương cầm và xem một máy TV lớn. Nhưng khi bạn ra sân cắt cỏ, hãy để cho con bạn nhúng tay vào để biết sự cực nhọc khi phải làm việc ấy. Sau bữa ăn hãy để nó tự rửa lấy chén bát cùng với anh chị em của nó. Đó không phải vì bạn không đủ tiền mướn người giúp việc, nhưng chỉ vì bạn yêu con bạn đúng cách. Bạn muốn chúng hiểu rằng dù cha mẹ chúng có giàu đến bao nhiêu, nhưng một ngày kia tóc cũng điểm hoa râm trong mùa thu của cuộc đời giống như người mẹ của cậu thanh niên kia.

Điều quan trọng nhất là con của bạn phải biết cảm kích những lao khổ của người khác và phải từng trải qua những khó khăn của cuộc sống. Và nó phải học hỏi để có một khả năng biết làm việc chung với những người khác hầu đạt được thành quả cho những đề án nào đó.

NISH532006 15-02-2011 11:20

Nish tôi xin tiếp chủ đề về Người mẹ bằng một câu chuyện được dịch từ tiếng nước ngoài.
Suy nghĩ về Mẹ Hiền

Sau 21 năm hôn phối, vợ tôi yêu cầu tôi đưa một người đàn bà khác đi ăn và xem ciné. Nàng nói: “Em yêu anh nhưng em biết người đàn bà kia cũng yêu anh và muốn có dịp được đi chơi với anh.”
Người đàn bà kia mà vợ tôi muốn tôi đến thăm là MẸ TÔI.
Bà đã goá bụa 19 năm nay, còn tôi vì công việc và ba đứa con, tôi chỉ có thể thỉnh thoảng đến thăm bà.
Tối hôm đó tôi gọi cho mẹ tôi và mời bà đi ăn và xem ciné. Bà hỏi: “Có điều chi vậy? Con có khoẻ không?” Mẹ tôi là người thường hay nghi ngờ mỗi khi có cú điện thoại về đêm hay một cuộc viếng thăm bất ngờ, đều là dấu hiệu của một điềm xấu.
Tôi trả lời: “Con thấy con sẽ rất vui được mời mẹ đi chơi với con, chỉ có hai mẹ con mình mà thôi.” Mẹ tôi suy nghĩ giây lát rồi đáp: “Mẹ cũng rất thích được như vậy.”
Tối thứ sáu đó, sau khi tan sở, tôi lái xe đến đón mẹ tôi và tôi hơi hồi hộp. Khi tôi đến nhà bà, tôi cũng nhận thấy mẹ tôi có vẻ hồi hộp về cái hẹn này. Bà đã sẵn sàng với áo choàng để đón tôi ngay cửa.
Mẹ tôi đã uốn tóc, và mặc bộ áo bà đã mặc để ăn mừng lần kỷ niệm hôn nhân lần cuối cùng với ba tôi.
Mẹ tôi tươi cười hớn hở, mặt bà rạng rỡ như thiên thần. Bà nói khi ngồi vào trong xe: “Mẹ bảo các bà bạn của mẹ, là mẹ sẽ đi chơi với con trai của mẹ, và họ đều thán phục. Họ háo hức muốn được nghe mẹ kể lại về cuộc gặp gỡ của hai mẹ con chúng mình.”
Hai mẹ con tôi đền một nhà hàng, mặc dầu không lịch sự lắm, nhưng rất sạch sẽ và ấm cúng. Mẹ tôi nắm lấy cánh tay tôi và bước vào tiệm y như bà là phu nhân một tổng thống.
Sau khi ngồi vào bàn, tôi phải đọc thực đơn, vì mẹ tôi chỉ đọc được các dòng chữ lớn. Sau khi tôi đọc được một nửa danh sách các món ăn chính, tôi ngẩng lên và thấy mẹ tôi đang nhìn tôi chăm chú. Một nụ cười nuối tiếc nở trên môi.
Bà nói: “Khi con còn bé, mẹ thường phải đọc cho con nghe thực đơn.”
Tôi trả lời: “Vậy thì đã đến lúc mẹ phải thoải mái, và cho con có cơ hội để đáp trả.”
Trong bữa ăn, chúng tôi nói chuyện vui vẻ, không có đề tài gì đặc biệt ngoài việc thông tin về những biến cố mới xẩy ra trong đời sống chúng tôi. Chúng tôi nói chuyện liên miên quên cả giờ đi xem ciné.
Khi chúng tôi trở lại căn nhà của mẹ tôi, bà nói: “Mẹ sẽ đi chơi với con lần nữa, nhưng lần tới cho mẹ được mời con.” Tôi đồng ý.
Vợ tôi hỏi khi tôi về đến nhà: "Làm sao? bữa hẹn của anh hôm nay ra sao?” Tôi đáp: “Hết sức tốt đẹp quá mức anh mong muốn.”
Vài ngay sau, mẹ tôi qua đời vì tại biến mạch máu não trầm trọng. Việc này xẩy ra quá đột ngột, tôi không có dịp để làm một cái gì cho bà.
Ít lâu sau, tôi nhận được một lá thư với một bản sao biên lai cuả nhà hàng nơi chúng tôi đã dùng bữa lần trước. Đính kèm là miếng giấy có mấy hàng chữ: “Mẹ đã trả tiền cho bữa ăn này. Mẹ không chắc mẹ có thể trở lại đó với con; tuy nhiên mẹ đã trả cho hai phần ăn - một cho con và phần kia cho vợ con. Con không thể biết được bữa ăn hôm ấy với con làm mẹ vui sướng và cảm động thế nào. Mẹ yêu con, con của mẹ.”

Vào lúc đó, tôi mới hiểu thấu tầm quan trọng của việc nói: “CON YÊU MẸ hay ANH YÊU EM” và dành cho những người thân yêu của tôi thời gian họ xứng đáng được sống với tôi.

Không có gì trong đời sống quan trọng hơn là gia đình. Xin hãy dành cho gia đình thời gian họ xứng đáng được hưởng, vì không thể nào trì hoãn và nói “để chờ dịp khác.”

Xin chuyển bài này đến tất cả “những người mẹ” trong đời của bạn, và cho tất cả những ai đã có mẹ.

Đây không phải chỉ dành riêng cho việc làm mẹ, đây là việc biết tri ân tất cả mọi người trong cuộc đời của bạn khi bạn còn có họ kế bên... không cần biết người ấy là ai.

Мужик 17-02-2011 12:12

Cuộc sống cũng giống như ly cà phê .Bạn ngồi bên cửa sổ, nhấc ly cà phê lên, nhấp một ngụm…và chợt nhận ra rằng ly cà phê chưa có đường. Rồi bởi vì ngại đứng dậy để lấy đường, bạn ngồi đó chấp nhận uống ly cà phê đắng. Khi uống cạn vị đắng, bạn mới phát hiện ra rằng đường đã không tan ra và đọng ở đáy ly…

Chúng ta mất quá nhiều thời gian để băn khoăn, phàn nàn tại sao cuộc đời lại luôn ảm đạm, nhạt nhẽo… Rồi chúng ta tốn rất nhiều thời gian đi tìm kiếm sự ngọt ngào ở tận đâu đâu, trong khi chỉ cần khuấy lên. Chúng ta hoàn toàn có thể làm cho cuộc sống của mình đầy hương vị nếu ta không chờ đợi và lười nhác. Hãy tận hưởng ly cà phê cuộc sống với đầy đủ hương vị của nó! Biết đâu chúng ta lại chả có cơ hội ngồi nhâm nhi với nhau ly cà phê .

Theo Giaitri@agribank.com.vn

BelayaZima 19-02-2011 10:03

Trích:

NISH532006 viết (Bài viết 79074)
Suy nghĩ về Mẹ Hiền

BZ đã từng đọc về bài viết này rất nhiều lần và mỗi lần đều cảm nhận được nhiều ý nghĩa cũng như có rất nhiều xúc động. Xin cảm ơn bac Nish nhiều ạ. Nhân mạch bài về mẹ, BZ xin giới thiệu một cuốn sách nhỏ có tên "Dành cho mẹ - Món quà của tình yêu".

Dành Cho Mẹ - Món Quà Của Tình Yêu!

"Có một tình yêu thương cao cả và vĩ đại nhất trên đời - không phai nhạt theo tháng năm - đó là tình yêu của người mẹ dành cho con".

Tình cảm thiêng liêng nhất và sâu sắc nhất trên đời là tình thương yêu của người mẹ. Khi chúng ta còn nhỏ, mẹ luôn là người gần gũi, thân thiết nhất với chúng ta, chăm lo cho chúng ta khôn lớn từng ngày. Thế rồi, năm tháng trôi đi, chúng ta dần trưởng thành, bước vào cuộc sống với những ước mơ, bộn bề lo toan. Có những lúc dường như chúng ta đã quên đi mẹ, để rồi đến một lúc nào đó, chúng ta chợt giật mình nhận ra, mình đã có lỗi với mẹ...


http://img408.imageshack.us/img408/5239/84603794.jpg

Cuốn sách gồm:

Dành cho Mẹ - món quà của tình yêu!
Những viên ngọc của người mẹ
Bởi vì bà ấy là một người mẹ
Trái tim người mẹ
Phút giã từ của người mẹ mù
Mẹ của tôi
Ngôi nhà yêu thương
Sư ra đời Ngày của Mẹ
Tình mẹ
Mẹ tôi
Mẹ và con
Món quà của mẹ
Niềm tự hào của con
Tình yêu vô bờ
Bác sĩ massage tí hon
Quy ước “Mẹ yêu con”
Tôi sẽ làm mẹ
Một người mẹ “kỳ lạ”
Xây một chiếc thang đến thiên đường
Chiếc lọ thần kỳ
Phép nhiệm màu của mẹ
Thiên chức
Bước ngoặt cuộc đời
Giây phút bên con
Những điều tôi chưa bao giờ nói với mẹ
Tách cà phê
Món quà tặng mẹ
Chúng ta là đàn ông
Thành công đầu đời của tôi
Làm mẹ
Đôi tay mẹ
Lời chào của mẹ
Bộ váy màu xanh da trời
Chuyến xe cuộc đời

Những câu chuyện rất nhỏ thôi, có thể hợp hoặc không với mỗi độc giả. Tuy nhiên BZ vẫn xin chia sẻ link download audiobooks của cuốn sách này (nếu các bác thích bản in thì có thể đặt mua trực tuyến hoặc ra bất cứ hiệu sách nào, nhiều nhất ở Đinh Lễ - chùm sách này rất nhiều ). Chúc cả nhà cuối tuần có thật nhiều niềm vui!

Click download

Trích:

Trái tim người mẹ


Có một tình thương bao la, dịu dàng và chịu dựng trong tình yêu của người mẹ đối với con. Và tình yêu đó vượt lên trên tất cả tình cảm khác của trái tim. Tình yêu đó không hề bị nguội lạnh bởi sự ích kỉ, lãnh đạm của con người, không bị mai một bởi sự bất hiếu hay vô ơn và cũng không bị suy suyển trước mọi hiểm nguy...


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 04:46.

Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.